Để làm gương cho kẻ khác, chúng ta bị thị vệ trong phủ đánh c.h.ế.t công khai.
Gậy gộc giáng xuống người, những người khác khóc la ầm ĩ, rồi dần dần không còn tiếng động. Ta cắn chặt răng, đến c.h.ế.t cũng không hé răng nửa lời.
Vì khế ước bán thân có thời hạn hay vĩnh viễn đều không quan trọng, nên lần này ta đã ký khế ước trọn đời.
Sống lại lần nữa, ta ghi nhớ từng quy tắc của Vương phủ. Vì ta làm việc đúng quy củ, được quản sự ma ma rất yêu thích. Bà ấy thấy ta là người câm lại không biết chữ, càng dứt khoát sắp xếp cho ta hầu hạ trong thư phòng.
Ta cực kỳ siêng năng, vị trí của từng cuốn sách trong thư phòng ta đều thuộc lòng. Mỗi chiếc bình hoa đều được ta lau bóng loáng, cuối cùng ta đã tìm thấy ngăn bí mật trong thư phòng của Duệ Vương.
Vì tài liệu khá nhiều, muốn lấy đi cần phải tốn chút công sức.
Nhưng chưa kịp ra tay, Tiêu trắc phi đã ra tay trước.
Ngày đó Vương phi trước mặt Tiêu trắc phi đã khen ta một câu:
"Nha hoàn này khá xinh đẹp, có vài phần giống vị di nương mới vào phủ."
Tiêu trắc phi liền ngày ngày tìm cớ hành hạ ta.
Thậm chí còn sai tên coi ngựa họ Lưu đến đánh lén vào đêm khuya. May mà gặp lúc thị vệ tuần tra, ta đã nhân cơ hội trốn thoát.
Bằng chứng chưa có trong tay, ta chỉ có thể nhẫn nhịn.
Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
Trắc phi thấy ta bị hành hạ thế nào cũng không chịu từ bỏ công việc hầu hạ trong thư phòng, càng tin rằng ta muốn câu dẫn Vương gia.
"Vương gia, ngày đó thiếp thấy nha đầu trong thư phòng của người lén lút, không biết có phải là nội gián không rõ lai lịch không?"
Lời nói bên gối này đã khơi dậy sự nghi ngờ của An Cảnh Viễn. Chàng sai người đi điều tra.
Thân phận của ta bại lộ.
Và cũng đã chôn vùi mạng sống của ta.
Mở mắt ra lần nữa, ta đã suy tính thật kỹ.
Lần này, ta đến châu Vân cứu con trai của Ngô tẩu trước, lấy danh nghĩa cháu gái của bà, cùng nhau đến kinh thành.
Lại bắt chước tính cách và cách ăn mặc của vị Nhu di nương kia, ở cổng thành bán đậu hũ.
Ta đã biết An Cảnh Viễn sẽ đi ngang qua cổng thành. Ta cố ý đợi đến đêm khuya, diễn một màn anh hùng cứu mỹ nhân.
Dâng lên một bát đậu hũ mặn, rồi riêng một bát đậu hũ ngọt.
Đầu tiên là tinh ý phát hiện ra chàng không thích, sau đó dịu dàng chăm sóc đặc biệt. Thêm vào đó là dáng vẻ yếu đuối mà ta cố tình bắt chước, cũng là dáng vẻ chàng thích nhất.
Việc ta vào phủ là lẽ tự nhiên.
Trong chốn dịu dàng mà ta dệt nên, chàng từng bước một sa vào.
Hoắc Nhạn Hồi là đồng minh ta đã chọn sẵn cho mình ngay từ đầu.
Ta lấy cớ sự việc yến huyết hồng hoa, để Hoắc Nhạn Hồi cũng tham gia vào. Vừa loại bỏ được Tiêu Như Đường, vừa giúp Hoắc Nhạn Hồi lấy được một tờ hưu thư, thoát khỏi Vương phủ.
Tiện thể dâng những bằng chứng ta có được cho Hoàng thượng.
Gặp được Hoàng thượng đã khó, khiến Hoàng thượng tin lại càng khó hơn.
So với ta, đưa bằng chứng cho Hoắc gia sẽ thích hợp hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/sau-kiep-bao-thu/12.html.]
Ta tự ý ra vào thư phòng từng bị Thủy Bình nhìn thấy. Lúc đó ta đã muốn g.i.ế.c nàng, nhưng thời cơ chưa đến.
Ta biết nàng sẽ báo lại mọi hành động của ta cho Vương phi. Dược Sư Kinh kia ta đã chuẩn bị từ sớm, chính là để diễn một màn kịch, xóa tan nghi ngờ của An Cảnh Viễn, cũng tẩy sạch tội danh ra vào thư phòng của ta.
Lần sống lại này, mỗi bước đi của ta đều đã tính toán kỹ lưỡng, bởi vì ta không biết còn có cơ hội làm lại nữa không.
Chuyện sống lại quá kỳ bí, ta đã không kể ra. Chỉ chọn những điều có thể nói mà kể lại.
"Chuyện ở thôn Thanh Khê, quả thực là lỗi của ta."
An Cảnh Viễn im lặng một lúc lâu mới lên tiếng, "Nhưng từ khi nàng vào phủ, ta đối xử với nàng tốt hơn bất kỳ ai khác, chẳng lẽ nàng chưa từng có một chút mềm lòng sao?"
Ta không hiểu nhìn chàng:
"Hoàng thượng đối xử với chàng không tốt sao, lại còn là huynh đệ ruột thịt, nhưng chàng chẳng phải cũng muốn tạo phản sao?"
An Cảnh Viễn ho khan. Im lặng một lát rồi hỏi:
"Đậu Nương, nàng đã từng yêu ta sao?"
"Yêu?" Ta khẽ cười.
"Những người yêu ta, chẳng phải đều bị chàng thiêu thành tro rồi sao?"
Ta nhìn thẳng vào mắt chàng, nói từng chữ một.
"Đừng nói với ta chữ yêu, chàng không xứng.
"Từ lần đầu tiên gặp chàng, trong đầu ta chỉ có một suy nghĩ duy nhất, đó là làm thế nào để g.i.ế.c chàng."
An Cảnh Viễn cầm bát đậu hũ dưới đất lên, từ từ ăn.
"Nàng nói nàng không yêu ta, nhưng vẫn làm đậu hũ cho ta, thậm chí còn không quên bỏ mật hoa quế."
Chàng vừa nói vừa cười. Ta không nói gì.
Chàng vui vẻ nhìn ta:
"Nhưng ta sẽ không chết.
"Ta là đệ đệ ruột thịt duy nhất của Hoàng thượng. Ta hiểu người quá rõ. Trước khi Mẫu phi qua đời, bà đã dặn người chăm sóc ta thật tốt. Vì vậy người sẽ không nỡ. Người sẽ nhốt ta cả đời, nhưng sẽ không g.i.ế.c ta.
"Hoàng thượng không nỡ, ta thì nỡ."
Ta cũng cười:
"Mỗi bát đậu hũ, mỗi chén chè ngọt chàng ăn, thiếp đều đã bỏ thêm một vài thứ."
An Cảnh Viễn khựng lại, tay cầm bát run lên.
Ta thu dọn đồ đạc, quay lưng đi về phía cổng thiên lao.
"Đậu Nương...
"Ta còn có lời muốn nói với nàng!"
Nhưng ta không muốn nghe.
Bây giờ ta không muốn nghe, thì ta có thể không nghe.