Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Sau Khi Cá Mặn Thế Gả

Chương 36

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Editor: Yang1002

Trong Văn Chương Uyển đèn đuốc sáng trưng, vô số cây đuốc cùng đèn lồng đem trong ngoài sân chiếu đến sáng như tuyết.

Tiểu Tùng chưa từng gặp qua loại trường hợp này, nó hoảng sợ kêu hai tiếng rồi mang theo cái đuôi trốn về Phẩm Mai Viên.

Bọn thị vệ đem giường đặt ở trong viện, nhóm tôi tớ cũng đem gia cụ đặt trong viện.

Trong lúc nhất thời trong viện chen chúc nơi nơi đều là người và gia cụ, lần cuối cùng Văn Chương Uyển náo nhiệt như vậy vẫn là lần thịt kho tàu mất trộm kia, mà thanh thế lúc này so với lần trước còn lớn hơn.

Nhan Tích Ninh ở dưới sự trợ giúp của Bạch Đào ngồi trên giường, hắn một bên uống canh cá màu trắng sữa một bên đau lòng nhìn ngắm phòng ở của hắn.

Vì làm cho xe lăn của Cơ Tùng có thể thuận lợi ra vào, bọn thị vệ đem tất cả cửa phòng đều hủy đi.

Cũng may cánh cửa dễ dàng tháo dỡ, mặc dù hiện tại hủy đi, sau này cũng có thể gắn lại thoải mái.

Nhưng khi nhìn đến thị vệ đem gia cụ trong phòng khiêng ra ngoài, hắn vẫn là không nhịn được: "Nhẹ chút, nhẹ chút!"

Đám gia cụ này tuy rằng cũ kỹ, cũng là hắn và Bạch Đào ở trong một đống phế vật gom góp ra.

Tuy rằng không có biện pháp so sáng với gia cụ xa hoa của Vương phủ, nhưng là một phần nhỏ những thứ thuộc về hắn sau khi hắn đi đến thế giới này.

Nếu bọn thị vệ nặng tay chút, chờ sau này Cơ Tùng đi rồi, người tu bổ vẫn là hắn.

Thấy Nhan Tích Ninh khẩn trương như vậy, Cơ Tùng nhìn thấy được hứng thú.

Y thật muốn nhìn Văn Chương Uyển có cái gì có thể làm cho Nhan Tích Ninh mong nhớ ngày đêm, vì thế y nhấc tay: "Nghiêm Kha, đẩy ta vào trong xem."

Nghiêm Kha lên tiếng: "Dạ"

Tuy nói trước đây từng tới Văn Chương Uyển, nhưng đây vẫn là lần đầu tiên Cơ Tùng đi vào phòng.

Y ban đầu chỉ muốn tiến vào xem một cái nơi mà Nhan Tích Ninh bình thường ở lại, lại thuận tiện tìm một chỗ để án thư cùng công văn của y.

Nhưng sau khi dạo qua một vòng, y cảm xúc ngổn ngang, ngũ vị trần tạp.

Nếu không phải tận mắt nhìn thấy, y thật sự không thể tưởng tượng được chỗ ở của Nhan Tích Ninh tồi tàn tới như vậy.

Phòng ở có khoảng trống rất lớn nhưng được dọn dẹp rất sạch sẽ, nhưng bên trong không có bao nhiêu món gia cụ.

Nhìn sơ qua đám gia cụ này còn đỡ, nhưng nhìn kỹ liền phát giác không thích hợp.

Có ghế dựa gãy chân, phía dưới độn gạch xanh cùng gỗ miếng, có ngăn tủ thủng lỗ, mặt trên được dán lại bằng mấy tấm gỗ bạc màu......

Phóng mắt nhìn lại gia cụ cả phòng không có cái nào hoàn hảo.

Nhìn đến gia cụ này đó được chắp vá chẳng ra cái gì, Nghiêm Kha còn có thể cười được, khóe môi Cơ Tùng đã hơi hơi giơ lên.

Chờ bọn hắn nhìn đến chỗ ngủ của Nhan Tích Ninh, bọn họ rốt cuộc cười không nổi.

"Giường" Nhan Tích Ninh được chắp vá từ gạch xanh và mảng gỗ mà thành, không nói mỹ quan cùng thoải mái, có khi động tác xoay người của hắn lớn đều sẽ té xuống mặt đất.

Nghiêm Kha ngày thường chỉ lui tới trong phòng bếp, xem đồ vật trong phòng bếp không ít, hắn vẫn nghĩ là phòng mà Vương phi bọn họ trụ cũng không kém bao nhiêu.

Giờ nhìn thấy bằng mắt, hắn chỉ cảm thấy chua xót nói không nên lời.

Đường đường là Vương phi của Dung Vương phủ, mà nơi ở còn không bằng cả nơi ở của người hầu.

Cơ Tùng sắc mặt ngưng trọng, y nói khẽ với Nghiêm Kha: "Gọi Lãnh Tuấn tới."

Y muốn hỏi một chút Lãnh Tuấn, tên quản gia như hắn rốt cuộc đang làm gì? Vì sao để cho Vương phi dùng gia cụ cũ nát như vậy, hắn thậm chí còn không có một cái giường đầy đủ!

Nhưng tiếng nói vừa dứt, Cơ Tùng lại khoát tay áo: "Thôi." Cùng Lãnh Tuấn có liên quan gì, mấu chốt vấn đề ở y, nếu y có thể quan tâm Nhan Tích Ninh nhiều một chút, tình huống đã không giống vậy.

Cơ Tùng hít một tiếng: "Là sơ sẩy của ta......"

Một câu cũng chưa nói đã đem hắn ném tới Văn Chương Uyển hẻo lánh, chẳng quan tâm tới hắn thời gian dài như vậy......!Để tay lên ngực tự hỏi nếu y đổi vị trí với hắn, y khẳng định sẽ tâm sinh oán hận với Nhan Tích Ninh.

Nhưng Nhan Tích Ninh thì sao? Hắn đối với y rất tốt, thậm chí nguyện ý liều mình bảo hộ.

Thấy bọn Cơ Tùng vào trong phòng, Bạch Đào khẩn trương chịu không được: "Thiếu gia, ta rất sợ!"

Nhan Tích Ninh buồn cười nói: "Sợ cái gì?" Hắn cũng chưa sợ, trong phòng lại không có thứ gì không thể cho người khác nhận ra, cho dù Cơ Tùng đem phòng ở của hắn lật tung đến tận trời, cũng tìm không thấy thứ đáng giá gì.

Bạch Đào một bộ sắp khóc: "Ta, ta giấu quýt ở dưới giường, sẽ không bị bọn họ lục ra đây đi?"

Nhan Tích Ninh biến sắc, dưới giường hắn còn có thứ càng không thể để người khác nhận ra!

Nhan Tích Ninh chột dạ nhưng giả vờ trấn định: "Không hoảng hốt, đây đều là việc nhỏ." Nhưng trong lòng lại đang cầu nguyện: Đám thị vệ ngàn vạn lần không cần phát hiện cái rương kia a!

Cơ Tùng ở trong phòng một hồi lâu mới đi ra, Nhan Tích Ninh vốn tưởng rằng sau khi y đi ra sẽ cùng mình nói nói mấy câu, nào biết rằng Cơ Tùng lại không nói một lời, y làm ổ dưới mái hiên ngẩn người nhìn về hướng Phẩm Mai Viên.

Tình cảnh này hắn còn có thể nói gì? Nhan Tích Ninh rót một bụng canh cá chỉ có thể tiếp tục nằm xuống, yên tĩnh chờ các thị vệ đại ca nâng hắn vào trong nhà.

Nhưng mà lần này hắn lại tính sai, bởi vì cửa phòng quá nhỏ, chỉ có thể phá giường mới có thể đi vào, vì thế Nhan Tích Ninh chỉ có thể chịu đựng đau nhức từ trên giường đứng lên.

Thật không dám giấu giếm lức mới vừa bị đánh hắn cảm giác còn ổn, nhưng hiện tại hắn cảm giác chính mình như bị bánh xe nghiền đi nghiền lại vài lần, thắt lưng đều thẳng không nổi.

Thừa dịp bọn thị vệ đang công phu tháo dỡ giường, Nhan Tích Ninh đi bộ đến phía sau Cơ Tùng: "Tùng Tùng, ngươi đang nhìn cái gì vậy?"

Cơ Tùng không trả lời hắn, Nhan Tích Ninh cũng không giận, hắn theo ánh mắt Cơ Tùng nhìn lại, chỉ có thể nhìn thấy hình dáng mông lung của Phẩm Mai Viên.

Này có gì đẹp sao? Nhan Tích Ninh gãi gãi đầu, thẩm mỹ của Cơ Tùng hắn không thể lý giải.

Quên đi, hắn vẫn nên vào nhà nhìn xem đi? Không biết hiện tại trong phòng thành dạng gì rồi.

Đang lúc hắn vịn tường đi về phía cửa, hắn nghe được thanh âm Cơ Tùng: "Nhan Tích Ninh, ngươi không chán ghét ta sao?"

Dưới chân Nhan Tích Ninh mềm nhũn thiếu chút nữa quỳ xuống, hắn khóc không ra nước mắt, Cơ Tùng ở trong phòng nhìn thấy gì? Vì sao lại đột nhiên hỏi hắn vấn đề này?

Lúc này nếu trả lời có lệ với Cơ Tùng, không chừng y sẽ miên man suy nghĩ thành cái gì.

Vì thế Nhan Tích Ninh lại nhe răng trợn mắt vịn tường đi tới bên người Cơ Tùng, hắn tới chỗ cột dưới mái hiên tìm cái tư thế thoải mái dựa vào: "Dung Xuyên, ngươi nhìn vào mắt ta."

Lúc gọi hai chữ "Dung Xuyên", Nhan Tích Ninh đột nhiên cảm giác có gì đó không giống, khoảng cách giữa hắn và Cơ Tùng giống như gần thêm một ít.

Nghĩ đến cũng đúng, tên tự của người Sở Liêu chỉ có trưởng bối gọi tiểu bối hoặc là đồng thế hệ thân cận mới có thể gọi.

Nhan Tích Ninh trong lòng đem hai chữ "Dung Xuyên" lặp lại mấy lần, càng đọc lại càng cảm thấy hai chữ này rất tốt.

Nghe được lời Nhan Tích Ninh, Cơ Tùng quay đầu cùng hắn bốn mắt nhìn nhau.

Ánh mắt Cơ Tùng rất hung, thời điểm nhìn thẳng người khác sẽ khiến người ta sinh ra loại cảm giác như bị y nhìn thấu.

Nếu là bình thường, Nhan Tích Ninh chắc chắn không có dũng khí đối diện cùng Cơ Tùng.

Nhưng hôm nay, hắn chăm chú nhìn vào hai mắt Cơ Tùng.

Ánh mắt là cửa sổ tâm hồn, so với ngôn ngữ cơ thể càng có thể lộ ra tình hình thực tế của một người.

Dưới ánh nến vàng, trong mắt Nhan Tích Ninh như toát ra ánh sao: "Ta rất cảm kích ngươi, là ngươi cho ta chỗ dung thân, cũng là ngươi cho ta một mảnh an bình.

Ta một chút cũng không chán ghét ngươi, ngược lại ta rất bội phục ngươi, cũng rất tôn kính ngươi."

Cơ Tùng triển lãm cho hắn tài bắn cung cao siêu, dưới tình huống mất đi hai chân, y còn có thể lấy một địch tám.

Có thể tưởng tượng lúc hai chân y còn hoàn hảo, nhất định là một người hăng hái dũng cảm.

Có một vị lương tướng như vậy ở bên cạnh, đem đến cảm giác an toàn cực kỳ mạnh a!

Về công về tư Nhan Tích Ninh đều thật tình cảm kích và bội phục Cơ Tùng, Cơ Tùng là một hán tử đỉnh thiên lập địa, đáng giá hắn tôn kính.

Thanh niên ôn nhuận nói từng chữ từng chữ, ngữ điệu hắn mềm nhẹ như mưa xuân tháng ba.

Cơ Tùng sửng sốt, mạnh mẽ quay đầu.

Sau một lúc lâu, lỗ tai y một mảnh nóng bỏng.

______________________

Tác giả có chuyện nói:

Cơ Tùng: Đây là lời tâm tình sao? Hảo ngọt.

______________________

Editor nói nhỏ:

Có miếng đường cạp đỡ hiu hiu hiu????????.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Sau Khi Cá Mặn Thế Gả
Chương 36

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 36
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...