Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Sống Chung Sau Ly Hôn

Chương 31

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hứa Đông Dương nhận điện thoại của Tô Dao, không một

chút chần chừ, bèn đến chỗ hẹn. Cô ngồi ở quán trà gần công ty anh.

Anh khẽ hít sâu để không làm cho tim mình loạn nhịp

rồi chậm rãi bước tới.

“Dao Dao”. Hứa Đông Dương kéo chiếc ghế trước mặt cô

ngồi xuống.

Tô Dao nhìn anh, khẽ mỉm cười, cô lấy tài liệu hôm qua

anh đưa cho cô, đẩy về phía anh.

“Xin lỗi anh, em nghĩ em nên cho anh một câu trả lời

rõ ràng, không để anh tiếp tục làm gì vì em nữa”.

Tô Dao nhìn Hứa Đông Dương: “Có thể anh cảm thấy em

ích kỷ, nhưng em không thể ở bên cạnh anh, Tô Thư em cũng nhất định phải giữ ở

bên mình.”

Nụ cười trên gương mặt Hứa Đông Dương dần dần biến

mất, anh chỉ cảm thấy tim mình bỗng trở nên nặng hơn, đập từng nhịp một cách

khó khăn.

Dù đã từng đặt giả thiết sẽ có ngày hôm nay, nhưng khi

thực sự phải đối mặt với nó thì sự đau đớn mà anh gánh chịu vượt xa tưởng tượng

của anh.

Anh bây giờ không còn là chàng thanh niên mới hai mươi

tuổi, còn bồng bột khi đối diện với chuyện tình cảm nữa, vì vậy khi tranh giành

anh cũng lý trí và tích cực hơn nhiều.

Vì vậy, những tổn thương mà anh gánh chịu cũng trở nên

đau đớn hơn.

Hứa Đông Dương cúi đầu nhìn tập tài liệu trước mặt.

“Anh không hiểu” – Anh ngẩng đầu nhìn Tô Dao – “Dao Dao, anh rõ ràng cảm nhận

được, em vẫn còn tình cảm với anh.”

“Vâng, em không phủ nhận.”

Tô Dao cười một cách bình tĩnh: “Cũng phải rất lâu em

mới có thể nghĩ thông suốt. Khi đối diện với anh tình cảm của em dao động rất

nhiều. Ngày xưa khi sống chung với anh, em luôn nhớ anh, không thấy anh, em

luôn lo lắng, cãi nhau với anh, em lo anh bị tổn thương. Mọi tình cảm của em

dường như đều bị anh làm cho nghiêm trọng hơn. Yêu rất nhiều mà hận cũng rất

nhiều. Với Cố Nguyên thì hoàn toàn không giống như vậy.”

Tô Dao nắm chặt chiếc cốc trước mặt: “Khi sống với anh

ấy, em cảm thấy rất thanh bình. Em không cảm thấy quá thích cũng không cảm thấy

quá ghét, cứ yên ả, vì vậy lúc đó em cảm thấy mình không yêu anh ấy. Thế nhưng

không phải, Đông Dương.”

Tô Dao mỉm cười dịu dàng: “Gần đây em cũng vì một số

chuyện mới hiểu rõ, thực ra nồng nhiệt cũng thế, hoặc êm ả cũng vậy, chỉ cần

động lòng với người đó, vậy là tình yêu.”

“Cố Nguyên không giống anh. Anh ấy có thể vĩnh viễn

không bao giờ làm được như anh – tạo ra những vết sẹo sâu khắc mãi trong sâu

thẳm trái tim em, vĩnh viễn sẽ không bao giờ mất – nhưng anh ấy luôn bao dung

đối với em.” – Tô Dao nghiêng đầu nghĩ ngợi – “Bình lặng như không khí, nhưng

xa anh ấy rồi sẽ không thể nào sống được, không thể nào thở được.”

“Em đã sống với anh ấy sáu năm trong một cuộc hôn nhân

giả, thái độ của em đối với hôn nhân và tình cảm cũng khác với ngày xưa. Tình

cảm nồng nhiệt có thể là thứ tình cảm mọi người đều muốn theo đuổi, em rất may

mắn gặp được anh. Dù kết cục thế nào, chí ít anh cũng cho em cảm nhận sự đau

khổ cùng cực, cũng vì vậy em mới trưởng thành lên.”

“Người đàn ông mà phụ nữ cần và người khiến họ yêu

không giống nhau. Những điều này không nênập nhau, nhưng thực sự nó là hai mặt

đối lập. Anh là một người tình tuyệt vời, Cố Nguyên là một người chồng tuyệt

vời, thế thôi. Bỏ qua anh, em cảm thấy rất hối tiếc, nhưng nếu bỏ qua anh ấy,

em sẽ cảm thấy đau khổ. Sống với anh ấy em sẽ rất bình yên và thanh thản.”

“Em cũng không yêu cầu anh từ bỏ việc tranh quyền nuôi

dưỡng Tô Thư nữa” – Tô Dao đứng lên – “Cảm ơn anh trong thời gian này đã làm

mọi chuyện cho em và Tô Thư. Những điều em muốn nói chỉ có vậy thôi. Nếu có

thể, em hy vọng chúng ta có thể hòa giải chuyện con gái mà không phải ra tòa.

Vạn bất đắc dĩ” – Tô Dao nói nhẹ như một làn gió thoảng qua – “em, chồng em và

anh sẽ gặp nhau ở tòa.”

Nói xong tất cả, Tô Dao cảm thấy nhẹ nhõm.

Khi bước xuống lầu, cô bất giác quay đầu nhìn lại thì

thấy Hứa Đông Dương vẫn ngồi yên trên ghế.

Trong chặn đường tình yêu ngọt ngào đầu tiên của con

người, chúng ta đã gặp nhau, tiếc là khi đó cả hai còn quá trẻ.

Dù thế nào đi nữa cũng hy vọng sau này anh sẽ hạnh

phúc.

Cố Nguyên chầm chậm bước tới, ôm lấy Tô Dao: “Nói

chuyện xong rồi à em?”

“Vâng”

Cô ngẩng đầu cười với anh, vô cùng rạng rỡ.

“Từ giờ về sau em chỉ được nhìn anh, không cho em nghĩ

một giây nào tới người đàn ông khác.”

Cố Nguyên ôm lấy Tô Dao, bước dọc theo con đường dành

cho người đi bộ. Họ quyết định đi đăng ký kết hôn và tình cờ đã lựa chọn một

ngày vô cùng đẹp, khi điện thoại sang rồi mà vẫn phải xếp hàng, bây giờ lái xe

qua đó là vừa kịp lúc.

“Anh còn nhớ lần đầu tiên khi chúng ta đi đăng ký

không?”

Tô Dao ngẩng đầu nhìn Cố Nguyên. Cố Nguyên nhớ lại,

lắc đầu: “Việc lâu như vậy rồi ai còn nhớ”

“Em vẫn nhớ. Khi đó anh với em nhận được giấy đăng ký

kết hôn, em ngượng muốn chết, đột nhiên trong tiềm thức hiện lên suy nghĩ rằng

em và anh về pháp luật đã thực sự trở thành vợ chồng…”

Cố Nguyên cúi đầu nhìn Tô Dao, cười một cách dịu dàng.

Anh vẫn nhớ.

Hôm đó trời mưa rất to, anh đón Tô Dao từ nhà cô. Hai

người đi đang ký cũng chẳng cầm tay nhau. Lúc đó có lẽ vẫn còn sớm, cũng có thể

là do thời tiết nên những người đi đăng ký còn rất ít. Đến kẹo hai người cũng

không chuẩn bị. Khi đi ra anh cũng có cảm giác hơi là lạ. Từ giờ về sau người

con gái mà mình bảo vệ từ bé giờ đã là vợ mình về mặt pháp luật rồi.

“Tô Dao”

Cố Nguyên kéo tay Tô Dao lại, cúi đầu cụng vào trán cô:

“Anh yêu em”

Tô Dao nhẹ nhàng ngẩng lên nhìn anh, nói khẽ: “Em cũng

yêu anh.”

Sau đó hơn nửa tháng, vụ xét cử quyền nuôi dưỡng Tô

Thư đã được mở ra tòa. Qua một thời gian dài thẩm định và điều tra, tòa án công

nhận Tô Thư từ nhỏ đã ở bên cạnh mẹ, hơn nữa gia đình người mẹ tương đối ổn

định, có thu nhập cao và ổn định, vì vậy không nhất thiết phải thay đổi quyền

nuôi dưỡng, bác bỏ lời thỉnh cầu của Hứa Đông Dương.

Nỗi lo lắng cuối cùng trong lòng Tô Dao giờ cũng được

trút bỏ.

Khi kết thúc phiên xét xử, Hứa Đông Dương vẫn đứng đó

chưa đi, im lặng nhìn Tô Dao và Cố Nguyên mỗi lúc một tiến lại gần.

“Tôi có thể nói chuyện với cô ấy vài lời không?” – Hứa

Đông Dương lên tiếng.

Cố Nguyên không phản đối, cúi đầu hôn lên trán Tô Dao:

“Anh ở ngoài chờ em”

“Dù kết cục có thế nào đi nữa thì ít nhất anh cũng đã

từng cố gắng, anh cũng sẽ không cảm thấy hối tiếc.

Hứa Đông Dương lên tiếng rồi lấy ra tập tài liệu đó,

đưa cho Tô Dao: “Anh cũng không nhận được quyền nuôi con, di chúc cũng tự nhiên

không có tác dụng. Nhưng căn hộ này cho em, anh hy vọng vẫn để tên con, đây là

một chút thành ý của người làm cha như anh.”

Tô Dao nhận lấy.

“Dao Dao, anh có thể có hai yêu cầu không?”

“Anh cứ nói đi.”

“Anh hy vọng em nói với Tô Thư rằng anh là cha ruột

của con. Hơn nữa, anh hy vọng sau này anh cũng vậy, ba mẹ anh cũng vậy, có thể

thường xuyên gặp gỡ con, vì dẫu sao nó cũng là con gái của anh.”

“Vâng”

“ Vậy… chúc em hạnh phúc.”

Hứa Đông Dương đưa tay ra. Tô Dao và anh khẽ nắm tay

nhau. Anh nắm tay cô mỗi lúc một chặt rồi quyết định buông ra, quay người bước

đi.

Ngày mồng một tháng năm, bố mẹ Hứa Đông Dương qua đón

Tô Thư đi chơi. Thế là Tô Dao và Cố Nguyên – hai người quyết định về Bình Thành

một chuyến.

Bất luận thế nào thì đối với những việc cần giải quyết,

lẫn tránh cũng không có ích gì.

Hai người đến nhà Tô Dao trước.

Bố mẹ Tô Dao cũng vô cùng mừng rỡ khi thấy hai con trở

về. Cố Nguyên ngồi trong nhà không lâu thì cha anh nhận được tin vội sang bên

này để gặp con trai và con dâu.

Cả nhà vui vẻ quay quần bên nhau làm cơm. Gần tới trưa

ba Cố Nguyên gọi Cố Nguyên và Tô Dao tới: “Các con sang bên đó thành tâm thành

ý mời mẹ con qua ăn cơm đi, dù bà ấy không phải như thế nào thì bà ấy vẫn là mẹ

con, hơn nữa ban đầu bà ấy cũng vì muốn tốt cho con.”

Ba Cố Nguyên thở dài: “Tính khí của bà ấy rất nóng

nảy, mấy chục năm nay ta sống với, huống hồ chuyện lần này nguyên nhân ban đầu

cũng là do các con không phải, cứ qua bên đó nhận lỗi với mẹ các con, ta nghĩ

cũng không khó lắm đâu.”

“Ông thông gia nói đúng.”

Mẹ Tô Dao bước tới, kéo Tô Dao: “Đi đi, các con mời mẹ

Cố Nguyên sang đây ăn cơm.”

Tô Dao và Cố Nguyên đưa mắt nhìn nhau, anh siết chặt

tay cô động viên, hai người cầm tay nhau đi sang nhà Cố Nguyên.

Nhà bên kia ồn ào náo nhiệt còn nhà Cố Nguyên thì vắng

lặng lạ lùng.

Khi xe của Cố Nguyên vào trong khu, mẹ Cố Nguyên biết

rằng con trai mình đã về, nhưng cơn giận dữ trong lòng bà vẫn chưa ngui ngoai,

con trai và chồng đều không bênh mình nên bà rất đau lòng.

Cố Nguyên và Tô Dao đẩy cửa bước vào, thấy mẹ đang

ngồi một mình trên ghế sofa coi tivi. Thấy con trai, ánh mắt bà sáng lên nét

vui mừng, nhưng khi nhìn thấy Tô Dao bên cạnh, bà lại tức giận. Bà ngoảnh đầu

quay đi.

Cố Nguyên siết chặt tay Tô Dao động viên cô, rồi bước

tới cạnh mẹ: “Mẹ, qua bên kia ăn cơm đi.”

“Cơm nhà họ Tô các người tôi ăn không nổi.”

Mẹ Cố Nguyên ngoảnh mặt sang một bên: “Còn nữa, đừng

gọi tôi là mẹ, tôi không có đứa con chỉ cần vợ, không cần mẹ như anh.”

“Mẹ!” – Cố Nguyên nắm chặt tay mẹ - “Con làm sao mà

không cần mẹ? Là mẹ cứ luôn đe dọa cắt đứt tình mẹ con, không cần con, không

đúng sao?”

Mẹ Cố Nguyên nổi trận lôi đình, quay sang trừng mắt

nhìn anh: “Đúng, tôi muốn chấm dứt tình mẹ con với anh, anh đi ra kia, đem theo

cả người đàn bà của anh đi ra ngoài cho tôi.”

Mẹ Cố Nguyên nói rồi đứng dậy, đẩy Cố Nguyên ra ngoài,

đi qua chỗ Tô Dao, bà đưa tay đẩy cô một cái. Không ngờ Tô Dao sợ quá, lùi lại

đằng sau, bước chân của cô bị hẵng lên ngã nhào xuống Sau lưng là chiếc bàn

thủy tinh. Tô Dao ngã vào chiếc bàn, trong phòng choang lên tiếng người ngã và

tiếng kính vỡ.

Mặt Cố Nguyên biến sắc, quay sang nhìn, Tô Dao ngã vào

đám kính vỡ rồi bị hôn mê, lộ ra ngoài làn da toàn vết thương, máu tươi từ từ

loang ra.

“Dao Dao”

Cố Nguyên thận trọng bế Tô Dao lên, kinh hãi lạc cả

giọng. Tiếng động lớn như vậy làm cho kinh động nhà bên cạnh, cũng làm kinh

động tới hàng xóm. Bố mẹ Tô Dao vừa vào cửa đã thấy cảnh tượng này cũng kinh

hãi, gần như ngất đi.

“Nhanh, gọi xe cứu thương.”

Ba Cố Nguyên đẩy đám người đang đứng ngoài cửa ra,

bước vào gọi xe cấp cứu rồi quay đầu nhìn mẹ Cố Nguyên đang hoảng sợ: “Bà làm

sao thế, con trai, con dâu dù ngày xưa có làm gì không đúng nhưng chúng nó

thương yêu nhau, muốn ở cùng nhau, tại sao bà không nhìn thấu? Bà rốt cuộc bận

tâm điều gì, có gì quan trọng hơn hạnh phúc cả đời của con trai bà? Vợ tôi sao

lại như vậy hả trời?”

Ba Cố Nguyên nổi giận lôi đình, từ trước đến nay ông

chưa bao giờ nổi giận như thế, ông cũng không bận tâm đến hàng xóm láng giềng

đang có mặt ở đây, nói những lời nặng nề với bà.

Vừa nói xong thì xe cứu thương đã tới, Cố Nguyên bế Tô

Dao lên xe, đi tới bệnh viện.

Tô Dao hôn mê cho tới buổi chiều thì tỉnh lại.

Cô bị thương cũng không nặng lắm, chỉ là khi ngã bị

đập đầu nên mới bị hôn mê. Còn những vết thương trên người tuy nhìn qua thì rất

đau nhưng chỉ bị cào xước, may mà không có miếng kính nào đâm vào người.

Khi Tô Dao tỉnh lại thì Cố Nguyên đang ngủ gục bên

cạnh cô. Cô đưa tay vuốt tóc anh, khẽ như vậy nhưng anh đã tỉnh dậy.

“Dao Dao, bây giờ em cảm thấy thế nào, có đỡ hơn chút

nào không?”

Cô mỉm cười: “Em không sao.

“Ai nói không sao?”

Mẹ Tô Dao đẩy cửa bước vào, nhìn thấy cảnh này, bà đặt

bình nước trên tay lên chiếc tủ đầu giường: “Con ngã lần này suýt chút nữa là

hỏng đứa con trong bụng con có biết không?”

Cố Nguyên muốn ngăn mẹ Tô Dao nhưng tiếc là không kịp

nữa.

Tô Dao lắp bắp: “Mẹ, mẹ nói gì ạ?”

“Đứa con ngốc nghếch này, con có mang mà không biết?”

Mẹ Tô Dao ngồi xuống: “May là con may mắn, không làm

hỏng đứa bé, nếu không…”

“Mẹ”

Tô Dao ngăn không cho mẹ nói tiếp, mẹ Tô Dao cảm thấy

suýt chút nữa thì mình nói ra chuyện Tô Dao sẩy thai lần trước, bà vội bụm

miệng: “ Ai da, mẹ ra ngoài mua cho con chút gì ăn.”

Cố Nguyên nhìn bà đi ra khỏi phòng bệnh, trong lòng

biết rõ những lời mẹ Tô Dao không nói ra nhưng anh không muốn Tô Dao khó xử,

chỉ nắm tay cô giả như không hiểu: “Dao Dao, việc em có mang, ba mẹ anh cũng

mới biết. Mẹ rất hối hận, khi đó thực sự bà không cố ý.”

“Em biết.”

Tô Dao lên tiếng: “Thực ra khi đó mẹ không chạm vào em,

là em sợ quá lùi ra sau nên mới ngã”

Cố Nguyên cúi đầu hôn nhẹ vào tay cô.

Đứa con thứ hai ngày của anh lại tới một cách bất ngờ

trong hoàn cảnh không hề dự đoán trước.

Đứa con này là liều thuốc tốt nhất hòa giãi những mâu

thuẫn trong gia đình anh bây giờ. Anh đã từng cảm thấy đau đớn tột cùng khi mất

đi đứa con đầu tiên. Nhưng anh hứa với cô, Tô Thư là con của họ, cô cũng đã

từng không muốn có con với anh, cũng vì thế mà cô giấu anh, bỏ đứa con thứ

nhất. Bây giờ cô có để lại cốt nhục giữa anh và cô không

Cố Nguyên không muốn nghĩ tiếp nữa.

“ Nếu em cảm thấy khó xử, đứa con này nếu không muốn,

chúng ta không cần giữ…”

Tô Dao đưa tay bịt miệng Cố Nguyên lại: “Em xin lỗi Cố

Nguyên.”

Tô Dao nhớ tới những lời ba từng nói với cô, hai người

ở bên nhau, thành thật, tin tưởng, hiểu nhau, bao dung là những điều tối thiểu.

Nhưng con người luôn ích kỷ, vì thế mà thành thật luôn trở thành điều lý tưởng.

Họ đã trãi qua biết bao nhiêu chuyện như vậy là vì

trong cuộc sống hôn nhân của họ có rất nhiều hiểm họa tiềm ẩn. Vậy bây giờ là

lúc cô nên nói cho anh biết những sự việc đã diễn ra

“Xin lỗi anh… có một chuyện mà em chưa nói cho anh

biết…” – Tô Dao ngập ngừng – “Chúng ta đã từng có một đứa con, nhưng vì em bất

cẩn nên đã bị sẩy thai. Em sợ anh trách em nên em không dám nói anh biết.”

Sắc mặt Cố Nguyên dịu đi, anh nắm chặt tay cô đưa lên

miệng hôn: “Ừm”

“Trước đây em không có niềm tin với anh, em sợ em và

anh xây dựng gia đình sẽ làm tổn thương Tô Thư. Nhưng bây giờ em biết, anh thực

sự yêu em và Tô Thư.”

Tô Dao mỉm cười nhẹ nhàng: “Trong lúc khó khăn như vậy

em còn muốn bằng mọi cách giữ Tô Thư lại, đứa con này của anh và em sao em lại

không muốn?”

Gương mặt của Cố Nguyên sáng bừng lên theo những lời

của cô, nghe cô nói hết câu cuối cùng, anh đứng dậy ôm cô thật chặt: “Anh yêu

em, Dao Dao.”

“Ừm”. Tô Dao lùi lại phía sau, ôm lấy gương mặt anh

rồi nhẹ nói: “Em cũng yêu anh.”

Anh chầm chậm cúi đầu xuống, nhẹ nhàng hôn cô.

Hạnh phúc vẫn ở những nơi chúng ta tìm thấy được, chỉ

cần đưa tay ra là chúng ta có thể chạm tới

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Sống Chung Sau Ly Hôn
Chương 31

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 31
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...