Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Sống Chung Sau Ly Hôn

Chương 1

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nam Thành là một thành phố cổ bình lặng với những con

đường thẳng tắp sạch sẽ, bầu trời sáng trong cao vời vợi. Những cây ngân hạnh cao

lớn tô điểm cho thành phố thêm vạn phần xinh đẹp.

Tô Dao nhận được thông báo phỏng vấn của công ty Nam

Thành, vội vội vàng vàng đưa theo cô con gái nhỏ vượt chặng đường xa tới nơi

này.

Tháng mười hai, Nam Thành đã sang đông. Mặt trời vẫn

rọi chiếu những tia nắng gay gắt trên cao nhưng tiết trời đã lạnh cóng, khô

hanh và cái lạnh giống như hình và bóng đan vào nhau. Nhiệt độ xuống thấp,

khách bộ hành trên đường thưa thớt, tất cả đều co ro trong cái rét, cúi đầu

thật sâu, vội vã bước đi, thành phố tràn ngập cảm giác lạnh lẽo và hoang vắng.

Nơi cổng ra của bến xe, Tô Dao vừa nhìn đã nhận ra

dáng người đàn ông to lớn đó trong đám đông. Anh đứng đó, khoác chiếc áo khoác

màu tối, gương mặt tươi cười. Tô Dao đặt hành lý trên tay xuống, mỉm cười với

anh từ xa. Bất kể lúc nào gặp, anh cũng khiến cho người khác cảm thấy ấm áp, an

tâm.

Cô con gái nhỏ Tô Thư tụt xuống khỏi người mẹ, cất

tiếng gọi rồi chạy về phía người đàn ông đó. Cố Nguyên cúi xuống, dang rộng

vòng tay ôm chặt lấy Tô Thư, nhấc bổng cô bé lên xoay tròn, khiến cho cô con

gái bé bỏng không ngớt những tiếng cười giòn tan.

“ Em mệt lắm không?”

Cố Nguyên khẽ cúi đầu, vài sợi tóc trên trán rủ xuống,

nhìn Tô Dao đang tiến lại gần một cách âu yếm. Tô Dao lắc nhẹ đầu: “ Em đi từ

nhà đến y mất 4 tiếng thôi, không thấy mệt.”

Cố Nguyên một tay bế con gái, một tay đón lấy hành lý

từ tay Tô Dao, dẫn cô đi ra phía nhà để xe: “ Anh đã thu dọn phòng rồi, trong

phòng của con anh có đặt một chiếc giường lớn để em và Tô Thư ngủ.” Cố Nguyên

nhìn Tô Dao: “ Ba mẹ có khỏe không?”

“ Rất khỏe ạ.” – Tô Dao cười cười – “ Em có thể tới

Nam Thành thì ba mẹ là người mừng nhất, sau khi anh tới Nam Thành, ba mẹ cứ

luôn thăm dò em, tại sao không tới Nam Thành cùng anh.”

Cố Nguyên tới bên cạnh xe, cho hành lý vào ghế sau, bế

Tô Thư đặt vào bên trong rồi quay người lại, khẽ vuốt tóc Tô Dao: “ Thế em trả

lời ra sao?”

Tô Dao làm động tác như kéo khóa miệng, Cố Nguyên khẽ

cười, ánh mặt trời dường như chiếu sâu vào đáy mắt anh, một khoảng màu váng ấm

áp. Tô Dao đón nhận những ánh nhìn ấy, chợt thấy bối rối. Quay người mở cửa xe

ngồi cạnh Tô Thư, Tô Dao rút điện thoại: “ Em gọi điện về nhà nói đã tới nơi

rồi.”

Cố Nguyên ngồi lên xe, lướt nhìn người phụ nữ sau lưng

qua kính chiếu hậu rồi bắt đầu nổ máy.

Ngôi nhà của Cố Nguyên tọa lạc tại khu phố cổ của

thành phố Nam Thành, bao quanh bởi những bóng cây thông cao lớn, đập vào mắt là

một màu xanh thẫm ngút ngàn. Tô Dao bước xuống xe. Tô Thư như con chim sáo,

chạy ngay lên lầu. Tô Dao ngước mắt ngắm nhìn ngôi nhà, trên bức tường trước

mặt rủ đầy những cây trường xuân. Đầu đông, cây trường xuân tuy đã chuyển sang

úa vàng khô héo nhưng những gì còn lại đủ để người ta hình dung ra một bức

tường màu xanh trong mùa h>

“ Đi nào!”

Cố Nguyên khóa xe, xách hành lý, tay khoác lên vai Tô

Dao. Tô Dao nghiêng đầu nhìn anh cười, hai người khoác tay nhau cùng bước lên

lầu.

Một căn hộ rộng hơn 100 mét vuông, ba phòng, hai sảnh,

một bếp, hai nhà vệ sinh. Cố Nguyên sắp xếp, bài trí đồ đạc trong phòng đơn

giản đẹp mắt. Tô Thư vừa vào cửa đã nhảy lên chiếc ghế sofa lớn trong phòng

khách nhún nhảy ra chiều thích thú, Tô Dao đưa mắt ngắm nhìn xung quanh. Cố

Nguyên đặt hết đồ đạc xuống, thuận tay quẳng chìa khóa lên bàn trà trong phòng

khách, khoanh tay dựa vào tường: “ Thế nào?”

“ Rất đẹp...”

Cả bức trường phòng khách treo toàn tác phẩm nhiếp ảnh

trong nhiều năm qua của Cố Nguyên, chúng như những bức họa trang trí nhà cửa. Ở

chính giữa là một bức ảnh lớn chụp cảnh mặt trời lặn xuống đỉnh núi, đan xen

với ánh nắng hắt chiếu vào nhà qua ô cửa sổ khiến cho căn phòng toát lên một vẻ

yên tĩnh, êm ả khó tả.

“ Đây là phòng của Tô Thư.”

Cố Nguyên đẩy cửa phòng: “ Đây là phòng hướng Nam, mùa

đông cũng đủ ánh sáng mặt trời, nhiều ánh sáng mặt trời có lợi cho sự phát

triển xương của trẻ.”

Anh xoay người lại nhìn Tô Dao, chỉ chiếc tủ áo trong

căn phòng: “ Chiếc tủ này chỉ có thể đựng đủ đồ của con. Anh đã thu dọn một nửa

bên tủ lớn trong phòng ngủ. Chút nữa em đặt đồ ở bên đấy nhé! Nếu ba mẹ có qua

thăm cũng dễ ăn nói.”

“ Vâng... Cảm ơn anh.” Tô Dao do dự đôi chút rồi cảm

ơn.

Cố Nguyên cười cười, khẽ nói: “Dao dao, em và anh còn

cần phải xa lạ thế sao?”

“Toàn là em đã làm phiền anh.” Tô Dao ngập ngừng giây

lát: “Đợi em ổn định xong công việc, tìm được một căn hộ thích hợp, em sẽ cố

gắng đưa Tô Thư chuyển đi sớm nhất có thể.”

Cố Nguyên nhìn cô, hai vai hơi chùn xuống, giọng khe

khẽ xa xăm: “Để sau sẽ hay!”

Công ty mà Tô Dao ứng tuyển là công ty chi nhánh trực

thuộc cơ quan nghiên cứu, chức vị tuyển dụng là trợ lý hành chính. Trong thời

gian này, để chuyển công việc khỏi Bình Thành, cô đã nộp không biết bao nhiêu

đơn xin việc, nhưng công ty hồi đáp lại càng lúc càng ít. Công ty này có thể

coi là công ty tốt nhất trong những công ty gửi thông báo phỏng vấn tuyển dụng,

cô vô cùng coi trọng cơ hội này. Cô cần công việc, nhất là sau khi chuyển tới

thành phố xa lạ này, cô cần có một thu nhập ổn định để có thể nuôi bản thân và

con gái.

Tô Dao không khỏi cảm thấy hồi hộp, căng thẳng. Liếc

nhìn qua cửa sổ hành lang, các cô gái đến ứng tuyển đều còn rất trẻ, cô là

người lớn tuổi nhất. Chẳng mấy chốc mà sự hoạt bát dũng cảm của những ngày mới

ra trường ở cô đã biến mất, giờ cô ngồi đây, bên cạnh những cô gái trẻ đang

tuổi thanh xuân.

“Số 39,

Cánh cửa phòng cuối hành lang mở ra, người gọi tên đã

cắt đứt dòng suy nghĩ của Tô Dao. Tô Dao lên tiếng đáp lại rồi đứng dậy, hít

một hơi thật sâu, khẽ tháo cặp kính nhỏ thanh lịch cất vào túi xách, nhẹ nhàng

chỉnh lại đồng hồ đeo trên tay, cầm theo sơ yếu lý lịch bước lại. Người gọi tên

cô gật đầu chào: “Mời vào.”

Tô Dao đẩy nhẹ cánh cửa phòng phỏng vấn, cô chỉ có thể

nhìn không gian phòng một cách khái quát sau khi đã tháo cặp kính ra. Đây chính

là một cách làm giảm áp lực khi cô phải đối diện trực tiếp với người khác. Nếu

không thấy rõ ánh nhìn dò xét hoặc thái độ khiêu khích của đối phương, cảm xúc

của cô sẽ được trấn tĩnh hơn.

Không gian bên trong vô cùng rộng rãi. Những người

phỏng vấn ngồi thành một dãy đối diện, cách họ không xa là một chiếc ghế, xem

ra là để cô ngồi ở đó. Tô Dao bước vào trong, lịch sự cúi chào, đưa sơ yếu lý

lịch của mình cho người đàn ông đang ra hiệu về phía cô. Căn phòng im phăng

phắc, Tô Dao nghe rõ tiếng bước chân của chính mình vang vọng lại, trong lòng

trào dâng cảm giác lo lắng. Tô Dao đưa mắt nhìn lướt qua những người phía trên

mình, có ba người đàn ông và hai người phụ nữ.

Tô Dao đặt sơ yếu lý lịch rồi quay trở về ngồi ngay

ngắn trên chiếc ghế của mình, nhìn thẳng vào các vị giám khảo trước mặt và mỉm

cười.

“Chào cô Cố. Rất hoan nghênh cô tới tham gia cuộc

phỏng vấn của công ty chúng tôi. Tôi là Hàn Thụy, giám khảo phụ cho lần phỏng

vấn lần này.”

“ Chào anh.”

Tô Dao khẽ mỉm cười.

Cuộc phỏng vấn không khó lắm, trước khi chuyển tới

thành phố này, cô đã làm việc ở vị trí tương đương được vài năm, có rất nhiều

kinh nghiệm. Tâm trạng cô dần được trấn tĩnh lại theo những câu hỏi của giám

khảo Hàn, cảm giác mỗi lúc một thêm tự tin.

Xem ra Hàn Thụy rất lấy làm hài lòng đối với những câu

trả lời và thể hiện của cô. Chính vào lúc Hàn Thụy hỏi câu hỏi cuối cùng chuẩn

bị cho Tô Dao về nhà chờ thông báo thì người đàn ông ngồi bên cạnh Hàn Thụy giữ

vẻ trầm mặc suốt từ đầu đột nhiên đưa tay ra giữ lại bản sơ yếu lý lịch trước

mặt Hàn Thụy, ra hiệu cô chờ một chút và bắt đầu cất giọng trầm trầm: “Câu hỏi

cuối cùng. Cô Tô, tôi là người rất tò mò, Cố Tô là họ kép phải không?”

m thanh này khiến cho Tô Dao chấn động, cảm giác bất

an trong lòng tự dưng trào dâng. Cô cố gắng ngước nhìn về phía người đàn ông

đưa ra câu hỏi nhưng chỉ có thể thấy mờ mờ đó là một người đàn ông cao lớn.

Tô Dao khẽ run lên.

Là ảo giác.

Nếu là anh, sao anh lại có thể lạnh lùng bình tĩnh và

lịch sự đưa ra câu hỏi chẳng chút vui vẻ nào với cô như thế. Anh sẽ phải nắm

lấy mọi cơ hội để khiến cô khó chịu. Chỉ là giọng nói giống nhau thôi, cô không

cần phải căng thẳng như thế.

Bầu không khí trong phòng vắng lặng, tất cả mọi người

đều im lặng chờ câu trả lời của cô. Tô Dao không biết khoảnh khắc lặng đi mất

kiểm soát của mình có để lại ấn tượng xấu đối với những vị giám khảo hay không,

cô nhanh chóng lấy lại thăng bằng và trả lời điềm tĩnh: “ Không, họ tôi là Tô.

Sau theo họ chồng, thêm vào là Cố.”

Tô Dao mỉm cười lịch sự, cố nén sự hoài nghi đang dâng

trào trong lòng.

Theo họ chồng!

Hứa Đông Dương chầm chậm thu tay lại, khẽ khép mắt

lại, ngồi xuống. Ngay khi nhìn thấy Tô Dao bước vào căn phòng này, anh cảm thấy

một luồng khí lạnh bao trùm.

Các giám khảo ngồi bên cạnh đều lén nhìn Hứa Đông

Dương ngồi ở chính giữa, thần sắc và biểu cảm của anh khiến Hàn Thụy ngồi cạnh

không dám mở miệng, chờ đợi vị chủ khảo có câu hỏi nào khác hay không.

Khoảnh khắc trầm mặc kì lạ này khiến Tô Dao càng thêm

áp lực. Cô miễn cưỡng giữ vẻ mặt mỉm cười, đè nén cảm xúc và ý muốn lấy kính

đeo lên để nhìn cho rõ.

Cuối cùng Hứa Đông Dương lãnh đạm quay nhìn về phía

Hàn Thụy khẽ gật đầu, ra hiệu mình không còn câu hỏi nào nữa. Hàn Thụy lén lau

những giọt mồ hôi lạnh, mỉm cười với Tô Dao: “ Chúng tôi đã hỏi xong, mời cô về

nhà chờ thông báo. Chúng tôi sẽ phúc đáp trong vòng một tuần.”

“ Vâng. Cảm ơn.”

Tô Dao đứng dậy, khẽ cúi chào lịch thiệp, cố gắng trấn

tĩnh bản thân, xoay người bước ra cửa. Cho đến khi cánh cửa phòng phỏng vấn

khép lại sau lưng, cắt ngang ánh nhìn bám theo cô, áp lực bấy giờ mới được giải

tỏa.

Tô Dao khẽ run run sờ tay tìm kính đeo lên mắt, nén

lại tiếng tim đang đập loạn nhịp, thần người một chút rồi mới phát hiện ra mình

đang cười những tiếng cười chua chát. Làm sao có thể như vậy? Cứ ngỡ rằng sau

bao nhiêu năm, tim mình đã kiên cố giống như một pháo đài, vậy mà chỉ vừa nghe

thấy một giọng nói giông giống thôi, cô đã cảm thấy sao mà khó thở quá đỗi.

Tô Dao lắc lắc đầu gạt bỏ những dòng suy nghĩ trong

đầu. Cảm giác nhẹ nhõm sau khi phỏng vấn dần dần dâng lên. Đi siêu thị mua ít

đồ thôi! Về nhà làm một bữa tối thật ngon cho Tô Thư mới được.

Tô Dao không biết, ngay từ lúc cô bước vào phòng phỏng

vấn, Hứa Đông Dương cứ nheo mắt nhìn cô, mỗi cử chỉ hành động của cô đều như

đâm vào tim anh.

Thật không ngờ, thật không ngờ. Đã sáu năm rồi, vậy mà

anh lại tình cờ gặp cô trong trường hợp này.

Theo như sự hiểu biết của anh về cô, cô tất nhiên sẽ

tháo cặp kính của mình, nhìn mọi vật mờ mờ ảo ảo để giảm bớt áp lực. Nếu vừa

rồi cô nhìn rõ anh trong số những vị giám khảo, không hiểu rõ cô có thể tự trấn

tĩnh được nữa không?

Cố, mang họ chồng. Thật là một người phụ nữ truyền

thống. Hứa Đông Dương nhếch khóe môi cười lạnh. Trong đầu anh chợt hiện lên

dáng vẻ kinh ngạc và thất thần của cô trong khoảnh khắc nghe thấy tiếng anh,

cảm thấy mình không thểên nhẫn ngồi lại được nữa, anh bèn đứng dậy. Mọi người

trong phòng ngạc nhiên nhìn ông chủ của mình, Hứa Đông Dương quét ánh nhìn qua

những người xung quanh, điềm tĩnh bàn giao công việc: “Mọi người tiếp tục, tôi

phải đi giải quyết một số việc.”

Hàn Thụy gật đầu, ra hiệu công việc phỏng vấn sẽ do

anh thay quyền đảm nhiệm. Hứa Đông Dương đẩy cửa bước nhanh ra ngoài phòng

phỏng vấn, hành lang bên ngoài đã mất hút từ lâu hình bóng người con gái đó.

Hứa Đông Dương khẽ cau mày, dựa vào bên cửa sổ lớn nhìn xuống dưới tòa nhà, rất

nhanh, một lần nữa anh lại đuổi kịp bóng hình của Tô Dao.

Xem ra sau khi hoàn tất phỏng vấn cô đã hoàn toàn

thoải mái, cởi bỏ chiếc áo vest ngắn khoác ngoài khi nãy, khoác hờ trên vai và

đứng ở trước lối vào tòa nhà nói chuyện điện thoại với ai đó.

Nụ cười nhẹ nhàng nơi đuôi mắt, khóe miệng cô khiến

trái tim Hứa Đông Dương thắt lại. Anh rướn thẳng người, nhìn cô đang đứng phía

dưới, nỗi đau giấu kín bao lâu nhói lên từ tận tâm can, cảm giác mạch máu như

căng ra, cuối cùng tích tụ lại nơi trái tim, hơi thở sâu dường như phá vỡ sức

mạnh hồi ức trong anh.

Hứa Đông Dương từ từ nắm chặt tay lại. Sáu năm rồi.

Anh từ cảm giác đau nhói tê tái, phẫn hận ban đầu trở nên lạnh lùng. Anh vốn

cho rằng cả cuộc đời này sẽ không bao giờ gặp lại cô nữa, thật không ngờ cô lại

đột nhiên xuất hiện trước mặt anh, điềm tĩnh, tự tại, dường như chưa bao giờ

quen biết anh, dễ dàng phá hủy sự băng giá suốt sáu năm qua trong anh.

Việc đầu tiên mà Tô Dao làm sau khi phỏng vấn xong là

gọi điện thoại cho Cố Nguyên. Hôm nay Cố Nguyên không đi làm, đưa con gái Tô

Thư đi công viên bách thú. Cô nhóc ở đầu điện thoại bên kia cướp lấy điện thoại

của ba, không ngớt kể cho mẹ nghe chuyện của mình. “ Cho khỉ ăn dưa nè, xem hà

mã tắm nè, chụp ảnh với gấu trúc nè, ý, còn nữa, ba còn mua kem cho con...”

Nghe Tô Thư huyên thuyên, ánh mắt Tô Dao vô cùng

Tô Thư là máu mủ cốt nhục của Tô Dao. Cô nhóc này từ

bé đã rất lanh lợi, thông minh đáng yêu, ai ai cũng quý. Tô Thư nói muốn ăn

thịt bò vào buổi tối, Tô Dao muốn đi siêu thị mua ít thịt bò loại thượng hạng

cho cục cưng.

Tô Dao không biết, mỗi hành động, cử chỉ của mình, mỗi

lời nói nụ cười đề lọt vào mắt người đàn ông đứng không xa ở phía sau lưng

mình.

Hứa Đông Dương dừng xe, tựa người vào thành cửa xe,

cúi đầu châm một điếu thuốc, nhìn Tô Dao dập điện thoại bước xuống xe bus rồi

đi vào siêu thị. Anh không vào theo, anh không vội vã xuất hiện trước mặt cô

lúc này.

Hứa Đông Dương nhẹ nhàng nhả khói thuốc theo hình vòng

tròn, nhìn từng vòng khói dần tan ra giữa những ngón tay mình, đột nhiên khuôn

mặt anh trở nên lạnh lùng, nơi khóe môi nhếch lên nụ cười nguy hiểm. Tô Dao,

nếu cô biến mất thì nên biến mất mãi mãi.

Lần này là cô tự tìm đến trước mặt tôi.

Khi Tô Dao ra khỏi siêu thị thì người đàn ông đứng bên

ngoài đã biến mất. Tô Dao không hay biết, cô vội vàng về nhà, khi đang lúi húi

trong bếp, Cố Nguyên và Tô Thư cũng đã về nhà. Con bé vừa vào nhà đã vứt hết

giày dép chạy ngay vào nhà bếp, ôm lấy chân mẹ không buông, nằng nặc đòi mẹ bế.

Tô Dao bế con gái lên, thơm vào hai má hồng hồng: “Đi chơi vui không con?”

“Vui ạ!” Tô Thư nghiêng đầu, nghịch ngợm cụng nhẹ vào

đầu mẹ, rồi dựa vào một bên vai Tô Dao, giọng nũng nịu: “Ba nói lần sau sẽ dẫn

con đi nữa.”

“Được rồi, lần sau mẹ và ba sẽ cùng đưa con đi.”

Tô Dao lại tiếp tục thơm vào má của con, bế con đi vào

nhà vệ sinh: “Mẹ đưa con đi rửa tay. Mẹ làm thịt bò thật ngon cho Tô Thư ăn

nhé, Tô Thư thích không?”

“Thích ạ...” Tô Thư theo Tô Dao vào nhà vệ sinh. Cố

Nguyên bước vào cửa, mỉm cười, đặt túi lớn trên vai xuống, quay vào bếp bày

những món ăn đã nấu xong ra phòng ăn.

“Hôm nay phỏng vấn thế nào?”

“Nói chung là tốt ạ! Cảm giác là giám khảo rất hài

lòng về em.”

Tô Dao vừa đáp vừa lau tay. Tô Thư không chần chừ gì

nữa, vội vàng nhào về phía bàn ăn, nhanh nhảu ngồi vào ghế với sự hỗ trợ của Cố

Nguyên, cầm ngay bánh burger thịt bò. Cố Nguyên nhìn Tô Dao cười cười: “Thật ra

em không đi làm thì anh nuôi hai mẹ con cũng đâu có vấn đề gì?”

Tô Dao ngồi xuống bên cạnh Tô Thư, lau dầu ăn dính bên

khóe miệng cô bé, cất giọng nhỏ nhẹ: “Em cũng muốn tìm cũng muốn tìm cho mình

một con đường để lui.”

Cố Nguyên sững người, không đợi cho anh kịp nói, Tô

Dao đã ngẩng đầu nhìn anh: “Lẽ nào anh muốn em ở nhà ăn ngủ béo múp như một con

sâu gạo sao? Ngày nào đó anh bỏ rơi em, em sẽ tìm ai để khóc đây?

Cố Nguyên nhìn Tô Dao một hồi lâu, ánh mắt bỗng trở

nên âu yếm nhẹ nhàng: “Dao Dao, anh không muốn em cảm thấy mình không có nhà để

nương tựa.”

Tô Dao ôm con gái Tô Thư vào lòng, ngẩng đâu cười: “Em

biết.” Ăn cơm tối xong, Cố Nguyên dỗ Tô Thư chơi một lúc, tắm cho con rồi cho

con đi ngủ.

Đi chơi cả một ngày dài, Tô Thư ngoan ngoãn chìm sâu

vào giấc ngủ. Cố Nguyên nhẹ nhàng đóng cửa, ngoái đầu nhìn lại, Tô Dao đã thu

dọn xong mọi thứ và ngồi xem tivi ở phòng khách. Anh bước ngập ngừng, tiến tới

ngồi xuống bên cô: “Bên đó họ nói thế nào?”

“Nói là em ở nhà đợi khoảng một tuần, nếu nhận vào thì

họ sẽ thông báo cho em.” Tô Dao chuyển đi chuyển lại kênh tivi: “ Hôm nay giám

khảo phỏng vấn hỏi em câu cuối cùng rất kì cục, hỏi Cố Tô có phải họ đôi hay

không?”

“Sao?” Cố Nguyên dựa người vào ghế, vòng tay sau đầu

nhìn Tô Dao: “Có phải là người quen của em? Nếu là người quen thì khả năng

thành công sẽ rất cao.”

“Chắc không phải đâu...” Trong đầu Tô Dao chợt vang

vọng giọng nói quen thuộc đã khiến cô khó thở, tim bắt đầu thắt lại, cô vội

vàng gạt bỏ suy nghĩ đang hiện lên trong đầu: “Ở thành phố này em không có

người quen,bạn bè nào ở đây cả.” Tô Dao ngẩn người: “Em không nhìn rõ người đó

trông như thế nào.”

Cố Nguyên nghiêng đầu nhìn Tô Dao, cười cười: “Em

không đeo kính à?”

Tô Dao cười bẽn lẽn: “Đợi công việc ổn định, em tìm

căn hộ nào đó rồi đưa Tô Thư đi.” Cô nhìn Cố Nguyên với chút ngại ngùng: “Thời

gian này lại làm phiền anh giấu chuyện gia đình. Tạm thời anh đừng để họ biết

chuyện chúng ta ly hôn nhé.”

“Ừ.”

Cố Nguyên ậm ừ đáp lại: “ Ý của anh là, trước khi em

quyết định nói cho gia đình biết việc chúng ta ly hôn thì tốt nhất nên cùng với

Tô Thư ở lại chỗ anh, tiện cho việc chăm sóc hơn.”

Tô Dao gật đầu, cất giọng nhỏ nhẹ: “Cảm ơn anh.”

Cố Nguyên mỉm cười pha chút khiên cưỡng: “Dao Dao, em

nhất thiết phải trở nên xa lạ với anh thế ư?”

Tô Dao ngẩng đầu nhìn Cố Nguyên, chớp chớp mắt tinh

nghịch: “Em sợ anh ly hôn với em xong lại ân hận, lại thấy không nỡ rời xa em.”

Cố Nguyên cười, khẽ vuốt mái tóc dài buông mượt sau

lưng Tô Dao, giọng trầm xuống: “Em nói vậy, anh thật sự cảm thấy có chút hối

hận.”

Cử chỉ của Cố Nguyên khiến Tô Dao sững người. Anh

dường như không phát giác được hành động của mình, để mặc cho những lọn tóc mềm

suôn qua kẽ t

Cố Nguyên ngước nhìn lên: “Dao Dao, em nói như vậy

khiến anh nghĩ rằng em đang oán trách, từ trước đến giờ anh chưa từng thực hiện

nghĩa vụ nên có giữa vợ chồng.”

Khuôn mặt Tô Dao thoáng ửng hồng. Ban đầu chỉ là trêu

đùa, chủ đề cuộc nói chuyện sao lại đưa đẩy tới chỗ kì cục như vậy.

Cố Nguyên nhìn Tô Dao, ôm trọn khuôn mặt ửng hồng vào

tận sâu trong đáy mắt. Cô vừa tắm xong, những lọn tóc xoăn buông xõa trên vai,

làn hơi ẩm mướt sau khi tắm còn đọng lại. Không gian tràn ngập hơi nước phả ra

từ buồng tắm và mùi thơm nhè nhẹ từ dầu gội trên tóc Tô Dao, hòa quyện với hơi

nóng của thân thể cô và làn da mềm mại, tất cả tạo nên một hương vị quyến rũ

của riêng cô. Cố Nguyên nhìn sâu vào mắt Tô Dao, tay anh dần dần siết chặt lại.

“Anh có xem tivi không?”

Tô Dao đột nhiên nghiêng đầu, đón nhìn ánh mắt của Cố

Nguyên. Dường như ngộp thở bởi cái nhìn chăm chú của anh, tim cô đập nhanh hơn.

Cố Nguyên là một người đàn ông rất đẹp trai. Dáng

người cao ráo, từ anh toát ra vẻ lịch lãm, anh tạo cho người xung quanh cảm

giác nhẹ nhàng, âu yếm. Anh lúc này với anh thường ngày có gì đó khác nhau,

khiến cô có cảm giác nguy hiểm.

Cố Nguyên nắm lấy chiếc điều khiển từ tay Tô Dao, từng

ngón tay anh nắm chiếc điều khiển không tránh khỏi chạm vào những ngón tay Tô

Dao. Những va chạm thường ngày giữa hai người như thế này không ít, nhưng không

diễn ra trong không khí ấm áp và nhạy như thế. Tay Cố Nguyên khẽ chững lại, anh

giật lấy chiếc điều khiển về phía mình, dời ánh nhìn từ người Tô Dao sang tivi,

giọng lạnh băng: “Ừ, anh muốn xem thời sự, em đi ngủ trước đi!”

“Anh cũng đi nghỉ sớm đi.”

Gương mặt Tô Dao ửng hồng, cô cúi đầu bước qua người

Cố Nguyên, đi vào phòng của con gái. Nghe tiếng cửa khép lại, Cố Nguyên khẽ thở

ra một tiếng, quăng chiếc điều khiển sang một bên, vuốt mặt nằm lên ghế sofa.

Phảng phất trong không khí dường như vẫn còn đâu đây hương thơm của Tô Dao.

Cố Nguyên đưa tay ôm lấy mặt mình, khẽ buông một câu

mắng nhẹ, không biết là đang mắng ai.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 1
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...