Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Sau Khi Cá Mặn Thế Gả

Chương 39

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Editor: Yang1002

Cơ Tùng làm một giấc mộng thật dài, cụ thể mơ thấy gì y nhớ không rõ.

Y chỉ biết lúc tỉnh lại, thân thể cùng tinh thần đều cảm giác thoải mái chưa từng có.

Trong không khí có mùi đồ ăn, trước mắt là đất trồng rau sinh cơ bừng bừng, ánh nắng ấm áp chiếu xuống, gió xuân nhè nhẹ thổi qua bí mật mang theo tơ liễu, ánh mắt Cơ Tùng đuổi theo tơ liễu tự do đó bay qua nóc nhà, bay qua tường viện.

Từ sau khi mất đi hai chân, trong một thời gian dài, thế giới của Cơ Tùng là màu xám trắng.

Nhưng tại một khắc này, thế giới của y màu sắc tươi đẹp có gió có nắng.

Cơ Tùng như một đứa con nít mới được sinh ra tò mò đánh giá thế giới xa lạ lại quen thuộc này, nguyên lai mặc kệ thân ở nơi nào, sinh mệnh đều có thể ương ngạnh sinh trưởng.

Nhan Tích Ninh từ phòng bếp nhô đầu ra, thấy Cơ Tùng tỉnh, hắn cười nói: "Chuẩn bị ăn cơm trưa nha ~"

Cơ Tùng khóe môi giơ lên: "Ân."

Nhan Tích Ninh đem cơm trưa bày trên bàn vuông nhỏ dưới mái hiên, bàn vuông này nguyên bản là chiếc trà kỷ ở giữa ghế dựa ở phòng khách.

Nhan Tích Ninh phát hiện nó cực kỳ nhẹ, độ lớn nhỏ cũng thích hợp.

Vì thế hắn đem chiếc bàn trà này đặt trên hành lang, chờ Cơ Tùng tỉnh lại, trên bàn đã bày sẵn đồ ăn.

Đồ ăn trưa hôm nay rất đơn giản, một món là canh măng hầm thịt mà Nhan Tích Ninh chờ đợi đã lâu, một món là măng om nồng đậm vị nước tương, món còn lại là hương thung chiên trứng.

Nhan Tích Ninh múc một chén canh đưa cho Cơ Tùng: "Mau nếm thử xem hợp khẩu vị của ngươi không." Canh măng hầm thịt là món ăn mà mùa xuân hàng năm Nhan Tích Ninh đều sẽ ăn, ở quê hắn, từng nhà đều sẽ làm món này, nhưng hương vị đồ ăn bên trong cũng sẽ không giống nhau.

Có người quen ở trong canh bỏ thêm vài miếng đậu phụ lá, có chút người thích cho thêm mộc nhĩ đen, còn có người ta sẽ dùng canh gà làm nước hầm......!Vô luận nấu thế nào, hương vị đồ ăn cũng sẽ không kém.

Cơ Tùng nhìn nhìn canh trong chén, trên chén canh màu trắng có một lớp váng dầu nhợt nhạt, ngâm mình bên trong là những miếng thịt và măng xuân lớn, nội dung thật ra khá phong phú.

Múc một muỗng canh nhẹ nhàng húp một chút, tư vị thơm ngon trong nháy mắt thổi quét khoang miệng.

Lông mày Cơ Tùng hơi hơi nhướng lên, y có chút bất khả tư nghị: Vài loại nguyên liệu bình thường không gì đặc sắc hội tụ cùng một chỗ, làm sao có thể trở thành mùi vị ngon như vậy? Uống một ngụm canh, mới biết được món canh măng hầm thịt này danh bất hư truyền.

Mấy ngụm canh đi xuống, toàn thân tế bào đều tỉnh lại.

Uống hai hớp canh xong, Cơ Tùng gắp lên một miếng thịt đưa vào trong miệng.

Nhẹ nhàng cắn một cái, y có chút kinh ngạc: "Ân?"

Này thịt cùng thịt bình thường mà y ăn không giống nhau, nhìn kỹ một chút, phần thịt nạc đỏ dị thường, cắn một ngụm có thể cảm giác thịt nạc ở trong miệng tan ra thành sợi.

Tinh tế nhấm nháo, Cơ Tùng cảm giác này thịt ăn vào hương vị như thịt khô đã qua đun nấu, nhưng còn ngon hơn thịt khô mà hậu cần phát, Nhan Tích Ninh làm ngon hơn nhiều.

Nhan Tích Ninh thấy Cơ Tùng tinh tế quan sát thịt muối, vì thế hắn giải thích: "Đây là thịt muối, thế nào?"

Yêm bên trong yêm đốc tiên - canh măng hầm thịt, chỉ chính là thịt muối.

Không có thịt muối nấu chung, mùi vị của canh sẽ kém vài phần.

Thịt sau khi muối qua ăn vào không được tươi mềm như thịt tươi, nhưng sẽ tản ra mùi ướp muối đặc biệt.

Nhan Tích Ninh cố ý ninh lâu trong chốc lát, một là muốn làm cho vị hai loại thịt dung hợp đầy đủ; hai là muốn đem thịt muối hầm mềm, vị sẽ không có mùi khói.

Cơ Tùng đem thịt muối nhét vào trong miệng: "Ăn ngon lắm."

Hương vị thịt muối đã ngon như thế, càng đừng nói đến thịt tươi, Nhan Tích Ninh rất am hiểu cách loại bỏ mùi hôi của các loại thịt, thịt mà hắn nấu đều vô cùng ngon.

Khi thịt béo lướt qua thực quản, tạo cho người ta cảm giác thỏa mãn không thể hình dung bằng chữ.

Cơ Tùng gắp vài cái đã đem đồ mặn trong chén nhét vào miệng, lúc này trong chén chỉ còn lại măng mùa xuân và rau cải xanh biếc.

Cơ Tùng gắp rau cải lên nghiên cứu một lát: "Đây là cái gì?" Y tựa hồ chưa thấy qua loại rau dưa này.

Nhan Tích Ninh cười nói: "Rau cải nha."

Nghe thế Cơ Tùng có chút giật mình: "Đây là rau cải?"

Rau cải bên ngoài có màu trắng, vị đắng, người Sở Liêu sẽ đem rau cải cắt miếng rồi ướp với muối để làm rau cải muối, hoặc là sau khi lột vỏ ngoài sẽ làm rau trộn rau xào, chưa từng có người nào đem rau cải nấu canh.

Lúc Nhan Tích Ninh đến Văn Chương Uyển là mùa xuân, sau khi xây xong vườn rau, hắn liền đem mầm rau cải trồng xuống.

Không biết là bùn đất phì nhiêu hay hắn chăm sóc thích đáng, rau cải mà hắn trồng đều lớn hơn so với phòng bếp đưa tới, còn chưa tới lúc thu hoạch.

Nhưng mà Nhan Tích Ninh chờ không được rau cải mọc xong liền khẩn cấp muốn nếm đồ ăn tươi, rau cải thấp lè tè tước thân ra liền giống như bích tỉ thông thường, mặt trên còn chưa mọc gân lá màu trắng, nấu một chút liền có thể mềm nhuyễn.

Cơ Tùng đem rau cải ăn vào, y vậy mà không nhấm nháp được vị đắng chat, rau cải tươi mát giữ lại được vị nguyên bản, ăn lên tươi mới dị thường.

Cơ Tùng kinh ngạc: "Không nghĩ tới rau cải cũng có thể ngon như vậy."

Nhan Tích Ninh từ trong chén gắp một miếng rau cải khác cho Cơ Tùng: "Loại rau cải này phải ăn lúc còn non, ăn càng sớm hương vị càng tốt.

Nếu chờ rể cây tráng kiện, nó rất nhanh sẽ già đi, vị sẽ không còn đúng nữa."

Cơ Tùng khẽ gật đầu, một lát sau y bội phục nói: "Ta không bằng ngươi, ta mặc dù không phải người ngũ cốc chẳng phân biệt được, nhưng về mặt nghiên cứu rau xanh ta xa không bằng ngươi."

Nhan Tích Ninh không thèm để ý nói: "Ài, này tính là nghiên cứu gì." Đây là bản năng của cật hóa.

Sau khi uống hết một chén canh, Nhan Tích Ninh bới thêm cơm cho Cơ Tùng.

Lúc này liền đến phiên sân nhà của măng om nước tương đậm đà, Nhan Tích Ninh làm măng om vị thiên ngọt, ăn vào miệng vừa tươi vừa ngon.

Không khoa trương chút nào khi nói có món măng om này, Cơ Tùng có thể ăn hai chén cơm.

Rõ ràng là cùng loại măng, trải qua nêm nếm Nhan Tích Ninh bày ra khẩu vị hoàn toàn bất đồng.

Cơ Tùng khen không dứt miệng: "Thật không tệ."

Nhan Tích Ninh bới cơm: "Chủ yếu là măng mà bọn Nghiêm Kha tặng rất ngon, làm như thế nào ăn cũng ngon."

Trúc có nhiều loại, có loại trúc mọc măng khẩu cảm thơm ngon, có cái sẽ mang một chút vị sáp, có loại vừa đắng lại vừa sáp, không được xử lý hoàn toàn không có biện pháp ăn vào miệng.

Mà măng bọn Nghiêm Kha đưa tới không biết là loại nào, không cần trụng nước mà trực tiếp om vị vẫn thơm ngon, quả thực là vì măng sinh ra cho món măng om.

Đang lúc Cơ Tùng nhấm nháp măng om, y nghe được từ phòng bếp truyền đến thanh âm buồn bực của Bạch Đào: "Ngươi tại sao lại như vậy!"

Cơ Tùng quay đầu lại nhìn, chỉ thấy bên cạnh bàn ăn nhỏ trong phòng bếp, Bạch Đào đang cầm bát tức giận đến giơ chân.

Mà bên người cậu, Nghiêm Kha trêu tức đích đem đũa gắp thịt bỏ vào miệng: "Kĩ không bằng người liền giơ chân? Tiểu Bạch Đào, có chơi có chịu hiểu không."

Cơ Tùng thanh thanh giọng đang muốn nói chuyện, chợt nghe Nhan Tích Ninh nói: "Cứ như vậy rất tốt."

Cơ Tùng hồ nghi nhìn qua: "Ân?"

Nhan Tích Ninh cười nói: "Bạch Đào nhát gan làm việc câu nệ, cần phải có người lá gan lớn dẫn dắt hắn.

Nghiêm thị vệ hữu dũng hữu mưu, Bạch Đào đi theo hắn có thể học được rất nhiều thứ."

Cơ Tùng suy nghĩ một lát rồi vuốt cằm.

Ăn xong cơm trưa, Nhan Tích Ninh tiếp tục bóc măng.

Măng bóc xong tẩy rửa sạch sẽ rồi nấu trong nước sôi khoảng một chén trà nhỏ liền chín hoàn toàn, đem măng đã nấu chín ngâm trong nước lạnh một lát, sau đó dựng thẳng cắt một đao, gốc măng mập mạp sẽ thành hình chữ "Nhân".

Cột dây thừng lên cột nhà dưới mái hiên, bên trên treo măng hình "Nhân".

Chủ tớ Nhan Tích Ninh và Bạch Đào vội đến bất diệc nhạc hồ, mùi măng thơm ngát tràn ngập cả Văn Chương Uyển.

Thưòng ngày tới lúc này, Cơ Tùng sẽ chợp mắt một lát, hoặc luyện tập tài bắn cung.

Nhưng hôm nay y thầm nghĩ phơi nắng trong chốc lát, vì thế y cầm một quyển binh pháp ngồi dưới mái hiên chăm chú lật xem.

Binh pháp này đã xem vô số lần, nội dung bên trong y sớm thuộc nằm lòng.

Nhưng mỗi lần đọc xong ngẫm lại đều sẽ hiểu được nhiều điều bất đồng.

Đúng lúc Cơ Tùng đọc đến nhập thần, y đột nhiên cảm giác ống tay áo mình đụng phải cái gì.

Cơ Tùng cúi đầu liền đối diện một đôi mắt đen láy, bốn mắt nhìn nhau.

Là chó con màu vàng Tiểu Tùng.

Tiểu Tùng đang cắn cành cây, nó lớn hơn vài vòng so với lúc vừa đến Văn Chương Uyển.

Bình thường chó nhỏ tới tuổi này sẽ biến dạng, thân thể rất nhanh sẽ dài hơn làm chúng nó mất đi dáng người mượt mà, hơn nữa thời tiết nóng lên chó nhỏ thay lông, thật sự là xấu càng thêm xấu.

Nhưng thức ăn ở Văn Chương Uyển rất tốt, Tiểu Tùng một thân mỡ béo được bảo trì đến bây giờ.

Nó quả thật đang ở kì thay lông, nhưng Bạch Đào mỗi ngày đều chải lông cho nó ba lần, trên người nó một sợi lông rối cũng không có.

Tiểu Tùng sạch sẽ khoẻ mạnh kháu khỉnh đối với Cơ Tùng cực kỳ tốt, chỉ cần Cơ Tùng lạc đàn, nó sẽ xích lại quan sát lấy lòng y.

Giờ phút này Tiểu Tùng dùng thân thể đô đô thịt cọ hai chân Cơ Tùng, hai chân trước nó nâng lên, đem đầu đặt lên đùi Cơ Tùng.

Nhìn thấy Cơ Tùng không để ý tới nó, Tiểu Tùng sẽ phát ra tiếng "Anh anh anh" đáng thương hề hề.

Chỉ cần Cơ Tùng cho nó một ánh mắt, nó sẽ vui vẻ lắc đuôi ra tàn ảnh.

Cơ Tùng chưa từng gặp qua chó dính người như vậy, y nhìn nhìn Tiểu Tùng, lại nhìn nhìn Nhan Tích Ninh đang đem măng phơi lên dây thừng.

Khóe môi nhếch lên, đây chắc là "Chủ nhân là khuôn mẫu của động vật" mà bọn họ nói đi, chủ nhân là dạng gì sẽ dưỡng ra dạng cẩu đó.

Có Tiểu Tùng ở bên cạnh gây sự, Cơ Tùng cũng không có biện pháp tĩnh tâm.

Vì thế y khép lại sách vuốt đầu Tiểu Tùng, Tiểu Tùng vui vẻ đến vây quanh xe lăn.

Nhan Tích Ninh nhìn thấy một màn này nở nụ cười: "Tiểu Tùng, chắp tay cho Dung Xuyên ca ca của ngươi xem!"

Nghe nói như thế tiểu hoàng cẩu phe phẩy cái đuôi ngồi ở trên mặt đất, sau đó, nó nâng lên hai chân trước đối với Cơ Tùng chắp lại hai chân, thoạt nhìn như là đang hành lễ!

Cơ Tùng:!!!

Rất thông minh a!

Nhan Tích Ninh cười nói: "Tiểu Tùng rất thông minh, đừng nhìn nó nhỏ, nó rất biết giữ nhà hộ viện.

Gà vịt ngỗng trong Phẩm Mai Viên đều được nó bảo hộ, dã vật bình thường không dám tới gần."

Thấy ý cười trên mặt Cơ Tùng càng sâu, Nhan Tích Ninh đột nhiên nhớ tới tuyệt kỹ của Tiểu Tùng: "Đúng rồi, Tiểu Tùng còn có thể nhặt gỗ, ngươi tùy tiện quăng một cái gì đó, quăng xa một chút, Tiểu Tùng có thể tìm về cho ngươi."

Cơ Tùng tùy tay bứt một nhánh cây bên người, Tiểu Tùng lập tức cảnh giác ngồi thẳng thân hình, nó chờ mong nhìn Cơ Tùng.

Cơ Tùng vung tay lên đem nhánh cây ném về phía Phẩm Mai Viên: "Đi thôi."

Lực cánh tay Cơ Tùng không thể khinh thường, nhánh cây nho nhỏ ở trong tay y quăng ra có tư thế như mũi tên phá không.

Nhánh cây bay qua cầu đá biến mất trong rừng cây, Tiểu Tùng như là một đạo tia chớp màu vàng đuổi sát nhánh cây chạy qua.

Cơ Tùng nhịn không được khích lệ: "Tiểu Tùng không hề kém so với danh khuyển trong cung."

Nhan Tích Ninh cười nói: "Đương nhiên, danh khuyển là chó, Tiểu Tùng cũng là chó.

Đều là chó, Tiểu Tùng có thể kém nơi nào?"

Cơ Tùng nghe vậy có chút đăm chiêu: "Cũng phải......"

Lúc này bờ bên kia Văn Chương Uyển đột nhiên truyền ra tiếng kinh hô: "Thoát rồi! Chạy thoát rồi!"

Một tiếng ưng vang lên, một con Hải Đông Thanh gần như thuần trắng bay lên trời.

Nhan Tích Ninh híp mắt tinh tế nhìn lại: "Ai? Con chim này sao có điểm nhìn quen mắt?"

Này, này không phải con ưng mà hắn nhìn thấy ngày bọn họ bị đuổi giết sao? Nhớ rõ bọn Nghiêm Kha nhìn thấy con ưng này liền đuổi theo không hề quay đầu, nó tại sao sẽ xuất hiện ở Dung Vương phủ?

________________________

Canh măng hầm thịt - Yêm Đốc Tiên

Măng om.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Sau Khi Cá Mặn Thế Gả
Chương 39

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 39
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...