Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Như Là Yêu Thương

Chương 46

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Không thấy tôi nói gì, Trần Hổ đổi đề tài:

- -Hè này Ái Minh có đi chơi đâu không?

Tôi lắc đầu. Trần Hổ nói tiếp:

- -Tôi vừa đi Hà Nội về, ở ngoài Bắc có nhiều thắng cảnh đẹp thật. Ái Minh đã thấy vịnh Hạ Long chưa?

Tôi gật đầu:

- -Ái Minh có chụp hình ở đó nhiều không?

Tôi cười:

- -Chụp sao được. Tôi chỉ thấy nó trên báo ảnh thôi.

Trần Hổ hơi tẽn tò nhưng anh ta gượng cười:

- -Ái Minh chọc quê tôi hén.

Ròi anh ta liến thoắng kể về cái tôi của mình, về chuyến hồi hương đầy hào quang rực rỡ, về những lần du lịch qua mọi miền đất nước, các danh lam thắng cảnh nên thơ Đà Lạt, Sầm Sơn... Anh ta cứ nhắc đến Hà Nội, Hải Phòng, Huế, Nha Trang.. Với vẻ thích thú đặc biệt. Tôi chợt nghĩ đến Thoại, giờ này Thoại đang ở tại thủ đô ngàn năm văn vật, hẳn anh đã từng chiều dạo cảnh Hồ Tây, từng đêm lang thang trên những con đường ngát hương hoa sữa như trong một bản nhạc nào đó đã ca ngợi mùi thơm của loại hoa này. Tôi chưa hề thấy hoa sữa, đối với tôi đó là một thứ hoa trong huyền thoại, vì khi tôi hỏi thăm mấy đứa bạn miền Bắc hoa sữa màu gì, thì có đứa nói màu trắng, có đứa nói màu vàng, lại có đứa bảo là màu xanh nhạt. Những lúc đó tôi tự hỏi hoa sữa có giống hoa ngọc lan không nhưng tôi chắc chắn không có loài hoa nào sánh được với những búp ngà tròn xinh của cây hoa ôm ấp trọn vẹn quãng đời thơ ấu của tôi đâu.

- -Quê hương mình thật là đẹp.

Tôi liếc anh ta:

- -Vậy tại sao anh bỏ xứ mà đi? Tôi chúa ghét mấy người giả bộ.

Trần Hổ nhìn tôi van lơn:

- -Ái Minh đừng gai góc với tôi nữa có được không.

Tôi trợn mắt:

- -Anh cho tôi là cây xương rồng hả?

Trần Hổ lắc đầu:

- -Không có đâu. Ái Minh là.. một nhánh hồng đầy gai.

- -Tới phiên anh chọc quê tôi phải không?

Trần Hổ cười:

- -Đâu dám, tôi chỉ muốn được trở thành người bạn của nhánh hồng đó thôi.

Tôi đứng dậy:

- -Tôi phải về.

- -Tôi đưa Ái Minh về nhé.

- -Tôi về với anh của tôi được rồi, cám ơn anh.

Tiếng nhạc trong nhà vẫn còn dìu dặt, lần này là một bản slow. Trần Hổ tắc lưỡi:

- -Nhạc này đúng là nhạt, thật là chán ngắt.

Tôi đốp lại:

- -Những người lớn tuổi chơi nhạc như vậy mới lịch sự, anh muốn giật gân thì đi chỗ khác chơi.

Tôi bước nhanh lên bậc thềm, Trần Hổ chạy theo. Khi anh Trí chở tôi về bằng Honda, Trần Hổ phóng xe Dream kèm sát một bên, và mặc cho anh ta khơi chuyện với anh Trí, tôi ngồi câm như hến suốt trên đường về.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Như Là Yêu Thương
Chương 46

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 46
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...