Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Như Là Yêu Thương

Chương 12

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Dì Phượng là em út của mẹ tôi. Thật ra bà ngoại tôi chỉ sinh được hai người con gái thì ông tôi mất, bà đã ở vậy tần tảo nuôi con cho đến bây giờ, điều làm bà ân hận nhất là không có một người con trai để nối dõi tông đường. Dì Phượng tuổi cũng lớn, dễ chừng đã băm bốn, băm lăm nhưng vẫn chưa lập gia đình. Nghe mẹ kể, hồi mới giải phóng, dì Phượng đang học dự bị y khoa, dì có quen một người bạn trai học trên dì ba lớp, hai người thương yêu nhau lắm và định ngày anh ấy ra trường sẽ làm lễ cưới, nhưng rồi đùng một cái, người yêu của dì Phượng theo bạn bè vượt biên và biệt vô âm tín luôn. Từ đấy, dì Phượng khép chặt cửa lòng không muốn làm quen với ai cả. Bảy năm sau, dì ra trường, được về nhận công tác tại một bệnh viện lớn và tuổi xuân của dì cũng theo đó phôi pha. Con gái chỉ có một thời như hoa đào, chỉ tươi khi mùa xuân đến và phượng vĩ giữa mùa hè mới đậm đà hương sắc thanh tân. Dì Phượng là hoa nở trái mùa, là sen hồng cuối hạ, dù mắt môi còn đẹp nhưng làn da đã mất hẳn màu tươi.

Anh Trí giúp mẹ đem hai túi xách vô buồng, mẹ gieo mình xuống ghế:

- -Mệt muốn chết, Minh ơi, pha nước chanh cho mẹ và dì Phượng đi con.

Nhìn chiếc giỏ to lớn để nơi góc nhà, mẹ ngạc nhiên hỏi dì Phượng:

- -Em đem gì vào nhiều vậy?

Dì Phượng đến ngồi bên mẹ:

- -Có người quen đem hàng từ Lào về, giá rẻ lắm, mạ biết được, mạ rút hết tiền tiết kiệm bảo em đêm vô nhờ chị bán kiếm lời, em mở cho chị coi nghe.

- -Để từ từ không vội, em tắm rửa nghỉ ngơi đi, anh Tuệ cũng sắp về rồi, gặp em chắc ảnh mừng lắm, mùa bóng đá này ảnh nhắc đến em mãi.

Tôi đặt hai ly nước chanh lên bàn, dì Phượng hỏi:

- -Mai cháu thi mất hai ngày phải không?

- -Dạ.

Dì Phượng cầm ly nước lên, cười thật tươi:

- -Như rứa là mấy ông trên bộ giáo dục còn thương học trò quá, chọn ngày thi thật đúng cho mấy cô cậu kịp xem trận đấu khai mạc Mondial 90.

Tôi đăm đăm nhìn dì Phượng. Dưới ánh đèn vừa bật trong phòng khách, trông dì thật trẻ trung. Theo cảm tính, tôi thấy dì hoàn toàn không giống mẹ, cả về ngoại hình cũng như cá tính. Dì không đẹp bằng mẹ nhưng sôi nổi và đầy nhiệt tình, dì yêu văn nghệ, thích thể thao, tham gia tích cực vào các công tác xã hội, và điều làm tôi khâm phục nhất là mùa đông năm ngoái, dì đã ra tận Thanh Hóa ở một thời gian để săn sóc các nạn nhân bị bão lụt và dốc hết tiền dành dụm cứu đói cho các gia đình nghèo.

Ba đi làm về dắt xe vào cửa, ba thấy dì Phượng trước:

- -Phượng, vào hồi nào vậy?

Dì Phượng chạy đến:

- -Anh Tuệ, bữa ni anh hơi ốm đó.

Có tiếng mẹ nói từ nhà sau:

- -Trí ơi, đi mua cho dì vài chai bia, còn Ái Minh dọn chén dùm mẹ nghe.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Như Là Yêu Thương
Chương 12

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 12
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...