Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

SÁU KIẾP BÁO THÙ

Chương 2

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Dù đêm trước mệt mỏi, hôm sau ta vẫn dậy sớm.

Mỗi ngày giờ Thìn phải đến thỉnh an Duệ Vương phi, quy tắc trong phủ không thể phá vỡ.

Chỉ có ta là không thể không tuân theo.

Tiêu trắc phi có cha là Thượng thư bộ Lại chống lưng, ngày thường đến thỉnh an cũng chỉ ngồi chốc lát rồi đi, ngay cả một chén trà cũng không uống.

Từ khi mang thai, nàng càng dứt khoát không đến, Vương phi cũng miễn cho nàng thỉnh an.

Hoắc trắc phi xuất thân từ thế gia võ tướng, lại không màng danh lợi với Duệ Vương.

Nàng lấy cớ thân thể không khỏe mà không đến thỉnh an, Vương phi cũng không truy cứu.

Ta không có hậu thuẫn từ gia đình, để tồn tại trong phủ này, hoàn toàn dựa vào một mình Duệ Vương.

Vì thế, dù Vương phi có lặp đi lặp lại những lời trong "Nữ tắc", "Nữ giới", "Nữ huấn", dù thân thể không được khỏe, ta vẫn phải ngồi nghiêm chỉnh ở hàng dưới, cung kính lắng nghe.

Vương phi cũng không quá hà khắc, đôi khi còn chuẩn bị điểm tâm, hoa quả cho ta.

Nhưng hôm nay lại là dưa hấu, ta cố gắng tỏ ra tự nhiên cho vào miệng, nhưng vẫn không nhịn được mà nôn khan.

Điều này khiến Vương phi lộ vẻ không vui, lại trách mắng ta thêm nửa canh giờ.

Đến khi được cho phép rời đi, đã gần giờ Tỵ.

Trở về tiểu viện, ta ngẩn người một lát, rồi đứng dậy tưới nước cho đám hoa cỏ trong vườn.

Tuy có hai nha hoàn, nhưng việc chăm sóc hoa cỏ ta không bao giờ giao cho người khác.

Thời tiết rất nóng, đám cỏ nhỏ mọc sát chân tường như rêu cũng nở những bông hoa trắng nhỏ bằng hạt vừng, ẩn mình trong những khóm hoa rậm rạp, rất không dễ thấy.

Nhổ cỏ dại xong, vài cánh hoa trắng rơi vào ống tay áo ta.

Ngủ trưa dậy, tiểu đồng bên cạnh Duệ Vương đến thông báo.

"Đậu di nương, Vương gia nói hôm nay người thấy mệt mỏi, muốn uống món chè ngọt do người nấu."

Ta gật đầu tỏ ý đã biết, ra hiệu cho nha hoàn Liên Tâm thưởng tiền.

Tiểu đồng nhận bạc, cười càng rạng rỡ hơn vài phần.

Vì ta thường xuyên làm đậu hũ, nên rất quen thuộc với mọi người trong nhà bếp. Bếp còn dành riêng một chỗ cho ta.

Muốn nấu nấm tuyết cho thật sánh, phải hầm nhỏ lửa, còn phải cẩn thận không để bị trào.

Ta ngồi trước bếp canh lửa, ngẩn người nhìn ngọn lửa nhảy múa.

Nhà bếp ngột ngạt, nha hoàn Thủy Bình đứng bên cạnh quạt cho ta, thoảng trong gió có một mùi hương thoang thoảng.

Đợi thêm nửa canh giờ nữa, Thủy Bình múc chè nấm tuyết bách hợp hạt sen ta đã nấu xong.

Ta rắc thêm một nhúm hoa quế nhỏ để tăng hương thơm, cẩn thận đặt vào hộp thức ăn, đậy nắp lại, mang về đặt lên bếp nhỏ hâm nóng.

Nghĩ rằng trời vẫn còn sớm, có thể đi ra hoa viên bẻ vài cành chi tử mang về, ta liền rẽ bước đi về phía hoa viên sau.

Không ngờ vừa đến cổng hoa viên, đã nghe thấy trong vườn có tiếng ồn ào.

"Cái đồ tiện nhân ngu ngốc! Bảo ngươi lấy một đôi giày thêu thôi mà cũng lấy nhầm!"

"Nô tỳ không dám ạ! Giày thêu bằng tơ Thục Cẩm mà chủ tử đã đặt là độc nhất vô nhị, nô tỳ sao dám lấy nhầm chứ!"

"Vậy sao lại nhỏ hơn nhiều như vậy! Đi vào đau c.h.ế.t đi được! Người đâu, tát vào miệng nó cho ta!"

Ngay sau đó là tiếng tát bốp bốp.

Thì ra là Tiêu trắc phi, Tiêu Như Đường.

Bước chân ta khựng lại ở cửa, muốn tránh đi, không ngờ Tiêu Như Đường quay đầu lại nhìn thấy ta, chỉ đành cứng rắn bước lên.

Tiêu Như Đường sinh ra đã rất xinh đẹp, đầu đầy châu ngọc, người mặc lụa là, tất cả chỉ như vật điểm tô thêm. Dù tính tình kiêu căng, ngạo mạn, cũng không ảnh hưởng đến vẻ đẹp của nàng.

Nàng cũng rất coi trọng nhan sắc của mình, chăm sóc tỉ mỉ, ăn mặc dùng vật gì cũng là thượng đẳng.

Dù sau khi mang thai nàng đã tẩm bổ không ít để tốt cho thai nhi, nhưng khuôn mặt và dáng người chỉ đầy đặn hơn một chút, vẫn vô cùng xinh đẹp.

Ta rũ mắt, cùng Thủy Bình lùi hai bước, cung kính hành lễ.

Tiêu Như Đường phe phẩy trước mũi, cau mày đầy vẻ chán ghét.

"Một mùi khói bếp nồng nặc, cái mùi gì vậy!"

Ta khẽ nghiêng đầu ra hiệu, Thủy Bình thay ta lên tiếng đáp:

"Bẩm Tiêu phi nương nương, di nương vừa nấu chè ngọt xong ạ."

"Đồ dân đen tiện dân, uống một món đồ cũng phải tự tay làm."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/sau-kiep-bao-thu/2.html.]

Tiêu Như Đường đánh giá ta từ trên xuống dưới, hừ một tiếng rồi ra lệnh.

"Đi lấy bát chè đó lại đây cho ta xem."

Thị vệ phía sau nàng vài bước tiến lên, giật lấy hộp thức ăn trong tay Thủy Bình, mở nắp, trưng bát chè ngọt ra trước mặt Tiêu Như Đường.

Tiêu Như Đường nhìn bát chè, đôi mắt đầy vẻ khinh thường.

"Đây là thứ gì?"

"Bẩm nương nương, là chè nấm tuyết bách hợp hạt sen ạ."

"Thật là thấp kém, trong phủ có bao nhiêu tổ yến huyết yến, không dùng lại đi dùng những thứ nghèo nàn này!"

Tiêu Như Đường cười khẩy, đánh giá ta từ trên xuống dưới, châm chọc hết lời.

"Nhưng mà cũng phải thôi, một nha đầu thôn quê như ngươi, làm sao biết được những thứ tốt này. Cho dù có biết, đồ cưới của ngươi có không?"

Nàng như vừa mới nghĩ ra, "A" một tiếng:

"Ta quên mất rồi, Đậu di nương, cho dù ngươi có đồ cưới, e rằng cũng chỉ đựng được vài cân đậu tương thôi nhỉ?"

Các thị vệ, nha hoàn phía sau nàng đều cười rộ lên.

Nghe nàng hết lần này đến lần khác gọi ta là "hạ tiện", "nghèo nàn", ta cũng không tức giận lắm.

Lúc này, sự chú ý của ta đều dồn vào bát chè ngọt, sợ nàng làm đổ, chỉ mong sao lấy lại nhanh nhất có thể.

Dù sao đó cũng là tâm huyết của ta cả buổi chiều, không quan tâm đến lời châm chọc của nàng.

Nhưng Tiêu Như Đường thấy ta không mấy bận tâm, như thể đ.ấ.m vào bông gòn, lập tức càng thêm tức giận.

Nàng vài bước tiến đến chỗ ta, hương hoa phù dung nồng nặc xộc vào mũi.

"Hừ, ngươi có gì mà giỏi, không phải chỉ biết làm vài món ăn thôn dã thô kệch, trời sinh đã là đồ tiện dân!

"Cả ngày câu dẫn Vương gia ngủ lại trong viện của ngươi, dáng vẻ thanh thuần đó, toàn dùng thủ đoạn yêu tinh!

"Vương gia ăn sơn hào hải vị ngán rồi, muốn nếm thử rau dại cho lạ miệng, ngươi còn muốn độc chiếm ân sủng, trèo lên đầu ta sao?

"Chẳng lẽ ngươi đã bỏ thuốc mê vào bát chè, nên mới câu được Vương gia!"

Vừa nghe lời này, ta vội vã xua tay, ra hiệu ta không có ý đó, cũng không hề nghĩ vậy.

"Đừng có ra dấu với ta, ai muốn xem cái thứ ra dấu của đồ câm thối tha!"

Ta có chút vội, ra dấu càng nhanh hơn, trong lúc vung tay, vô tình chạm phải cây trâm cài tóc của Tiêu Như Đường, tua rua vướng vào tóc nàng.

Tiêu Như Đường kêu lên đau đớn, vừa kinh ngạc vừa tức giận, giật lấy hộp thức ăn của ta, ném thẳng về phía ta.

Ta không kịp né tránh, một bát chè ngọt nóng hổi đổ lên người ta, cánh tay lập tức bị bỏng đỏ.

Ta đau đến rít lên, rồi nhìn bát chè bị lãng phí, trên mặt đầy vẻ đau lòng tiếc nuối.

Tiêu Như Đường cuối cùng cũng cảm thấy hả hê, nàng dùng chiếc giày thêu xinh đẹp giẫm lên những nguyên liệu kia, thấy ta đau lòng lại càng ra sức nghiền nát.

"Ta cho ngươi dùng thứ này để câu dẫn Vương gia nữa!"

Những cánh hoa bách hợp, hạt sen, cùng với hoa quế vàng trắng, dưới chân nàng đã bị giẫm nát thành bùn, không còn nhìn ra hình dạng ban đầu.

Thấy ta thất thần, Tiêu Như Đường cười lạnh, đảo mắt khinh thường.

"Một thứ rác rưởi thế này cũng đáng để ngươi đau lòng, thật không hiểu Vương gia nhìn trúng ngươi cái gì!"

Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.

Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!

Nghe vậy, ta hít một hơi thật sâu.

Bàn tay thon thả điệu đà vén lọn tóc rũ xuống bên má, khẽ cài ra sau tai, để lộ chiếc cổ thon dài và khuôn mặt thanh tú.

Ta chỉnh lại váy áo, chiếc đai lưng rộng một gang tay thắt chặt vòng eo, mềm mại như cành liễu, không một nắm tay nào có thể ôm trọn.

Ta liếc nhìn cái cằm tròn trịa và thân hình đầy đặn của nàng.

Ý tứ không cần nói cũng rõ.

"Ngươi!" Tiêu Như Đường trừng mắt, "Ngươi có phải đang nói ta béo không? Ngươi dám nói ta béo!"

Ta dang hai tay.

Ta nào có nói gì đâu.

Thấy nàng bị chọc tức đến mất lý trí, xông lên muốn xé quần áo ta, các nha hoàn và thị vệ vội vàng ngăn lại.

Cãi vã đôi câu không sao, nhưng nếu đánh nhau, bất kể là ta hay nàng bị thương, bọn họ đều sẽ bị phạt.

Hơn nữa nàng còn đang mang thai.

Nhân lúc hỗn loạn, ta dắt Thủy Bình chuồn đi.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
SÁU KIẾP BÁO THÙ
Chương 2

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 2
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...