Chè đã đổ, làm lại cũng không kịp.
Vả lại, cũng không cần làm nữa.
Tiêu Như Đường khóc lóc ầm ĩ không ngừng, An Cảnh Viễn trở về cũng không đến tiểu viện của ta, mà đi thẳng đến chỗ ở của Tiêu Như Đường.
Ta biết.
Vì thế đã sớm mặc quần áo đi ngủ.
Chỉ là không hiểu sao, luôn ngủ không yên giấc.
Có lẽ vì buổi chiều nhìn lửa bếp nửa ngày, có lẽ vì bàn tay bị bỏng vẫn còn đau, ta đã gặp ác mộng.
Một biển lửa, thiêu đốt cả bầu trời đêm đỏ rực.
Ta tỉnh giấc, mồ hôi lạnh đầm đìa. Trong phòng vẫn tối đen như mực. Ta từ từ ngồi dậy, thở hổn hển để lấy lại bình tĩnh.
Mơ hồ trong bóng tối, ta thấy một bóng đen bên cạnh giường.
Đôi mắt lạnh băng lóe sáng trong đêm.
Nó đang nhìn chằm chằm vào ta.
Trong khoảnh khắc, hồn vía như bay khỏi thân xác, ta cắn chặt răng, vừa lùi lại co ro vào góc giường, vừa không quên túm lấy gối, điên cuồng ném vào bóng đen.
Bóng đen giật lấy chiếc gối, ôm chặt lấy ta.
"Đậu Nương, đừng sợ, là ta."
Nghe thấy tiếng động trong phòng, Liên Tâm đang thức đêm vội thắp đèn lên.
Căn phòng sáng bừng, chiếu lên khuôn mặt ta trắng bệch kinh hãi, cũng chiếu lên đôi mắt đa tình dịu dàng của An Cảnh Viễn.
Như thể ánh mắt lạnh lẽo vừa rồi chỉ là ảo giác.
Chàng ôm lấy cơ thể ta đang cứng đờ, nhẹ nhàng vỗ về.
"Gặp ác mộng sao?"
Ta còn chưa hoàn hồn, gật đầu, rồi lại lắc đầu.
"Không gặp ác mộng sao lại sợ đến vậy?"
An Cảnh Viễn cười: "Chẳng lẽ vì chuyện buổi chiều, sợ ta phạt nàng?"
Chàng dùng một ngón tay nâng mặt ta lên, nhìn chằm chằm vào mắt ta.
"Ta không ngờ Đậu Nương lại có bản lĩnh lớn đến vậy, có thể chọc tức Tiêu trắc phi đến động thai."
Ta chỉ vào hộp thức ăn trên bàn, làm động tác đổ, ra dấu kể lể với tốc độ nhanh như gió.
"Chỉ vì nàng ta làm đổ bát chè nàng nấu?"
Ta chỉ vào bát, rồi lại chỉ vào chàng.
"Là vì chè nấu cho ta?"
Lập tức, mắt ta đỏ hoe, nước mắt rơi xuống.
Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
An Cảnh Viễn thấy ta khóc, vội vàng ôm ta dỗ dành.
"Được rồi, được rồi, đừng khóc nữa, tất cả là lỗi của ta."
Ta đưa bàn tay bị bỏng ra, rưng rưng nhìn chàng.
Chàng nâng tay ta lên, lông mày khẽ cau lại:
"Bị bỏng từ buổi chiều sao? Sao không nói một tiếng."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/sau-kiep-bao-thu/3.html.]
Ta mím môi.
Nói ư?
Ta nói thế nào được?
Vẻ mặt chàng có chút ngượng nghịu:
"Nàng bảo nha hoàn gọi ngự y đến xem cho nàng mà."
Thấy ta tủi thân nhìn chằm chằm vào chàng, An Cảnh Viễn mới nhớ ra, ngự y đều bị Tiêu Như Đường gọi đi an thai rồi.
Chàng càng thêm xấu hổ.
Thuốc chữa bỏng nhanh chóng được mang đến, An Cảnh Viễn tự tay bôi thuốc cho ta.
"Nàng biết đấy, Tiêu trắc phi là nữ nhi của Tiêu thượng thư, khó tránh khỏi được nuông chiều mà có chút ngây thơ kiêu ngạo.
Nhưng dù sao nàng ấy cũng không có ác ý, lần này cũng là ngoài ý muốn, huống hồ nàng ấy còn đang mang thai, nàng cứ nhường nhịn nàng ấy một chút nhé."
Ta nhìn chàng giúp ta bôi thuốc, lặng lẽ rơi lệ.
"Ta đã bảo nàng ấy an tâm dưỡng thai trong viện, nàng ấy sẽ không đến tìm nàng gây rắc rối nữa. Nếu ở trong phủ buồn chán, nàng cũng có thể dắt nha hoàn ra ngoài dạo chơi."
Lời vừa dứt, An Cảnh Viễn ho vài tiếng. Ta vội vàng đứng dậy rót nước cho chàng, vừa nhìn chàng uống nước, vừa nhẹ nhàng vỗ lưng.
Không màng đến nỗi oan ức và vết bỏng của mình, trên mặt ta đều là sự lo lắng cho chàng.
An Cảnh Viễn thấy ta lo lắng như vậy, vẻ mặt có chút thả lỏng:
"Không giận nữa sao?"
Ta ra dấu hỏi, chàng có gọi ngự y đến bắt mạch xem bệnh không.
"Không cần lo lắng, chỉ là gần đây có chút không khỏe thôi."
Ta nhìn chàng, nước mắt trên mặt vẫn chưa lau khô.
Ánh đèn lay động, An Cảnh Viễn đứng ngược sáng, ta không thể nhìn rõ vẻ mặt chàng.
"Đậu Nương, con đường ta đi sau này, không thể thiếu sự giúp sức của Tiêu thượng thư. Ta biết nàng uất ức, nhưng nàng ngoan một chút, nhẫn nhịn một chút, có được không?"
Có những lời ta không muốn nghe, nhưng chỉ có thể nghe.
Ta ngậm hai bầu nước mắt, ngoan ngoãn gật đầu.
"Ta biết ngay mà, Đậu Nương của ta là người hiểu chuyện nhất."
Ta buông lỏng người, dịu dàng dựa vào lòng chàng.
Chàng hôn lên tai ta, khẽ nói bên tai ta.
"Chữ 'Thục' này, nàng có thích không?"
Ta mở to đôi mắt ngây thơ nhìn chàng, nghi hoặc gật đầu.
An Cảnh Viễn lại rất hài lòng.
"Ta để dành cho nàng."
Thổi tắt đèn, ánh trăng sáng rọi vào trong phòng.
Ta xuyên qua tấm rèm giường lay động, nhìn chiếc bình hoa trên kệ đồ cổ bên cạnh giường.
Trong bình cắm những đóa chi tử tươi, hoa to và trắng, hương chi tử nồng nặc lan tỏa khắp căn phòng.
Ta nhắm mắt lại.