Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nhật Ký Chạy Trốn Tình Yêu

Chương 9

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cánh cổng lớn cao vút của trung tâm triễn

lãm rộng mở, anh đứng đó một mình trong bóng râm, xe phóng thật nhanh, chớp mắt

đã đi được rất xa, Lăng Tiểu Manh không nhìn thấy rô, chỉ thấy con người ấy giờ

đã thành một đốm lờ mờ.

Tạm biệt hóa ra lại là một việc vừa khó

khăn mà cũng vừa đơn giản nhất, thật mầu thuẫn.

***************

Sáng sớm hôm sau, Lăng Tiểu Manh lại nhận được điện

thoại của Tô Ngưng, giục cô đi xem sân bãi, rồi nói đã liên hệ được với một

phòng làm việc thiết kế mẫu, bảo cô cùng tới gặp mặt.

Khi nói chuyện, cô và Cố Chính Vinh đang trên đường

xuống núi, thấy cô nói chuyện, người hỏi kẻ đáp, anh liền nói một câu: “Nếu là

việc quan trọng, vậy em về trước đi, anh phải mai mới đi được.”

Cô ôm điện thoại, rồi mới gật đầu, giọng Tô Ngưng đầu

dây bên kia vẻ hoài nghi: “Về trước? Cô chạy đi đâu đấy? Ai vừa nói thế?”

Không thể chống đỡ nổi, Lăng Tiểu Manh cuống cuồng gác

máy, rồi nhìn Cố Chính Vinh, “Cô ấy nghe thấy đấy”.

Ánh mắt lướt qua, cô lập tức im lặng không dám ho he,

nhìn ra cửa sổ thả hồn vu vơ, người đàn ông này chẳng như trước nữa.

Nhẫn nhục chịu đựng quen rồi, nhưng lần này không phải

cảm giác đó, hình như cô trở nên không còn sợ anh như trước, rồi ngoái đầu trộm

nhìn, ánh mắt anh hướng thẳng phía trước, miệng không mấp máy, hình như hơi

nhếch lên.

Sao giống như anh đang hờn dỗi...

Bầu không khí tĩnh lặng trong xe bỗng xuất hiện tiếng

phì rất khẽ, Cố Chính Vinh nhìn sang, hóa ra cô đang cười, nhìn ra ngoài giả bộ

như không có việc gì, ba ngón tay đặt trên môi, dáng vẻ cố tình giấu giếm.

Cố Chính Vinh thấy rất thích thú, anh cười, “Tuần sau

Nhã Tư Mẫn tới Thượng Hải, chúng mình cùng đi đón nhé”.

Ừ, đối với đề tài này, Lăng Tiểu Manh vẫn có phần

không thể chấp nhận, nụ cười khi nãy đem lại cho cô đôi chút dũng khí, lần đầu

tiên cô phản bác lại lời anh, “Tại sao lại bắt em đi? Chẳng phải hai người là

người một nhà sao?”

Cố Chính Vinh ngẩn người một lúc, rồi lại cười, “Đúng,

anh và Nhã Tư Mẫn là người một nhà, trước đây cô ấy là em gái anh.”

Cô hoảng hốt, hôm đó Tề Cách Cách cũng nói thế, nhưng

cô cứ ngỡ là nói đùa, vốn chẳng hề để bụng, hôm nay vẫn lời nói đó nhưng lại

phát ra từ miệng anh, bàn tay Tiểu Manh run rẩy, “Vậy sao hai người có thể...”

“Anh là con nuôi, sau này từ bỏ mối quan hệ đó.” Đúng

là anh đang giải thích, giọng điệu không phải đùa cợt, chỉ là tường thuật lại

sự việc.

“Vâng.” Cô đáp lại một tiếng, rồi trợn mắt nhìn, Cố Chính

Vinh vốn bí hiểm, người ngoài chỉ biết từ rất nhỏ anh đã đi cùng cha mẹ ra nước

ngoài, hóa ra anh lại là con nuôi.

Thấy thái độ của cô, Cố Chính Vinh lại đưa tay vuốt má

cô, “Sao vậy?”

“Anh chưa từng kể cho em.”

“Cái này có gì hay mà kể.”

Cũng đúng, điều này có gì hay mà kể, anh cũng không

phải minh tinh, chuyện đời tư đâu có ai quan tâm, hầu như cũng chẳng ai biết.

Nhưng Lăng Tiểu Manh lại thấy trong lòng thật chua xót, hóa ra là con nuôi, rồi

từ bỏ quan hệ, dù không nói, cũng thấy thật khó khăn.

Anh hoàn toàn không nhận thấy, vẫn cười, “Có nhiều

chuyện rất lãng phí thời gian, nhưng sắp giải quyết xong rồi, em không phải

lo”.

Dù nghe không hiểu cho lắm, nhưng Lăng Tiểu Manh vẫn

gật đầu thật ngoan.

Lăng Tiểu Manh gọi điện đặt vé máy bay chuyến

gần nhất, lịch đã kín, Cố Chính Vinh đưa cô tới sân bay là rời đi ngay, xuống

xe giúp cô lấy túi trong cốp sau ra, lúc đặt vào tay cô, anh không kìm được

liền cúi đầu hôn lên má cô.

Đây là sân bay mà! Lăng Tiểu Manh đỏ mặt, ngẩng đầu

lên, mắt nhắm nghiền.

Ngồi vào trong ghế lái xe, anh hỏi: “Còn định nói gì

với anh nữa sao?”

Lăng Tiểu Manh đang mải che giấu gương mặt chín đỏ của

mình, nghĩ một hồi, rồi hỏi thẳng anh: “Tại sao lại tốt với em như vậy?”

Cô rất ít khi hỏi tại sao, lần trước ở Hàng Châu, cô

chỉ hỏi: “Tại sao lại mua cái này cho em?” Anh trả lời thật nhanh: “Bởi em

ngoan”.

Nhưng lần này Cố Chính Vinh nghĩ ngợi một lúc rồi nói:

“Để em vui, không phải khóc nữa.”

Sao lại nói vậy? Cô lại khóc bây giờ.

Khi anh rời đi, Lăng Tiểu Manh vẫn đứng ở cửa sân bay

nhìn theo anh, biết đây là thói quen, nếu anh không bỏ đi, cô nhất quyết không

đi trước.

Anh cũng quen rồi, lúc nhấn ga nhìn cô qua gương chiếu

hậu, đâu đâu cũng thấy người, phi trường rộng lớn, cô càng trở nên bé nhỏ, tay

xách chiếc túi, cũng không vẫy tay, đứng ở đó không rời nửa bước.

Cố Chính Vinh lại cười, nếu làm được, không nói cô

cũng thấy, hứa rồi mà không làm được, anh thực sự sợ làm cô tổn thương.

Chỉ mấy hôm nữa thôi, tất cả rồi sẽ ổn.

Đến Thượng Hải thì đã quá trưa, Tô Ngưng sốt ruột nên

tới thẳng sân bay gặp cô, nhân tiện đón cô ra sân triển lãm.

Còn đang ở đại lộ Long Đông, nhớ tới bài học lần

trước, Lăng Tiểu Manh bắt cô đảm bảo, “Chút nữa đưa tôi tới ga tàu điện ngầm

nhé”.

“Tiểu thư, giờ cô là bảo bối của tôi, chút nữa tôi sẽ

đưa cô về nhà an toàn được chưa?” Tô Ngưng vừa lái xe vừa đưa mắt nhìn cô, vẻ

mặt như muốn nói cô nghi ngờ đạo đức của tôi sao.

Cô không dám, cười hì hì rồi rụt tay lại, ngoan ngoãn

ngồi xuống.

Thực tế đã chứng minh, có một vài người đạo đức của họ

thực không thể quá tin tưởng.

Vừa nói chuyện với ông Chung, người phụ trách triển

lãm, Tô Ngưng lại có điện thoại, rồi lớn tiếng bô lô ba la với ai đó trong điện

thoại, dập máy, liền ra vẻ rất có lỗi nhìn cô, “Tiểu Manh, có vài đồ trưng bày

triển lãm chở tới cầu thì gặp sự cố, tôi phải tới đó gấp. Đây là ông Chung, giờ

để ông ấy giới thiệu qua tình hình cho cô, chút nữa tôi tới đón, được không?”

“Hả? Chút nữa là mấy giờ?”, Lăng Tiểu Manh kéo

Tô Ngưng lại.

“Nhanh thôi nhanh thôi, chứng tôi còn phải tới phòng

chế tác.” Tô Ngưng đã bước ra ngoài, bước chân sải dài, nháy mắt đã ra tới cửa.

“Tô Ngưng... ” Lăng Tiểu Manh không theo kịp, giọng

kéo dài bất lực.

“Được rồi, cô ấy là như vậy đó, quen rồi là được.” Ông

Chung bước tới bên cô cười nói, “Cô Lăng, để tôi giới thiệu cho cô về sân bãi,

cũng may có một vị nữa vừa tới, chúng ta cùng đi nhé”.

Ai? Lăng Tiểu Manh quay đầu lại nhìn, phía cuối hành

lang có người đang bước tới, bước chân không nhanh, trông thấy cô chưa nói đã

cười.

Lăng Tiểu Manh lập tức quay đầu một trăm tám mươi độ,

rồi hướng về phía Tô Ngưng mất hút khi nãy thầm than, Tô Ngưng à, sao cô có thể

bỏ tôi lại ở đây? Cứ khi không muốn gặp ai thì người đó liền xuất hiện, bóng ma

Đổng Diệc Lỗi này mãi không chịu buông tha cô...

Vừa lúc kết thúc triển lãm thường niên, hội trường

chính đã được dọn dẹp sạch sẽ, bốn bề trống không. Ông Chung đưa hai người họ

đi một vòng quanh khu triển lãm thao thao bất tuyệt giới thiệu, điệu bộ hết sức

chuyên nghiệp.

Cũng bởi thao thao bất tuyệt, thế nên ông không chú ý

thấy bầu không khí của hai người đi cạnh mình không được bình thường cho lắm.

Lăng Tiểu Manh chỉ biết hướng thẳng về phía trước, nhìn đăm đăm tờ sơ đồ tổng

thể khu triển lãm trên tay, rồi cố hết sức trả lời từng câu hỏi của ông, rõ

ràng muốn biến nơi này thành nơi không có sự tồn tại của người thứ ba.

Đáng tiếc cô không có khả năng đặc biệt, có làm thế

nào thì người thứ ba cũng vẫn cứ tồn tại.

Đổng Diệc Lỗi không lấy làm lạ trước phản ứng này của

cô, lúc đầu còn ý định bắt chuyện với cô, sau đành thôi, lặng lẽ bước đi. Anh

đi theo, nhưng mắt cứ nhìn cô suốt.

Hai năm không gặp, hóa ra cô chẳng thay đổi chút nào,

nhưng khi cô đột nhiên trở thành tiêu điểm của mọi người, được ánh đèn xung

quanh chiếu rọi vào, anh mới phát hiện, cô thực sự đã thay đổi.

Anh vẫn nhớ Lăng Tiểu Manh mười sáu tuổi là một cô bé

con rất ít nói, trong khi những cô bạn khác đã bắt đầu dậy thì, đồng phục may

ôm sát, bởi bé nhỏ nên trong đám đông cô không hề bắt mắt. điều duy nhất đáng

để tự hào đó chính là làn da, đặc điểm của con gái vùng sông nước không lẫn đi

đâu được, làn da trắng muốt nõn nà, bước chân uyển chuyển, nếu ngắm nhìn kỹ sẽ

thấy dư vị đọng lại thật lâu.

Anh nhớ những ưu điểm của cô, tính tình dịu hiền,

ngoan ngoãn, kiên trì nhẫn nại, làm việc gì cũng chuyên tâm đến cùng, yêu một

người cũng vậy.

Bây giờ nhìn lại, về mặt chọn bạn đời anh cũng

có thể nói là biết nhìn xa trông rộng, người con gái như Lăng Tiểu Manh, có một

nghìn năm nữa vẫn cứ là sự lựa chọn tốt nhất, nhưng phải có điều kiện - sự lựa

chọn tốt nhất của một người đàn ông thành đạt.

Anh tuy xuất thân tầm thường, nhưng trong trường vẫn

thuộc dạng đình đám, là cục cưng của thầy cô, là hình mẫu lý tưởng của bạn bè.

Ngay cả khi từ bỏ học bổng, anh vẫn hết sức tự tin, tự tin rằng mình có thể dựa

vào thực lực để vào được một ngôi trường tốt hơn, và cũng để được ở bên cô.

Sau này mơ ước của họ đã trở thành hiện thực, cùng dắt

tay nhau bước vào đại học, anh coi việc chinh phục thế giới này chỉ là chuyện

nhỏ. Tuổi trẻ ngông cuồng, giờ nghĩ lại thấy mình thật nực cười. Sau khi rời xa

mái trường, sự thật tàn khốc đã đánh bại tất cả, hàng ngày anh chỉ có thể ngồi

trong cabin của mình với một công việc bình thường được chăng hay chớ. Đối với

lũ bợ đỡ tầm thường mà năng lực còn kém mình rất xa, cô lại thích ứng rất nhanh

và cực kỳ thoải mái, ngày nào cũng vui vẻ thỏa mãn, như một chú chim nhỏ.

Đúng, tám năm ở bên cô, anh vẫn luôn hạnh phúc, nhưng

càng về sau, anh càng thấy chán ghét.

Anh chán ghét việc bị người khác giẫm đạp dưới chân,

ghét những tháng ngày mong chờ thành công mãi mà chẳng thấy, ghét căn phòng nhỏ

chật hẹp nóng nực trên căn gác đó, sau cùng anh ghét ở bên cô, trong một mối

quan hệ khăng khít không dời.

Vào công ty không lâu, anh bỗng tỉnh ngộ, cái gọi lài

“Vương tướng ở đời, đâu mà chẳng làm nên nghiệp lớn”, tất cả chỉ là thứ bỏ đi.

Dù anh không tài giỏi kiệt xuất tới đâu, nếu không có hậu thuẫn, không có ô dù

thì muốn làm nên sự nghiệp căn bản cũng giống như nghìn lẻ một đêm.

Vậy nên khi cơ hội đến, anh không nghĩ ngợi nhiều, lập

tức nắm lấy. Cả một đời người có những lúc vận may chỉ đến một lần, nếu buông

tay, sẽ không thể có lại được. Anh không muốn cả đời sẽ phải làm một tên nhân

viên quèn sống cuộc sống nhàm chán buồn tẻ, hoặc phấn đấu ba, bốn chục năm để

rồi than thở rằng chưa từng được hưởng thụ suốt quãng đời thanh xuân.

Hai năm nay anh hy sinh quá nhiều, nhất là khi chia

tay với cô. Anh biết mình bạc bẽo, nhưng làm người được cái nọ phải mất cái

kia, khi ấy anh chưa từng nghĩ cô sẽ tha thứ cho mình. Thực tế anh chưa từng

nghĩ đến việc sẽ gặp lại cô, những tưởng sau khi lành vết thương cô sẽ trở về

quê nhà, sống cuộc sống phẳng lặng dành cho mình.

Hai năm nay, anh không hề lãng phí giây phút nào, Đổng

Diệc Lỗi ngày hôm nay đã không còn là anh chàng A Mông ngốc nghếch ôm hoài bão

năm xưa nữa. chỉ có điều không ngờ, Lăng Tiểu Manh thích yên ổn đã không biến

mất như anh dự đoán, cô trở thành vị trợ lý thiết kế trẻ tuổi nhất đã đành,

trong đại hội thường niên còn bộc lộ tài năng theo cách khiến mọi người phải bỏ

kính xuống nhìn.

Lúc đầu Đổng Diệc Lỗi rất kinh ngạc, sau này mới thấy

đây chính là cơ hội tốt mà ông Trời dành cho mình.

Hai năm nay anh đã gặp không biết bao nhiêu cô gái,

vẫn thấy người con gái như Lăng Tiểu Manh, có một nghìn năm nữa vẫn cứ là sự

lựa chọn tốt nhất của đàn ông, sự lựa chọn tốt nhất của một người đàn ông thành

đạt.

Ngồi trong công ty anh hừng hực quyết tâm, phải tới

Thượng Hải khai phá ra một con đường. Thương trường như chiến trường, cá lớn

nuốt cá bé, tất cả đều được khởi động và vận hành với vận tốc nhanh nhất. Bọn

họ không đủ kiên nhẫn để đào tạo nguồn nhân lực từ đầu, họ cần một Lăng Tiểu

Manh tươi mới và mang trong mình sức hút cùng gia nhập, còn cô giờ đây dù ở

phương diện nào cũng đáng để anh chú ý tới, thậm chí tận sâu trong trái tim anh

vẫn còn yêu cô.

Giờ đây anh rất có kinh nghiệm trong chuyện tình cảm,

còn người con gái này cũng đã trưởng thành, hai năm cách biệt, họ có thể cùng

sánh vai nhau trên một sân chơi khác, cùng hưởng niềm vui của thành công.

Sau cuộc gặp gỡ chớp nhoáng tại đại hội thường niên,

dường như quá khứ lại ào về trong trái tim anh, nhưng suy cho cùng cô mới là

người con gái anh hoàn toàn lãng quên. Tám năm đó tuy non nớt, ngây ngô nhưng

đẹp biết bao, anh muốn cô trở lại, để rồi không bao giờ rời xa.

Trước kia Lăng Tiểu Manh yêu anh nhiều lắm, họ ở bên

nhau vui vẻ biết mấy, anh còn rất nhớ cô. Cô là người con gái ngoan hiền, tuy

giờ đây bảo cô ngay lập tức đón nhận mình quả thực rất khó khăn, nhưng anh rất

có niềm tin vào bản thân.

Điện thoại reo lên, anh rút ra nhìn rồi tắt máy.

Nhưng điện thoại lại reo, đầu dây bên kia mải miết gọi

mãi không thôi, đã ba bốn lần rồi, đến cả Lăng Tiểu Manh cũng phải nhìn anh một

cái. Đổng Diệc Lỗi ra dấu với họ, rồi bước sang một bên nghe điện thoại.

“Đổng Diệc Lỗi, cuối cùng anh cũng chịu nghe điện

thoại của tôi rồi sao?”, giọng người con gái quen thuộc, cũng bởi quá kích động

nên tiếng thở dồn dập nghe rõ mồn một.

“Thư Tử Kỳ, tôi đã nói rõ với cô rồi, đừng phát điên

lên như thế có được không?”

Đầu dây bên kia có tiếng khóc, rồi van nài.

Đổng Diệc Lỗi ngoái đầu nhìn Tiểu Manh, thấy cô và ông

Chung đã bước đi xa, mới bắt đầu trả lời: “Vô ích thôi đại tiểu thư à, vấn đề

của cô không phải rời xa tôi cô không thể sống tiếp, mà là cô có quá thừa thời

gian để phát điên. Lúc này một phút của tôi quý hơn vàng, tôi không có thời

gian ngồi nghe cô khóc đâu, tôi tắt máy đây.”

“Đổng Diệc Lỗi, anh dám!”

Ầm ĩ quá! Đổng Diệc Lỗi mất kiên nhẫn, dập máy luôn,

rồi tắt máy, cũng may điện thoại này chỉ dùng để liên lạc với bạn bè và người

thân, ngày mai anh sẽ đổi số.

Anh sải bước đi, mỉm cười với ông Chung lúc này đang

quay đầu lại, rồi nhìn Lăng Tiểu Manh.

Hai năm trước, làm sao anh biết được người con gái này

vẫn có thể chịu đựng được như thế, thật không thể tưởng tượng nổi. Nhưng không

sao, chỉ là mượn gió đông giờ đây anh đã tìm được Bá Lạc của riêng mình, một

cơn gió lốc giữa trời xanh, anh hoàn toàn có thể vượt qua trở ngại này.

Sân bãi rất rộng, đi một vòng đã hơn tiếng đồng hồ,

Lăng Tiểu Manh định ngó qua khu trưng bày, vừa nghĩ vừa đánh dấu lại vị trí lên

tấm bản đồ. Lúc đầu cô còn thấy có phần không thoải mái, sau bận tới bận lui

nên quên hẳn người đi bên cạnh bao gồm cả Đổng Diệc Lỗi, người vẫn luôn nhìn

cô.

Ông Chung tháp tùng từ đầu tới cuối, công ty Osun của

Đổng Diệc Lỗi cũng có một khoảnh đất trong này, trưng bày các tác phẩm của

những nhà thiết kế trẻ trong nước, khu trưng bày của Osun hoành tráng, đầy khí

thế, ông Chung đang đưa anh đi xem cho kỹ, chẳng ai làm phiền, Lăng Tiểu Manh

càng thích thú.

“Tiểu Manh, em có muốn cùng đi xem chỗ của công ty tụi

anh không?” Bên tai bỗng có tiếng nói làm cô giật nảy mình, ngẩng đầu lên đã

thấy Đổng Diệc Lỗi đứng bên cạnh, mắt nhìn lên tấm bản đồ trên tay cô, một tay

chỉ lên đó, “Ở ngay trung tâm, vuông vắn lắm, chắc chắn hiệu quả trưng bày rất

tốt”.

Tới nước này, cô cũng không muốn biến người ta thành

không khí, mắt nhìn đại theo hướng đó, “Thế à? ừ, vuông vắn lắm”.

“Cho chút ý kiến đi?” Anh đưa tay ra, Lăng Tiểu Manh

vốn không nghĩ anh sẽ có động tác như vậy, còn chưa kịp rụt tay lại, liền bị

ngón tay anh chạm vào, mất kiểm soát, toàn thân mát lạnh.

Lăng Tiểu Manh lập tức lùi lại, ngón tay Đổng Diệc Lỗi

vẫn đang giơ lên, nhìn cô thẫn thờ.

Cơ thể phản ứng thật dữ dội, đến Lăng Tiểu Manh cũng

thấy ngạc nhiên.

Hai người họ đã từng là một cặp tình nhân quấn quýt,

mãi mãi sánh bước bên nhau không rời, giống như một cặp sinh đôi liền thân, đôi

bàn tay thon dài đó cô đã quen thuộc như chính đôi tay của mình. Nhưng lúc này

cô không thể chịu được dù chỉ là sự tiếp xúc ngoài da thịt, chỉ còn lại sự phản

cảm.

“Tiểu Manh, em có cần sợ anh tới mức đó không?

Anh đâu có ăn thịt em.” Lặng người hồi lâu anh bật cười, rồi bước về phía cô,

chắp tay sau lưng, “Được rồi, anh không kéo em nữa. lại đây nhìn cùng anh, nói

chuyện với anh về kế hoạch tham gia triển lãm lần này của Osun”.

Kế hoạch tham gia triển lãm của Osun, liên quan gì tới

cô.

Trong bụng bắt đầu thắc mắc, đôi môi Lăng Tiểu Manh

mấp máy định nói, nhưng trong đầu chợt lóe lên, Osun?

Cô có nghe Cố Chính Vinh nói qua, họ là một đội quân

tốc hành hừng hực dã tâm thôn tính thị trường, đầu năm nay mới thâm nhập vào

Trung Quốc, trong công ty đã lập hẳn chuyên án bám sát xu hướng.

Cô chỉ biết cúi gằm xuống tấm bản đồ trước mắt, cô vốn

không mấy ấn tượng với những điều này, nhưng hai ngày trước lúc dùng bữa, Cố

Chính Vinh còn chau mày nói chuyện về họ với ông chủ nhà hàng, ngữ điệu nghiêm

trọng, khi ấy cô cũng không để ý lắm, giờ nghe thấy cô đột nhiên nhớ lại.

Đôi chân Tiểu Manh vẫn muốn lùi lại, nhưng ma xui quỷ

khiến thế nào cô lại đáp lời, “Là cái gì?”

Đổng Diệc Lỗi mỉm cười, đưa cô đi thẳng về phía trung

tâm, giơ tay chỉ, “Nguyên sàn trưng bày dành cho những nhà thiết kế mới được

chiêu mộ trong nước của công ty, và cả những thiết kế mới nhất trên thế giới.

showroom chủ lực tại châu Á của Osun cũng sắp được khai trương ở Thượng Hải,

lần này phối hợp để PR, đương nhiên, cũng hy vọng nhân cơ hội này nâng cao danh

tiếng của các nhà thiết kế, công ty đang cần rất nhiều những nhà thiết kế nổi

tiếng tại đây, em hiểu chứ?”

“Tôi hiểu.” Tuy cô không hiểu lắm về thương trường

nhưng Osun cô đã từng được nghe qua. “Tại sao không dùng những nhà thiết kế

nước ngoài? Có những người cực kỳ nổi tiếng, thật ra chẳng cần dùng cách mất

công này”.

“Đâu có giống nhau. Xu hướng thiết kế chuyên về nước

ngoài giờ đây ở Trung Quốc đã rơi vào thoái trào, sự ủng hộ dành cho mặt hàng

tiêu dùng của người nước ngoài đã bắt đầu bước vào quan niệm mới với sự tham dự

của những mặt hàng Trung Quốc, tất cả các công ty đều cố gắng theo hướng này,

cho dù là KFC cũng phải cố tìm bí quyết mới hòng đối phó với sự trỗi dậy của

Phương Đông, chỉ sợ bị chia sẻ thị phần, nếu không lo trước tính sau thì chắc

chắn sẽ gặp nguy hiểm, huống hồ có được nhà thiết kế bản địa nổi tiếng làm lợi

thế, em không thấy nó rất hợp với tâm nguyện của những thành phần trí thức

Trung Quốc thế hệ mới, lại khiến ta có cảm giác mới mẻ, rất dễ dàng để nổi bật

hơn những thương hiệu chỉ chuyên đồ gia dụng giá cao theo kiểu tây sao?” Thấy

cô chăm chú lắng nghe, Đổng Diệc Lỗi mặt mũi hớn hở, hào hứng nói.

“Đó đều là kế hoạch của anh nhỉ?”

“Lần đầu tiên khi anh gặp mặt, ông chủ của Osun

ở Mỹ đã đề cập tới vấn đề này, ông ấy rất tán thưởng quan điểm của anh, em thấy

thế nào?”

Nói hay lắm! Đổng Diệc Lỗi vẫn luôn là người đàn ông

tài ba, từ nhỏ cô đã biết như thế. Nhưng nghĩ một lúc cô lại hỏi: “Đã vậy, tại

sao còn phải phối hợp với những thiết kế mới nhất của nước

ngoài?”

“Tiểu thư à, đây là kinh doanh, những nhà thiết kế

trong nước có danh tiếng đến đâu cũng không thể đẩy giá thành lên quá cao được,

để công ty thực sự thắng lợi cần phải dựa vào sự chênh lệch giá quốc tế, em có

biết giá ship đồ gia dụng từ nước ngoài vào Trung Quốc có thể lộn bao nhiêu

vòng không? giai đoạn đầu của những nhà thiết kế trong nước vẫn chủ yếu là

quảng cáo.”

Lăng Tiểu Manh lại nhìn anh ta, suy nghĩ khi nãy lập

tức bị xóa bỏ, “Thế chẳng phải treo đầu dê bán thịt chó sao?”

“Em xem sàn trưng bày lớn như thế này, còn biết bao

nhiêu chỗ, vậy có bao nhiêu công ty nhỏ sẽ quảng bá cho những nhà thiết kế

Trung Quốc còn chưa nổi danh? Có mấy ai để ý?”

Cô chán chẳng buồn nghe, cúi đầu gấp tờ sơ đồ trong

tay, định từ biệt.

Tô Ngưng, cô chạy đi đâu rồi? Tôi không thể đợi được

nữa, phải tự cứu mình đã.

“Tiểu Manh”, Lăng Tiểu Manh còn chưa kịp nói lời

tạm biệt liền bị anh cướp lời, “anh có một đề nghị”.

“Ừ?” Cô đã quay người tìm lối ra, tiện thể nên ừ một

tiếng.

“Anh biết hai năm nay em đều làm việc trong phòng

Thiết kế, có muốn chuyển sang thiết kế đồ gia dụng chuyên nghiệp hơn không? Cơ

hội hiếm có, nếu em đồng ý, anh thay mặt Osun mời em cùng gia nhập.”

“Hả?” Đột ngột nghe thấy lời nói không xuôi tai, Lăng

Tiểu Manh hết sức kinh ngạc.

Đổng Diệc Lỗi đã hiểu lầm thái độ của cô, cực kỳ tự

tin vẫy tay, “Nhìn xem, nếu em đồng ý, cả khu triển lãm này sẽ là của em, thế

nào?”

“Đừng đùa chứ”. Người đàn ông này bị điên rồi sao?

Lăng Tiểu Manh không nhịn được thốt lên, nét mặt trở nên quá đỗi kinh ngạc.

“Sao lại đùa?” Bước tới gần cô hơn, Đổng Diệc Lỗi cúi

đầu mỉm cười, “Tiểu Manh, anh biết trước đây mình đã làm những việc có lỗi với

em, nhưng giờ tất cả đã qua, anh đã chia tay Thư Tử Kỳ từ lâu, cho tới giờ vẫn

chỉ có một mình. Cơ hội tốt thế này, chúng ta sẽ lại ở bên nhau, hãy về cạnh

anh, anh sẽ dần bù đắp cho em, sẽ giúp em trở thành nhà thiết kế hàng đầu trong

nước”.

Lăng Tiểu Manh lại nổi da gà lần nữa, thực sự không

thể khống chế được, cô lùi lại một bước. Đổng Diệc Lỗi lại bước tới, cô quay

ngoắt đầu đi đúng ba bước rồi ngoảnh đầu lại, khuôn mặt thể hiện rõ thái độ

không muốn anh ta đến gần.

Thượng đế! Khi người đàn ông này bỏ đi, con đã chấp

nhận, đã hiểu, giờ Người an bài thế này, đáng ra con phải biết ơn, nhưng giờ

đây tại sao Người lại để anh ta xuất hiện trước mặt con thêm lần nữa? tuổi tác

lớn dần, con người cũng đổi thay, những cái đó con có thể chấp nhận, nhưng đâu

cần thiết để con tận mắt chứng kiến một cách trần trụi thế này?

Anh có thể rời xa, có thể đổi thay, nhưng xin đừng

xuất hiện trở lại, hãy gạt bỏ tất cả những điều tốt đẹp đã từng có, giống như

một giấc mơ lúc nửa đêm đến một chút ký ức cũng trở nên nhạt nhòa, nhưng làm

thế này có phải quá tàn nhẫn không?

“Đổng tiên sinh”, Lăng Tiểu Manh không ngờ đời này

mình lại có thể gọi người đàn ông này như vậy, “Xin anh đừng nói nữa, thật đấy,

tôi xin anh, tôi thấy buồn nôn”.

“Buồn nôn?” Anh trợn tròn mắt, rồi mỉm cười, “Tiểu

Manh, em thay đổi rồi, giờ cũng biết nói chuyện lắm. Tại sao em lại từ chối

anh? Chẳng lẽ em có bạn trai? đừng lừa anh, anh đã hỏi mọi người rồi, em nổi

tiếng là người một mình đi một mình về, đến bạn bè cũng chẳng có một ai”.

Lăng Tiểu Manh định phản bác lại, đột nhiên có tiếng

chuông điện thoại. Tô Ngưng, cuối cùng cô cũng nhớ tới tôi! Cô lập tức nhấc

máy, nói thật nhanh, “Tô Ngưng, rốt cuộc đến lúc nào cô mới tới đón tôi? Tôi đã

xem hết cả, giờ muốn đi rồi.”

Đầu dây bên kia có tiếng cười, trả lời rất nhanh,

“Đồng chí Tiểu Manh, sao cô lại không tìm được người tới đón thế? Như thế không

được, tôi đành cố làm thêm lần nữa vậy.”

“Tại sao lại là anh?” Cô vốn định nói do nhầm lẫn,

nhưng thấy Đổng Diệc Lỗi đứng bên cạnh hai mắt sáng bừng, cười nói vẻ thích

thú, dường như muốn đợi cô gác máy, rồi nói tiếp. Lăng Tiểu Manh bặm môi, nói

tiếp, “Có tiện không? có thể tới đón tôi thật chứ?”

Bùi Gia Tề khá bất ngờ trước câu trả lời của cô, anh

ngập ngừng một giây, nhưng phản ứng vẫn rất nhanh lập tức tiếp lời, “Được chứ,

cô đang ở đâu?”

Lăng Tiểu Manh ngắt máy, Đổng Diệc Lỗi vẫn đứng cười

bên cạnh, “Không phải Tô Ngưng sao? Tiểu Manh, đừng giả bộ nữa được không?”

“Không phải Tô Ngưng”, Lăng Tiểu Manh nói, rồi đi

thẳng ra cửa. “Em đi đâu?”

“Đợi bạn tôi tới đón.”

“Bạn em? Ai?”

Lăng Tiểu Manh ngoảnh lại nhìn anh ta, thở dài rồi giả

bộ không nghe thấy, càng bước nhanh hơn.

Lăng Tiểu Manh bước tới cửa thì điện thoại lại kêu,

lần này đúng là Tô Ngưng, “Tiểu Manh, tôi lập tức tới ngay, đừng vội”.

“Tôi sốt hết cả ruột rồi!” Chẳng lẽ phải nói thẳng ra

thế này, Lăng Tiểu Manh cầm điện thoại, lớn tiếng nói.

“Không phải tôi đang tới rồi sao?” Tô Ngưng liến

thoắng một hồi, “Ban nãy vừa gọi điện về phòng, quay mòng mòng, nói là đang

tiếp khách quan trọng, một phút trước còn nói với tôi khách chạy đâu mắt, cô

nói xem có phiền không cơ chứ? Tôi tới đón cô cùng đi nhé!”

“Hả?”, quá hối hận vì khi nãy đã cục cằn trong điện

thoại, Lăng Tiểu Manh kêu lên.

“Làm sao, làm sao?”

“Vừa rồi có bạn nói sẽ tới đón tôi.”

“Bạn trai cô ư? Không sao, đưa anh ấy đi cùng là được,

tiện thể để tôi được chiêm ngưỡng, bạn trai của nhà thiết kế trưởng của Tổng

giám đốc Cố, ha ha. Tôi sẽ tới mau thôi.” Tô Ngưng dập máy quá nhanh, giọng cô

ấy vẫn còn vang vọng, bỏ lại Lăng Tiểu Manh tay cầm điện thoại, mắt trân trân

nhìn màn hình.

Cái gì mà kế hoạch định sẵn mãi mãi không theo kịp sự

biến hóa, hai ngày nay cô đã hoàn toàn hiểu được chân lý của nó.

“Tiểu Manh, ở đây gọi xe không tiện, hay là để

anh đưa em về” Đổng Diệc Lỗi cũng bước tới, đứng bên cạnh nói, “Hôm nay anh lái

xe đến. Ở đại hội vốn định nói chuyện với em nhiều hơn, đáng tiếc tối đó anh có

việc phải đi trước, hôm nay có thời gian, chúng ta tìm nơi nào đó ngồi dễ nói

chuyện hơn.”

Lăng Tiểu Manh nghiến răng nghiến lợi, nhìn anh như

thể người qua đường.

Hai người nhìn nhau, lồng ngực nóng ran, Đổng Diệc Lỗi

nhớ lại những chuyện từ rất lâu về trước, những ngày mà tối đến mồ hôi lại đầm

đìa.

Giờ không còn như trước, giờ đây anh có thể đàng hoàng

ở khách sạn năm sao, ngắm nhìn phong cảnh đẹp nhất, hưởng thụ loại rượu cao cấp

nhất, nhưng lúc này, trong đầu anh chỉ còn ký ức của những ngày đã qua được

cùng quyện chặt với cơ thể trắng mịn và làn da nõn nà của cô, nếu đem ra so

sánh, những thứ đó trở nên quá đỗi tầm thường.

Khát vọng được trở về với ký ức khiến anh càng kiên

định với suy nghĩ của mình hơn, ánh mắt lướt qua những đường nét tuyệt đẹp dưới

chiếc áo phông đơn giản của cô, nếu có thể thêm một lần, mới nghĩ thôi anh cũng

thấy đó là cảnh tượng đẹp đến nhường nào.

Đổng Diệc Lỗi ho một tiếng, định nói điều gì thì con

đường cao tốc rộng lớn vọng lại tiếng xe, tốc độ rất nhanh, trước khi đến gần

đã kịp thời giảm tốc, sau cùng từ từ dừng ngay trước mặt họ.

Xe đẹp, Đổng Diệc Lỗi không kìm được liếc qua,

có người mở cửa xuống xe, nhìn thẳng về phía họ, rồi mở miệng cười thật tươi

với Lăng Tiểu Manh, dường như trăm hoa đang đua nở, lung linh huyền ảo, lần

lượt nở ra trước mắt, trừng trùng điệp điệp trải dài ra xa.

Anh chàng đẹp trai à, có cần mỗi lần xuất hiện là phải

cười tới nghiêng nước nghiêng thành như thế này không? Lăng Tiểu Manh bất lực

than thở.

Bùi Gia Tề nhìn cồ chăm chú, rồi mới liếc mắt qua Đổng

Diệc Lỗi đứng kế bên, câu đầu tiên chính là, “Tiểu Manh, vị này là?”

Sắc mặt tươi rói của Đổng Diệc Lỗi khiến Lăng Tiểu

Manh thề rẳng cả đời cô cũng sẽ không thấy thích thú hơn lần này. Ngay giây

phút trông thấy Bùi Gia Tề, tất cả những áy náy, day dứt lập tức tan thành mây

khói. Hóa ra xa cách đã lâu như vậy mà cô vẫn muốn dùng cách trẻ con này để

trút giận, vừa nghĩ mình sống thật uổng phí, lại vừa thấy vui sướng tràn trề.

“Đây là Đổng Diệc Lỗi, bạn học cũ của tôi.” Thấy ánh

mắt Bùi Gia Tề nhìn mình cô mới nghĩ tới việc giới thiệu.

“Tôi là Bùi Gia Tề, rất hân hạnh được gặp anh”. Bùi

Gia Tề đưa mắt nhìn Đổng Diệc Lỗi, anh không giơ tay ra mà chỉ mỉm cười gật

đầu.

Lại có tiếng xe, lần này người đến chỉ có thể là

Tô Ngưng, kẻ lượn mất tăm mất hút, Tô Ngưng xuống xe vừa cất bước lên trợn tròn

mắt rồi chạy tới bên Lăng Tiểu Manh, nói với Đổng Diệc Lỗi trước tiên, “Đổng

tiên sinh, sao anh lại đến đây?”

“Tôi nói xem khu trưng bày, vừa hay gặp được Tiểu

Manh”, Đổng Diệc Lỗi còn chưa điều chỉnh lại tâm trạng giọng nói có phần kỳ

quái.

“Trùng hợp vậy sao? Tiểu Manh vị này là ai? Bạn trai

cô?”

Lăng Tiểu Manh thấy tình cảnh thật hỗn loạn, bất giác

bật lên trời.

Sau cùng cả ba người họ cùng nhau rời đi, Lăng Tiểu

Manh ngồi trên xe Tô Ngưng mắt nhìn thẳng, những câu hỏi Tô Ngưng liên tiếp

vang lên: “Tiểu Manh, cô không có nghĩa khí gì cả, sánh vai cùng anh chàng Bùi

Gia Tề kiệt xuất đó, cô giấu quá giỏi, lần trước chỉ khi nói mới quen, người ta

chạy tới làm anh hùng cứu mỹ nhân còn không chịu nhận? Mau khai thật cho tôi.”

Lăng Tiểu Manh chẳng biết phải giải thích thế nào,

trong lúc gấp gáp cô ngoái đầu nhìn Bùi Gia Tề đang lái xe theo sau, ánh mắt

lại nhìn về phía Đổng Diệc Lỗi, anh ta vẫn đang đứng yên tại chỗ.

Cánh cổng lớn cao vút của trung tâm triển lãm mở rộng,

anh ta đứng đó một mình trong bóng râm, xe phóng thật nhanh chớp mắt đã đi rất

xa, Lăng Tiểu Manh không nhìn rõ, chị thấy con người ấy giờ đã thành một đốm lờ

mờ.

Tạm biệt hóa ra là lại là một việc khó khăn mà cũng

đơn giản nhất, thật mâu thuẫn.

Phòng chế tác nằm sát bên đại lộ, có thể nói là gần

trong gang tấc, xe chạy tới chỗ rẽ là đến nơi. Căn nhà một tầng bằng kính,

trước cửa rộng rãi, xếp một chồng gỗ, mùi hương của nó có thể ngửi thấy từ rất

xa.

Tô Ngưng vào trước, đỗ xe xong, cô chào người chủ

phòng gia công đang đứng trước cửa “Thầy Lý, giờ tôi mới có thời gian”. Rồi cô

quay sang giới thiệu với Lăng Tiểu Manh, “Vị này là thầy Lý”.

Chẳng biết phải xưng hô thế nào cho đúng, Lăng Tiểu

Manh tiếp lời, “Xin chào thầy Lý!”

Đó là một người đàn ông trung niên cơ thể tráng kiện,

lúc này đang cầm trong tay chiếc cưa, giọng nói sang sảng “Gọi tôi là ông Lý

được rồi, thời gian rất gấp, xin mời xem trước bản thiết kế”.

“Hả? Tôi đâu thể gọi ngài như vậy được.”

Phía sau có tiếng nói, là Bùi Gia Tề, giọng nói nhẹ

nhàng, “Gọi ông Lý là được rồi, người này tên chính là thầy, chẳng cần phải gọi

ông ấy thân thiết thế đâu.”

“Sao cậu lại quay lại đây? Cả ngày nay cậu lượn lờ ở

đây tới mấy lần, chạy đi chạy lại như thế có gì hay ho?”

“Tôi đi cùng cô đây, khi nãy vừa tới đón họ.”

Bùi Gia Tề mỉm cười, nói chuyện với thầy Lý hết sức thân thiết.

Tô Ngưng đứng cạnh tay kéo Tiểu Manh vẻ mừng rỡ “Không

nói sớm, báo hại tôi nửa ngày trời mới hẹn được ông ấy. Thầy Lý nổi tiếng khó

khăn, lần này đã phải nhờ không biết bao nhiêu mối quan hệ. Giờ tốt rồi, sau

này nhờ hết vào cô đấy, ha ha, nhẹ hết cả người”.

“Này, tôi đâu có quen ông ấy.” Lăng Tiểu Manh cuống

quýt, tay túm lấy Tô Ngưng không cho cô ấy đi.

“Quen Bùi Gia Tề chẳng phải là đủ rồi sao? Tiểu thư à,

cô không biết anh ta là người như thế nào sao?”

“Anh ta?” Cô thật sự đâu có quen, sự việc giờ đã quá

hỗn loạn, cô đang định giải thích, Bùi Gia Tề quay đầu lại nhìn, “Tiểu Manh,

bản thảo thiết kế của cô đâu?”

Câu nói này mới lọt tai làm sao, Tô Ngưng lập tức đưa

bản thảo ra. Đều là người trong ngành, tất cả mọi người ai ai cũng rất nhập

tâm. Không phải nói gì thêm, đến lúc này Tô Ngưng mới thực sự được nghỉ ngơi,

ngồi xuống bên cạnh mà nhẹ cả người.

Hóa ra cháu ba đời nhà họ Bùi tiếng tăm lừng lẫy lại

là một người rất đẹp trai, chỉ có một điều Tô Ngưng không hiểu, người như thế

sao lại nhiệt tình với Lăng Tiểu Manh vậy? lúc đầu cô còn tưởng rằng mối quan

hệ của họ sâu đậm, nhưng trên xe hỏi tới nửa ngày cũng không có kết quả, lại

thấy cách nói chuyện giữa hai người họ không có vẻ già là thân thiết, chí ít là

Lăng Tiểu Manh.

Cho dù thế nào, sau này cô cũng không dám coi thường

Lăng Tiểu Manh nữa, cô gái này lúc nào cũng khiến ta ngạc nhiên thích thú, quả

thực là thần thông quảng đại.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nhật Ký Chạy Trốn Tình Yêu
Chương 9

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 9
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...