Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nhật Ký Chạy Trốn Tình Yêu

Chương 8

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Không hề phòng bị, cả người Lăng Tiểu Manh

rơi thẳng vào lòng anh, gáy chạm vào ngực anh, ngẩng đầu ngắm trăng đêm.

Trăng to tròn, thấp thoáng được tô điểm

bời những đường vân xám nhạt, càng lúc càng rõ ràng.

Trên đầu nghe thấy tiếng của anh, lần này

anh hỏi lại: “Lẽ nào em không muốn ở bên anh sao?"

********************

Thời gian rất gấp, cũng may đồ đạc của cô rất đơn

giản, quần áo mặc đi mặc lại cũng chỉ mấy bộ, lấy vội túi đồ cô chạy ra cửa.

Lên máy bay rồi cỏ vẫn thấy hoang mang, ngày hè nên trời tối muộn, năm giờ

chiều ngoài cửa sổ trời xanh mây trắng, một ngày trời xanh hiếm có, vượt qua

tầng mây, từng đám mây lớn thật lớn trắng như bông dần tách ra thành từng đám

nhỏ, càng tôn thêm khoảng trời xanh trong vắt.

Lăng Tiểu Manh sắp xếp lại thời gian, anh chỉ mới tới

đó có một tiếng đồng hồ, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Sao phải gọi cô tới gấp

vậy, từ trước tới giờ chưa xảy ra chuyện này bao giờ.

Cô tiếp viên tiến đến đưa đồ ăn.Tiểu Manh ngồi trong

khoang thương gia, chỗ ngồi rộng rãi, cô lại bé nhỏ, cảm giác chỉ chiếm một góc

rất nhỏ. Bên cạnh là một vài nhân vật nổi tiếng mặt mũi nghiêm nghị ngồi trên

máy bay vẫn đọc báo cáo. Cô ăn mặc giản dị, lọt giữa những nhân vật ưu tú này

lại càng cảm thấy đột ngột, về sau cô cũng không ngó nghiên trái phải nữa, cả

chuyến bay cô cứ cầm ly rồi nhìn ra ngoài, nhìn thẳng vào màn đêm đen đặc trước

mắt.

Lăng Tiểu Manh thấy mơ hồ, tại sao lại gọi mình đến

gấp như vậy? Showroom mới ở Hạ Môn là hạng mục trọng điểm trong kế hoạch thường

niên của công ty, đến cô một nhân vật thuộc dạng ở ẩn không màng sự đời còn

biết, Cố Chính Vinh đi đi lại lại hai nơi đã rất lâu, những người anh đưa đi

đều là nhân vật từ cấp chủ quản trở lên, còn có vài vị trí chủ tịch nước ngoài

đến đó, làm gì có chuyện đến lượt hạng tôm tép như cô được xuất hiện?

Lăng Tiểu Manh nghĩ tới nghĩ lui vẫn không tài nào

hiểu nổi, hai ngày nay có quá nhiều sự việc kỳ quái xảy ra, cô thấy đau đầu,

thôi không nghĩ nữa. Cô chỉ thích làm đà điểu, vì đà điểu có tuổi thọ rất cao.

Xuống máy bay, cô ngoan ngoãn gọi điện thoại, Cố Chính

Vinh nhấc máy rất nhanh, rồi ra chỉ thị bảo cô ra cửa đợi.

Đồ đạc của cô rất ít, người khác thì túi lớn túi nhỏ,

còn kéo cả vali, cô chỉ có đúng một túi đồ, bước chân nhẹ bẫng, lúc đó cũng

khoan thai hơn hẳn.

Bước tới cửa ra, cô mới thấy gió đêm thật lạnh, cũng

bởi đây là thành phố ven biển, hoàn toàn trái ngược với buổi tối náo nhiệt của

Thượng Hải, không khí đượm mùi ẩm ướt trong lành, thật sảng khoái.

Lăng Tiểu Manh nhắm mắt hít một hơi thật sâu, đang tận

hưởng bầu không khí tươi mát thì có người đặt tay lên mặt, giọng nói thật khẽ,

“Đã đói chưa?”

Cũng bởi động tác và hơi ẩm của bàn tay ấy quá quen

thuộc, nên cô cũng không giật mình, cô mở mắt rồi trả lời rất lưu loát, “Chưa,

em ăn trên máy bay rồi.”

“Vậy em chun mũi rồi hít lấy hít để thế làm gì? Bắt

chước chó con à?”, Cố Chính Vinh quay người kéo cô đi về phía trước, nói rất tự

nhiên.

Cô lặng lẽ đi sau anh, cũng chẳng sao, hôm nào cô

chẳng phải viết cuốn Mười tám phương pháp nhịn nhục, bản thảo nặc danh, nhất

định sẽ có người thưởng thức.

Đêm hè, hai bên đường bóng cây kín đặc, ngoài ban công

những chiếc bàn nhỏ xếp đầy, rất nhiều người ngồi tán gẫu trò chuyện trong đêm.

Thành phố này nơi đâu cũng bao trùm hơi thở của sự nghỉ ngơi thư thái, đến Cố

Chính Vinh cũng thay đổi thói quen phóng xe như bay thường ngày của mình, anh

chạy xe thong thả chậm rãi.

Có cảm giác xe ngày càng đi xa khỏi trung tâm, Lăng

Tiểu Manh lộ vẻ hoài nghi, mắt hướng về khoảng không gian sầm uất náo nhiệt

đang dần rời xa, rồi lại nhìn Cố Chính Vinh, chẳng biết phải nói như thể nào.

"Muốn hỏi gì? Hỏi đi."

Hừ... anh thật đúng là thần thông quảng đại.

“Chúng ta đang đi đâu vậy?”

"Ra biển.”

“Còn những người khác thì sao?"

“ở Sheraton.”

Anh cho tất cả mọi người ở lại Sheraton, nhẹ tênh đưa

mình cô tới bờ biển, có phải quá đáng lắm không?

Lăng Tiểu Manh muốn hỏi, đi làm gì? Nhưng ngoảnh mặt

chỉ thấy Cố Chính Vinh khẽ liếc nhìn, thoáng vẻ hí hửng, đến không khí trong xe

cũng có cảm giác ấm dịu.

Hai năm nay, lúc đầu thời gian gặp được anh rất ít, về

sau số lần tuy có tăng dần, nhưng quả thực anh rất bận, ở bên nhau nhiều lắm

cũng chỉ là một bữa ăn khuya như mọi khi, rồi về nhà đi ngủ, rất ít khi thấy

anh vui như lúc này, câu hỏi vốn đặt ra bỗng tự động biến mất.

Thôi vậy, có hỏi thế nào cũng vẫn phải theo ý anh mà

làm không đúng sao? Làm người phải biết lấy ơn đền ơn, một khi anh đã vui,

đương nhiên cô phải ủng hộ hết mình, cần im lặng là phải im lặng, cần vẫy cờ hô

hoán là phải vẫy cờ hô hoán, hà tất phải gây khó dễ cho bản thân.

Nghĩ vậy, cô lập tức an lòng, thoải mái ngắm nhìn

khung cảnh ngoài cửa sổ. Xe chạy trên đường tròn quanh đảo, rồi chạy qua chiếc

cầu vượt biển hình chữ S nổi tiếng, cửa sổ xe hạ xuống, tiếng sóng biển dội vào

dào dạt, phóng tầm mắt ra xa là có thể trông thấy bờ cát dài phẳng lặng dưới

chân pháo đài. Ánh trăng trong đêm hè sáng loáng, tất cả dường như được phủ lên

bởi một lớp màu bạc, đẹp lung linh sáng lóa.

Những tưởng tới biển anh sẽ dừng xe, nhưng chiếc xe

vẫn men theo con đường thênh thang hướng thẳng phía trước, pháo đài cùng bãi

cát vụt qua trong chớp mắt.

Lăng Tiểu Manh lần nữa mơ hồ, chỉ ra ngoài cửa sổ, rồi

lại quay sang nhìn anh.

Chiếc xe leo lên con đường rừng, ánh đèn dần dần bỏ

lại phía xa, ánh trăng sáng quá, chẳng còn thấy tối, tay cô thò ra ngoài cửa

sổ, ngón tay trắng nõn, trong bóng đêm vẫn thấy thật rõ rệt.

“Ngồi yên, đừng cho tay ra ngoài”, anh nhắc nhở. Hai

bên cành lá um tùm, đan vào nhau, cố vài cành rủ xuống trĩu nặng. Làn đường hai

chiều, trước mặt có xe vượt qua, anh đánh xe hơi chệch sang bên, có nhắc nhở

thì cũng đã muộn, ngón tay cô thò ra ngoài cửa sổ bị cành cây quệt phải, hết

hồn, không kìm nổi cô kêu “Á" một tiếng.

Điệu bộ khi rụt tay lại của cô đầy thú vị, Cố Chính

Vinh cười vang, vừa cười vừa đưa tay xoa đầu cô. Bởi là đường núi, nên phải rất

chú ý phía trước, anh đặt tay không được chuẩn lắm, đang định vuốt tóc mai, thế

nào lại chạm vào má cô.

Không kịp chuẩn bị, theo bản năng Lăng Tiểu Manh

ngoảnh đầu sang, đôi môi cảm thấy mát lạnh. Ngón tay anh thoảng mùi thuốc lá,

bên tai là tiếng anh cười, cô hốt hoảng, thật lạ, rõ ràng ngón tay anh mát

lạnh, nhưng lại khiến gương mặt cô nóng bừng.

Hôm nay cố Chính Vinh thật lạ, cô không kịp thích ứng.

Cũng may qua khúc ngoặt anh liền dừng lại, liền đẩy

cửa xe ra, hoàn toàn không chú ý tới phản ứng của cô.

Sau khi xuống xe, cuối cùng Lăng Tiểu Manh cũng đoán

được lý do Cố Chính Vinh gọi cô tới đây. ông chủ vẫn là ông chủ, đi công tác

vẫn không quên giúp cô học hỏi thực địa, nói sớm hơn có phải là tốt không!

Trước mặt là một bãi đất trống, địa thế cao, khung

cảnh mênh mông, con đường nhỏ lát sỏi quanh có kéo dài trước mặt, sau cùng biến

mất trong bức tường bao màu trắng. Trong gió thoảng hương hoa, phía trong cây

cối xum xuê, từng chùm phượng đỏ rực bung nở như gấm hoa.

Phía trong tường bao là một căn nhà hai tầng riêng

biệt, trong đêm tối vẫn nguyên màu trắng trong suốt, quá đẹp, hai mắt cô trợn

tròn miệng há hốc.

“Thế nào?”

"Ôi đẹp lắm, phong cách Địa Trung Hải hiếm gặp,có

phải đây là xu hướng chính của mùa sau?” Hóa ra là đưa cô đi học hỏi, tiếc là

cô không mang theo máy ảnh, cô phải ngắm nhìn thật kỹ.

Anh không trả lời, nhìn vẻ kinh ngạc của cô, rồi đi

thẳng về phía trước, nhưng không phải về phía ngôi nhà, mà là hướng ngược lại.

"Em muốn ngắm chút nữa...” Cô thích lắm, nếu có

thể vào trong ngắm nhìn đồ đạc bày biện thế nào thì tốt quá, nhắt định cảm hứng

sẽ trào dâng.

Anh bước không nhanh, lúc này đã đứng dậy, quay đầu

lại đưa một tay ra.

Lăng Tiểu Manh tuy miệng lí nhí nũng nịu một câu,

nhưng đã đi theo sau từ bao giờ, nhìn bàn tay anh rồi lập tức đặt tay mình vào.

Cơ hội hai người họ cùng dạo bước không nhiều, dù là

có, Cố Chính Vinh cũng rất ít khi dắt cô mà thường đi một mình, Lăng Tiểu Manh

thấy không quen lắm, ngón tay cuộn tròn, kế đó nghe thấy tiếng anh nói, “Đi cẩn

thận.”

Đây là sườn dốc, dưới chân cỏ mọc xanh rì, những ngọn

cỏ quyện chặt lấy nhau, sỏi đá khắp nơi, lại cao thấp nhấp nhô, rất dễ bị ngã.

Hóa ra là cô sợ lộn nhào.

Đi chưa được mấy bước đã tới chỗ cao nhất, trước mắt

lốm đốm ánh đèn, có cảm giác như những chùm sao thấp thoáng phía xe xa, gió đêm

mát lạnh, cô đưa tay gạt mái tóc đang tung bay, rồi quay sang hỏi anh: "ở

dưới đó có phải Đại học Hạ Môn, phải không?”

“Em biết nơi đây à?” Anh đứng bên cạnh, có đôi chút

ngạc nhiên.

"Không phải, khi ở trên máy bay em có đọc tạp

chí", cô thật thà trả lời, đổi lại anh khẽ bật cười, rồi đưa tay xoay đầu

cô lại, người cũng quay theo, lần này Lăng Tiểu Manh thật sự không nói nên lời,

mất hết phản ứng, hoàn toàn xúc động.

Đại dương, phía trước là biển lớn, một vầng trăng sáng

chiếu rọi xuống mặt nước, dưới chân là sóng biển muôn trùng. Cũng bởi khoảng

cách quá xa, sóng biển rì rào như tiếng gọi tự nhiên, tĩnh lặng, bao la, tráng

lệ, mọi thứ đều mơ hồ, chỉ trong chớp mắt tất cả đã đột ngột xuất hiện, cô xúc

động gần như rơi nước mắt.

Cảnh vật thật đẹp, Cố Chính Vinh vẫn trầm ngâm, rồi

đưa mắt nhìn vẻ mặt cô, anh cười, “Đẹp không?"

Bảo cô phải trả lời thế nào đây? Lăng Tiểu Manh vừa

gạt khóe mắt vừa nói: “Anh, cảm ơn anh nhiều lắm, vì đã đưa em tới chốn thần

tiên này!"

Đâu có được, chỉ thêm một từ cũng là sỉ nhục tới cảnh

đẹp.

Tuy vẻ mặt ngước nhìn thật ngoan ngoãn, nhưng ánh mắt

cô rất sinh động, nhìn sâu trong đó như thấy một anh chàng đang giả bình tĩnh

nhảy nhót, thật thú vị, sau cùng Cố Chính Vinh cũng không để cô phán đoán nữa,

mở miệng giải thích: “Ở đây trước kia vốn là một tòa biệt thự, nhưng còn chưa

xây dựng xong, cái em vừa trông thấy là bản mẫu duy nhất.”

"Bản mẫu?”

"Ừ, chủ công trình gặp chút vấn đề, miếng đất bị

thu hồi, thế nên chỉ còn duy nhất căn này thôi.”

“Hả? Không xây được? Chẳng lẽ phá đi? Phong cảnh đẹp

thế này, thật tiếc quá", cô đập tay tiếc nuối.

"Đúng là rất đáng tiếc, nhưng căn nhà này sẽ

không bị dỡ bỏ, nhà nước thu hồi, rồi lại có người mua lại.”

“Oa, ngưỡng mộ chết mất!” Cô không kìm nổi, mắt nhìn

biển lớn, bàn tay nắm chặt, “Nếu em mà có tiền...”

Cố Chính Vinh lại cười vang, đưa tay ôm lấy mặt cô,

Lăng Tiểu Manh ú ớ xin thôi.

Tiếng cười vừa dứt, anh cúi đầu nhìn cô, “Không phải

ngưỡng mộ đâu, là anh mua đấy.”

Căn biệt thự được bài trí hết sức đơn giản, phòng ngủ

trên tầng hai rộng thênh thang, chỉ có giường và một chiếc ghế tựa kiểu cổ

điển, ban công phía ngoài cửa sổ rộng rãi, vầng trăng tròn vành vạnh trên cao.

Chiếc ghế đó xem ra đường nét rất tinh tế, dưới ánh

trăng lại càng mang vẻ hấp dẫn vô cùng, Lăng Tiều Manh không kìm nổi chạy tới

quan sát tỉ mỉ, rồi lấy tay vuốt nhẹ, tay vịn bằng gỗ tếch nhuốm màu thời gian

vẫn sáng bóng ánh dầu, cảm giác lành lạnh sượt nhẹ qua lòng bàn tay, ram ráp.

“Ở đây thật tuyệt!”, không cầm lòng, cô cất lời xuýt

xoa.

Cố Chính Vinh bước lên, mở tung cánh cửa sổ dài, rèm

cửa màu trắng rủ xuống đất, cửa sổ mở đột ngột khiến tấm rèm tung bay trong

gió, lay động như đang nhảy múa.

"Mới mua không lâu lắm, còn chưa trang trí, nếu

em thích, sau này có thể tới đây bắt cứ lúc nào cũng được.”

Anh đứng trước cửa sổ, giọng rất khẽ, nhưng từng từ

từng chữ lọt vào tai cô không sót một từ, cô lặng người một lúc rồi mới trả

lời: “Em?"

Cố Chính Vinh ngoái đầu nhìn cô, gương mặt lộ vẻ ngạc

nhiên, "Đương nhiên là em rồi.”

“Còn việc phải làm nữa.”

“Cứ nhất thiết phải ở trong phòng Thiết kế ngồi đợi

sao?”

“Không ở phòng Thiết kế, vậy em phải đi đâu?”

"Đi tới đâu chẳng được, chỉ cần một chiếc bàn là

có thể vẽ, không phải sao?” Anh thôi nhìn cô, nhấc ghế kéo ra ban công, rồi

ngồi xuống vẻ thư thái.

Thế này là ý gì? Sao cô chẳng hiểu gì hết?

Cô thấy kinh hãi trước một mớ ngôn từ không tài nào

nắm bắt được ý nghĩa... đi tới đâu chẳng được, vậy cô phải đi đâu? Anh nói vậy,

có phải ám chỉ cô có thể rời đi?

Căn phòng tuy không một tiếng động, anh quay đầu lại

nhìn cô, tuy không thắp đèn, nhưng ánh trăng chiếu lên gương mặt cô trong veo

sáng rõ, đôi mắt cô mở to, hàng lông mày cũng theo đó nhướn lên, vẻ mặt mơ màng

vô tận.

Cố Chính Vinh mỉm cười, đưa tay vẫy cô lại, chiếc ghế

rất rộng, cô đứng phía trước do dự, rồi bị nét mặt anh mê hoặc, liền buột miệng

hỏi, “Vậy em phải đi đâu? Có phải anh muốn em tới Hạ Môn làm việc không?”

“Cũng không hẳn, nhưng sau đó anh sẽ phải thường xuyên

đi đi lại lại giữa Thượng Hải và Hạ Môn, anh ở đâu thì em ở đó.”

Cô đã hiểu, nhưng vẫn không thể lý giải, “Thế nhưng

còn vợ anh?”

Anh dang đôi tay, Lăng Tiểu Manh không sà vào lòng anh

rồi nằm cuộn tròn như thường lệ, cô lùi lại một bước.

Dưới ánh trăng Cố Chính Vinh nheo mắt, “Nhã Tư Mãn?

Đang ở Thụy Điển, lâu lắm rồi anh cũng không gặp cô ấy. Nhưng hôm nay ở sân bay

anh có gọi điện, có vài việc cần nhờ cô ấy, đợi khi nào trở về cô ấy sẽ gặp

em.”

Cái tên này không phải điều cấm kỵ, nhưng họ chưa từng

bàn đến, từ lần gặp mặt trước tới nay cũng chưa từng thấy anh nhắc tới, cô láng

máng nhận ra hóa ra là vậy, chẳng trách hôm đó ở buổi party không gặp được cô

ấy. Nhưng gặp mặt... lại phải gặp cô ấy nữa sao? Tại sao phải gặp cô ấy?

Lăng Tiểu Manh lại thấy mơ hồ, đầu óc rối bời, cô

không muốn nghĩ nhiều, chân nhấc lên, rồi tiếp tục hơi lùi về sau.

Tại sao lại nói với cô những điều này? Những thứ này

cô không biết có được không? Cô không muốn biết nhiều đến thế.

Bên tai Lăng Tiểu Manh vẫn vang lên giọng nói của anh,

rất nhẹ, nhưng rõ ràng, “Tiểu Manh, em có muốn ở bên anh không?”

Tiểu Manh, em có muốn ở bên anh không?

Câu nói này mười năm trước đã có người từng nói với

cô, rồi sau đó cô như mơ một giấc mơ dài, trái tim cô như chú chuột cả đời chỉ

sống dưới mặt đất, trong hang tối tăm mịt mù, sống thanh thản an nhàn, tràn

ngập yêu thương, những tưởng nó vốn thế. Tỉnh mộng mới phát hiện trên đời này

thật ra sáng rõ như ban ngày, ai ai cũng tường tận rõ ràng, chỉ mình cô là

người khác biệt, chẳng biết phải đi về đâu.

Em có muốn ở bên anh không? Chẳng phải cô đã ở bên anh

rồi sao, gần như ngày nào cũng gặp, thậm chí gần đây có thể gọi là đêm đêm quấn

quýt, nếu như thế này còn không gọi là ở bên, vậy rốt cuộc phải như thế nào mới

đúng?

Loạn rồi, cô thực sự không biết phải trả lời như thế

nào, phải phản ứng ra sao nữa? Tại sao cô chẳng có phản ứng gì hết?

Cố Chính Vinh đã nỗ lực rất nhiều, để đổi lại cô đứng

trơ như thế này sao? Không đợi cho tới khi cô hoàn hồn, Cố Chính Vinh đưa tay,

ngón tay đặt trên bàn tay cô, không phải hơi lạnh, mà là hơi ấm.

Không hề phòng bị, cả người Lăng Tiểu Manh rơi thẳng

vào lòng anh, gáy chạm vào ngực anh, ngẩng đầu ngắm trăng đêm.

Trăng to tròn, thấp thoáng được tô điểm bởi những

đường vân xám nhạt, càng lúc càng rõ ràng.

Trên đầu nghe thấy tiếng của anh, lần này anh hỏi lại:

“Lẽ nào em không muốn ở bên anh sao?”

Ruột gan cô rối bời, có thứ gì đó như muốn nhảy ra,

nhưng cô lại thấy nó giống như thác lũ và mãnh thú, cố gắng kìm xuống thật khó

khăn.

Kết quả của sự nỗ lực chính là không có câu trả lời,

giống như chẳng hiểu gì hết.

Không phải nghe không hiểu, chỉ là cô không dám, không

dám nghĩ nhiều đến thế.

Im lặng quá, rồi nơi cơ thể Tiểu Manh tựa vào khẽ động

đậy, cô bị đẩy ra, Cố Chính Vinh đứng lên đi vào trong nhà.

Bước chân anh không nhanh, cũng không ngoái đầu lại,

bỏ lại mình cô đứng trơ trọi ở ban công.

Rất ít khi cô nhìn thấy bóng anh, những lúc không ở

bên nhau họ mỗi người một việc, còn khi ở bên cô vẫn luôn đi bên cạnh hoặc sau

lưng anh, nhưng lần nào cũng không biết mình đang nhìn đi đâu, ánh mắt lạc

lõng.

Thế nên ở góc nhìn này, ký ức rất mơ hồ, mà thực ra

chẳng hề có ký ức.

Sự việc xảy đến trong hai năm nay cô không nhớ nhiều,

không phải cố gắng để quên, mà chỉ là không muốn nhớ nhiều.

Nhưng mỗi sáng tỉnh dậy lại thấy quá trống trải, bóng

anh kéo dài trùm lấy cô; ánh mắt mọi người sắc như dao, cô quỳ xuống dưới đất

nhặt đồ vung vãi, bàn tay anh xuất hiện ngay trước mắt; cô đợi một mình trước

xe, anh dúi hộp thức ăn còn nóng vào tay cô... những ký ức đó cô vẫn còn nhớ.

Thực ra lúc đó cô muốn bỏ đi, muốn về nhà, đã từng gói

ghém đồ đạc để rời đi, trong đêm tối chầm chậm bước trên con đường không biết

điểm dừng. Những thực sự tới giao lộ, con đường lớn tráng lệ với những ngọn đèn

sáng tỏ trước mặt, cô không tài nào nhấc nổi chân.

Trở về, trở về để rồi lại kết hôn sinh con, trở về rồi

lại sống cuộc sống như đã định, trở về rồi chẳng thể khẳng định mình, trở về là

từ bỏ ước mơ, trở về là nghiền nát ước mơ thành tro bụi và bỏ lại sau lưng tất

cả những thành quả cô đã nỗ lực trong suốt quãng thời gian qua.

Cô không muốn nói bản thân là bất đắc dĩ, không muốn

nói chẳng còn cách nào khác, là cô tự mình chọn ở bên người đàn ông này. Bởi cô

đã từ bỏ tình yêu, nhưng không muốn từ bỏ ước mơ, những lúc cô hoang mang trong

bùn lầy giữa rừng hoang, chỉ có anh đến bên.

Quãng thời gian hai năm, cô không lãng phí một giây,

một phút, cô thực sự đã đáp đền, nhưng người đàn ông này đối với cô rất tốt, cô

chưa từng phải chịu tủi hờn, những cái có được còn hơn cả mong đợi, nếu vì

những điều này mà bị đóng đinh trên cây thập tự, cô cũng sẽ không phản kháng.

Cũng từng nghĩ sẽ có một ngày anh chán ngấy cô, sau

cùng là bỏ đi, giống như bài học cô có được từ Đồng Diệc Lỗi, chẳng ai là cùng

trời cuối đất của ai.

Nhưng nghĩ thế nào cũng không được, thời gian chầm

chậm trôi đi, anh chẳng hề mệt mỏi với mối quan hệ này, cho tới giờ vẫn hỏi cô

câu đó...

Em có muốn ở bên anh không?

Giờ cô phải làm sao? Cô biết trả lời thế nào?

Cố Chính Vinh đã bước vào trong nhà, quay đầu lại nhìn

cô, vẻ mặt lạnh nhạt.

Toàn thân Lăng Tiểu Manh đột nhiên ớn lạnh, Thượng Hải

và Hạ Môn, rõ ràng là cách nhau ngàn dặm, nhưng ánh trăng khắp nơi như một, thứ

ảo giác đáng sợ đó lại tới, rằng mình sẽ không còn gặp lại người đàn ông này,

rằng anh sẽ biến mất ngay dưới ánh trăng.

Đáng ghét, tại sao ánh trăng đêm nay lại sáng đến thế,

rọi vào mắt cô chói lóa, khiến cô muốn rơi nước mắt.

Cô chạy tới, vốn còn chưa ý thức được hành động của

mình nực cười đến đâu, rõ ràng là đã nghĩ rất kỹ, nhưng rồi rất dễ dàng bị vẻ

mặt của anh và ảo giác đánh gục.

Lăng Tiểu Manh chạy tới trước mặt anh cũng chẳng biết

phải nói gì, mắt mở to nhìn anh, rồi khóc.

Cố Chính Vinh thất vọng, ngay khi không nhận được câu

trả lời, thậm chí anh đã có phần tuyệt vọng.

Cỏ lẽ tất cả những nỗ lực của anh đều trở nên vô

nghĩa, cứ ngỡ cô chỉ đang khép chặt trái tim, sự thực thật tàn khốc khi anh

biết rằng cô hoàn toàn không có trái tim.

Nhưng giây phút khi anh ngoái đầu lại, cô đã chạy tới,

không nói gì, chỉ đứng trước mặt anh và khóc.

Đã không yêu anh, vậy tại sao còn khóc? Khóc không

thành tiếng, nước mắt chỉ là một hàng trong suốt, từ khóe mắt lăn dài trên gò

má, giống như hai năm trước, lại khiến tim anh đau nhói.

"Được rồi, là anh hỏi thế, em không cần trả lời.”

Cô vẫn khóc, rất lâu rồi cô không khóc, vừa bắt đầu

liền không thể ngừng lại, nấc nghẹn, lời nói cũng không được liền mạch,

"Không phải, là em sợ...”

Không ngờ cô lại trả lời, nghe xong anh ngẩn người một

lúc, rồi mỉm cười, đưa tay vuốt tóc cô, “Có gì mà phải sợ chứ? Ngốc ạ, gặp Nhã

Tư Mẫn rồi em sẽ thấy, chẳng có gì đáng sợ cả."

Anh không hiểu, anh hoàn toàn không hiểu lời cô nói.

Khi nước mẳt chảy ra, cũng là lúc cô biết rằng mình

lại rơi vào vòng xoáy ấy, trước cái gọi là tình yêu, cô quá bé nhỏ, cô không đủ

khả năng, cô không thể chịu được, vậy tại sao đến việc từ bỏ cũng không được?

Tình yêu đâm chồi, ai nấy đều tận hưởng mật ngọt,

nhưng với cô nó lại như tai họa, con đường này đi đi về về, dù có thận trọng dè

dặt đến thế nào, sau cùng vẫn tới bờ vực thẳm. Lẽ nào anh không biết, nếu thêm

một lần nữa thịt nát xương tan, thì ngay đến bản thân cô cũng không biết liệu

mình có còn có thể thêm lần nữa liền lại vết thương.

Kính cửa sổ trong suốt long lanh, ở đây không còn ai,

cửa sổ cũng chẳng cần thiết phải kéo, nằm trên giường chỉ cần ngẩng đầu lên là

có thề trông thấy vầng trăng tròn vành vạnh, ánh trăng rực rỡ, tràn tới từng

ngóc ngách của căn nhà. Cô mất ngủ, quay sang ngắm nhìn gương mặt đang say ngủ

của Cố Chính Vinh, nằm bên cô rất ít khi anh ngẩng mặt khi ngủ, nên lần này cô

nhìn thấy không phải sau lưng, mà là một bên mặt.

Tất cả dường như không giống nhau, cô nghĩ lẽ nào mình

đang nằm mơ, nhất định là cô đang mơ.

Cô giơ tay ra giữa ánh trăng chiếu rọi, rồi lại đưa

ngón tay vào miệng, cắn thật mạnh.

Đau quá... hóa ra không phải là mơ.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nhật Ký Chạy Trốn Tình Yêu
Chương 8

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 8
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...