Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Sống Chung Sau Ly Hôn

Chương 22

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mẹ Tô Dao không cho Tô Dao chạm vào nước lạnh, không

cho cô ra ngoài gió, cũng không cho cô đi lại vận động quá nhiều. Sau khi Tô

Dao về nhà thì phần lớn đều nằm trong phòng nghỉ ngơi. Sức khỏe mẹ Tô Dao vẫn

chưa bình phục hẳn đã phải lo lắng cho con quá nhiều, điều đó khiến Tô Dao

trong lòng không khỏi cảm thấy áy náy.

Sau khi về nhà, sắc mặt của Tô Dao cũng không thay đổi

nhiều. Nhìn bề ngoài thì thấy ảnh hưởng của việc sảy thai không lớn lắm. Duy

chỉ có Tô Dao là hiểu rõ, sau khi dùng thuốc lần này cơ thể cô bỗng nhiên trở

nên sợ lạnh, buổi sáng thức dậy cảm thấy váng đầu, lắm khi đang ngồi đứng lên

cô cảm thấy hoa mắt chóng mặt.

Mẹ Cố Nguyên tuy ngoài miệng không nói gì nhưng mọi

việc bà đều để vào tầm mắt, trong lòng càng lúc càng hoài nghi, đợi đến khi mẹ

Tô Dao và Cố Nguyên đưa Tô Thư ra ngoài mua đồ bà mới tới phòng Tô Dao. Tô Dao

đang ngồi tựa lưng vào tường xem sách, nghe thấy tiếng mở cửa, cô ngẩng đầu

nhìn lên: “Mẹ.”

“Con sao rồi, mấy ngày nay con đã khỏe hơn nhiều

chưa?”

“Dạ, con khỏe hơn nhiều rồi mẹ ạ.”

Tô Dao đặt quyển sách xuống cười cười. Mẹ Cố Nguyên

bước tới cạnh giường ngồi xuống, quan sát kĩ tầm mắt của Tô Dao: “Dao Dao à,

lần này con bị bệnh nhìn có vẻ rất tiều tụy. Chẳng trách mẹ con lại lo lắng cho

con như vậy. Lần này chăm sóc con như con đang ở cữ.”

Sắc mặt Tô Dao hơi tái đi, cô gượng cười không nói gì.

Mẹ chồng cô rất sắc sảo, nhưng ở góc độ nào đó thì bà

là người thẳng tính, có suy nghĩ gì bà không để trong lòng, đều thể hiện ra

mặt. Lần trước khi nhắc tới việc Tô Dao và Cố Nguyên có thêm con cũng vậy.

“Đúng là sức khỏe con bây giờ không thể so với trước

đây được nữa.”

Tô Dao mệt mỏi lên tiếng: “Sau trận ốm này con luôn

thấy sợ lạnh, đau đầu, có lúc còn cảm thấy người đau ê ẩm.”

“Có thể là do khí huyết không thông.” – Mẹ Cố Nguyên

vỗ nhẹ vào tay Tô Dao, nhìn con dâu sanh xao tiều tụy như vậy bà cũng đau lòng

– “Để mẹ mua cho con ít cao về nấu để bổ máu, rồi ăn cả táo đỏ nữa để bồi dưỡng

cơ thể.”

“Vâng ạ, cảm ơn mẹ.”

Tô Dao cười. Mẹ Cố Nguyên không hỏi được gì cũng không

ép nữa: “Mấy ngày này mẹ còn ở đây con cố gắng nghỉ ngơi, hai ngày nữa đợi Cố

Nguyên sắp xếp xong chuyện nhà cửa thì chúng ta sẽ về Bình Thành.”

Ngoài sợ lạnh, đau đầu ra thì triệu chứng tiếp theo là

mất ngủ.

Rõ ràng cô cảm thấy rất buồn ngủ nhưng lại không ngủ

được, cả đêm trằn trọc mở mắt nhìn trần nhà trong bóng đêm mờ mờ, tai cô vẫn

nghe thấy tiếng gió thổi ù ù bên ngoài.

Tô Dao từng nghe người ta nói, nghe âm thanh như vậy

là do cơ thể mất đi một lượng máu lớn, cô uống thuốc ra thai đã được mấy ngày

rồi nhưng vẫn không ngừng ra m

Cố Nguyên không biết sự thực ra sao nên anh cứ nghĩ

rằng Tô Dao đang trong thời kì kinh nguyệt bình thường, anh cũng không hiểu rõ

tại sao lần này cô lại bị lâu như vậy, máu cũng ra rất nhiều. Trong suy nghĩ

của mình anh chỉ cho rằng có lẽ là do bị bệnh hoặc thời gian này sức khỏe của

cô không tốt nên mới dẫn đến hiện tượng rong kinh, những việc anh có thể làm là

chăm sóc động viên cô nhiều hơn. Nhưng anh vẫn không biết ra hàng đêm Tô Dao

đều không ngủ được.

Ở nhà được ba ngày, mẹ Tô Dao viện cớ đưa Tô Dao ra

khỏi nhà, tới bệnh viện kiểm tra lại.

Bác sĩ hỏi tình hình cụ thể, kiểm tra kĩ rồi mới lắc

đầu một cách lãnh đạm: “Thuốc vẫn chưa đầy thai ra hết, phải làm sạch tử cung.

Dùng thuốc này thỉnh thoảng cũng trải qua tình trạng như vậy, cô quay lại rất

kịp thời, làm xong lần này là sạch sẽ.”

Mẹ Tô Dao nghe bác sĩ nói vậy vô cùng lo lắng: “Sao có

thể làm được đây?”

“Cô không được trù trừ quá lâu, nếu thai chưa ra hết

mà cứ để lâu như vậy sẽ không tốt, phải mau chóng quyết định đi.”- Bác sĩ gấp

sổ y bạ lại – “Quyết định rồi thì chúng tôi sẽ bố trí thời gian phẫu thuật cho

cô.”

Tô Dao và mẹ ra khỏi phòng bệnh, đi tới hành lang, mẹ

Tô Dao cứ thở dài não lòng, rất lo lắng cho sức khỏe của con gái.

“Thực sự là không giấu nổi nữa thì nói thực cho mọi

người biết mẹ ạ.” – Tô Dao bóp tay mẹ an ủi – “dù cho mẹ chồng con có không vui

vì con không giữ được đứa bé này, Cố Nguyên cũng sẽ hiểu cho con.”

“Dao Dao, cái con bé khờ này.” – Mẹ Tô Dao quay sang

nhìn con gái: “Con và Cố Nguyên có Tô Thư xong cứ luôn không muốn có con nữa,

bạn bè thân thích đều có lời ra tiếng vào, nói Cố Nguyên giúp nhà chúng ta, làm

mất mặt Cố Nguyên. Chúng ta là láng giềng mấy chục năm, nhà thông gia tuy ngoài

miệng không nói nhưng bản thân con cũng hiểu rất rõ là gia đình họ đang mong

ngóng một đứa cháu mang họ Cố, tốt nhất là một cháu trai để kế thừa hương hỏa

cho nhà họ.”

Mẹ Tô Dao thở dài: “Con cũng biết mẹ chồng con vô cùng

mê tín. Lần trước Cố Nguyên nói là các con đã có ý định có con, mẹ chồng con đã

đi xem bói, nói các con qua tết có thể mang bầu đứa thứ hai, chắc chắn là con

trai, nhưng lần này mang thai sẽ gặp rủi ro, nếu không giữ được thì sai này

không thể mầu được nữa.”

“Thật khéo trùng hợp, vừa mới hết năm con đã mang bầu,

rồi lại trùng hợp không thể giữ được. Liệu co thể để mẹ chồng con biết chuyện

này được không? Mẹ cũng biết Cố Nguyên là đứa rất tốt, nhưng dù tốt thế nào đi

nữa thì đó cũng là mẹ ruột của nó sau khi biết chuyện này nó

sẽ nghĩ như thế nào? Hơn nữa đứa bé cũng mất rồi, tuy

không nói gì nhưng trong lòng nó thế nào cũng trách con không cẩn thận, không

chú ý, khi đó mẹ nó chỉ cần nói một vài câu thì ai biết được sẽ xảy ra chuyện

gì?”

Lo sợ sự việc không chỉ đơn giản như mẹ nghĩ.

Sắc mặt Tô Dao bỗng trở nên trắng bệch như tờ giấy.

Đây là đứa con đầu tiên của Cố Nguyên, sự khó chịu

trong lòng anh e là sẽ vượt xa sự dự đoán của mẹ Tô Dao, cộng thêm với thái độ

kiên quyết trước đây của cô anh thậm chí có thể hiểu lầm là cô vì không muốn có

đứa con này nên mới tìm cớ bỏ con đi, vì dù sao lúc cô ốm anh cũng không có ở

Nam Thành.

Lòng Tô Dao rối như tơ vò, nhưng trong tình hình trước

mắt việc phẫu thuật không thể không làm. Tô Dao hít một hơi dài rồi quả quyết:

“Mẹ, nghĩ nhiều cũng chẳng ích gì, việc đã tới nước này, phải làm thôi.” Tô Dao

cười buồn: “Đợi đến khi mẹ chồng con gây chuyện rồi sẽ tự biết phải đối phó ra

sao.”

Mẹ Tô Dao cũng không còn cách nào khác, bây giờ chỉ

đành làm theo ý nguyện của Tô Dao, trước mắt phải xử lí cho xong rồi tính sau.

Rất may là phẫu thuật không nghiêm trọng như mẹ con Tô

Dao nghĩ. Sau khi làm sạch tử cung thì có thể rời khỏi viện rồi tiến hành điều

trị viêm sưng từ ba tới năm ngày là xong. Mẹ Tô Dao lúc này mới thở phào, thấy

không còn sớm nữa mới vội vàng dìu con gái bắt xe về nhà.

Tô Dao trải qua phẫu thuật làm sạch tử cung nên càng

mệt mỏi, về tới nhà đến nỗi cũng không còn sức. Lúc này thuốc tê không còn, bây

giờ cô mới cảm thấy đau, đến ăn cũng không muốn ăn, trở về phòng ngủ vùi.

“Cái con bé này” - Mẹ Cố Nguyên nhìn theo cánh cửa

phòng ngủ đã khép kín – “Cơm không ăn, về nhà chăm sóc kĩ như vậy mà sao sắc

mặt càng lúc càng kém như thế?

“Lần này con bé bệnh nặng như vậy, sức khỏe vốn cũng

không tốt, làm sao có thể hồi phục nhanh được?”

Cố Nguyên đặt đôi đũa trong tay xuống: “Mẹ, mọi người

ăn đi, con vào xem cô ấy thế nào.”

Có lẽ là do mấy đêm mất ngủ nên Tô Dao mệt mỏi đến tột

điểm, lần này sau khi về nhà, dường như vừa đặt người xuống giường là cô ngủ

ngay. Nhưng tiếng bước chân của Cố Nguyên đánh thức cô dậy, Tô Dao khẽ trở

mình. Cố Nguyên hơi sững lại, thấy cô đang thức liền đi xuống ngồi bên giường,

bật chiếc đèn nhỏ ở đầu giường.

“Em sao rồi?”

Anh nhẹ giọng rồi sờ nhẹ trán cô, chỉ cảm thấy trong

thời gian anh đi nhận giải thưởng Tô Dao cứ gầy rạc người đi.

“Hôm nay em và mẹ đi tời bệnh viện chưa? Bác sĩ nói

thế nào về việc em không ngừng ra máu?”

Tô Dao do dự một lúc, không biết có nên nói thực cho

anh không. Cô muốn thành khẩn nói cho anh biết nhưng những mối quan hệ lợi hại

trước đó mẹ đã phân tích cứ canh cánh trong lòng.

Có lẽ mẹ nói đúng. Đằng nào thì con cũng không còn

nữa, thêm một chuyện không bằng ít đi một chuyện, những việc đã qua thì hãy để

nói trôi qua, sau này có đứa nữa rồi thì mẹ Cố Nguyên cũng không thể nói được

gì.

“Em không muốn ăn à?”

Cố Nguyên chỉ nghĩ rằng Tô Dao vì bị bệnh mà tâm trạng

không tốt, anh nắm chặt tay cô: “Mẹ làm toàn những món em thích ăn nhất, em ít

nhiều cũng ăn một chút.”

Tô Dao đáp “Dạ” một tiếng rồi nghe lời Cố Nguyên, đi

ra ngoài phong khách, chiếc điện thoại di động ở đầu giường cô vang lên.

Không hiểu tại sao những tiếng chuông điện thoại này

lại làm cô cảm thấy thót tim lo lắng, Tô Dao ngoảnh đầu nhìn lại thì Cố Nguyên

đã cầm lấy chiếc điện thoại trước cô, nhìn lướt qua màn hình anh khẽ nhíu mày

rồi điềm nhiên đưa điện thoại cho cô, sau đó đứng dậy ra khỏi phòng.

Tô Dao cầ điện thoại lên xem, là Hứa Đông Dương.

Dường như không kịp chần chừ, cô liền ấn phím từ chối

cuộc gọi rồi vịn vào đầu giường đứng dậy, mở cửa phòng ngủ. Cố Nguyên đã đứng

ngoài cửa, nghe thấy tiếng mở cửa, anh quay người lại, nhìn chiếc điện thoại đã

bị Tô Dao vứt trên giường, gương mặt khẽ hiện lên nụ cười: “Dao Dao, đến đây ăn

mấy món mẹ làm.”

Tô Dao cười với hai mẹ. Tô Thư nhìn thấy mẹ ngồi dậy

được thì vui mừng chạy lại, liền bị mẹ Tô Dao nhanh tay giữ lại: “Mẹ con bây

giờ sức khỏe không tốt, con mập như vậy không được va vào mẹ.”

Tô Dao ngồi xuống bên cạnh Cố Nguyên, mẹ Tô Dao nhìn

thấy con gái có thể đi lại thì rất vui, bà xới cho con một bát đầy. Tô Dao vừa

cầm đũa lên thì mẹ Cố Nguyên đã nói: “Yên nào, điện thoại của ai đang kêu!”

Cả nhà đều dừng lại, thần sắc Cố Nguyên càng lúc càng

trầm xuống. Tô Dao dừng đũa, nghe thấy tiếng điện thoại cứ đổ hoài không dứt

đang vang lên trong phòng ngủ của mình.

“Đi nghe đi, gọi hoài như vậy có lẽ là có việc gì

thật.”

Cố Nguyên bình tĩnh lên tiếng, Tô Dao nhìn anh hồi lâu

rồi mới chậm rãi bỏ đũa xuống nhưng ngồi yên tại đó không nhúc nhích.

Mẹ Tô Dao và mẹ Cố Nguyên thấy thái độ của anh như vậy

thì lờ mờ hiểu ra điều gì đó. Sắc mặt của mẹ Cố Nguyên cũng dần dần trở nên khó

chịu. Mẹ Tô Dao đặt đũa xuống, đứng dậy mở cửa phòng ngủ của Tô Dao rồi cầm

chiếc điện thoại, tháo pin ra khỏi máy, vứt sang một bên: “Nghe gì mà nghe,

loại người vớ vẩn, sau này không được liên lạc gì với chúng nó nữa.”

Không khí trong phòng bỗng trở nên vô cùng ngượng

nghịu. Cố Nguyên không nói, mẹ Cố Nguyên thì đanh mặt lại, Tô Dao cúi đầu, mẹ

Tô Dao thì lo lắng và ngượng ngùng.

Nào ngờ lúc đó máy bàn trong nhà lại đổ chuông liên

hồi. Mẹ Tô Dao bực mình định đi ngắt máy thì lần này Cố Nguyên ngăn bà lại:

“Mẹ,” – anh nhìn Tô Dao – “con tin Dao Dao có thể xử lí tốt những việc như thế

này. Sau này không thể lúc nào cũng ngắt máy bàn và điện thoại di động được,

tắt máy còn phải xem thái độ của cô ấy.”

Lời nói của Cố Nguyên dứt khoát đến mức chưa bao giờ

chưa bao giờ Tô Dao ng thấy. Tô Dao ngẩng đầu nhìn Cố Nguyên, cô biết là dù thế

nào đi nữa cũng không thể lẩn tránh được, đành nhấc điện thoại lên nghe trong

ánh mắt chăm chú của cả nhà: “A lô?”

“Tô Dao.”

Đầu dây bên kia, giọng của Hứa Đông Dương lộ rõ vẻ tức

giận đang bị kìm nén, còn có gì đó khác, nhưng Tô Dao bây giờ chỉ cảm thấy ánh

nhìn của mọi người trong phòng giống như những mũi kim đâm vào lưng mình nên

không nghĩ ngợi nhiều: “Anh còn tìm tôi làm gì?”

“Em ra đây, anh có việc cần nói với em.”

Hứa Đông Dương cố gắng kiềm chế cơn thịnh nộ của mình,

lần này thì Tô Dao cảm nhận được, cô từ chối anh một cách dứt khoát: “Không

phải tôi đã nói rõ với anh rồi sao, còn có gì để nói với anh nữa.”

“Em nghe cho rõ đây.” - Đầu dây bên kia Hứa Đông Dương

gằn giọng rành mạch từng câu từng chữ một – “Việc anh muốn nói với em đó là Tô

Thư hay Hứa Thư?”

“Cạch” một tiếng, chiếc điện thoại của Tô Dao rơi

xuống sàn.

Từ cạnh cô có một bàn tay kịp giúp cô nhặt chiếc điện

thoại đã rơi lên, Tô Dao kinh sợ quay đầu nhìn sang thì thấy Cố Nguyên đang

nhìn cô với anh mắt dò hỏi trong im lặng. Anh đặt ống nghe vào tay cô: “Sao

vậy, em lớn vậy rồi mà còn kinh sợ như vậy?”

Tô Dao hoang mang nhìn lướt qua hai bà mẹ đang ngồi

đằng sau mình. Cố Nguyên khẽ nhích người đủ để che ánh mắt cô nhìn về phía hai

mẹ, đồng thời không để cho hai bà nhìn thấy thái độ của cô lúc này.

Mặt Tô Dao tái nhợt, hiện rõ sự kinh hãi.

“Dao Dao.”

Hai tay Cố Nguyên nắm chặt vai cô, anh cúi người xuống

nhìn cô: “Sắc mặt của em không tốt, có phải là khó chịu lắm không?”

“Em…”

Tô Dao đang định nói thì mẹ Tô Dao nghe thấy Cố Nguyên

hỏi, không thể ngồi im được nữa, bà bèn đứng đậy, lại gần: “Làm sao, Dao Dao?

Tô Dao đành nuốt những lời định nói, gượng cười lắc

đầu: “Mẹ, con cảm thấy không thoải mái, con muốn đi nằm.”

“Đi nằm đi.”

Mẹ Tô Dao lo lắng cho sức khỏe của Tô Dao: “Cảm thấy

không thoải mái thì phải đi nằm nghỉ luôn đi.”

Nói rồi mẹ Tô Dao lên trước đỡ lấy Tô Dao từ tay Cố

Nguyên, nửa như kéo nửa như dìu cô về phía phòng ngủ: “Con đi nằm nghỉ trước,

chút nữa khỏe hơn muốn ăn gì thì nói một tiếng, mẹ làm cho con.”

Tô Dao được mẹ đưa vào phòng ngủ. Cố Nguyên đứng tại

chỗ một lúc, khi thấy cửa phòng ngủ khép lại anh mới cúi đầu, động tác đặt lại chiếc

ống nghe vào náy điện thoại khẽ dừng lại, rồi anh đặt ống nghe vào tai mình thì

đầu dây bên kia chỉ còn nghe thấy tiếng “tít tít” vọng lại.

Cố Nguyên khẽ cau mày, đặt ống nghe vào vị trí cũ.

“Cố Nguyên.” Mẹ Cố Nguyên nhìn thấy con trai đặt lại

chiếc điện thoại liền đi tới cạnh anh, quay sang nhìn cửa phòng ngủ: “Mẹ cảm

thấy Dao Dao có chuyện gì đó giấu con.”

Cố Nguyên đáp “dạ” một tiếng. Anh có thể nhìn ra được

điều đó, Tô Dao có tâm sự, anh đoán là có liên quan đến Hứa Đông Dương nhưng cụ

thể là gì thì chưa rõ.

Cố Nguyên không muốn sinh nhiều chuyện, quay sang ôm

vai mẹ mình: “Mẹ, mẹ nghĩ nhiều quá rồi, Dao Dao cả ngày ở trong tầm mắt của

chúng ta thì làm gì có chuyện gì?”

Mẹ Cố Nguyên còn muốn nói điều gì đó nhưng mẹ Tô Dao

đã bước ra từ phòng ngủ, mẹ Cố Nguyên chỉ còn cách trừng mắt nhìn con trai rồi

quay sang ôm Tô Thư: “Nào, để bà nội cho con ăn.”

Cố Nguyên dù nói với mẹ mình như vậy nhưng trong lòng

lại vô cùng lo lắng, anh quay người đi về phòng. Tô Dao vẫn chưa ngủ, đang ngồi

tựa vào đầu giường, ngẩng đầu nhìn trần nhà.

“Làm sao vậy?”

Cố Nguyên ngồi xuống cạnh Tô Dao, khẽ nắm nhẹ tay cô.

Tay cô rất lạnh, cả người cô

“Anh ta…”

Tô Dao dừng lại một lúc, vừa nãy khi về phòng cứ nghĩ

tới việc Hứa Đông Dương biết chuyện Tô Thư cô lại càng sợ hãi không biết làm

thế nào mới phải: “Anh ta, anh ta biết thân thế của Tô Thư rồi.”

Mặt Cố Nguyên khẽ biến sắc. Anh vội vàng đưa tay bịt

miệng Tô Dao, từ phòng khách vọng lại tiếng mẹ Tô Dao và mẹ Cố Nguyên đang dỗ

Tô Thư, Cố Nguyên lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, quay sang nhìn Tô Dao, khẽ

chau mày, nói nhỏ giọng: “Làm sao anh ta biết được?”

“Em không biết.”

Tô Dao hoang mang, Hứa Đông Dương đột nhiên biết chân

tướng sự việc, điều này giống như một trái bom khiến cô lo lắng tột độ: “Có thể

là mấy hôm trước Tô Thư bị ốm, gặp anh ta ở bệnh viện rồi sau đó anh ta sinh

lòng nghi ngờ, làm sao em có thể bất cẩn như vậy…”

“Em bình tĩnh lại xem nào.”

Cố Nguyên nắm chặt lấy vai cô: “Có thể anh ta chỉ hoài

nghi thôi, bây giờ đang thử em cũng nên.”

“Không thể.”

Không thể nào, Hứa Đông Dương là người nếu chưa có

chứng cứ xác thực thì anh ta sẽ không bao giờ gọi điện thoại cho cô như vậy,

hơn nữa anh ta lại dùng giọng khẳng định khi nói tới việc này.

“Anh ta muốn thế nào?’ Cố Nguyên buông tay, lặng lẽ

nhìn Tô Dao: “Em định sẽ làm sao bây giờ?”

Tô Dao nghe Hứa Đông Dương nói thì hoang mang tột độ

không thể nghĩ được là mình muốn gì.

“Em không muốn mất Tô Thư…”

“Chúng ta không thể mất Tô Thư.”

Cố Nguyên khẽ thở dài, buồn phiền kéo lại cổ áo của

mình rồi ngồi xuống bên giường: “Dao Dao, chuyện của Tô Thư không thể so sánh

với việc chúng ta li hôn, một khi bị lộ ra thì rất nhiều chuyện của ngày trước

cũng bị bới ra. Bây giờ bố mẹ hai bên nhìn bên ngoài thì vẫn ổn là vì đã tha

thứ cho chúng ta những việc trước đây, hi vọng chúng ta có thể sống tốt những

ngày về sau, vì vậy mới cố gắng ở lại đây, nhưng thực sự trong lòng suy nghĩ gì

thì chỉ bố mẹ mới biết. Nếu bây giờ lại xảy ra chuyện như thế này, em thử nghĩ

hậu quả xem.”

Những lời này dù Cố Nguyên không nói thì Tô Dao cũng

đã nghĩ tới.

Việc này khác với việc cô vô ý bị xảy thai, cô hoàn

toàn không thể dựa vào người nhà, thậm chí người mà cô cần che giấu nhất chính

là bố mẹ cô.

Trong chuyện này, người duy nhất biết rõ chân tướng,

cũng là người duy nhất có thể giúp cô là Cố Nguyên.

“Chúng ta không thể đối chọi trực tiếp với anh ta, bây

giờ phải thuận theo ý của anh ta.”

Cố Nguyên trầm ngâm: “Gọi điện thoại cho anh ta, hẹn

anh ta nói chuyện xem ý anh ta ra sao rồi chúng ta sẽ quyết định nên làm như

thế nào.”

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Sống Chung Sau Ly Hôn
Chương 22

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 22
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...