Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Sát Khí Của Mỹ Nhân

Chương 9

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ta không hề sợ hãi đối diện với ánh mắt lạnh lùng đầy sát khí kia, mỉm cười:

“Ta muốn cùng điện hạ lập một cuộc giao dịch. Nếu ta giúp điện hạ trở thành người tôn quý nhất thảo nguyên, điện hạ hãy để ta tự do.”

Hắn nheo mắt, ánh nhìn như thú hoang:

“Ngươi chỉ là một nô tỳ, một sủng cơ bên người, lấy gì giúp ta?”

Ta giấu lá bài tẩy cuối cùng, không thể cho hắn biết được.

“Chỉ cần điện hạ trả lời, có bằng lòng cùng ta giao dịch hay không?”

Hắn tựa người, hai tay gối sau đầu, trầm mặc giây lát rồi hỏi lại:

“Ngươi hiểu ta được bao nhiêu, mà dám bàn chuyện giao dịch?”

Ta chưa hiểu nhiều, nhưng ta biết tương lai sẽ xảy ra điều gì.

Đôi mắt hổ phách của hắn dậy sóng, như hồ sâu nổi lốc giữa cơn bão, từng đợt trút vào ta.

“Ta không phải con ruột của Đại Khả Hãn.” – hắn lạnh lùng nói, giọng bình thản như biển chết.

Cái gì?

Hắn... không cùng huyết thống với Đại hoàng tử?

Sự kinh ngạc vụt qua gương mặt ta, nhưng ta che giấu rất nhanh.

Hắn nhìn thấy phản ứng ấy, cười nhạt:

“Ta chỉ là đứa trẻ được Khả Hãn nhặt về. Pháp sư từng đoán ta có thể thống nhất đại thảo nguyên nên hắn mới thu ta làm nghĩa tử.

Nhưng ở Bắc Nhung, chẳng ai coi trọng ta. Cũng chẳng ai sánh ta với Đại hoàng tử được.”

“Ta hoàn toàn không sánh bằng hắn, ngươi vẫn muốn giao dịch với ta?”

Ta đưa tay ra, cùng hắn ba lần vỗ tay thề hứa:

“Ta sẽ tận tâm phò trợ Nhị điện hạ. Cũng xin điện hạ giữ trọn lời hứa ngày sau!”

15

Quả nhiên không ngoài dự liệu, vừa bước ra khỏi trướng, ta liền gặp ngay Lâm Trạch – kẻ đã đợi ta từ lâu.

Hắn mỗi lần tìm đến ta, đều là vì Lưu Âm.

Khóe môi ta khẽ cong, giọng nhạt như sương mai:

“Ca ca lại đến, lần này là muốn muội vì nàng mà làm gì nữa đây?”

Lâm Trạch dường như vừa khóc, đôi mắt đỏ ngầu, nửa khuôn mặt cũng hằn dấu vết ửng đỏ, cả người thoạt nhìn hèn mọn yếu đuối đến lạ.

Chớp mắt ấy, ta hoài nghi: kẻ trước mặt đây thật sự là người từng cưỡi ngựa chinh chiến, thuần phục chiến mã, kiêu hùng bất khuất năm nào sao?

Hắn mấp máy môi, tựa như khó nói thành lời:

“Khê Khê… ca ca cầu muội lần cuối, xin hãy giúp công chúa điện hạ.”

Hắn gian nan mở miệng:

“Đưa nàng… đến bên Đại hoàng tử.”

Ta không nhịn được mà phá lên cười – tiếng cười như chuông bạc rơi vào đêm lạnh, mỉa mai đến tận cốt tủy.

Hắn có thể hèn hạ đến mức này, thật sự khiến ta kinh ngạc.

Quỳ gối cầu xin ta, chỉ để giúp nữ nhân hắn yêu trở thành sủng cơ bên cạnh một nam nhân khác.

Ta cười, nước mắt rơi lã chã.

Trời đêm phủ đầy tinh tú, lạnh lẽo ánh lên trong mắt ta.

Thật nực cười thay – đời trước ta đã từng chờ đợi một người như vậy đến cứu mình…

Nhưng trong lòng hắn, ngay cả tính mệnh cũng không bằng Lưu Âm, thì hà tất gì nghĩ đến ta?

“Lâm Trạch, so với Lưu Âm, muội có quan trọng không?”

Hắn chưa từng nghĩ đến, giờ nghe hỏi cũng nhất thời không đáp nổi.

Ta cười, nụ cười như xé ruột xé gan:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/sat-khi-cua-my-nhan/chuong-9.html.]

“Muội là muội ruột của huynh đó! Khi huynh chọn mang nàng rời đi, huynh nhất định biết ta sẽ gặp kết cục gì, phải không?

“Muội sẽ bị người ta… thay phiên chà đạp đến chết! Lâm Trạch, muội sẽ c.h.ế.t một cách nhục nhã, dơ bẩn!

“Huynh có từng hối hận, từng đau lòng không?

“Huynh từng nói sẽ quay lại cứu muội. Cũng chỉ là lừa dối muội, đúng không?”

Lâm Trạch cúi đầu, vội lau vết bẩn trên tay áo dính bùn đất, ánh mắt tránh né, sắc mặt tái nhợt chỉ còn lại sự chột dạ.

“Khê Khê, những chuyện đó… sao phải nhắc lại?

“Muội bây giờ làm sủng cơ của Nhị điện hạ chẳng phải rất tốt sao? Có cơm ăn, có người hầu hạ, không còn ai dám ức h.i.ế.p muội nữa…”

Hắn nói nhỏ, gần như là van xin:

“Giúp công chúa đi, xem như ca cầu xin muội. Nàng quỳ ở đó làm ghế cho người ta đạp lên, lòng ta đau như d.a.o cắt. Ta chỉ hận bản thân vô dụng, để nàng cùng ta chịu khổ.”

“…Có lẽ nàng ấy nói đúng. Lúc trước ta không nên chọn nàng ấy. Nàng ấy xinh đẹp, cao quý như vậy, tất sẽ được hoàng tử đưa đi, sống đời vinh hoa phú quý.”

Có những lời, ngu xuẩn đến mức nực cười, đến độ ta không thể cười nổi.

Ta chậm rãi thở ra, ánh trăng lạnh giá kết thành băng nơi đáy mắt, khẽ mỉm cười:

“Lần này là lần cuối cùng muội giúp huynh.”

Lâm Trạch như trút được gánh nặng, nhẹ nhàng nở nụ cười:

“Khê Khê, ta chỉ có mình muội là thân nhân… Ta biết muội sẽ giúp ta mà!”

✨ Theo dõi Mèo Kam Mập tại fanpage: 'Mèo Kam Mập '

✨ Mèo Kam Mập đã chuyển qua nhà riêng "meokammap.com"

Giọng ta đổi lạnh, không còn chút cảm tình:

“Từ nay về sau, đừng gọi ta là Khê Khê nữa. Ta không có người ca ca như huynh. Sau này dù huynh đến cầu xin điều gì… ta cũng sẽ không giúp đâu.”

16

Lưu Âm từ trướng nô lệ được điều đến bên cạnh ta, hầu hạ.

Ta nhờ Hách Liên Quân tìm về vũ nữ giỏi nhất thảo nguyên, truyền dạy cho nàng vũ điệu hoang dã, phóng khoáng nơi Bắc Nhung.

Lưu Âm biết rõ, đây là cơ hội duy nhất để nàng trèo cao bám rồng, nên luyện tập vô cùng chăm chỉ.

Chỉ trong ba tháng, nàng đã lĩnh hội tinh túy điệu múa thảo nguyên, phong tư yêu kiều, quyến rũ đầy mị hoặc.

Trước đêm dâng nàng lên biểu diễn, ta giao cho Lâm Trạch một lọ thuốc.

“Lọ này, huynh tìm cách cho vào đồ ăn của Đại hoàng tử.”

Sắc mặt hắn hiện lên chút do dự.

“...Chỉ cần hắn uống, sẽ mê đắm Lưu Âm không rời. Không phải đó là điều các người mong muốn sao?”

Ta thấy rõ tay hắn run nhẹ khi cầm lọ thuốc. Nhưng ta biết chắc chắn, dù đó là độc dược, hắn cũng sẽ làm – vì tiền đồ của nàng tiểu công chúa, hắn sẵn sàng c.h.ế.t vì nàng.

Hách Liên Quân mang tin về, cười cười trêu ghẹo:

“Ca ca ngươi quả thật si tình.”

Lúc ấy ta vừa tắm xong, hắn kéo dây áo ta, lôi đến bên giường, tay dài cầm khăn nhẹ lau mái tóc ta ướt sũng.

“Có chuyện gì?” – ta hỏi bâng quơ, chẳng chút để tâm.

Sinh tử của hắn, sớm đã không còn liên quan đến ta.

Hắn bế ta ngồi lên đùi, đầu lưỡi lướt nhẹ, thì thầm:

“Ngươi thật có bản lĩnh, dụ được ca ngươi tự nguyện… tịnh thân, từ tướng quân biến thành nội thị bên cạnh Đại hoàng tử.”

Ta thản nhiên đáp:

“Đó là lựa chọn của hắn.”

Chỉ khi trở thành thái giám, mới có thể lấy được lòng tin, hạ thuốc vào đồ ăn của Hách Liên Diêu.

Hôm đó, Lưu Âm mặc váy sa mỏng đỏ như lửa, múa giữa doanh trướng của Đại hoàng tử.

Lâm Trạch – khi ấy đã là thái giám – kính cẩn dâng một chén rượu cho chủ nhân.

Một chén rượu cạn, Lưu Âm tựa như vấp ngã, thuận thế ngã vào lòng Hách Liên Diêu.

Còn huynh ta – lặng lẽ tiễn họ đi, không một lời.

Liên tiếp mấy đêm sau, Hách Liên Diêu ân sủng Lưu Âm không dứt, ngày đêm ân ái, như điên dại.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Sát Khí Của Mỹ Nhân
Chương 9

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 9
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...