Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Sống Chung Sau Ly Hôn

Chương 27

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Anh im lặng ôm lấy cô.

“Hôm qua Hứa Đông Dương tới đón Tô Thư đi chơi một

ngày.”

Cô chủ động giải thích: “Chỉ là em cảm thấy Tô Thư từ

trước tới nay chưa hề tiếp xúc với cha đẻ của nó thì thật không công bằng nên

mới đồng ý. Xin lỗi Cố Nguyên, em xin lỗi.”

Anh thở dài không nói gì: “… Ừm.”

“Em cũng không muốn anh trở về Bình Thành, em không có

ý đó.” – Tô Dao dụi đầu sâu vào ngực anh – “Chỉ là em sợ anh chạy tới đây như

vậy thì mọi người trong nhà sẽ không tha thứ cho anh, còn sợ anh khó xử trong

tình thế kẹt giữa hai bên như vậy nên mới nói là anh nên về nhà…”

“… Ừm.”

“Anh… còn giận em không?”

Trong vòng tay anh, cô khẽ ngước lên nhìn. Anh không

nói gì, chỉ cúi đầu hôn nhẹ vào mắt cô.

Cơn giận dữ trong lòng anh đã tiêu tan một nửa từ khi

nhìn thấy Tô Dao đuổi theo anh, còn lại chỉ là sự lo lắng mà bản thân anh không

thể hiểu rõ. Nỗi lo trước đây anh đã thầm nghĩ tới nhưng chưa bao giờ là một

nỗi lo cụ thể nào cả.

Cố Nguyên ý thức được thứ anh muốn không hẳn đã là thứ

cô muốn. Bắt đầu kể từ khi anh dùng vẻ say rượu để ép cô đến với anh cho tới

tận bây giờ, Tô Dao luôn ở vào thế bị động, luôn làm theo những yêu cầu và

quyết định của anh.

Chỉ có một quyết định lớn duy nhất mà cô tự mình làm,

đó là không cần con của anh.

Điều này chứng tỏ, trong tiềm thức của mình, cô hoặc

là luôn lẩn tránh hoặc là luôn quay lưng lại với anh.

Như vậy điều đó có thể hiểu là bản thân cô cũng không

ý thức được, người mà cô nghiêng về trên thực tế là Hứa Đông Dương, vì vậy mà

khi đối diện với người đàn ông đó cô mới bất giác có thái độ do dự không quyết

định?

Cố Nguyên gạt bỏ suy nghĩ đó trong đầu, anh không muốn

nghĩ thêm gì nữa. Anh bây giờ đã bị tình cảnh hiện tại ép phải đi một con đường

vô cùng khó khăn, chỉ có thể tiến về phía trước, không thể quay đầu nhìn lại.

Cố Nguyên và Tô Dao trở về nhà, anh gọi điện về Bình

Thành nhưng không có ai nghe máy. Anh gọi lại rất nhiều lần nhưng máy vẫn luôn

ở trạng thái không có người nghe. Anh lại gọi vào điện thoại di động của ba,

ông vừa nhận cuộc gọi đã cúp luôn máy.

Cố Nguyên đặt điện thoại xuống, mệt mỏi chau mày.

Anh biết việc mình trở về Nam Thành như thêm dầu vào

lửa. Bây giờ anh muốn điện thoại về nhà để làm nguôi cơn giận của mọi người

nhưng xem ra tình cảnh này nghiêm trọng hơn rất nhiều so với dự liệu của anh,

xem ra mẹ anh đã không cho ba anh có bất kỳ liên lạc nào với anh, vì vậy mới

xảy ra cơ sự này.

“Sao vậy, vẫn không liên lạc được ư?”

Tô Dao bước lại, ngồi xuống bên Cố Nguyên. Anh đưa tay

ôm cô rồi rướn người qua hôn vào má cô: “Có lẽ mọi người đi ra ngoài, không có

ai ở nhà.”

Anh không muốn cho Tô Dao biết tình hình thực, đối với

tình cảnh này, anh thà một mình gánh chịu, vì vậy anh viện một cái cớ để nói

dối cô.

Cố Nguyên nắm chặt tay Tô Dao, nhìn ra bên ngoài phòng

sách: “Bố mẹ đang làm gì vậy?”

“Đang cùng Tô Thư xem tivi.”

“Bố mẹ ở bên này, em hãy ở chơi với bố mẹ” – Cố Nguyên

vỗ nhẹ vào tay Tô Dao – “Thời gian này em nói chuyện nhiều hơn với bố mẹ, đừng

để bố mẹ tức giận vì việc của chúng ta. Sau khi anh về đây, có lẽ bố mẹ vì anh

nên không nói ra nhưng trong lòng chắc là có nhiều điều muốn nói.”

“Vâng” – Tô Dao đáp lại – “Lần này anh và mẹ em về

Bình Thành… có phải là rất khó không?”

Cố Nguyên khẽ thở dài, không trả lời câu hỏi của Tô

Dao, anh siết chặt cô hơn, sự chua chát càng trào dâng trong lòng: “Dao Dao, dù

xảy ra việc gì, chỉ cần em kiên định ở bên anh, anh sẽ luôn vững tin để đón

nhận.”

Tô Dao lặng lẽ nhìn anh hồi lâu, cô tựa người vào lòng

anh.

Có lẽ sự lo lắng của anh không hoàn toàn là vô lý,

tiếng gõ cửa vội vã vọng lại. Tô Dao rời khỏi vòng tay Cố Nguyên, hai người

nhìn nhau, không biết ai lại đập cửa mạnh một cách bất lịch sự như vậy, nhưng

cả hai đều nhìn thấy trong mắt nhau sự bất an lo ngại.

“Đến đây, đến đây.” Mẹ Tô Dao vội vã đứng dậy mở cửa.

Cửa vừa hé mở thì cả cánh cửa đã bị xô mạnh, mẹ Tô Dao không khỏi phải lùi lại

mấy bước, suýt ngã xuống, may mà Cố Nguyên ở đằng sau kịp chạy tới đỡ.

“Được, được, quả nhiên là mày ở đây.” MCố Nguyên giận

dữ đứng ở cửa, giọng đay nghiến: “Cố Nguyên, rốt cuộc thì ai là mẹ đẻ của mày,

tao ở Bình Thành nói với mày như thế nào? Mày có phải là không cần tao là mẹ

nữa hay không, mày muốn đoạn tuyệt quan hệ mẹ con với tao đúng không?”

Cố Nguyên không ngờ mẹ lại đuổi tới đây, anh bước lên

một bước: “Mẹ…”

Mẹ Cố Nguyên giơ tay tát mạnh một cái. Nhưng ba Cố

Nguyên ở đẳng sau nhanh tay đã tóm gọn tay bà lại: “Bà làm cái gì thế?”

“Cha con các người ức hiếp tôi.”

Mẹ Cố Nguyên giằng mạnh tay ba anh ra, khóc òa lên:

“Tôi không sao sống được, con trai bênh người ngoài, đến chồng cũng bênh người

ngoài.”

Mẹ Cố Nguyên ngẩng đầu nhìn mẹ Tô Dao đang được ba Tô

Dao dìu, bà đẩy Cố Nguyên bước vào trong nhà, chỉ thẳng mặt hai người mà chửi:

“Ông bà có tư cách gì mà ở đây, hả? Nhà này là nhà của họ Cố, con gái đài các

của các người kết hôn giả với con trai chúng tôi, lừa chúng tôi sáu năm, bây

giờ ly hôn rồi nên chẳng có chút quan hệ gì, bây giờ lại còn định lợi dụng à?”

Mẹ Tô Dao sắc mặt tái nhợt, mặt ba Tô Dao thì trầm

xuống: “Bà thông gia, chúng tôi biết bà giận…”

“Phì.”

Mặc cho ba Cố Nguyên ngăn cản, mẹ Cố Nguyên đẩy ông

qua một bên, tiếp tục chửi bới: “Ai là thông gia nhà các người? Tôi không đen

đủi như vậy đâu! Tôi nói cho ông biết, tôi ở Bình Thành càng nghĩ càng thấy

không đúng, căn nhà này là của con trai tôi, chẳng có dính dáng gì tới nhà họ

Tô các người, ai biết lòng dạ các người đang toan tính điều gì, Tô Dao còn trẻ

không hiểu biết, vẫn ở lại đây, nhưng các người làm cha làm mẹ sao lại không

biết liêm sỉ? Quả nhiên là bố mẹ thế nào thì con cái như vậy, rau nào sâu ấy,

tại sao mấy năm trước tôi không nhìn rõ bộ mặt thật của nhà họ Tô các người!”

Mẹ Cố Nguyên cất giọng sang sảng, lại là cuối tuần nên

hàng xóm ở nhà rất nhiều, nghe bà chửi bới như vậy, mọi người ở tầng trên tầng

dưới đều đi ra ngoài, đứng ở cửa nhà ngó vào một cách hiếu kỳ.

Ba Cố Nguyên thấy vợ mình bù lu bù loa không ra thể

thống gì, ông cất giọng khàn đục: “Càng nói càng dại”, nói rồi tiến lên trước

định đóng cửaCố Nguyên xông tới đẩy ba Cố Nguyên ra, giữ chặt tay ở cửa: “Mọi

người đến đúng lúc lắm! Mọi người nói xem, khuê nữ nhà họ Tô có con với người

đàn ông khác, lừa con trai tôi chịu trách nhiệm, nuôi vợ và con người khác suốt

sáu năm trười, cắm sừng vào đầu nó! Bây giờ lại còn chiếm đoạt nhà của con trai

tôi không chịu đi, mọi người nói xem, có loại người nào lại ức hiếp người khác

như vậy không?!”

Bố mẹ Tô Dao từ trước tới nay chưa từng chịu sự sỉ

nhục nào cay đắng như vậy, ông bà giận quá chỉ lắp bắp miệng nhưng không nói

được gì, ba Tô Dao dìu mẹ Tô Dao đi ra ngoài.

Mặt mũi Tô Dao đỏ bừng, chỉ biết ôm lấy Tô Thư đang

khóc vì sợ mà nhạt nhòa lệ, mẹ Cố Nguyên chỉ trích, cô không có cách nào phản

bác. Ba Cố Nguyên không kéo được bà, tức quá hất tay bà ra, ngồi xuống ghế

sofa. Cố Nguyên ôm chặt mẹ mình, kéo bà vào trong nhà, nhưng thể trọng bà cộng

với việc anh sợ làm đau mẹ nên hai người cứ đứng giằng co nhau trước cửa nhà.

“Cố Nguyên, con là một người tốt.”

Ba Tô Dao cố nén cơn giận, cất giọng trầm nhẹ nói với

Cố Nguyên: “Việc đã tới nước này, ta và mẹ Tô Dao, cả Tô Dao và Tô Thư không

thể ở lại đây được nữa. Con hãy an ủi bố mẹ con đi.”

Nói rồi ông quay đầu nhìn về phía Tô Dao nói: “Con còn

đứng đấy làm gì? Đi theo chúng ta.”

“Ba, mẹ!”

Cố Nguyên phút chốc hốt hoảng, anh muốn ngăn lại thì

bị mẹ mình nắm chặt vạt áo không buông: “Hôm nay mày còn muốn giúp con đàn bà

đó thì đừng nhận tao làm mẹ! Thế giới này có biết bao nhiêu đàn bà con gái tốt,

rốt cục mày kém ở điểm nào mà cứ đâm đầu đòi lấy con đàn bà đã có con hoang với

người khác?”

“Mẹ, mẹ đừng nói nữa có được không?” – Cố Nguyên cúi

đầu nói, giọng vừa đau đớn vừa cương quyết.

Tô Dao lau nước mắt, bế Tô Thư đi ra cửa, nhìn Cố

Nguyên rồi đi theo ba mẹ mình.

Cố Nguyên muốn đuổi theo nhưng ba Cố Nguyên im lặng

ngồi ở ghế sofa nãy giờ cuối cùng cũng lên tiếng: “Cứ để họ đi, với tình cảnh

này con làm sao có thể giữ họ lại để nghe chửi bới?”

Cố Nguyên dừng bước, mẹ anh nhổ nước bọt, lúc này bà

mới buông tay anh ra, Cố Nguyên nhân cơ hội đó đảy cửa lao ra ngoài.

“Mày… mày…”

Mẹ Cố Nguyên tức quá, nhưng con trai bà chạy rất

nhanh, đã chạy qua cửa thoát hiểm.

“Được rồi.”

Ba Cố Nguyên hét lên rồi hất tay đi vào phòng sách.

Lúc này xe về Bình Thành không còn nữa, cả nhà bốn

người họ Tô xuống dưới tòa nhà không biết đi đâu. Ba Tô Dao không muốn tiếp tục

ở lại đây để làm trò cười cho thiên hạ, ông bèn gọi xe, quyết định tìm một

khách sạn nghỉ qua đêm rồi tính tiếp.

“Dao Dao, ba, mẹ!”

Cố Nguyên đuổi tới, một tay nắm lấy tay Tô Dao, nhìn

ba cô: “Ba, mẹ, con xin lỗi, mẹ con…“

“Được rồi Cố Nguyên, con không cần nói gì nữa.”

Ba Tô Dao thở dài: “Chúng ta không trách con. Chỉ là

hai thân già chúng ta không còn mặt mũi nào để tiếp tục ở lại chỗ của con nữa,

có việc gì sau này con hãy bàn bạc với Dao Dao, bây giờ chúng ta muốn tìm một

chỗ để nghỉ ngơi.”

“Dao Dao.”

Cố Nguyên nhìn Tô Dao. Tô Dao không nói gì, cúi đầu mở

cửa xe, ôm Tô Thư ngồi vào trong.

“Được rồi, con về đi.”

Ba Tô Dao xua tay về phía Cố Nguyên rồi đỡ vợ lên xe.

Cố Nguyên đành nhìn theo họ rời đi cho đến khi khuất dạng.

Tới khách sạn, sau khi đã dỗ Tô Thư đi ngủ, Tô Dao nhẹ

nhàng khép cửa lại, đi tới phòng ba mẹ ở bên cạnh. Mẹ Tô Dao vừa uống thuốc và

nghỉ ngơi, ba Tô Dao ngẩng đầu nhìn cô: “Tô Thư ngủ rồi à?”

“Vâng ạ.”

Tô Dao bước tới, ngồi xuống cạnh giường mẹ. Ba Tô Dao

đặt cốc nước nhìn con gái: “Con vẫn còn nghĩ là có thể sống cùng với Cố Nguyên

được sao?”

Tô Dao cúi đầu không nói.

Ba Tô Dao định nói tiếp thì bị tiếng chuông điện thoại

của Tô Dao phá ngang. Ông khẽ thở dài, quay sang đắp chăn cho vợ. Tô Dao cầm

điện thoại nhìn vào màn hình, là Cố Nguyên.

Tô Dao nhìn cha mẹ rồi đứng dậy, ra ngoài ban công

nghe điện thoại.

“Dao Dao, bây giờ mọi người sao rồi, em đang ở đâu?”

Giọng Cố Nguyên vô cùng lo lắng, cũng rất mệt mỏi. Tô

Dao ngập ngừng: “Em và ba mẹ đưa Tô Thư tới khách sạn trên đường Quan Thạch,

đêm nay sẽ ở lại đây.”

“Em đợi anh, anh sẽ qua đó.”

“Cố Nguyên!”

Tô Dao gọi anh: “Hôm nay anh đừng qua đây, ở nhà với

bố mẹ đi.”

“Dao Dao, bây giờ anh muốn gặp em, không nhìn thấy em,

anh không yên tâm.”

Trong sâu thẳm đáy lòng mình, Tô Dao đau như bị kim

châm, càng co người lại càng đau, nhưng thái độ của cô thì vô cùng kiên quyết:

“Hôm nay anh đừng qua đây, anh hãy ở nhà an ủi mẹ anh rồi tính tiếp. Mọi người

nhà em rất tốt, anh yên tâm.”

Không đợi Cố Nguyên nói gì thêm, cô liền tắt máy.

Vừa ngắt điện thoại của Cố Nguyên thì Hứa Đông Dương

gọi đến.

Tô Dao nhìn cái tên hiện nhấp nháy trên màn hình điện

thoại, đau đầu xoa nhẹ vào lông mày, cô muốn từ chối, do dự hồi lâu rồi cũng

bật điện thoại: “A lô.”

“Dao Dao, em có ở nhà không? Anh sắp tới nhà em, em có

thể xuống một lúc được không?”

“Anh đến làm gì?”. Tô Dao nói rồi mới phát hiện ra

rằng lời nói của mình rất nặng nề, ngập ngừng giây lát, cô nói giọng nhẹ nhàng

hơn: “Em bây giờ không có ở nhà.

“Anh mua cho Tô Thư ít đồ, bây giờ anh muốn đưa cho

con. Em không ở nhà thì bố mẹ có ở nhà không? Anh muốn đưa ít đồ, gặp con rồi

đi ngay.”

“Anh đừng đến.”

Tô Dao nhất thời kinh hãi, bây giờ bố mẹ Cố Nguyên

đang ở đó, lần này Hứa Đông Dương tới đó không biết còn xảy ra chuyện gì nữa:

“Em và ba mẹ, cả Tô Thư nữa, không ở đó.”

Có lẽ qua giọng nói của Tô Dao, Hứa Đông Dương cảm

thấy điều gì đó nên chau mày: “Xảy ra chuyện gì thế? Bây giờ mọi người đang ở

đâu?”

Anh nhìn túi đồ mua cho con gái đặt ở ghế lái phụ rồi

nhìn lên cửa sổ nhà Cố Nguyên. Anh không nói thực với Tô Dao, thực tế là anh đã

tới khu nhà của cô rồi mới điện thoại.

Rõ ràng là có người ở nhà, tại sao Tô Dao nói là mình

không ở nhà?

Tô Dao không còn cách nào khác, sợ Hứa Đông Dương sẽ

qua đó nên đành nói thật: “Nói một câu không thể hết được. Bây giờ cả nhà em

đang ở khách sạn trên đường Quan Thạch, phòng 1508 và 1506.”

“Anh sẽ qua đó luôn.”

Hứa Đông Dương không hỏi gì thêm nữa, ngắt điện thoại

rồi quay xe, đi tới địa chỉ mà Tô Dao nói.

Tô Dao dừng lại, nhìn vào trong phòng, tâm trạng bất

ổn. Ba Tô Dao nhìn cô: “Cố Nguyên à con?”

Tô Dao gật đầu rồi lại lắc đầu.

Ba nhìn cô, Tô Dao không còn cách nào khác: “Vừa nãy

Cố Nguyên gọi điện thoại, con không cho anh ấy đến. Rồi sau đó Hứa Đông Dương

gọi điện tới, nói là muốn tặng đồ cho Tô Thư, con sợ anh ấy lên đó lại gây thêm

chuyện nên nói địa chỉ ở đây cho anh ấy biết.”

Ba Tô Dao khẽ lắc đầu: “Dao Dao, con phải hiểu rõ mình

đang muốn gì mới được.”

Vậy cô muốn gì đây?

Có thể thứ cô muốn chỉ là một điều vô cùng đơn giản,

là cuộc sống hai người chăm sóc nhau, đỡ đần nhau, là những ngày tháng bình yên

nhưng hạnh phúc.

Những năm trước chung sống với Cố Nguyên, xét về mặt

hình thức chung sống thì có thể gọi là một cuộc hôn nhân lý tưởng.

Bất luận một cặp vợ chồng dù có ân ái như thế nào thì

có một số việc cả hai cũng không thể thành khẩn với nhau, nhưng những gì mà cô

và Cố Nguyên cùng trải qua thì hai bên đều rất thành khẩn. Hai người chăm sóc

nhau, động viên nhau, đi qua chặng đường gian khó nhất trong cuộc đời mỗi

người. Tình cảm giữa hai người vốn đã rất sâu sắc, còn thân thiết hơn tình

nhân, lại thêm sự thấu hiểu của tình bạn bè nên cả hai đều để cho nhau những

khoảng riêng cần thiết. Có lẽ một cuộc hôn nhân thực sự lý tưởng không phải là

đôi bên yêu thương nhau nồng nhiệt mà là có quan hệ bạn bè, và tình cảm thì sâu

sắc hơn so với bạn bè.

Thứ cô muốn là cuộc sống trước đây với Cố Nguyên,

nhưng với tình cảnh bây giờ thì dù thế nào họ cũng không thể trở về bên nhau

được nữa.

Cố Nguyên đã bước vào cuộc sống tình cảm của cô, vì

vậy anh không thể giống như trước đây là không yêu cầu gì từ cô, thứ anh muốn

sẽ dần dần nhiều hơn.

Tình cảm của cô, thể xác của cô, đứa con chung của cô

và anh.

Những điều này lẽ ra là những thứ rất đỗi bình thường

của một cặp vợ chồng theo đúng nghĩa, nhưng không hiểu sao đối với họ thì điều

đó lại trở thành gánh nặng lớn như vậy.

Tô Dao nhờ mẹ trông Tô Thư, còn mình thì xuống dưới

lầu, tới đại sảnh của khách sạn ngồi chờ Hứa Đông Dương.

Ba Tô Dao và mẹ Tô Dao tạm thời chưa định trở về Bình

Thành. Sự việc trở nên vô cùng tệ hại, hàng xóm ở Bình Thành hầu như đều biết

chuyện nên bây giờ hai người không có cách nào quay trở về đó lúc này để nghe

lời ong tiếng ve, nghe người ta châm chọc dò xét.

Tất cả đều là sai lầm cô phạm phải khi xưa, bây giờ

không chỉ một mình cô gánh chịu hậu quả mà cô còn liên lụy đến bố mẹ.

Tô Dao chợt thấy dao động.

Nếu như…

Tô Dao cắt ngang luồng suy nghĩ của mình.

Không có nếu như.

Hứa Đông Dương vừa nhìn đã nhận ra Tô Dao đang chầm

chậm thả bộ ở trước cửa khách sạn, anh dừng xe rồi cầm túi đồ cho Tô Thư bước

xuống, rảo bước tới bên cạnh cô.

Sắc mặt của Tô Dao không tốt, hai mắt đỏ hoe, giống

như vừa khóc. Hứa Đông Dương khẽ dừng bước, giọng nói bất giác dịu xuống: “Em

làm sao vậy?”

Ang ngẩng đầu nhìn xung quanh: “Con gái đâu rồi? Tại

sao mọi người lại tới đây ở? Không phải là ở nhà có người hay sao?” – Anh khẽ

chau mày lại – “Cố Nguyên ức hiếp em à?”.

Tô Dao lắc đầu, cô không muốn nói với Hứa Đông Dương

quá nhiều về chuyện này: “Tô Thư ngủ rồi, ba mẹ em đang trông con bé. Nói ra

thì dài lắm, tóm lại là nhà em chuyển ra ngoài ở.”

“Chuyển ra ngoài, ở đây? Mọi người không còn chỗ nào

để đi ư?”

“Dao Dao.”

Hứa Đông Dương nắm chặt bàn tay cô, không cho cô đi:

“Tại sao em không trả lời câu hỏi của anh?”.

Anh nhìn vào mắt cô: “Em và Cố Nguyên chia tay rồi

sao?”

Tô Dao chau mày: “Hứa Đông Dương, em hi vọng anh đừng

hỏi quá nhiều về cuộc sống riêng của em.”

Anh khẽ sững người, nhìn thần sắc Tô Dao, anh không

muốn ép cô quá: “Mọi người chuyển qua đây từ lúc nào? Thế đã ăn cơm chưa?”

Nếu anh không nhắc thì cô cũng quên sạch trơn, mình

buồn chán không có tâm trạng ăn, nhưng làm sao có thể quên mất là ba mẹ và con

còn chưa ăn uống gì? Hứa Đông Dương nhìn qua ánh mắt của Tô Dao là anh biết rõ

câu trả lời, rồi anh lấy lại những đồ chơi từ trong tay cô: “Đi nào, anh đưa em

lên phòng. Nếu chưa ăn gì thì mọi người cùng xuống ăn chút gì đó, đừng nói với

anh là không cần nhé.” – Hứa Đông Dương chặn trước – “Em không ăn cũng được

nhưng em không muốn làm ba mẹ và con gái mình đói chứ,

Anh kéo mạnh tay cô đi vào trong thang máy. Tô Dao

muốn thoát khỏi tay anh nhưng anh càng nắm tay cô chặt hơn. Anh không nhìn cô,

dường như cũng không biết rằng mình đang nắm chặt tay cô.

Tô Dao ngẩng đầu lên nhìn anh, Hứa Đông Dương im lặng

nhìn tường thang máy, nơi đó phản chiếu hình dáng anh và cả dáng vẻ hoang mang

của cô.

Lòng Hứa Đông Dương khẽ nhói lên, Tô Dao vẫn im lặng

gạt tay anh ra, anh kéo mạnh cô lên trước mặt mình rồi ấn cô vào giữa anh và

bức tường trong thang máy. Người đàn ông với vẻ mặt lạnh lùng cúi xuống nhìn

cô: “Dao Dao, đừng khiêu khích sự bình tĩnh của anh.”

Cô quá quen với ánh mắt của anh, cô hiểu rõ sự ép buộc

đằng sau dáng vẻ im lặng của anh, Tô Dao ngoảnh đầu đi: “… Buông em ra.”

“Anh không muốn ép em.”

Hứa Đông Dương lên tiếng: “Từ khi anh biết em cho tới

bây giờ, đã biết bao năm trôi qua nhưng cái tật đó của em vẫn không thay đổi

một chút nào, tới bây giờ vẫn không biết là rốt cuộc thứ mình cần là gì sao?”

Tô Dao bị Hứa Đông Dương nói đúng sự do dự ở trong

lòng thì bất giác trở nên tức giận, trực giác mách bảo cô phải phủ nhận điều

đó.

“Muốn phủ nhận?”

Đôi lông mày anh khẽ trĩu xuống: “Dao Dao, em có dám

xác nhận với anh một điều không?”

“Xác nhận cái gì cơ?”

Tô Dao hiểu rõ suy nghĩ của anh, trong đầu cô chợt

hiện lên những tình huống nguy hiểm, cô không muốn trốn sang một bên, nhưng tay

anh đã giữ chặt má cô: “Không dám sao?”

“Tinh” một tiếng, cửa thang máy mở ra.

Cố Nguyên đứng ở đó.

Tô Dao mở to mắt.

Hứa Đông Dương từ từ thu tay về, quay người nhìn người

đàn ông đứng ở bên ngoài thang máy, anh nh miệng cười mà không có chút gì là

cười: “A, thật là trùng hợp.”

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Sống Chung Sau Ly Hôn
Chương 27

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 27
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...