Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Sau Khi Cá Mặn Thế Gả

Chương 94

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Editor: Yang1002

Chờ lúc hai người Cơ Tùng lắc lư đến Đông Hoa Môn, Nghiêm Kha đã đậu xe ngựa chờ ở ngoài Đông Hoa Môn.

Nhan Tích Ninh kinh ngạc nói: "Nghiêm thị vệ sao ngươi biết chúng ta sẽ đi ra từ Đông Hoa Môn?"

Nghiêm Kha hưng phấn không thôi: "Bên ngoài đều truyền khắp nơi, nói chủ tử và Vương phi đánh bại sứ thần Liêu Hạ, xe ngựa của Vương phủ chúng ta đều bị phu xe nhà khác vây quanh, bọn họ nói muốn gặp hai vị.

Ta nghĩ, chủ tử và Vương phi thích thanh tịnh, nhất định không muốn bị những người này dây dưa."

Nhan Tích Ninh bội phục giơ ngón tay cái: "Lợi hại, thông qua điểm ấy mà ngươi đã có thể đoán được chúng ta đi ra từ Đông Hoa Môn." Không hổ là tâm phúc của Cơ Tùng, tâm tư Cơ Tùng cũng bị Nghiêm Kha đoán được rõ ràng.

Lúc này Cơ Tùng chầm chậm nói: "Là ta sai thái giám truyền lời cho Nghiêm Kha để hắn đến Đông Hoa Môn chờ." (????????????????)

Nhan Tích Ninh:......

Nghiêm Kha nửa điểm cũng không xấu hổ do bị chọc thủng, hắn vui vẻ nói: "Không nghĩ tới Vương phi tinh thông thuật tính, ngài cũng quá khiêm tốn, ngày thường cũng chưa nghe ngài nói qua.

Khó trách bình thường ngại lại yên tâm với đám quản sự như vậy, nguyên lai ngài liếc mắt một cái liền biết sổ sách có vấn đề.

Ngài quá lợi hại rồi!"

Khoé môi Nhan Tích Ninh giật giật: "Ngươi buông tha ta đi." Có thể liếc mắt một cái liền nhìn ra sổ sách có vấn đề thì không phải người, đó là máy tính.

Mới vừa lên xe ngựa, hai người nhanh chóng cởi bỏ triều phục.

Cơ Tùng xốc mành trên xe lên, để cho gió mát lạnh thổi vào trong xe mang đi sự nóng nực.

Xe ngựa "Đát đát" chạy về Vương phủ, lúc này con phố đối diện Đông Hoa Môn cũng không có người nào, Nhan Tích Ninh tùy tiện nằm nghiên trên tháp.

Mặt hắn quay về phía Cơ Tùng, đầu gối lên trên cánh tay trái của bản thân, tay phải tùy ý khoát bên cạnh người.

Khi hắn muốn nhắm mắt lại ngủ một lát, hắn cảm giác được tay phải bị Cơ Tùng cầm lấy.

Trong lòng Nhan Tích Ninh dâng lên một loại cảm xúc kỳ dị, đây là lần thứ ba trong buổi tối hôm nay Cơ Tùng cầm lấy tay mình.

Hai lần trước hắn có thể lý giải, sứ đoàn Liêu Hạ khiêu khích, Cơ Tùng phải mạnh mẽ nhịn lửa giận xuống, y cần phải có người trấn an cảm xúc của mình.

Đây là một loại cảm giác kỳ lạ, xúc cảm trơn trượt khi tay Cơ Tùng đặt trên mu bàn tay hắn bị phóng đại.

Nhan Tích Ninh cảm giác phía sau lưng mình tê tê, da đầu cũng run lên từng đợt.

Hắn muốn rút tay mình về, lại nghe Cơ Tùng nói: "Đừng nhúc nhích."

Nhan Tích Ninh mới vừa mở hai mắt, chợt nghe bên tai truyền đến tiếng vang "Cùm cụp".

Dựa vào ánh sáng nhạt ngoài cửa sổ, hắn nhìn thấy Cơ Tùng cởi ám tiễn trên tay phải của hắn xuống.

Cơ Tùng đặt ám tiễn vào ám cách trên xe lăn y, sau đó y xoa xoa cánh tay Nhan Tích Ninh: "Vốn nên trở lại Văn Chương Uyển mới cởi bỏ ám tiễn, nhưng nhìn ngươi đổ nhiều mồ hôi như vậy, ta liền giúp ngươi cởi xuống.

Hiện tại cảm thấy thoải mái hơn một ít không?"

Ám tiễn tuy rằng tinh xảo, nhưng là một bộ ám tiễn buộc ở trên cánh tay, phân lượng cũng không nhẹ.

Vì để cho khi ám tiễn phóng ra càng thêm ổn và chuẩn, ám tiễn được buộc rất chặt, cột đến nỗi khiến người ta không thoải mái.

Trải qua một hồi yến hội, trên ám tiễn của Nhan Tích Ninh đều có thể vắt ra nước,chỗ buộc chặt ám tiễn cũng tê cứng.

Nguyên lai Cơ Tùng là vì giúp hắn gỡ ám tiễn, khác thường trong lòng Nhan Tích Ninh hóa thành cảm kích: "Cám ơn ngươi a Tùng Tùng, ta thoải mái hơn rồi."

Ngoài của sổ xe nhập nhoè ánh sáng đèn dầu, hai mắt Cơ Tùng như bị ngọn đèn thắp sáng: "Ngươi ta là phu phu, không cần cảm tạ."

Nhan Tích Ninh vốn định nhắc nhở Cơ Tùng, chỉ là nhìn đến nụ cười của Cơ Tùng, trái tim đập mạnh một nhịp, lời nhắc nhở rốt cuộc cũng không thốt ra được.

Ngoài xe ngựa truyền đến giọng của Nghiêm Kha: "Chủ tử, Vương phi, hôm nay phố Trường Nhạc có chợ đêm, chúng ta có muốn đi đường vòng qua hay không?"

Nghe vậy Nhan Tích Ninh ngoái đầu về phía ngoài của sổ xe nhìn lại, chỉ thấy xe ngựa quẹo một cái, lúc này đang lăn trên một chiếc cầu dài.

Phố cuối cầu là từng ánh đèn dầu sáng lấp lánh, đường hai bên ven hồ bày đầy tiểu sạp.

Đám người chen vai sát cánh, tiếng đàm tiếu từ xa xa truyền đến.

Xe ngựa Dung Vương phủ rộng, nếu là bình thường xuyên qua phố này thật ra không có vấn đề gì, hiện giờ người đông quầy hàng nhiều, muốn qua cũng có chút khó khăn.

Nghiêm Kha hổ thẹn nói: "Đều do thuộc hạ quá vui vẻ, quên xem đường trước."

Cơ Tùng chậm rãi nói: "Không sao, lui về phố Trường Ninh đi." Đường trong thành bốn phương thông suốt, đường này không thông đổi một đường khác là được.

Nói xong Cơ Tùng theo bản năng nhìn về phía Nhan Tích Ninh, chỉ thấy Nhan Tích Ninh bám lên cửa xe nhìn đèn dầu trên phố Trường Nhạc, trong mắt đều là khát vọng.

Trong lòng Cơ Tùng cả kinh, khát vọng? Chẳng lẽ A Ninh muốn dạo chợ đêm?

Liên tưởng đến những câu Diệp Lâm Phong nói với mình, Cơ Tùng dò hỏi: "A Ninh, ngươi muốn xuống dưới đi dạo một chút hay không?"

Nhan Tích Ninh đột nhiên quay đầu lại: "Có thể chứ?!" Hắn rất thích dạo chợ đêm, mới vừa rồi nhìn lướt qua, hắn cảm thấy phố Trường Nhạc cực kỳ hấp dẫn.

Nhưng cân nhắc đến hai chân của Cơ Tùng, hắn đã chuẩn bị tâm tình buông tha việc này.

Không nghĩ tới Cơ Tùng lại chủ động nhắc tới, nhất thời Nhan Tích Ninh vui đến nở hoa: "Thật sự có thể đi dạo chợ đêm sao?"

Trong lòng Cơ Tùng mềm nhũn: "Đương nhiên có thể."

Phố Trường Nhạc ngày mười mỗi tháng đều sẽ mở chợ, hơn phân nửa là dân cư phụ cận tập hợp lại, mặt hành ở quán ven đường phần nhiều là một ít đồ chơi và điểm tâm nhỏ.

Đám người giàu có trong kinh chướng mắt loại chợ này, nhưng mà dân chúng lại rất thích.

Mỗi khi chợ đêm được mở, mọi người sẽ ùa ra phố Trường Nhạc chật như nêm cối.

Nghiêm Kha sai thị vệ đánh xe ngựa vòng qua phố Trường Ninh, chính hắn lại đi theo sau lưng hai người Nhan Tích Ninh chen về phía phố Trường Nhạc.

Nhìn thấy Nhan Tích Ninh thuần thục đẩy Cơ Tùng xuyên qua đám người, Nghiêm Kha nhịn không được lau lau mồ hôi trên đầu, Vương phi cùng Vương gia một chút cũng không đem an nguy của bản thân để ở trong lòng a.

Mới vừa tới đầu cầu, Nhan Tích Ninh liền phát hiện mục tiêu thứ nhất.

Cừ thật, không ra cửa không biết, vừa ra khỏi cửa liền bị dọa nhảy dựng, hắn vậy mà lại thấy món hầm Quan Đông(*) ở ven đường Sở Liêu cổ đại.

(*) món hầm Quan Đông: Quan Đông chử là oden của Nhật Bản.

Chỉ thấy dưới tàng cây ven đường có một cái xe đẩy, trên xe là một cái nồi, nồi kiểu Trung Quốc tràn đầy nước dùng.

Trong nước canh màu vàng kim ngâm từng xiên thức ăn, ở đây có thịt có rau, còn có không ít thứ Nhan Tích Ninh chưa thấy qua.

Nhìn đến xiên xiên trong nồi, Nhan Tích Ninh đột nhiên rất muốn nếm thử hương vị của chúng.

Vì thế hắn nhiệt tình mời mọc Cơ Tùng: "Tùng Tùng, ăn xiên xiên không?"

Cơ Tùng ách nhiên thất tiếu: "Mới vừa rồi không phải đã ăn no sao?"

Nhan Tích Ninh rất thành thật: "Lửng dạ đi." Tuy rằng yến hội có không ít đồ ăn ngon, nhưng hắn còn chưa ăn nhiều ít đã bị gọi lên làm bài.

Đến lúc sau lại xem tỷ thí vừa ứng phó các quan viên kính rượu, hắn cũng chưa thể ăn được cái gì, hiện tại hắn cảm giác mình còn có thể ăn một ít.

Cơ Tùng nở nụ cười, y gọi một tiếng: "Nghiêm Kha."

Nghiêm Kha sải bước từ sau tới, hai tay hắn dâng túi tiền của mình lên: "Chủ tử."

Cơ Tùng đưa túi tiền cho Nhan Tích Ninh: "Đi mua đi."

Nhan Tích Ninh rất nhanh liền cầm một bao lá sen trở lại.

Lá sen là lá tươi mới, chủ quán khéo tay gói lá sen thành hình cái chén, như vậy không chỉ có thể đựng xiên, còn có thể chứa nước canh bên trong.

Sở Liêu tuy rằng không có túi plastic hộp plastic, nhưng dùng lá sen tươi làm thành túi đóng gói cũng có một phong cách khác.

Trong lá sen cắm một ít xiên đồ ăn, mỗi một xiên đều dài tầm nửa thước, mặt trên là từng miếng đồ ăn lớn.

Mới vừa rồi Nhan Tích Ninh có hỏi qua, chủ quán dùng canh gà hầm nguyên liệu nấu ăn.

Trải qua thời gian hầm dài lâu, đám xiên đã hấp thụ đủ vị ngon của canh gà, tư vị của chúng hoà quyện vào nhau, mùi vị thơm ngon khiến cho ngón trỏ của Nhan Tích Ninh ngứa ngáy.

Xiên thức ăn ở Sở Liêu vô luận là thị giác hay khứu giác, đều làm cho hắn rung động rất lớn.

Nhan Tích Ninh không có lấy xiên thịt, chỉ lấy mấy thứ chính mình không biết.

Không đợi hắn đứng ổn, hắn cầm lấy hai xiên đưa cho Cơ Tùng và Nghiêm Kha: "Đến, nếm thử, ta cảm giác hẳn là ăn ngon lắm."

Nói xong hắn rút một cây ra, trên xiên này là một thứ hình vuông màu nâu bụi, nhìn như là khoai sọ.

Cắn một ngụm, cảm giác càng giống bột khoai lang hơn, nhưng lại dai hơn so với bột khoai lang.

Không có nhiều dầu hoặc nhiều vị cay, chỉ có vị thức ăn nguyên nước nguyên vị.

Nhan Tích Ninh cảm giác hắn đào được bảo bối rồi: "Ăn ngon thật a, trở về chúng ta lại làm một nồi xiên xiên ở Văn Chương Uyển được không?"

Xiên mà Nghiêm Kha được chia là viên từ thịt băm cùng bột mì trộn lại, ăn vào có điểm mềm mại, nhưng tư vị lại cực kỳ không tồi.

Hắn liên tục gật đầu: "Vương phi làm nhất định ăn ngon."

Cơ Tùng được phân chính là một xiên gì đó trong vị dai lại có chút giòn giòn, thứ này có hình tròn, một cái chỉ có lớn tầm quả mơ.

Y ăn liên tiếp vài miếng cũng chưa nhận ra đây là cái gì, cuối cùng y chỉ có thể xin trợ giúp từ Nhan Tích Ninh: "A Ninh, xiên này là cái gì?"

Nhan Tích Ninh cũng không rõ ràng, hắn nhận xiên trong tay Cơ Tùng cắn viên tiếp theo, nhai nhai một lát hắn xác định: "Là tinh bột mì, tinh bột mì được hầm."

Nói xong hắn trả xiên của Cơ Tùng lại cho y, Cơ Tùng giơ xiên có chút kinh ngạc nhìn nhìn Nhan Tích Ninh.

A Ninh mới vừa rồi ăn cái tinh bột mì kia, đã bị y không cẩn thận liếm qua......

Ý thức được điểm ấy, trong lòng Cơ Tùng sinh ra cảm giác sung sướng bí ẩn.

Yết hầu y trượt lên trượt xuống hai cái: "Tinh bột mì sao? Ăn rất ngon, trước kia chưa ăn qua."

Nhan Tích Ninh không phục: "Sao lại chưa ăn qua? Bên trong mì lạnh ngươi ăn không phải có tinh bột mì sao? Nga, ta hiểu rồi, tinh bột mì trong mì lạnh ta làm là luộc ra, bên trong sẽ có nhiều lỗ thủng hơn.

Lần sau ta nấu cho ngươi xem thử, chính là hương vị này."

Ý cười của Cơ Tùng ý càng sâu, y ôn thanh nói: "Tốt, ta rất mong chờ."

__________________

Tác giả có chuyện nói:

Nói lẩm bẩn, công thụ nhà người khác đi chợ đêm, xem hoa đăng đoán chữ tìm ngươi trong đám người trăm ngàn lần......

Công thụ nhà ta ăn từ đầu cầu đến cuối cầu, ăn không xong còn gói mang về..

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Sau Khi Cá Mặn Thế Gả
Chương 94

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 94
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...