Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Sắp Đầy Nhưng Chưa Đầy

Chương 1

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mỗi lần cãi nhau với Chu Trì, anh ta đều dẫn một cô gái khác về nhà để chọc tức tôi.

Tôi không khóc, không làm loạn, chỉ yên lặng lắng nghe bọn họ ân ái.

“Bạn gái anh còn ở nhà, vậy mà còn dẫn tôi đến, không sợ cô ta làm ầm lên à?”

“Không sao, đầu óc cô ta có vấn đề, không rời khỏi tôi được đâu.”

Anh ta biết thần kinh tôi có vấn đề, thường xuyên không nhớ được mọi chuyện.

Nhưng anh ta không biết rằng, tất cả những gì tôi quên, tôi đều ghi lại trong nhật ký.

Giống như hôm nay, tôi lấy ra cuốn nhật ký đầy kín chữ, viết xuống:

Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn

[Cãi nhau với Chu Trì, anh ta lại dẫn một cô gái về.

Tôi biết rồi, chúng tôi đã hoàn toàn không thể quay lại nữa.]

Tôi chặn số Chu Trì, thu dọn đồ đạc và biến mất khỏi thế giới của anh ta.

Sau này nghe nói, có một người tên Chu Trì đi khắp nơi tìm tôi.

“Mãn Mãn, xin lỗi, em về với anh được không?”

Tôi ngơ ngác nhìn anh ta:

“Anh là ai?”

1.

Tôi xách theo chiếc bánh ngọt, thở hổn hển đứng trước cửa phòng bao.

Hôm nay là sinh nhật của Chu Trì, anh ta mời bạn bè cùng vài đồng nghiệp trong công ty đến chung vui.

Tiếng cười nói náo nhiệt vang ra ngoài.

Nhưng khi tôi đẩy cửa bước vào, tiếng cười bỗng ngừng bặt.

Mọi người đồng loạt quay sang nhìn tôi, trên mặt mang theo vẻ gì đó kỳ quái.

Tôi nghĩ chắc là do cách ăn mặc của mình, liền lúng túng chỉnh lại tóc tai, mỉm cười nói:

“Xin lỗi, trên đường đi có mưa, tôi không mang ô nên bị ướt mất rồi.”

“Phụt—” Một tiếng cười chế nhạo vang lên rõ ràng.

“Cô ấy đúng là quên thật rồi, Chu Trì, cậu đúng là may mắn ghê.”

Tôi khó hiểu khẽ nhíu mày.

Quên… cái gì?

Chu Trì vớ lấy hộp t.h.u.ố.c lá trên bàn ném về phía người đó: “Câm miệng!”

Người đàn ông kia bực bội nhặt hộp thuốc lên, không nói thêm gì nữa.

Chu Trì vốn đang ngồi kề sát tay với cô gái bên phải, thấy tôi thì theo phản xạ dịch sang trái một chút, tạo khoảng cách với cô ta.

Anh ta vỗ vào chỗ trống bên cạnh: “Mãn Mãn, lại đây.”

Tôi nhìn sang cô gái ấy, có lẽ đã từng gặp qua, nhưng không nhớ nổi.

Cô ta cũng nhìn lại tôi, môi cười nhưng trong mắt lại ẩn chứa chút địch ý và mỉa mai.

Bánh kem được cắm nến.

Chu Trì thổi xong, có người trêu chọc hỏi:

“Ước nguyện năm nay của Chu tổng là gì vậy?”

Chu Trì nắm lấy tay tôi, cười đáp: “Một đời một kiếp ở bên Mãn Mãn.”

Trong phòng vang lên tiếng reo hò, xen lẫn cả vài tiếng huýt sáo chọc ghẹo.

Một chiếc ly rượu rơi vỡ xuống đất.

Là Tương Thiến – cô gái ban nãy.

Cô ta thất thần đứng dậy, nói: “Xin lỗi, tôi đi dọn một chút.”

Bàn tay Chu Trì đang nắm lấy tôi bỗng siết chặt.

“Đau…” Tôi cau mày.

Anh ta mới vội buông ra: “Xin lỗi, anh không để ý.”

Mọi người bắt đầu trò chơi bôi bánh kem lên nhau.

Tóc tai, quần áo tôi đều dính đầy kem.

Tôi vào nhà vệ sinh rửa qua rồi quay lại phòng bao.

Vừa đến cửa, từ bên trong cánh cửa khép hờ vọng ra tiếng giễu cợt:

“Xem ra cô ta thật sự chẳng nhớ được gì, thế mà còn vui vẻ đến chúc mừng sinh nhật Chu tổng, buồn cười thật.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/sap-day-nhung-chua-day/1.html.]

“Tôi cũng muốn có một cô bạn gái có vấn đề thần kinh, dù ngoại tình bị bắt gặp cô ta cũng sẽ quên thôi.”

“Đừng nói nữa, chắc cô ta quay lại rồi.”

Tôi đứng cứng đờ trước cửa.

Thì ra từ đầu đến cuối, bầu không khí kỳ lạ không phải là ảo giác của tôi.

Trong đầu tôi lướt qua vài mảnh ký ức rời rạc, mơ hồ.

2.

Tôi chợt nhớ lại.

Tuần trước, bố tôi đi công tác ngang qua thành phố tôi đang sống, muốn hẹn tôi và Chu Trì cùng đi ăn một bữa.

Ban đầu Chu Trì đã đồng ý, nhưng đến ngày hẹn thì anh ta mãi vẫn chưa xuất hiện.

Tôi gọi điện hỏi.

Anh ta nói: “Xin lỗi Mãn Mãn, hôm nay anh phải tăng ca, em cứ đi ăn với chú trước đi, lần sau anh sẽ đích thân xin lỗi.”

Tôi mím môi: “Được rồi, anh cứ lo công việc đi.”

Bố tôi biết nguyên do cũng chẳng trách nửa lời, sau bữa ăn còn bảo tôi mang canh hầm đóng hộp đưa cho Chu Trì.

Đến công ty Chu Trì thì bên trong vô cùng náo nhiệt.

Không giống đang bận việc, mà giống như đang tổ chức sinh nhật cho ai đó.

Rồi tôi thấy Tương Thiến được mọi người vây quanh.

Cô ta mặc chiếc váy đỏ hai dây ôm sát gợi cảm, đầu đội vương miện sinh nhật, đang nhắm mắt ước nguyện.

Thổi nến xong, cô ta quay đầu, cười rạng rỡ nhìn Chu Trì:

“Sao anh không hỏi em ước điều gì vậy?”

Chu Trì rất nể mặt, liền hỏi: “Là gì?”

“Em ước,” cô ta cố ý hét lớn, “Chu Trì mỗi ngày đều vui vẻ!”

Đồng tử Chu Trì bỗng chốc mở lớn, ánh mắt gắt gao dán chặt vào cô ta.

Tôi biết, Chu Trì đã động lòng.

Nhưng chuyện vẫn chưa dừng lại ở đó.

Tương Thiến nói xong thì ngượng ngùng cúi đầu:

“Em biết anh có bạn gái, em cũng sẽ không làm phiền hai người, chỉ là có một chuyện, em luôn, luôn muốn làm… anh coi như hôm nay em uống nhiều rồi.”

Cô ta bất ngờ kiễng chân, hôn Chu Trì.

Mà bàn tay Chu Trì, gần như theo bản năng ôm lấy eo cô ta.

Nhận ra động tác này, Tương Thiến càng táo bạo, thậm chí còn thử tách môi anh.

Tiếng reo hò nổi lên không dứt.

Trong lòng tôi bắt đầu đếm ngược.

5 4 3 2

1.

Trong năm giây ồn ào náo nhiệt ấy, Chu Trì vẫn không hề có ý đẩy Tương Thiến ra.

“Chu Trì,” tôi gọi anh ta.

3.

Chu Trì vội vàng đẩy Tương Thiến ra, bước nhanh về phía tôi:

“Mãn Mãn, không phải như em thấy đâu.”

“Tương Thiến vừa từ nước ngoài về, bình thường hành động khá thoáng, nụ hôn đó với cô ấy chẳng có ý gì khác, em đừng nghĩ nhiều.”

Tôi nhìn ta anh: “Nhưng anh cũng không từ chối.”

Anh ta nghẹn lại:

“Hôm nay là sinh nhật cô ấy, hơn nữa cô ấy còn là con gái của Giang Tổng. Công ty chúng ta gần đây đang bàn một dự án lớn với họ, vào lúc này anh không thể làm cô ấy mất mặt được.”

“Mãn Mãn, em hiểu cho anh được không?”

Tôi lùi lại một bước, cảm thấy nực cười: “Chu Trì, từ khi nào anh cần lấy thân thể ra đổi lấy dự án vậy?”

Chu Trì trẻ tuổi tài cao, lại điển trai, khi mới nổi đã có rất nhiều tập đoàn lớn chìa cành ô liu, muốn gả con gái cho anh ta.

Nhưng Chu Trì đều từ chối.

Mất mặt với những nhân vật lớn, tất nhiên phải trả giá.

Thời gian đó anh ta gặp khó khăn, nhiều dự án không ký được, công ty rơi vào tình trạng khốn đốn.

Vì để kéo dự án, ngày nào anh ta cũng phải tiệc tùng đến tận khuya.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Sắp Đầy Nhưng Chưa Đầy
Chương 1

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 1
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...