Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Sau Khi Cá Mặn Thế Gả

Chương 46

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Editor: Yang1002

Lại bộ quản việc quan viên lên chức điều nhiệm, tất cả triều thần của Sở Liêu đều chọn lựa từ Lại bộ.

Nếu vào Lại bộ, thân phận cùng địa vị Cơ Tùng sẽ nước lên thuyền lên, tại triều đường cũng có thể cất cao tiếng nói.

Công bộ chủ quản kiến thiết ở Sở Liêu, lớn đến xây dựng thành trì, nhỏ đến thay đổi nông cụ, đề cập đến mọi mặt của Sở Liêu.

Nhưng Công bộ càng thân cận dân sinh, ngược lại là cách triều đình xa nhất.

Hai bộ này, một cái có quyền lợi có địa vị, một cái chỉ có thể buồn đầu làm việc, bất luận kẻ nào đều sẽ không chút do dự lựa chọn Lại bộ.

Bình Viễn Đế cũng có cân nhắc như vậy, Dung Xuyên hai chân bất tiện, ít nhất nên cho y một chút thực quyền.

Nhưng sau khi Cơ Tùng tự hỏi một lát liền nói với Bình Viễn Đế: "Khởi bẩm phụ hoàng, nhi thần nguyện đi Công bộ."

Bình Viễn Đế sửng sốt, sau một hồi lâu ông mới mở miệng: "Dung Xuyên, ngươi suy xét rõ ràng sao?"

Cơ Tùng nghiêm mặt nói: "Nhi thần đi Công bộ."

Bình Viễn Đế há miệng thở dốc, người trong hoàng thất không có khả năng không hiểu rõ tầm quan trọng của quyền thế, Cơ Tùng lựa chọn Công bộ ngoài rìa nhất, là y buông xuôi chính mình mà cam chịu sao? Không, lấy hiểu biết của Bình Viễn Đế về Cơ Tùng, Tam Hoàng nhi không phải người như thế.

Cơ Tùng lộ ra một nụ cười thoải mái: "Phụ thân."

Trong lòng Bình Viễn Đế run lên: "Ân."

Cơ Tùng nói: "Tình hình nhi thần không thích hợp ở Lại bộ, ngài để cho ta đi Công bộ đi.

Sự tình chung quy vẫn phải có người làm, ở trong lòng nhi thần, mang binh đánh giặc cũng tốt, chế tác nông cụ cũng thế, đều là vì Sở Liêu mà xuất lực."

Tâm Bình Viễn Đế mềm nhũn, trái tim cường ngạnh của đế vương đối diện với tấm lòng chân thành trước mặt rốt cuộc cũng bị làm mềm mại.

Bình Viễn Đế nhắm hai mắt lại, cố gắng kiềm nước mắt tưởng như sắp chảy ra.

Người lớn tuổi rồi chính là không được, dễ dàng mềm lòng dễ dàng động tình.

Bình Viễn Đế áp chế cảm xúc: "Hảo! Từ hôm nay, trẫm lệnh ngươi là Công bộ Thị lang, làm chủ mọi công việc lớn nhỏ của Công bộ."

Công bộ Thượng thư phạm sai một chút việc đã bị đưa đi Đại Lý tự, cho dù có thể sống trở về cũng sẽ khó tránh việc bị lột một tầng da.

Nếu trực tiếp đem Cơ Tùng thành Công bộ Thượng thư, khó tránh khỏi việc rước lấy phê bình của triều thần, so sánh ra chức vị Công bộ Thị lang này không cao không thấp, dưới có thể quản các ti của Công bộ, trên không có Thượng thư chế ước, Cơ Tùng làm việc cũng thoáng hơn.

Cơ Tùng cung kính hành lễ: "Nhi thần lĩnh chỉ tạ ơn."

Bình Viễn Đế không chỉ cho Cơ Tùng chức vị Công bộ Thị lang, ông còn trả lại cho Cơ Tùng quyền lợi ngồi kiệu liễn trong cung.

Cơ Tùng bất cứ lúc nào vào cung cũng không cần thông truyền, đây là quang vinh đặc thù chỉ có Thái tử mới có.

Tin tức Cơ Tùng được nhậm chức Công bộ Thị lang giống như gió rơi vào trong tai các Hoàng tử, trong nhất thời Thái tử và Cơ Lương đồng thời thở phào nhẹ nhõm.

Công bộ là ngành nằm ở rìa xa nhất trong lục bộ, đi Công bộ, Cơ Tùng cho dù có giữ hổ phù cũng trở mình không dậy nổi sóng gió gì.

Thái tử phi mặt tươi như hoa, nàng gắt giọng: "Tam hoàng tử sau khi bị thương chân tâm tính đại biến, hiện giờ đã bắt đầu cam chịu, chuyện này đối với chúng ta là chuyện tốt trời cho a."

Cơ Nam thổn thức nói: "Dung Xuyên dù có chí tận mây xanh, không có hai chân, cũng chỉ có thể hạ phàm làm người bình thường.

Công bộ tốt, Công bộ nhàn tản, Dung Xuyên tại chức cũng nên chăm chỉ làm việc, tương lai cũng là một cái trợ lực vô cùng tốt."

Thái tử phi nhắc nhở: "Cũng không chỉ là trợ lực, ngài đừng quên, hổ phù còn trên người y."

Cơ Nam liên tục gật đầu: "Đúng đúng, chỉ cần y không ở Binh bộ, hổ phù có năng lực cũng có công dụng gì đâu?"

Trong phủ Nhị Hoàng tử, Cơ Lương mặt mày diễm lệ đang phe phẩy cây quạt nghe tiểu khúc: "Tam Hoàng đệ đi Công bộ? Ha hả ~"

Đám Hoàng tử suy nghĩ cái gì Cơ Tùng cũng không rõ, y chỉ biết sau khi rời cung, trời đã tối rồi.

Ngoài Thần Vũ môn bọn Nghiêm Kha đứng đến thẳng tắp, thấy kiệu nâng Cơ Tùng xuất hiện, Nghiêm Kha ba bước thành hai tiến lên: "Chủ tử."

Cơ Tùng xoa xoa lông mày nhíu chặt: "Quay về đi."

Một buổi ở trong cung nghiền ngẫm từng chữ một, mỗi một câu nói đều phải luôn cân nhắc, Cơ Tùng cảm giác vô cùng mỏi mệt, xe ngựa đi được một đoạn đường, Nghiêm Kha thấp giọng nói: "Chủ tử, bọn họ nói ngươi cự tuyệt đi Lại bộ lựa chọn đi Công bộ làm Công bộ Thị lang."

Cơ Tùng lên tiếng: "Phải các ngươi có phải là thất vọng về ta rồi?"

Nếu y chọn Lại bộ, tùy thời có thể vận dụng quan hệ đem đám tướng soái như Nghiêm Kha xếp vào vị trí thích hợp đi lên trên cao, cũng miễn cho bọn họ chịu đựng cực khổ bảo hộ y.

Nghĩ đến đây, Cơ Tùng cảm thấy mình có chút thật xin lỗi các bộ hạ của y.

Nhưng mà Nghiêm Kha bọn họ nghiêm mặt nói: "Chủ tử, ngài muốn làm cái gì thì đi làm cái đó, thuộc hạ tin tưởng ngài." Bọn họ tự nguyện đi theo chủ tử, đừng nói chủ tử đi Công bộ, dù chủ tử thành bình dân, bọn họ cũng nguyện ý đi theo.

Cơ Tùng trong lòng ấm áp, y ôn thanh nói: "Công bộ rất trọng yếu, trong lục bộ chỉ có Công bộ ứng đối dân chúng.

Dân là nước quân là thuyền, nước có thể nâng thuyền cũng có thể dìm thuyền, không cần xem nhẹ dân chúng."

Chờ Cơ Tùng trở lại Vương phủ, bóng đêm đã cực kỳ tối tăm.

Cơ Tùng nhìn sắc trời có chút chần chờ: "Hôm nay hay là không đi Văn Chương Uyển."

Nghiêm Kha nóng nảy: "Vì cái gì a chủ tử?"

Cơ Tùng nói: " Vương phi giờ này hẳn là đã ngủ, không cần quấy rầy hắn nghỉ ngơi."

Nghiêm Kha lại có cái nhìn bất đồng: "Chủ tử, thuộc hạ cảm thấy ngài nên mau chân đến xem, Vương phi không phải nói để lại cơm cho ngài sao? Nói không chừng hắn còn đang chờ ngài ăn cơm chiều.

Ngài nếu không đi, Vương phi sẽ thất vọng a.

Lãnh Tuấn, ngươi nói Vương phi là tỉnh hay là nghỉ ngơi?"

Lúc này Lãnh quản gia nắm bắt thời cơ xuất hiện ở bên người Cơ Tùng, mặt mày hớn hở: "Quay về đi chủ tử, Vương phi chưa ngủ đâu, chắc là đang chờ chủ tử trở về."

Trong lòng Cơ Tùng càng ấm: "Ân.

Vậy......!vẫn là đi Văn Chương Uyển nghỉ tạm đi."

Nhan Tích Ninh đang ở trong bếp làm trứng vịt muối, hắn có chút buồn rầu.

Trăm triệu lần không nghĩ tới sức chiến đấu của các thị vệ đại ca kinh người như thế, một buổi chiều đã đem hoa trên cây hòe ở Phẩm Mai Viên hái sạch sẽ.

Hoa hòe hái xuống hấp thành cơm hoa hòe thơm ngon cũng bị bọn họ biến thành hư không, cơm hoa hòe đã hứa với Cơ Tùng sẽ chừa lại cho y cũng không còn.

Hắn phiền muộn đem một trái trứng vịt trắng noãn để vào trong bình đựng đầy nước muối, hy vọng lúc Cơ Tùng trở về đã quên việc chừa cơm hoa hòe này.

Đợi tới lúc nghe thấy trong viện truyền đến tiếng xe lăn, Nhan Tích Ninh buông trứng vịt trong tay xuống đi ra phòng bếp: "Ngươi đã về rồi!"

Nhìn thấy nụ cười tỏa nắng của Nhan Tích Ninh dưới ánh nến, Cơ Tùng cảm giác mệt mỏi quanh thân tan biến vào hư vô.

Khóe môi y giơ lên: "Ân, sao còn chưa nghỉ ngơi?"

Lãnh Tuấn nói Nhan Tích Ninh vì để cho lúc y trở về có cơm ăn một mực ở trong phòng bếp bận rộn.

Cảm giác được người nhớ thương thật sự rất ấm áp, Cơ Tùng cảm giác thân thể khoan khoái hơn rất nhiều.

Nhan Tích Ninh ngượng ngùng gãi gãi hai má, hắn ăn ngay nói thật: "Đầu bếp lão Trương tặng cho ta một rổ trứng vịt lớn, ta đang làm trứng vịt muối." Vì bận rộn làm trứng muối, hắn lăn qua lăn lại đến bây giờ.

Ý cười trên khóe môi Cơ Tùng càng sâu, y không đành lòng vạch trần lời nói dối thiện chí của Nhan Tích Ninh.

Người này rõ ràng đang mong nhớ mình, nhưng lúc đối mặt lại uyển chuyển như vậy, thật sự là rất săn sóc.

Nghiêm Kha khoa trương ngửi mùi trong không khí: "Thơm quá a, Vương phi ngài đang làm món ăn ngon gì?"

Nói tới việc này Nhan Tích Ninh còn có thể nói: "Hôm nay có chả thịt hấp, trứng hấp, còn có một món các ngươi chưa từng nếm qua."

Lúc phát hiện cơm hoa hòe hết sạch, Nhan Tích Ninh ở trong đất trồng rau tìm một vòng, vậy mà làm cho hắn tìm được đồ ăn mới mẻ rồi.

Cây ớt nhỏ mà hắn trồng vậy mà mọc ra vài quả ớt xanh biếc, thân cây ớt chỉ cao một thước, quả ớt chỉ lớn tầm ba tấc.

Nhan Tích Ninh không chút do dự thu hoạch cây ớt này, hắn chuẩn bị làm một món rau mà người Sở Liêu như đám Cơ Tùng chưa từng thấy —— thịt heo xào ớt xanh.

Nguyên liệu đều chuẩn bị xong, chỉ chờ bọn Cơ Tùng trở lại.

Nghiêm Kha kinh ngạc nói: "Đồ ăn chưa từng nếm qua? Là cái gì nha?"

Nhan Tích Ninh vén tay áo lên: "Lát nữa các ngươi sẽ biết, chờ ta một chút, món này xào một chút là có thể ăn."

Nhìn thấy Nhan Tích Ninh hưng trí bừng bừng, Nghiêm Kha hạ giọng: "Chủ tử người xem, Vương phi thật sự rất yêu ngài."

Nếu một người nguyện ý chờ hắn về nhà, vì hắn rửa tay nấu canh, vì để cho hắn ngon miệng mà vắt hết óc suy nghĩ món mới......!Nếu này không phải là yêu, Nghiêm Kha nguyện ý lên nóc nhà đứng chổng ngược ba ngày ba đêm.

Cơ Tùng không nói chuyện, tim y đập nhanh hơn, ánh sáng trong mắt càng sáng.

______________________

Tác giả có chuyện nói:

Nghiêm Kha: Nếu này không phải là yêu ~

Lão Miêu: Ngươi sẽ leo nóc nhà đứng chổng ngược ba ngày ba đêm, chúng ta đều thấy được.

Chả thịt hấp

Trứng hấp

Thịt heo xào ớt xanh.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 46
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...