Nhưng khi Duệ Vương hỏi ta có bằng lòng vào phủ không, ta vẫn gật đầu.
Chàng là huynh đệ ruột thịt của Hoàng thượng, sau khi Hoàng thượng lên ngôi liền phong chàng làm Duệ Vương, ban cho vinh sủng không ngớt.
Còn ta chỉ là một cô nhi, không cha không mẹ, sống bằng nghề bán đậu hũ trước cổng thành.
Ngày nào cũng vất vả đã đành, vì ta không thể nói, gặp phải bao nhiêu uất ức, chỉ đành gắng sức chịu đựng.
Ngày gặp gỡ đã vào đêm khuya, ta đang dọn hàng thì gặp phải vài tên côn đồ say rượu trêu ghẹo, sỉ nhục.
"Ô..." Ta câm, không thể hô hoán cầu cứu, chỉ đành khó xử né tránh.
Đang lúc luống cuống không biết làm sao, vừa vặn Duệ Vương dẫn quân dẹp loạn trở về.
"Các ngươi đang làm gì!"
Chàng thấy tình cảnh đó, chỉ một tiếng quát đã giải vây cho ta.
Nhìn thấy mấy tên côn đồ bị thu xếp đâu vào đấy, ta cảm kích không biết báo đáp thế nào, ra hiệu mời bọn họ ngồi xuống nghỉ ngơi chốc lát.
Duệ Vương ban đầu từ chối, nhưng thấy ta không nói nên lời, lo lắng đến nỗi nước mắt sắp trào ra, chàng mới nhận lời.
Đặt lại chiếc ghế dài, ta lau mắt, múc đậu hũ cho bọn họ.
Đậu hũ non trắng muốt nóng hôi hổi, rưới lên chút nước sốt mặn đậm đà, thêm chút hoa hẹ xanh biếc và dầu ớt đỏ tươi.
Trong đêm xuân còn se lạnh, mùi thơm của thức ăn theo mũi chui vào bụng, khiến người ta bước không nổi.
Các binh sĩ nâng bát sành thô to ăn ngấu nghiến. Duệ Vương dùng thìa gạt gạt vài cái, ăn hai miếng rồi đặt bát xuống.
Ta khẽ bước lên, đặt một bát đậu hũ mới trước bàn chàng.
Đậu hũ rưới mật hoa quế vàng óng ánh, tỏa ra hương thơm ngọt ngào.
Ta đứng sau gánh hàng, chỉ vào một hũ mật hoa quế nhỏ giấu dưới gánh hàng, rồi lại chỉ vào mình, mím môi cười e thẹn.
Món này không bán, là ta tự ăn.
Duệ Vương hiểu ý ta, gật đầu cười khẽ một tiếng, rồi lại nâng bát lên.
Một miếng vào bụng, chàng nhướng mày, đôi mắt hiện lên vẻ vui thích.
Chẳng mấy chốc, bát đậu hũ đã thấy đáy.
Khi Duệ Vương rời đi, chàng đưa cho ta một thỏi bạc. Ta vội vã xua tay, kiên quyết không nhận.
"Ngươi có biết ta là ai không?"
Ta ngơ ngác lắc đầu.
"Ta là Duệ Vương, An Cảnh Viễn."
Ta giật mình, vội vàng quỳ xuống. Chàng đưa tay ngăn lại, kiên quyết nhét thỏi bạc vào tay ta.
Ta nắm chặt thỏi bạc, như nắm phải một củ khoai nóng bỏng, không biết phải làm sao.
Chàng nhìn thấy bộ dạng hoảng hốt của ta, mỉm cười, xòe lòng bàn tay.
"Ngươi tên gì? Viết cho ta xem."
Ta khó xử lắc đầu, chỉ vào hai chữ [Đậu hũ] trên tấm vải trước gánh hàng, ngón tay khẽ chạm vào chữ [Đậu].
"Đậu? Đậu Nương?"
Ta gật đầu.
Chàng nhìn ta: "Đậu Nương, yên tâm nhận đi."
Ta đã nhận.
Từ ngày đó, cách ba ngày, năm bữa, chàng lại đến gánh hàng nhỏ của ta vào đêm khuya, ngồi lại ăn một bát đậu hũ ngọt.
Ăn ròng rã một tháng, ta được ngồi trên một chiếc kiệu nhỏ vào Duệ Vương Phủ, trở thành thiếp của Duệ Vương.
Đêm tân hôn, An Cảnh Viễn cởi bỏ y phục của ta, như lột vỏ một quả vải.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/sau-kiep-bao-thu/1.html.]
Ta run rẩy trong đau đớn, nước mắt tuôn rơi.
"Sau này nàng là người của ta, ta sẽ bảo vệ nàng."
Chàng hôn lên ta.
"Đừng sợ, Đậu Nương."
Ta lắc đầu, trong bóng tối ôm chặt lấy chàng.
Ta không sợ.
Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
Đây là những giọt nước mắt hạnh phúc.
Duệ Vương phủ không có nhiều thê thiếp, chỉ có một Duệ Vương phi và hai trắc phi.
Tất cả đều có thân thế lẫy lừng.
So ra, ta – Đậu di nương – nghe cứ như một trò đùa.
Nhưng An Cảnh Viễn lại yêu thích ta nhất.
Vì sự ôn hòa ngoan ngoãn của ta, vì ta không nói không rằng, không còn chỗ nào để nương tựa ngoài chàng.
Có khi chàng bận rộn đến khuya, thích đến tiểu viện của ta, ăn một bát đậu hũ do ta tự tay làm, rồi nằm lên đùi ta, để ta xoa bóp vầng trán đau nhức cho chàng.
Đôi lúc sự mệt mỏi của chàng quá nặng nề, ta nhìn vẻ mặt chàng mà thêm vài phần lo lắng.
Chàng cũng bắt đầu kể cho ta nghe vài chuyện phiền lòng, rồi nắm tay ta để ta an tâm.
Thấy ta nghe mà cau mày lo lắng, chàng bật cười.
"Nàng lại nghe không hiểu, ta nói những điều này với nàng làm gì, chỉ khiến nàng vô cớ bận lòng vì ta."
Ta ôm lấy cánh tay chàng làm nũng, ra dấu.
Thiếp không giúp được gì cho chàng, vậy ít ra cũng hãy để thiếp lo lắng cho chàng chứ.
Chàng hiểu ý ta, cười nói "được".
Có những chuyện chàng không thể thổ lộ với ai, cũng không thể thổ lộ, chỉ khi nói với ta chàng mới không bận lòng.
Ta không thể nói, cũng không biết chữ. Hai nha hoàn bên cạnh đều do Duệ Vương phi ban cho.
Cả ngày ta không ra khỏi cửa lớn, chỉ quanh quẩn trong tiểu viện trồng ít hoa cỏ.
Nơi xa nhất ta có thể đi, là đến nhà bếp, làm cho chàng một bát đậu hũ, hoặc một món chè ngọt nào đó.
Trong đêm tĩnh mịch, căn phòng ngập tràn ánh đèn vàng ấm áp. Nhất thời, chỉ có tiếng thìa va vào bát sứ trong trẻo.
Chàng ăn đậu hũ, ta đứng sau lưng chàng, nhẹ nhàng xoa bóp đôi vai căng cứng.
Cổ chàng, cách tay ta chưa đầy nửa tấc.
Nếu ta nhích tay một chút, có thể bóp chặt cổ chàng.
Nhưng tiếc thay, ta nhìn bàn tay mình.
Mảnh mai, mềm mại, chỉ cần một cái đẩy nhẹ là có thể thoát khỏi.
Rồi giây sau, thị vệ bên ngoài sẽ xông vào, c.h.é.m ta một nhát.
Nếu ta là một người nữ nhân có sức mạnh vô song thì tốt biết mấy, rắn rỏi như chị Dư trong làng, chỉ cần một hơi thở cũng có thể vặn gãy cổ chàng.
"Sao không nhéo nữa, mệt rồi sao?"
Một câu nói của An Cảnh Viễn khiến ta hoàn hồn. Chẳng đợi ta tiếp tục, chàng nắm lấy cổ tay ta, kéo ta vào lòng.
"Mệt thì nghỉ đi, để ta làm."
Ta mặc cho chàng vuốt ve, thẹn thùng quay mặt đi.
Không để chàng nhìn thấy đôi mắt của ta.