Năm đó, khi quyết định rời bỏ Chu Trì, người đầu tiên tôi tìm là Mục Đồng.
Tôi khóc đến nức nở.
Dù sao, sáu năm tình cảm với Chu Trì, đâu phải nói cắt là có thể cắt ngay.
Ba ngày liền, tôi tự nhốt mình trong phòng, tổng cộng chỉ ăn được nửa bát cơm.
Mục Đồng đau lòng đến phát khóc.
Nhưng cô ấy biết, cửa ải này, tôi chỉ có thể tự mình chịu đựng để vượt qua.
Nên cô ấy không can thiệp.
Ba ngày sau, tôi đã bước ra.
Chỉ là, nỗi đau và sự xót xa ấy, dường như lại lưu lại trong lòng cô ấy.
Mỗi khi nhìn tôi, trong mắt cô luôn thoáng hiện lên sự thương tiếc cùng ánh lệ lấp lánh.
Về sau, Mục Đồng quyết định đưa tôi đi du lịch.
Để có thể toàn tâm toàn ý bên cạnh tôi, cô ấy thậm chí còn ngừng cập nhật tài khoản của mình.
Tôi biết, làm tài khoản mạng xã hội thì cần liên tục tạo nội dung mới, mới giữ chân được fan và bắt được dòng chảy lưu lượng.
Nếu vì tôi mà cô ngừng hai tháng, khi quay lại, có lẽ nền tảng đã đổi thay, không còn chỗ cho cô nữa.
Tôi từng khuyên cô:
“Thật ra không sao đâu, mình đi chơi thì chị cũng có thể nhân tiện cập nhật tài khoản du lịch mà.”
Cô ấy nghiến răng:
“Cập nhật rồi Chu Trì sẽ lần ra cậu, tớ tuyệt đối không để anh ta tìm được cậu.”
Tôi nhún vai:
“Cậu cũng biết bệnh của tớ, sớm muộn gì tớ cũng sẽ quên anh ta. Tìm được hay không, cũng chẳng quan trọng.”
Mục Đồng càng xót xa:
“Tớ hy vọng cậu quên anh ta, nhưng không phải theo cách này.”
Sau đó, tôi thật sự đã quên Chu Trì.
Nhưng nỗi đau, lại do Mục Đồng thay tôi ghi nhớ.
Giờ đây, tôi bước đến ôm lấy Mục Đồng:
“Cậu cũng hiểu tớ mà, tớ nói không sao thì thật sự là không sao. Tớ muốn gặp anh ta, cũng không phải để tha thứ.”
“Nếu cậu lo, vậy thì đi cùng tớ. Được không?”
Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn
Cuối cùng, Mục Đồng cũng nhượng bộ, đồng ý để tôi đi gặp Chu Trì.
21.
Chu Trì vẫn luôn đứng chờ dưới lầu.
Khi tôi gọi tên anh ta, anh ta ngẩn người hồi lâu mới phản ứng lại.
Cả người anh ta run rẩy, loạng choạng chạy về phía tôi, gương mặt tràn ngập vẻ không thể tin nổi:
“Mãn Mãn, em nhớ ra anh rồi sao?”
“Chúng ta nói chuyện đi.” Tôi đáp.
Chúng tôi tìm một quán cà phê.
Chu Trì trông rất căng thẳng, bàn tay không ngừng xoay xoay chiếc cốc:
“Mãn Mãn, xin lỗi em, anh biết trước đây anh đã làm nhiều chuyện tồi tệ. Nhưng em hãy tin anh, anh đã thay đổi rồi, em theo anh về đi—”
Tôi cắt ngang lời anh ta: “Tôi có thứ muốn đưa cho anh.”
Một phong bì, bên trong là một thẻ nhớ.
Chu Trì ngơ ngác nhìn tôi.
Tôi điềm tĩnh: “Xem xong nếu anh vẫn còn muốn tìm tôi, thì lúc đó hãy nói tiếp.”
22.
Chu Trì chưa từng nghĩ sẽ có một đoạn video nào có thể khiến anh ta nảy sinh ý niệm buông tay, từ bỏ việc tìm Khương Mãn.
Anh ta vẫn luôn cho rằng, chỉ cần anh ta kiên trì, chỉ cần đi theo cô đến cùng, sớm muộn gì cô cũng sẽ tha thứ cho anh ta.
Nhưng khi mở video đầu tiên ra, anh ta lặng người.
Trong video là Khương Mãn, cô ngồi ngay ngắn trước ống kính.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/sap-day-nhung-chua-day/7.html.]
Anh ta nghĩ, chắc đây là một đoạn cô ghi lại để gửi cho anh ta. Nhưng cho đến khi cô mở miệng nói câu đầu tiên:
“Chu Trì là bạn trai của tôi, anh ấy là một người thật sự rất, rất tốt.”
Chu Trì cứng người, cả thân thể vốn đang nghiêng lệch bỗng chậm rãi ngồi thẳng lại.
“Nhưng vì bệnh tình của tôi, tôi hình như đã có lúc quên mất anh ấy, thế nên tôi phải quay video mỗi ngày để tự nhắc nhở mình.”
“May mà dạo này công việc công ty của Chu Trì ngày càng nhiều, anh ấy ít có thời gian ở nhà với tôi. Nếu không, để anh ấy biết tôi ngay cả anh ấy cũng quên đi, chắc chắn anh ấy sẽ rất buồn.”
“Em yêu anh, Chu Trì.”
Máu trong người anh như đông cứng lại. Chu Trì run run đưa tay kiểm tra thời gian quay video.
Vừa đúng vào giai đoạn Tương Thiến bước chân vào công ty thực tập.
Khi ấy, Tương Thiến thường xuyên lấy cớ sau giờ làm chạy tới nhờ anh ta giải đáp thắc mắc.
Tâm tư của Tương Thiến, anh ta hiểu rõ.
Nhưng anh ta vẫn để mặc, vẫn ở lại.
Anh ta tự nhủ, mình chỉ là tận trách nhiệm của một cấp trên, chỉ đơn giản hướng dẫn công việc cho một thực tập sinh.
Vì thế, anh ta nói với Khương Mãn rằng gần đây công việc bận rộn, có lẽ sẽ về trễ hơn.
Nào ngờ, từ lúc ấy, bệnh tình của cô lại nặng hơn.
Mà anh ta, chẳng hề hay biết.
Thậm chí, anh ta còn ngấm ngầm hưởng thụ sự ái mộ nóng bỏng của một cô gái trẻ đẹp.
Video tự động lướt sang cái tiếp theo.
Vẫn là giọng nói của Khương Mãn.
“Chu Trì là bạn trai của tôi, anh ấy là một người thật sự rất, rất tốt.”
“Hôm nay đi dạo, tôi gặp một ông cụ và bà cụ chống gậy cùng nhau đi bộ.”
“Sau này, tôi và Chu Trì có thể cũng sẽ như thế không?”
“Tôi nhất định phải cố gắng khỏe lại.”
“Em yêu anh, Chu Trì.”
Chu Trì mơ hồ nhớ ra, ngày hôm ấy đúng là họ đã đi dạo cùng nhau.
Nhưng lúc đó, anh ta đang làm gì?
Ánh mắt anh ta, dường như chỉ dán trên điện thoại.
Là Tương Thiến gửi tin nhắn khoe chú mèo con, hỏi mèo nhà cô ta không chịu ăn thì phải làm sao.
Anh ta kiên nhẫn liệt kê cho Tương Thiến vô số phương pháp. Cuối cùng, khi mèo chịu ăn, cô ta phấn khích gửi lại một tấm ảnh mặc đồ ngủ gợi cảm.
“Anh Chu Trì, đây là quà cảm ơn của em nhé.”
Anh ta đã đáng xấu hổ đến mức… nhìn mà m.á.u nóng sục sôi.
Vậy thì, trong lúc đi dạo, Khương Mãn đã nói gì với anh ta?
Anh ta không nhớ nổi một chữ.
Hóa ra, hóa ra Mãn Mãn từng nghĩ đến chuyện cùng anh ta đi đến bạc đầu.
Video vẫn nối tiếp phát lên.
“Chu Trì là bạn trai của tôi, anh ấy là một người thật sự rất, rất tốt.”
“Hôm nay đi thử váy cưới, rất đẹp. Nhưng mà chưa đến lúc đó.”
“Cũng không biết liệu có lúc đó hay không.”
“Em yêu anh, Chu Trì.”
“Chu Trì là bạn trai của tôi, anh ấy là một người thật sự rất, rất tốt.”
“Tuần trước tôi mua cho Chu Trì một chiếc khuy áo, nhưng hình như quên mất chưa đưa cho anh ấy.”
“Hình như triệu chứng càng lúc càng nặng, ngay cả quà cho Chu Trì cũng quên mất.”
“Khương Mãn, phạt mày một tháng không được uống trà sữa, nhất định phải cố gắng khỏe lại.”
“Em yêu anh, Chu Trì.”
…