Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Sau Khi Pháo Hôi Ác Độc Trọng Sinh

Chương 137

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Edit + beta: Iris

"Nghe nói sau này mỗi cuối tuần em sẽ đến Hương Thành để huấn luyện?"

Lệ Khiếu Hằng múc một chén canh gà hầm đông trùng hạ thảo đưa cho Đào Mộ, dịu dàng dặn dò: "Đừng làm việc quá sức, anh không muốn mấy tháng sau nhìn thấy em vừa mập lên được một chút đã ốm đi."

"Em cũng hết cách, công việc bận rộn như vậy còn phải chăm lo việc học, mấy tháng nữa là đoàn phim đã bắt đầu bấm máy rồi. Trước giờ em chưa từng quay phim ở Hương Thành, nên muốn đến đây điều tra và trải nghiệm trước một chút. Vì vậy chỉ có thể trải qua chạy lại hai nơi, miễn cưỡng duy trì cuộc sống như vậy một thời gian." Đào Mộ hơi dừng lại, vừa uống canh vừa nói: "Hơn nữa cũng không phải em cố ý muốn như vậy, em có thể rất dễ ốm, anh đừng có cau mày, biết bao nhiêu cô gái hâm mộ thể chất này của em. Muốn mập là mập, muốn ốm là ốm, đối với diễn viên thì đây đúng là bàn tay vàng để đóng phim đó có được không. Anh còn ghét bỏ."

"Không phải là anh ghét bỏ." Lệ Khiếu Hằng lại múc thêm một chén canh đẩy qua cho Đào Mộ, cười nói: "Anh chỉ là không muốn em phụ lòng đống nước thuốc đã uống vào bụng, với cả cơm và đồ ăn đã nuôi ra mỡ."

Có ý gì? Em tăng cân bằng năng lực của mình mà anh còn không cho phép em giảm cân?

Đào Mộ uống từng hớp canh. Uống xong hai chén canh gà cảm thấy cả người rất ấm áp, nhất là dạ dày cực kỳ thoải mái.

"Phải rồi, sau này anh không cần đến đây hầm canh cho em nữa, anh làm việc cũng rất vất vả, lúc rảnh rỗi cứ nghỉ ngơi ở trong nhà đi. Hôm nay trời thì lạnh, đường thì trơn, lỡ anh ngã gãy tay gãy chân, em không trả nổi tiền thuốc men đâu."

"Vậy bán thân trả nợ đi." Lệ Khiếu Hằng luôn có chuyện để nói.

"Hơn nữa, công việc của anh quả thật rất vất vả, nhất là sau khi đối tác của anh trầm mê trong diễn xuất không biết tự kiềm chế, đẩy tất cả mọi chuyện sang cho anh. Bây giờ anh là một nam thanh niên chưa lập gia đình, mỗi ngày chỉ muốn tan tầm đúng giờ, về nhà có một bữa tối thịnh soạn. Tống Ký cách xa nhà quá nên đành phải tới nhà em nấu ăn cùng em, đừng nhìn thành phần tri thức như tụi anh có bên ngoài nhìn thì như rất có mặt mũi, nhưng thật ra cũng cần phải tìm người cùng nấu ăn mới miễn cưỡng duy trì cuộc sống."

Lệ Khiếu Hằng đã học và áp dụng một cách linh hoạt, nghiêm túc nói những điều vô nghĩa chọc cho Đào Mộ cười vui vẻ, sau đó chợt nói: "Với lại anh hơi lo là cứ thường xuyên đến đây cọ cơm sẽ khiến đối tác không vui, nên đành phải mỗi ngày xuống bếp nấu chút canh coi như báo đáp bữa cơm của em. Có qua có lại mới lâu dài được." Lệ Khiếu Hằng cười nói: "Nếu không, anh sợ cứ luôn làm phiền em như vậy, em sẽ chê anh phiền phức không nấu cơm cho anh ăn.

"Vậy đổi lại em nấu cơm anh rửa chén đi." Dù sao đuổi mãi thì người này cũng không chịu đi, ngược lại còn dính chặt hơn, Đào Mộ hết cách, chỉ đành nhượng bộ thỏa hiệp: "Em thật sự không thích uống canh, trước kia ở trường em toàn ăn cơm, chỉ có lúc ăn bún hoặc ăn mì mới uống chút canh. Hơn nữa tối rồi uống canh dễ mập lắm, em là diễn viên, đặc biệt còn là một diễn viên bị gánh nặng thần tượng cực kỳ nặng, cần phải quản lý tốt dáng người."

Lệ Khiếu Hằng tức khắc cười nói: "Vậy anh phải học một số công thức nấu mì, sau này nấu cho em ăn."

Đào Mộ quay đầu lại nhìn vẻ mặt bình tĩnh của Lệ Khiếu Hằng. Cảm nhận được ánh mắt dò xét của Đào Mộ, Lệ Khiếu Hằng nhướng mày hỏi: "Sao vậy?"

"Không có gì!" Đào Mộ không nhìn ra được là Lệ Khiếu Hằng cố ý nói như vậy hay chỉ là vô ý. Chỉ là Đào Mộ cảm thấy Lệ Khiếu Hằng chắc sẽ không phải là loại người miệng lưỡi trơn tru đến mức nhàm chán.

Chú ý thấy Đào Mộ rầu rĩ không vui, Lệ Khiếu Hằng thuận miệng hỏi: "Em đang nghĩ cái gì vậy, sao đột nhiên lại không vui?"

"Em hả?" Đào Mộ hơi ngạc nhiên, đột nhiên phát hiện, dường như cảm xúc của cậu ở trước mặt Lệ Khiếu Hằng thay đổi rất lớn.

Thấy Đào Mộ trầm ngâm suy tư gì đó, Lệ Khiếu Hằng đột nhiên nói: "Cho dù em không chịu chấp nhận anh theo đuổi em, nhưng hai chúng ta vẫn là bạn tốt đúng không?"

Đào Mộ ngơ ra một lúc mới hồi phục tinh thần, ngập ngừng trả lời một tiếng: "... Ờm!"

"Không sao đâu, cho dù không phải là người yêu thì chúng ta vẫn là bạn bè. Khi bạn bè ở riêng với nhau, đương nhiên sẽ chọn trạng thái thoải mái nhất. Em có gì phải băn khoăn?" Lệ Khiếu Hằng cười trêu chọc: "Sợ anh từ fan biến thành anti hả?"

"Cái đó thì không có." Cũng không phải Đào Mộ có tự tin vào bản thân, chỉ là cậu rất tin tưởng IQ và lòng dạ của Lệ Khiếu Hằng. Cậu nghĩ đại lão sẽ không bao giờ lãng phí thời gian vào mấy chuyện fan với chả anti.

Chỉ là ——

Đào Mộ cười nói: "Gần đây anh dùng thuật ngữ của fan rất thành thạo, còn biết câu từ fan biến thành anti."

Lệ Khiếu Hằng im lặng một lát, đột nhiên cười hỏi: "Nếu anh nói anh dùng acc clone gia nhập fanclub của em. Em có tin không?"

Đào Mộ: "..."

Đào Mộ: "!!!"

Đào Mộ đột nhiên phản ứng lại: "... Hả?"

"Anh, anh vậy mà dùng acc clone gia nhập fanclub của em?" Đào Mộ kinh ngạc đến nói chuyện lắp bắp: "Anh rảnh đến vậy luôn hả?"

"Trông em có vẻ cực kỳ sốc nhỉ." Lệ Khiếu Hằng cầm chén không mà Đào Mộ đặt ở trên bàn lên, bưng vào bếp, rửa sạch rồi cất vào tủ chén: "Vì sao vậy?"

"Anh lại còn hỏi em là vì sao?" Đào Mộ kinh hãi đến độ theo đuôi Lệ Khiếu Hằng vào phòng bếp: "Sao em không biết anh còn thích theo đuổi idol vậy?"

"Anh đâu có theo đuổi idol." Lệ Khiếu Hằng vô cùng bình tĩnh thuật lại sự thật: "Anh chỉ theo đuổi em thôi."

Đào Mộ bất ngờ bị lời âu yếm của Lệ tổng làm cho hoang mang, gần như sụp đổ nói: "Vậy anh cũng không thể gia nhập fanclub của em chứ! Rất khó xử."

"Sao lại khó xử thế, chẳng lẽ không phải là vui vẻ sao?" Lệ Khiếu Hằng rửa tay xong thì đi đến trước mặt Đào Mộ, cười trêu chọc: "Em có một bạn fan giàu có, vừa xinh đẹp như hoa vừa có thể kiếm tiền nuôi gia đình. Khi em bận rộn có thể giúp em chia sẻ công việc, khi em rảnh rỗi cũng có thể cùng em nấu cơm và rửa chén. Sẵn sàng làm fan của em cả đời, bất kể em có làm gì thì cũng sẽ là một fan trung thành ngốc nghếch bảo vệ em, ngốc nghếch thổi phồng em. Nếu em chịu nói, anh còn có thể là một fan sẵn sàng làm đến trình độ cực cao vì thần tượng."

Đào Mộ ngơ ngác nhìn Lệ Khiếu Hằng, cậu cảm thấy có lẽ mình đã uống quá nhiều canh gà, đầu óc load hơi chậm, còn ngốc nghếch hỏi lại: "... Trình độ cực cao gì cơ?"

"Ấm giường á!" Lệ Khiếu Hằng bỗng cười rộ lên, đôi mắt ấm áp như hai dòng suối, tỏa ra ánh sáng vô cùng dịu dàng: "Có rất nhiều fan đang tưởng tượng em là bạn trai của họ, thậm chí các cô ấy còn xưng là fan bạn gái của em. Vậy anh sẽ là fan bạn trai có được không?"

Đào Mộ: "..."

Có lẽ vì ánh đèn quá êm dịu, hoặc có lẽ hệ thống sưởi của mùa đông năm nay cực kỳ ấm, Đào Mộ đột nhiên cảm thấy trong lòng có chút ấm áp.

"Anh là tổng tài bá đạo, đại lão tư bản một phút kiếm được mấy ngàn vạn, anh có thể vui lòng đừng nhàm chán như vậy được không!" Đào Mộ bất đắc dĩ lắc đầu, vô thức lùi lại một bước, khoanh tay trước ngực: "Trong tủ lạnh có trái cây, anh thích ăn gì thì rửa ăn đi."

"Vậy ăn bưởi nhé." Lệ Khiếu Hằng cười tủm tỉm: "Mấy hôm trước em nói muốn ăn bưởi đúng không, lúc anh lái xe đến dưới lầu thì phát hiện tiệm hoa quả có mẻ bưởi tươi."

"Bây giờ em không muốn ăn, để sáng mai làm nước ép." Đào Mộ khẽ cau mày: "Anh cắt* hai quả cam đi."

*Bạn Mộ lấy dao cắt luôn ấy, không thèm lột, không sai đâu nha.

"Đừng ngại phiền, để anh lột cho em ăn." Lệ Khiếu Hằng nhìn thoáng qua là biết người nào đó lại bắt đầu lười biếng, cười nói: "Anh để ý thấy gần đây em có hơi lười biếng nha. Ăn tôm không thích lột vỏ, ăn bưởi cũng không thích lột vỏ. Nếu thèm quá sẽ đến nhà hàng gọi tôm chiên xù, hoặc cắt vài quả dưa hấu và cam, rất có dáng vẻ của một người miễn cưỡng duy trì cuộc sống. Thật sự không nghĩ đến việc tìm bạn trai sao? Là kiểu người sẵn sàng lột tôm lột bưởi cho em ấy?"

"Ai nói em ăn trái cây không lột vỏ hả?" Đào Mộ nhướng mày, kiên quyết không thừa nhận mình lười biếng: "Lúc em ăn chuối với quýt có lột vỏ nha, anh không tin bây giờ em lột cho anh xem."

"Hôn* một cái?" Lệ Khiếu Hằng định mở cửa tủ lạnh lựa trái cây, nghe vậy thì đột nhiên cong khóe môi, vừa mở tủ lạnh vừa nghiêng đầu nhìn Đào Mộ, xấu xa hỏi: "Hôn thế nào vậy?"

*Câu trên Mộ có nói "lột cho xem ấy", vốn câu này là "lột một cái (剥一个)", đọc là Bō yīgè, anh Hằng giả bộ nghe thành "hôn một cái (啵一个)" cũng đọc là Bō yīgè.

"Thì là sở trường ——" Đào Mộ vừa mới nói được mấy chữ, đột nhiên nhận ra Lệ Khiếu Hằng đang nói cái gì, tức khắc không nói nên lời: "Gần đây anh càng ngày càng miệng lưỡi trơn tru."

"Bởi vì anh muốn dỗ cho em vui vẻ mà." Lệ Khiếu Hằng mỉm cười ấm áp, giọng điệu nhẹ nhàng hơn.

Anh chỉ vào mình: "Vừa xinh đẹp như hoa vừa có thể kiếm tiền nuôi gia đình, có thể chia sẻ gánh nặng với em, rảnh rỗi còn dỗ em vui vẻ, bạn trai ngoan ngoãn nghe lời hơn cả trí tuệ nhân tạo, không suy xét thử sao?"

"... Em mới 19 tuổi, tạm thời không suy xét vấn đề yêu sớm." Đào Mộ không chút do dự từ chối: "Hơn nữa anh là một tổng tài bá đạo một phút kiếm được mấy ngàn vạn, sau này là người thừa kế tập đoàn lớn, chắc chắn sẽ phải suy xét đến vấn đề kết hôn. Sang năm là anh 26 rồi. Người nhà chưa sắp xếp cho anh đi xem mắt hả?"

"Bọn họ biết tính hướng của anh." Lệ Khiếu Hằng suy nghĩ một chút rồi nói, vào năm tốt nghiệp cấp 3 anh đã come out với người nhà. Lý do Lệ Khiếu Hằng thành lập Tư Bản Khiếu Hằng là vì sau khi come out tính hướng, anh không định thừa kế tập đoàn Phong Hành. Anh không muốn bị cha mẹ và trưởng bối lấy tư cách người thừa kế ra để uy hiếp bài bố anh, không muốn bị gia tộc bài bố cả đời. Vì vậy anh thà từ bỏ tư cách thừa kế tập đoàn Phong Hành, tự gây dựng sự nghiệp cho mình. Trên thực tế, nếu không phải gặp được Đào Mộ, Lệ Khiếu Hằng thậm chí còn nghĩ sau khi tốt nghiệp sẽ ở lại Wall Street, sau này không về nước nữa.

Suy cho cùng với bối cảnh và địa vị của Lệ gia, mặc dù loại gièm pha như con trai trưởng trong nhà dám come out sẽ được giấu rất kín, nhưng người có nguồn tin tức nhanh nhạy vẫn sẽ biết. Lệ Khiếu Hằng không muốn để bản thân ấm ức, cũng không muốn khiến cha mẹ trưởng bối cảm thấy khó xử, vì vậy chỉ có thể cố gắng giảm bớt số lần về nước.

Tuy nhiên vì trong thời gian học đại học, anh bận khởi nghiệp, không có thời gian và tin lực để nói chuyện tình cảm, nên người Lệ gia vẫn ôm chút ảo tưởng về tính hướng của anh. Lệ phu nhân càng rảnh rỗi lừa Lệ Khiếu Hằng về nước xem mắt, ban đầu Lệ Khiếu Hằng còn nghĩ cho tâm trạng của cha mẹ nên ứng phó cho có. Sau này mất kiên nhẫn, tuy không đến mức tranh cãi với cha mẹ, nhưng Lệ Khiếu Hằng lại không buông tha cho một trưởng bối Lệ gia nào dám ở sau lưng xúi giục chuyện này. Sau vài lần, những người này đã biết tôn trọng quyết định và quyền riêng tư của Lệ Khiếu Hằng, không còn tìm cách can thiệp vào đời sống riêng tư của Lệ Khiếu Hằng.

Tất nhiên, chủ yếu là vì Tư Bản Khiếu Hằng do Lệ Khiếu Hằng thành lập hoạt động quá tốt trong cuộc khủng hoảng tài chính. Chỉ với một số chiến dịch bán khống đã quét hàng chục tỷ M vàng trên thị trường quốc tế. Lệ Khiếu Hằng luôn tập trung vào thị trường vốn quốc tế nên không bị gia tộc hạn chế, ngược lại là tập đoàn Phong Hành phụ thuộc nhiều hơn vào năng lực đầu tư của Tư Bản Khiếu Hằng.

Bên này giảm thì bên kia tăng, Lệ Khiếu Hằng đương nhiên có tiếng nói hơn trong gia tộc.

"Nếu đây là điều em lo lắng thì em có thể yên tâm, anh vô cùng nghiêm túc trong việc yêu em." Lệ Khiếu Hằng hơi dừng một chút, sau đó bổ sung thêm: "Yêu với mục đích là kết hôn."

Dưới ánh đèn tông ấm, khuôn mặt Lệ Khiếu Hằng càng trìu mến và dịu dàng hơn. Anh nhìn Đào Mộ, kiên nhẫn hỏi: "Vậy nên em có muốn suy xét một chút, chấp nhận anh theo đuổi em không?"

"Vậy anh đã bao giờ nghĩ, nếu chúng ta yêu nhau nửa chừng rồi chia tay thì sao?"

Đào Mộ đã hỏi về vấn đề này không chỉ một lần. Ban đầu Lệ Khiếu Hằng còn thề son sắt, giờ cuối cùng cũng suy nghĩ cặn kẽ: "Dù là dự án nào cũng có khả năng sụp đổ, hợp tác cũng vậy, hôn nhân cũng vậy. Anh không dám đảm bảo chuyện gì sẽ xảy ra vào mấy chục năm sau, nhưng chúng ta có thể tìm cách bảo đảm cho tình yêu của chúng ta trước."

Cuối cùng, Lệ Khiếu Hằng vẫn dùng mô hình kinh doanh quen thuộc nhất của mình để tìm cách giải quyết mối quan tâm của Đào Mộ: "Chúng ta có thể tập hợp những luật sư kinh tế và người hành nghề bảo hiểm giỏi nhất trên toàn thế giới, để bọn họ tập trung vào tình hình hiện tại và mối quan tâm của chúng ta rồi đưa ra một khoản bảo hiểm, bảo đảm rằng khi chúng ta chia tay, kinh tế tài sản không bị tổn thất. Chúng ta cũng có thể kiếm một mô hình tương tự như các điều khoản cạnh tranh trong ngành để đảm bảo chúng ta có thể chia tay trong hòa bình, không đến mức sau khi tách ra sẽ ác ý trả thù cạnh tranh nhau, các điều khoản được đưa ra có thể khắc nghiệt hơn một chút, giới hạn chúng ta đến mức tối đa khi chia tay, hoặc là nói giới hạn nảy sinh xúc động sau khi chia tay."

Hãy nghĩ đến thất bại trước khi nghĩ đến chiến thắng, mặc dù Lệ Khiếu Hằng không biết vì sao Đào Mộ lại bi quan như vậy, nhưng xưa nay Lệ Khiếu Hằng không phải là loại người gặp khó khăn thì chỉ biết ngồi chờ chết, hoặc là loại người trèo cây tìm cá*. Anh sẽ không vì Đào Mộ liên tục từ chối mà bỏ cuộc, cũng sẽ không cho rằng sự lo lắng của Đào Mộ là buồn lo vô cớ. Như anh đã nói trước đó, dù là dự án nào cũng có khả năng sụp đổ, yêu đương kết hôn cũng vậy. Nếu trong lòng Đào Mộ có băn khoăn, Lệ Khiếu Hằng sẵn sàng thử mọi biện pháp để mở rộng trái tim Đào Mộ, sẵn sàng thể hiện sự chân thành lớn nhất của mình với Đào Mộ. Lúc trước anh công lược đối tác như thế nào, bây giờ anh cũng đối xử với Đào Mộ như thế ấy.

*Trèo cây tìm cá: ý chỉ làm những việc vô ích.

Lệ Khiếu Hằng tin chắc chỉ cần anh chịu bày ra thành ý, Đào Mộ chắc chắn sẽ cảm nhận được.

Quả nhiên, sau khi Lệ Khiếu Hằng cẩn thận đề ra biện pháp như vậy, Đào Mộ cũng hơi do dự.

"... Vậy em sẽ suy xét." Đào Mộ do dự một lát rồi chậm rãi nói. Có lẽ vì thiếu tự tin nên giọng cậu rất nhỏ. Nếu không phải Lệ Khiếu Hằng luôn chú ý đến từng động tác của Đào Mộ, anh sẽ khó có thể nghe thấy được.

Không thể không thừa nhận, Lệ Khiếu Hằng là đại lão tư bản được chú ý nhất ở thế hệ tương lai, phương pháp công lược đối tác của anh thực sự rất cao. Đến mức Đào Mộ bắt đầu cảm thấy, nếu có thể tìm ra cách giải quyết nguy cơ sau khi chia tay, vậy thì thử yêu một người vừa thú vị vừa đáng tin trong công việc như Lệ Khiếu Hằng cũng không tệ.

Mặc dù Lệ đại tổng tài đã chuẩn bị đầy đủ nhưng vẫn chưa từng nghĩ tới Đào Mộ sẽ lập tức đồng ý lời theo đuổi của anh, thậm chí anh — đã sẵn sàng để đánh trận lâu dài — thấy hơi ngoài ý muốn nhìn Đào Mộ, anh vốn tưởng rằng Đào Mộ sẽ tiếp tục từ chối.

Lệ Khiếu Hằng trân trọng theo đuổi đặt Đào Mộ vào trong tim suýt nữa đã quên mất, kỳ thật bản chất của Đào Mộ là một người làm việc sấm rền gió cuốn, lực chấp hành cũng không kém anh là mấy.

Lệ Khiếu Hằng bình tĩnh nhìn Đào Mộ hồi lâu, đột nhiên ôn hòa cong khóe môi, như thể sợ đánh thức Đào Mộ, khẽ cười nói: "Được."

Em cứ dành thời gian suy nghĩ, đừng nóng vội, anh sẽ kiên nhẫn đợi, đợi đến khi em buông bỏ sự bất an, hoặc kìm nén nó và đến với anh.

Anh sẽ chứng minh cho em thấy, cho dù chúng ta đã làm bao nhiêu bảo hiểm cho đoạn tình yêu này, nhưng cuối cùng vẫn sẽ không bao giờ dùng đến.

°°°°°°°°°°

Lời editor: Ai da cuối cùng cũng chấp nhận cho người ta theo đuổi rồi, sắp đến khúc chấp nhận iu nhau rồi.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285
Chương 286
Chương 287
Chương 288
Chương 289
Chương 290
Chương 291
Chương 292
Chương 293
Chương 294
Chương 295
Chương 296
Chương 297
Chương 298

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 137
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...