Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Sau Khi Cá Mặn Thế Gả

Chương 110

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Editor: Yang1002

Trước đây Nhan Tích Ninh nghĩ, nghèo là chuyện giày vò người khác nhất trên đời.

Không có tiền sẽ không có tôn nghiêm, phải nhìn sắc mặt người khác ở mọi nơi, ăn bữa hôm lo bữa mai hoảng sợ không chịu nổi một ngày.

Nhưng mà hiện tại hắn lại cảm thấy, cảm tình mới là thứ giày vò người nhất.

Không có tiền chỉ cần biết đủ vươn lên, đều có thể làm công kiếm tiền.

Hơn nữa quá trình tích luỹ tài phú rất vui vet, sau khi tìm được đúng cách cả người sẽ tràn đầy nhiệt tình.

Mà cảm tình không giống vậy, tư vị trong lòng có gai giấu không được nhổ cũng không ra quá khó tiếp thu rồi.

Sau khi vào cửa trong lòng Nhan Tích Ninh như bình ngũ vị bị đánh đổ, chua cay mặn đắng ngọt đều xuất hiện hết.

Hắn đóng cửa lớn lại tựa lên ván cửa, nếu lúc này có người trong phòng, sẽ phát hiện hốc mắt hắn hơi hơi phiếm hồng.

Nhan Tích Ninh hít sâu vài hơi, muốn áp chế cảm xúc.

Nhưng không thể ngừng nghĩ, tưởng tượng đến Cơ Tùng, hắn liền vừa ủy khuất vừa khó chịu.

Hắn có bao giờ trải qua loại sự tình này, phát hiện nói đạo lý với bản thân cũng không thông, Nhan Tích Ninh đột nhiên nhảy ra một cỗ tức giận với bản thân: "Ngươi đang già mồm cãi láo cái gì? Ngươi rốt cuộc muốn làm gì?"

Nhưng mà trừ bỏ chính hắn, không ai có thể trả lời vấn đề này.

Mà bản thân hỏi ra câu này, cũng không biết đáp án.

Lúc này ván cửa truyền đến tiếng đập cửa, giọng Bạch Đào vang lên: "Thiếu gia, sao cửa lại đóng rồi? Ta còn bên ngoài nha."

Nhan Tích Ninh:......

Hắn nhanh chóng hít sâu mấy hơi mở cửa ra, Bạch Đào bưng nước đến: "Hắc hắc, làm ta sợ nhảy dựng." Từ sau khi Cơ Tùng đến Văn Chương Uyển, cửa lớn của Văn Chương Uyển chưa từng đóng lại.

Bạch Đào đã quen ra ra vào vào, Nhan Tích Ninh đột nhiên đóng cửa lại, cậu có chút không thích ứng.

Bạch Đào đặt bồn nước lên bàn thấp trong phòng, cậu có chút nghi hoặc: "Thiếu gia, có phải ngài lại cãi nhau với Vương gia rồi hay không? Sao Vương gia không vào cửa vậy?"

Nhan Tích Ninh sửng sốt một chút: "Vương gia còn chưa đi?" Hắn đã tựa vào phía sau cửa rất lâu, chẳng lẽ Cơ Tùng vẫn luôn ở?

Vẻ mặt Bạch Đào mộng bức: "Không đi a, Vương gia ở trên cầu đá đây."

Nhan Tích Ninh cả kinh, Cơ Tùng còn chưa trở về?

Vì thế hắn vòng vào trong phòng, cẩn thận đẩy cửa sổ thành một cái lỗ nhỏ.

Ánh mắt từ trong lỗ nhìn ra, chỉ thấy xe lăn của Cơ Tùng còn đang ổn định trên cầu nhỏ, mặt y đối diện về hướng của mình, trong nháy mắt, Nhan Tích Ninh cảm thấy bọn họ đang bốn mắt nhìn nhau.

Cơ Tùng ẩn mình trong bối tối, thân hình mơ hồ, nhìn qua hiu quạnh lại cô độc.

Nhan Tích Ninh đột nhiên có chút buồn bực, Cơ Tùng ở chỗ này cho muỗi ăn ư? Người này chân còn chưa tốt, liền không thèm để ý thân thể mình như vậy, vạn nhất mệt mình rồi ảnh hưởng miệng vết thương khôi phục thì làm sao bây giờ?!

Hắn muốn mở miệng nói vài câu, lại sợ chính mình mà mở miệng, thời gian Cơ Tùng ngốc lại sẽ càng lâu.

Suy nghĩ một lát, hắn đóng cửa sổ lại thắp đèn trong phòng lên, làm bộ làm tịch một phen, hắn thổi tắt đèn.

Đừng nói, chiêu này thật sự có tác dụng.

Nghe được tiếng xe lăn đi xa, Nhan Tích Ninh rốt cuộc thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng hơi thở còn chưa kịp đều lại, lồng ngực nặng trịch sưng lên của hắn lại bắt đầu xao động.

Phiền muộn lật người một cái, hắn sờ sờ lên vị trí ngực mình.

Lý trí nói cho hắn biết, hắn hẳn là nên tạo khoảng cách với Cơ Tùng.

Nhưng phần xao động khó có thể bình ổn này là xảy ra chuyện gì đây?

Xem ra tối nay nhất định khó mà ngủ được.

So với Nhan Tích Ninh khó ngủ, hôm nay Cơ Tùng ngủ nhanh đến lạ.

Y mơ một giấc mộng kỳ quái, trong mộng y đang cùng A Ninh cử hành hôn lễ.

Màu đỏ tràn ngập tầm mắt, trong mộng y mặc hỉ phục đứng trong hỉ đường, lẳng lặng nhìn hỉ bà nắm lụa đỏ đưa A Ninh đến trước mặt mình.

Lụa đỏ phủ trên đầu A Ninh, nhưng Cơ Tùng liếc mắt một cái liền nhận ra Vương phi của mình.

Lòng y tràn đầy vui mừng: "A Ninh."

Đang lúc y muốn giơ tay nắm lấy lụa đỏ trong tay A Ninh, đột nhiên hình ảnh xoay chuyển, A Ninh cũng không thấy.

Chiếm lấy chính là đại thụ vòng vèo cùng Văn Chương Uyển hoang vu, trên nhánh cây lớn nhất của cây long não treo một thân ảnh màu đỏ.

Nhìn kỹ lại, kia không phải A Ninh của y sao?

Gió thổi qua, khăn che đầu màu đỏ theo gió lắc lư.

Cơ Tùng tâm hoảng ý loạn, y vội vàng chạy về phía A Ninh, nhưng giữa y cùng A Ninh như cách nhau một cái lạch trời, vô luận y cố gắng như thế nào, cũng không cách nào đi tới từng bước.

Thân thể A Ninh cứng đờ, hỉ bào màu đỏ cũng không che được ngón tay tái nhợt của hắn.

Tim Cơ Tùng như bị đao cắt: "A Ninh ——"

Sau đó y đột nhiên bừng tỉnh, mở mắt ra, trong phòng là ánh nến hôn ám.

Cơ Tùng lau đi mồ hôi mỏng trên đầu, y thở phào nhẹ nhõm: "Hoàn hảo, là mộng a......"

Hoàn hảo, hết thảy đều còn kịp.

A Ninh của y còn sống, không treo cổ ở Văn Chương Uyển.

Y và A Ninh còn có một con đường rất dài phải đi, bọn họ nhất định sẽ tốt lên.

Sáng sớm hôm sau, Nhan Tích Ninh choáng váng từ trên giường thức dậy.

Giống như hắn nghĩ vậy, ngày hôm qua cả một đêm hắn không ngủ ngon.

Hắn ngáp một cái, đáy mắt phiếm lên màu xanh nhợt nhạt.

Khi hắn đi ra phòng ngủ, hắn kinh ngạc phát hiện Cơ Tùng đã ở trong nhà chính làm việc.

Nhan Tích Ninh sửng sốt một chút, Cơ Tùng đến đây lúc nào? Ngốc lăng một lúc xong hắn lại cảm thấy có chút buồn cười, chuyển ra ngoài mà Cơ Tùng hiểu và chuyển ra ngoài mà hắn hiểu không phải cùng một cái khái niệm a.

Cơ Tùng buông quyển sách trên tay xuống, y cười nói: "Thành Nam có một nhà bán bánh bao, bánh bao làm ra có thể nói là tuyệt nhất.

Ta mua cho ngươi hai lồng bánh bao mang về, đang hâm nóng trong nồi, rửa mặt một chút rồi nhanh ra ăn."

Trong lòng Nhan Tích Ninh ấm áp: "Cám ơn." Nghĩ đến lúc hắn rời giường nửa đêm làm đồ ăn sáng cho Cơ Tùng, cuộc sống hiện tại tốt đẹp như đang nằm mơ.

Bánh bao thành Nam chỉ là cái mở đầu, kế tiếp điểm tâm và thức ăn nổi danh của các cửa hàng trong kinh thành giống như nước chảy vào Dung Vương phủ.

Nhan Tích Ninh cảm giác từ lúc hắn vừa mở mắt có thể ăn đến lúc nhắm mắt đi vào giấc ngủ, mấy ngày sau, vậy mà hắn lại có chút mỡ bụng.

Có bụng nhỏ cũng không tính cái gì, ánh mắt Cơ Tùng nhìn hắn, làm cho hắn một ngày so với một ngày càng kinh hãi.

Không biết vì cái gì, mấy ngày nay tinh thần Cơ Tùng có chút không tốt, quầng thâm ở đáy mắt y càng ngày càng thâm.

Ánh mắt y nhìn mình giống như đang nhìn đồ dễ vỡ, trong ánh mắt tràn đầy khẩn trương và lo lắng.

Điều này làm cho Nhan Tích Ninh chịu đủ dày vò, Cơ Tùng đối với hắn càng tốt, gai đâm ở trong lòng lại càng đau.

Đã nhiều ngày Cơ Tùng rất khó chịu, chỉ cần ngủ, y sẽ mơ thấy cảnh tượng đại hôn y hệt nhau, mỗi một lần đều là cảnh A Ninh treo ở trên cây chấm dứt.

Cơ Tùng không tin thần tiên ma quái, nhưng mấy ngày vẫn luôn mơ một giấc mơ giống hệt nhau, quả thật làm cho y kinh hồn táng đảm.

Hơn nữa hình ảnh trong mộng càng ngày càng rõ ràng, càng ngày càng chân thật, một lần đều khiến y phân không rõ cảnh trong mơ cùng sự thật.

Vì thế y còn cố ý tìm Diệp Lâm Phong, nhưng mà Diệp Lâm Phong nói đây là hiện tượng bình thường.

Y dùng không ít Hắc Quỷ Tán, luôn luôn phải có một ít di chứng.

Bất quá vấn đề không lớn, điều dưỡng tốt một trận là được.

Ngày hôm đó sau khi uống thuốc xong, Cơ Tùng sớm đi vào giấc ngủ.

Lúc này đây y mơ thấy Thương Phong bay vòng, thế giới biến thành màu xám trắng.

Y đứng trong vũng máu, cúi đầu một cái liền có thể nhìn thấy đôi mắt mất đi thần thái của Truy Phong.

Nghĩ tới, đây là tràng cảnh bị tập kích ở Thạch Tử Hà ngày đó.

Các huynh đệ đi cùng y đều chết thảm dưới sự đánh lén của địch nhân, thi thể bọn họ rối loạn hết cả lên rơi rụng ở bên người mình.

Đại tuyết bay lả tả bao trùm lấy khôi giáp nhiễm máu, Cơ Tùng cảm giác chính mình là một mạt u hồn du đãng trên chiến trường.

Trong lòng tràn đầy bi phẫn cùng cuồng nộ, nhưng không có cách nào thay đổi tình cảnh của bản thân.

Ngay sau đó Thương Phong bay xuống, như một đạo tia chớp xẹt qua trước mặt y.

Hình ảnh đột nhiên thay đổi, sau đó trời đất lại một mảnh đỏ, y lại đứng ở hỉ tiệc.

Lúc này đây y bỏ qua lụa đỏ cầm lấy tay A Ninh, trong lòng bị cảm xúc vui sướng nhồi đầy: "A Ninh, ta muốn thú ngươi làm Vương phi của ta."

Sau đó y nghe được thanh âm của A Ninh: "Dung Xuyên, ta không thương ngươi, Nhan Tức Ninh có thể quang minh chính đại yêu ngươi đã chết."

Cơ Tùng có chút mơ hồ: "A Ninh, ngươi đang nói cái gì?"

Hình ảnh lại một lần nữa biến thành cây long não ở Văn Chương Uyển, trên cây treo Nhan Tích Ninh một thân hỉ phục.

Lúc này gió thổi bay khăn lụa đỏ trên đầu A Ninh, Cơ Tùng thấy được gương mặt màu xanh trắng.

A Ninh thất khiếu đổ máu sâu kín nói: "Ngươi ném ta tới Văn Chương Uyển rồi, ngày đầu tiên đến Văn Chương Uyển, ta liền tự sát."

"A ——" trong phòng truyền đến tiếng kêu thảm thiết của Cơ Tùng, bọn Nghiêm Kha đột nhiên bừng tỉnh vọt vào trong phòng: "Chủ tử! Chủ tử ngài làm sao vậy?"

Chủ tử mới vừa uống thuốc của Diệp thần y nặng nề nhập giấc, nhưng không tới nửa canh giờ, y đã trở thành bộ dáng nà.

Nghiêm Kha nhìn thoáng qua sắc mặt chủ tử xong tâm trầm xuống: "Đi tìm Diệp thần y!"

Cơ Tùng sắc mặt trắng bệch đầu đầy mồ hôi, y chưa kịp hoảng hồn: "Mau, mau dẫn ta tới Văn Chương Uyển! Ta muốn gặp Vương phi, ta muốn nhìn thấy hắn."

Nhan Tích Ninh vừa mới ngủ không bao lâu, chợt nghe ngoài cửa truyền đến tiếng đập cửa kịch liệt: "A Ninh! Cầu ngươi để ta nhìn một cái, A Ninh!"

Là thanh âm của Cơ Tùng, sao thanh âm y laj vội vàng như thế, Nhan Tích Ninh cả kinh, hắn xoay người ngồi dậy: "Đến đây đến đây!"

Cửa vừa mở ra Cơ Tùng bỗng nhiên ôm Nhan Tích Ninh vào trong ngực, hai tay y run rẩy nói năng lộn xộn: "Ta sai rồi, ta sai rồi." Y không nên đem A Ninh đến Văn Chương Uyển chẳng quan tâm, không nên làm hại A Ninh thắt cổ.

Mấy ngày nay y chịu đủ giày vò, sợ chớp mắt một cái, liền thật sự mất A Ninh rồi.

Giấc mộng buổi tối hôm nay thật sự rất chân thật, y phải tới nhìn A Ninh một cái.

Hiện tại ôm A Ninh vào trong ngực, cảm nhận được nhiệt độ cơ thể hắn, nhịp tim và hô hấp của hắn, tâm Cơ Tùng mới chậm rãi về lại chỗ.

Nhan Tích Ninh mờ mịt vươn tay ôm lấy Cơ Tùng, hắn dùng ánh mắt hỏi bọn Nghiêm Kha.

Nghiêm Kha hạ giọng: "Chủ tử gần đây vẫn luôn gặp ác mộng, mơ thấy ngài thắt cổ tự sát.

Bởi vậy y đã vài đêm không ngủ ngon."

Nghe xong lời này cảm xúc mà Nhan Tích Ninh cưỡng chế mấy ngày nay rốt cuộc cũng không đè được, hắn mở miệng ra lòng chua xót lại thê lương nói: "Dung Xuyên, nếu ta nói, nếu Nhan Tức Ninh kia thật sự đã chết.

Ta của hiện tại chỉ là cái cô hồn dã quỷ, ngươi sẽ thiêu ta ư?".

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Sau Khi Cá Mặn Thế Gả
Chương 110

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 110
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...