Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Sống Chung Sau Ly Hôn

Chương 17

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tô Dao không biết là Cố Nguyên đi tìm Hứa Đông Dương,

khoảng sáu giờ tối cô tới Bình Thành, vừa kịp cùng cả nhà ăn cơm

Bố mẹ hai bên hỏi vài câu liên quan đến việc làm thủ

tục, Tô Dao theo lời dặn của Cố Nguyên đáp lại qua loa. Mẹ Tô Dao quay sang an

ủi cô: “Nếu đã như vậy cũng đừng lo lắng, dứt khoát sang năm chuyển hộ khẩu về.

Nếu vì việc Tô Thư đi học thì có thể chuyển hộ khẩu của con bé về với bố mẹ

trước.”

Tô Dao cười cười không nói gì, trong mắt cô là cả một

sự lo âu. Hộ khẩu của cô không rút ra được, Tô Thư và cô cùng chung một hộ khẩu

cũng sẽ không rút ra được. Hứa Đông Dương có lẽ chỉ muốn ngăn chặn cô và Cố

Nguyên tái hôn, nhưng không biết là đã vô tình nắm trúng nhược điểm lớn nhất

của cô.

Buổi tối Tô Thư làm nũng mẹ hồi lâu rồi mới ngủ được.

Tô Dao chào bố mẹ Cố Nguyên, nói Cố Nguyên hôm nay chưa về nên tối nay về nhà

mình ngủ, bố mẹ anh đồng ý.

Mẹ Tô Dao bế Tô Thư đặt vào phòng của cô rồi kéo con

gái ra ngoài phòng khách ngồi, vừa xem tivi vừa nói chuyện.

Tô Dao trong lòng nặng trĩu lo âu nên nên đáp qua quýt

câu được câu chăng. Mẹ Tô Dao nói chuyện gia đình, rồi đột nhiên chuyển chủ đề,

nhắc tới việc cô và Cố Nguyên: “Dao Dao, lần trước nhà Cố Nguyên có nhắc tới

việc sinh thêm đứa nữa, nếu các con định có con thì bây giờ tranh thủ luôn đi.

Con bây giờ cũng không còn trẻ nữa, vài tuổi nữa mới sinh thì không tốt cho cả

mẹ lẫn con.”

Mẹ Tô Dao vừa nói ra câu này, Tô Dao lại nghĩ tới một

việc quan trọng. Tối hôm qua không biết Cố Nguyên có dung biện pháp bảo vệ gì

không.

Cô cúi đầu nhớ lại kĩ càng, nhưng mãi cũng không nhớ

ra.

“Nói con đó, cái con này, mẹ với con nói chuyện mà con

cứ thả đầu óc đi đâu.”

Mẹ Tô Dao đập vào Tô Dao một cái, Tô Dao giật mình

bừng tỉnh, cười lấp liếm: “Sinh con không phải là chuyện nhỏ, lẽ nào nói sinh

là sinh sao ạ?”

“Ban đầu khi con khai hộ khẩu cho Tô Thư, nói theo họ

Tô, bố đã không đồng ý.” Không ngờ bố Tô Dao đứng bên cạnh nói: “Bây giờ tuy

nói nam nữ đều như nhau nhưng Trung Quốc vẫn là một nước truyền thống. Nói một

câu khó nghe, con và Cố Nguyên có Tô Thư lại để con bé theo họ Tô, bên ngoài

không biết có bao nhiêu người cười Cố Nguyên nhà rể ngoài cổng nhà ta. May là

nhà ta và nhà Cố Nguyên có mối thâm giao. Tuy họ không nói ra nhưng không có

nghĩa là bạn bè thân thích của nhà Cố Nguyên không nói.”

Bố Tô Dao nhìn Tô Dao, nói: “Con phải nghĩ cho Cố

Nguyên một chút. Nếu thực sự muốn có thêm đứa nữa thì phải tranh thủ, cũng nên

chặn miệng những kẻ bên ngoài. Nếu không muốn có thêm nữa thì phải đổi họ cho

Tô Thư, đổi thành họ Cố.”

Tô Dao thật không nghĩ rằng bên ngoài lại có nhiều lời

gièm pha như vậy. Cố Nguyên chưa bao giờ nhắc tới trước mặt cô, bố mẹ Cố Nguyên

cũng thương cô, không thể hiện thái độ gì về chuyện này, chỉ thỉnh thoảng hỏi

cô khi nào sinh thêm đứa nữa.

Họ Tô Thư dù thế nào cũng không thể đổi được. Con bé

rốt cuộc không phải con đẻ của Cố Nguyên nên không thể mang họ Cố, lấy theo họ

cô đã là một bí mật của cô rồi.

Lẽ nào thực sự phải có thêm một đứa nữa?

Nghĩ tới đây, Tô Dao không thể không suy đoán suy nghĩ

của Cố Nguyên. Sáu năm nay anh đối với Tô Thư như cha ruột đối vói con gái,

nhưng Tô Thư và anh rốt cục không có quan hệ huyết thống, hơn nữa khi đó hai

người còn chưa có quan hệ với nhau. Bây giờ mọi việc đã thay đổi, Cố Nguyên

liệu có muốn một đứa con hoàn toàn thuộc về anh và cô hay không?

Tô Dao cảm thấy đau đầu.

Cô chưa bao giờ nghĩ tới sẽ có đứa con thứ hai. Theo

cách nhìn của cô, nếu sinh thêm một đứa nữa thì tình cảm cha mẹ dành cho con

cái cũng bị chia sẻ, nhất là đối với gia đình đặc biệt của cô và Cố Nguyên sau

khi tái hợp. Nếu cô có thêm đứa con thứ hai, chắc chắn sẽ không công bằng với

Tô Thư.

“Con trở về thì không nên đi tìm việc nữa, nên theo

lời của mẹ chồng con, tới công ty của Cố Nguyên làm việc.”

Mẹ Tô Dao tiếp tục ngồi bên cạnh dặn dò: “Đừng nói với

mẹ nào là phụ nữ phải độc lập, không được dựa vào đàn ông. Ban đầu thấy con tốt

nghiệp rồi tự tìm việc, khi đó điều kiện của Cố Nguyên cũng không tốt lắm, nên

mọi người để mặc con. Bây giờ tình hình đã khác, công ty của Cố Nguyên làm ăn

tốt như vậy, phụ nữ có chỗ dựa thì dựa, nếu không, con lấy người ta làm gì, kết

hôn làm gì?”

Tô Dao định nói gì đó nhưng mẹ cô đã trừng mắt nhìn

cô, chặn lời cô lại: “Con được gả cCố Nguyên thì là dâu họ Cố, dựa vào họ là

điều hiển nhiên.”

Đây là vấn đề quan niệm, Tô Dao biết không nói chuyện

được với mẹ nên im lặng.

“Còn nữa…”

Mẹ Tô Dao ngồi sát lại gần Tô Dao hơn: “Năm nay, Cố

Nguyên ba mươi tuổi, đẹp trai như vậy, lại có tài có của, bình thường con phải

chú ý nhiều hơn, đừng để nó ong bướm bên ngoài.”

“Mẹ!” – Tô Dao dở khóc dở cười – “Cố Nguyên không phải

người như vậy.”

“Đàn ông mà tin được thì con lợn cái cũng biết trèo

cây.”

Mẹ Tô Dao vỗ vỗ tay cô: “Nghe lời mẹ, cẩn thận không

thừa. Người đàn ông của mình thì mình phải coi cho kỹ, dù nhân phẩm của Cố

Nguyên tốt nhưng cũng không ngăn được những người khác quấn lấy nó. Đàn ông có

mấy người có thể đứng vững được?”

Bố Tô Dao nghe vậy cũng không vào tai: “Được rồi, Cố

Nguyên không phải là người như vậy.”

“Ông đừng có nói xen vào.”

Mẹ Tô Dao quay lại nhìn bố Tô Dao: “Các người cùng là

đàn ông thì bênh vực nhau. Không phải tôi đã nói rõ với Tô Dao rồi sao, sau này

mà nó thiệt thòi thì ông chịu trách nhiệm.”

“Tôi gánh không nổi.”

Bố Tô Dao bực mình đứng dậy, nhìn đồng hồ treo trên

tường: “Hơn mười hai giờ rồi, nếu không có việc gì thì đi nghỉ sớm đi.” Nói rồi

nhìn Tô Dao ra hiệu.

Tô Dao nhịn cười không được, biết là bố đang giải vây

cho mình, bèn đẩy mẹ ra: “Mẹ, muộn lắm rồi, mẹ đi ngủ đi.”

Đang nói chuyện, cửa lớn đột nhiên vang lên tiếng gõ

cửa, ba người trong nhà quay ra nhìn nhau. Bố Tô Dao bước lại mở cửa: “Nửa đêm

ai còn tới muộn như vậy?”

Cửa vừa mở, Cố Nguyên lạnh run đứng bên ngoài: “Mẹ,

bố, Dao Dao.

“Ôi, đêm mà con cũng lái xe từ Nam Thành về ư?”

Mẹ Tô Dao không nhịn được, lên tiếng trách móc: “Trời

lạnh như vậy, lái xe đêm nguy hiểm lắm, sáng mai về có tốt hơn không?” – nói

rồi vội đi rót nước nóng – “Vào đây nhanh lên cho ấm.”

“Con vừa về nhà, mẹ con nói Dao Dao tối nay không ngủ

ở nhà nên con qua đây luôn.”

Cố Nguyên bước vào, ngãi ngãi đầu ngại ngùng, cảm ơn

mẹ Tô Dao rồi nhận lấy ly nước.

Mẹ Tô Dao cười: “Bố mẹ con ngủ cả chưa? Đêm nay con

ngủ bên này nhé.” Nói rồi ngáp một tiếng, bà nhìn bố Tô Dao nháy mắt: “Chúng ta

đi nghỉ thôi.”

Bố Tô Dao đáp lại, hai người quay người đi lên phòng.

Cố Nguyên đặt cốc nước nóng xuống, kéo Tô Dao vào

phòng.

Tay anh lạnh cóng, người anh vẫn còn hơi lạnh. Tô Dao

giúp anh cởi áo khoác ngoài: “Sao người anh lại lạnh như vậy? Trên xe anh không

mở điều hòa sao?”

“Mở rồi.” Cố Nguyên ngồi xuống cạnh giường, kéo Tô Dao

đang đứng trước mặt mình, ôm vào lòng: “Mẹ nói em sang bên này ngủ, anh đứng ở

sân một lúc, nhìn thấy đèn phòng khách còn sáng nên mới quyết tâm sang gõ cửa.”

“Anh không sợ lạnh à?”

Tô Dao đưa tay vuốt má anh. Anh quay đầu hôn vào tay

cô: “Anh không nhịn được, anh muốn nhìn thấy em.”

“Đã hơn ba mươi tuổi rồi, làm sao mà lại quyến luyến

thế này?” Tô Dao cười cười. Nụ cười nhẹ nhàng của cô khiến anh cảm thấy lái xe

đêm hôm về cũng đáng, đứng lâu ở ngoài sân như vậy cũng đáng.

Cố Nguyên nằm ra sau, kéo Tô Dao ngã người xuống, rồi

đè cô xuống, hôn lên môi cô.

Ham muốn kìm nén lâu như vậy, làm sao mà một đêm có

thể khiến anh thỏa mãn?

Ban đầu là nụ hôn nhẹ nhàng êm á rồi sau đó nóng bỏng

ngây ngất. Hơi thở Cố Nguyên càng lúc càng gấp, tay của anh lần cởi áo cô, cúi

xuống vuốt ve thân thể cô. Tô Dao nhớ lại chuyện hôm trước, nâng đầu Cố Nguyên,

bắt anh tạm thời dừng lại: “Đêm qua anh có dùng bao cao su không?”

Cố Nguyên khẽ chau mày: “Trong hoàn cảnh đó làm sao

anh có thể nghĩ tới việc dùng bao?”

Không phải vì anh không nghĩ tới việc kiềm chế bản

thân, anh muốn có con với cô.

“Anh…” – Tô Dao tức giận, nhưng có chút lo lắng - “Có

bầu thì sao?”

“Dao Dao” – Cố Nguyên đưa tay vuốt mặt cô, nhìn cô lặng

lẽ: “Sinh cho anh một đứa con không tốt sao?”

Tô Dao không biết phải nói với Cố Nguyên thế nào về

việc con cái.

Nói không muốn có con của anh? Nhìn sự kì vọng ở sâu

trong mắt anh, lời nói đang định thốt ra Tô Dao đành nén lại, cô muốn chọn một

thời điểm khác cùng anh ngồi bàn bạc vấn đề này. Ban đêm anh về bị lạnh lâu như

vậy, cô không nhẫn tâm nói đến những việc khiến anh không vui vào lúc này.

Ngày thứ hai tỉnh dậy vẫn là toàn thân ê ẩm.

Cố Nguyên dường như không hề biết kiềm chế, ban đầu cô

nghĩ rằng một người đàn ông hơn ba mươi tuổi thì thể lực cũng kém hơn một chút,

nhưng ở Cố Nguyên chẳng thấy có dấu hiệu gì cả.

Nhân lúc Cố Nguyên còn đang ngủ say, Tô Dao thức dậy

sớm, vội chạy ra tiệm thuốc vừa mở cửa mua một liều thuốc tránh thai khẩn cấp,

cô hy vọng không quá muộn.

Mua thuốc xong Tô Dao đi sang chợ rau gần đó, mua ít

rau cải, vừa xách rau cải vừa chầm chậm bước về nhà.

Buổi sáng rất lạnh, hơi thở trước mặt biến thành khói.

Không biết là Cố Nguyên đã thức dậy hay chưa, Tô Dao còn đang suy nghĩ như vậy

thì từ xa đã nhìn thấy anh đứng ở cổng sân. Nhìn thấy cô, anh sải bước băng

qua.

Cố Nguyên đưa tay ra cầm lấy chiếc túi trên tay cô rồi

vuốt tóc cô, ôm cô vào lòng, cả hai cùng thả bước chầm chậm về nhà: “Sớm vậy mà

em đã dậy rồi, sao em không ngủ thêm một lúc nữa?”

“Em không ngủ được, dậy giúp mẹ mua ít rau.”

“Ngủ không được, lẽ nào đêm qua anh chưa cố gắng đủ

sao?” Anh cúi đầu, mỉm cười trêu cô.

Tô Dao đỏ mặt, đưa tay ra véo nhẹ anh thì bị anh nắm

tay lại, nhoài người sang hôn môi cô, thở dài một tiếng: “Dao Dao, em không

biết đâu, không nhìn thấy em là anh luôn cảm thấy bất an.”

Đúng rồi, cảm thấy bất an, anh vẫn chưa đủ tự tin rằng

mình đã hoàn toàn sở hữu được cô.

Giữa hai người tuy đã có những bước đột phá khiến cho

Tô Dao đứng về phía anh, nhưng trong lòng anh vẫn còn những ưu tư. Anh vẫn còn

nhớ lúc trong siêu thị, khuôn mặt cô bao trùm sự đau thương tuyệt vọng, anh

cũng vẫn nhớ khi từ công ty Hứa Đông Dương về, cô đã tắm nước lạnh trong nhà

tắm lâu thế nào.

Anh biết dù thế nào đi nữa, người đàn ông đó đã để lại

một dấu ấn sâu sắc trong cuộc đời cô, dù đã sáu năm nhưng khi gặp lại, cô không

thể không quan tâm đến anh ta.

Bởi vì bất an, bởi vì hoài nghi, anh luôn cần một thứ

để khẳng định tình cảm giữa anh và cô, để chứng minh giữa anh và cô có một mối

quan hệ bền chặt không gì phá vỡ được. Sợi dây kết nối không thể mài mòn, sợi

dây kiên cố nhất hiển nhiên là đứa con.

Cũng như là một sự so sánh trong tiềm thức, dường như

có đứa con giữa anh và Tô Dao, anh mới thực sự có thể phân chia cao thấp với

Hứa Đông Dương, không cảm thấy lo lắng như lúc này.

Hai người về đến nhà Cố Nguyên, mẹ Cố Nguyên đã thức

dậy, đang chuẩn bị đồ ăn sáng, nhìn thấy các con, bà gọi họ vào phòng. Bàn tròn

toàn là lễ phẩm chúc tết bà con thân thích, mẹ Cố Nguyên hầu hết đều đã đánh

dấu từng lễ một, bà muốn Cố Nguyên lái xe đến từng nhà biếu lễ trước mười hai

giờ.

Đây là phong tục của địa phương, vào ngày 25 tháng

chạp, trước mười hai giờ trưa phải đem biếu lễ hết cho bà con thân thích, cầu

mong những điều tốt lành. Cố Nguyên đáp “dạ” một tiếng rồi vào phòng, trên

giường chất đống lễ phẩm các loại

Cố Nguyên thở dài một tiếng rồi bắt đầu đem lễ ra

ngoài. Mẹ Cố Nguyên đi theo, ngồi xuống cạnh giường, cùng Tô Dao thu dọn, sắp

xếp lại những lễ nhỏ trên giường.

Mẹ Cố Nguyên cầm lấy một chiếc quần của trẻ nhỏ, đưa

cho Tô Dao xem: “Cậu của Cố Nguyên vừa rồi có một thằng cháu trai, sang năm là

đầy tháng. Mẹ cũng không biết tặng nhà bên cái gì nên mua toàn đồ dùng cho trẻ

con. Con xem đồ trẻ con bây giờ so với đồ của Tô Thư mấy năm trước. mẫu mã

chủng loại nhiều vô kể.”

Tô Dao đáp “dạ”một tiếng rồi cầm lấy chiếc túi mẹ đưa

để xem, vừa nhìn đã thấy đây là loại quần áo vô cùng mềm mại: “Đồ trẻ con bây

giờ càng lúc càng tốt.”

Mẹ Cố Nguyên nhìn sắc mặt Tô Dao, bà bắt đầu thăm dò:

“Dao Dao à, trước đây Cố Nguyên đi đông đi tây, bây giờ đã ổn định rồi, các con

dự định bao giờ có thêm cháu nữa?”

Tô Dao bất ngờ, không ngờ mẹ chồng cô cuối cùng cũng

không kìm nén được, đang hỏi cô trực tiếp về vấn đề này. Cô chưa kịp trả lời

thì Cố Nguyên đã sắp xếp xong đồ đạc, quay trở lại phòng, nghe thấy câu hỏi của

mẹ mình.

Cố Nguyên bước đến ôm lấy Tô Dao, nhìn về phía mẹ, mỉm

cười: “Mẹ, nếu không có gì đặc biệt thì sang năm, đợi đến sang năm chúng con sẽ

sinh thêm một nhóc nữa.”

“Tốt, tốt.”

Mẹ Cố Nguyên nghe vậy cười rạng rỡ: “Cũng may các con

đều về Bình Thành, Dao Dao sinh con, mọi người còn có thể giúp một tay chăm sóc

hoặc trông nom Tô Thư. y da, thì ra các con cũng sớm có kế hoạch rồi, mẹ với bố

con cứ lo lắng phí công.”

Tô Dao ngẩng đầu nhìn Cố Nguyên, buồn buồn không nói

gì.

Thật lâu mới chuyển được toàn bộ lễ phẩm lên xe, sau

khi giúp Cố Nguyên sắp xếp xong lễ phẩm, Tô Dao đóng cửa xe lại, đứng bên ngoài

cửa xe nhìn Cố Nguyên: “Chút nữa Tô Thư dậy, em trông con, anh đi sớm về sớm.”

“Dao Dao.” Cố Nguyên hạ kính cửa xuống, nhìn cô: “Có

phải là em không vui?”

Tô Dao

Anh nhìn cô hồi lâu: “Có phải vì việc có con không?”

“Chỉ là em không thích việc lớn như vậy mà anh không

hề hỏi qua ý kiến của em đã vội đưa ra lời hứa dứt khoát như vậy.”

“Dao Dao”

Cố Nguyên ngừng lại, cảm thấy tim mình nhói đau: “Có

phải là em không muốn có con với anh?”

Tô Dao ngẩng đầu nhìn Cố Nguyên, dường như có một sức

ép ập tới. Anh đang đợi câu trả lời của cô.

“Em chỉ cảm thấy như vậy thật không công bằng với Tô

Thư.”

Tô Dao do dự hồi lâu, quyết định nói thật những gì

mình đang suy nghĩ. Nếu không giải quyết thì việc này sẽ luôn tồn tại giữa anh

và cô.

“Anh đối với Tô Thư không tốt sao?”

Cố Nguyên nhướng mày, giọng có vẻ không vui: “Sáu năm

nay, lẽ nào anh không coi con bé như con mình sao?”

“Không phải…” – Tô Dao khó nhọc lựa chọn lời lẽ, cô

muốn nói rõ suy nghĩ của mình nhưng lại không muốn làm tổn thương Cố Nguyên –

“Con bé rốt cuộc vẫn không phải là con đẻ của anh, nếu có thêm đứa nữa chắc

chắn tình yêu và sự quan tâm của chúng ta dành cho con sẽ bị san sẻ, em…”

“Tô Dao.”

Cố Nguyên ngắt lời Tô Dao một cách dứt khoát: “Thực ra

người để ý là em chứ không phải anh, em luôn nghĩ Tô Thư không phải con gái

ruột của anh, anh có con mình rồi chắc chắn sẽ ghét bỏ con bé.”

Cố Nguyên dừng lại một lúc rồi nói tiếp: “Em nói rằng

như vậy là không công bằng với Tô Thư, nhưng em không nghĩ rằng, như vậy có

công bằng với con của chúng ta hoặc có công bằng với anh hay không?”

Dứt lời, Cố Nguyên hạ cửa xe xuống rồi lái xe đi.

Tô Dao đứng nguyên tại chỗ hồi lâu, lời nói của Cố

Nguyên khiến trái tim cô như tắc nghô cảm thấy khó chịu vô cùng.

Muốn có một kết cục lưỡng toàn xem ra thật khó.

Chiếc xe của Cố Nguyên vừa ra khỏi sân chưa đầy một

phút thì chiếc xe SUV màu đen đã ngoặt vào trong sân.

Tô Dao đang định quay người bước vào nhà, nghe thấy

tiếng xe hơi, nghĩ là Cố Nguyên quay về, cô vội quay người nhìn lại thì chết

sững tại chỗ.

Chiếc SUV màu đen dừng lại, bước xuống là một người

đàn ông cao lớn, anh bước thẳng tới phía cô.

Hứa Đông Dương tháo găng tay ra, anh nhìn quanh, cuối

cùng dừng lại ở Tô Dao: “Tôi còn cho rằng chỗ này rất khó tìm, không ngờ lại dễ

tìm như vậy.”

Tô Dao cảm thấy vô cùng bực bội, vừa mới tranh cãi với

Cố Nguyên thì người cô không muốn gặp nhất lại tìm tới.

“Thì ra nhà em ở đây.” – Hứa Đông Dương dừng lại hồi

lâu rồi quan sát thái độ của Tô Dao - “Hình như em không muốn gặp tôi?”

Gương mặt anh hiện ra nụ cười châm biếng: “Sao vậy,

bởi vì em và hắn quyết định tái hôn nên sợ tôi đến phá hỏng việc của em?”

Tô Dao bất giác quay đầu nhìn về phía sau lưng, may mà

bố mẹ Cố Nguyên đều đang ở trong phòng. Tô Dao chau mày, bước ra ngoài: “Có

việc gì ra ngoài nói.”

Hứa Đông Dương đứng tại chỗ một lúc, cuối cùng cũng đi

theo cô.

Hai người đi một mạch tới công viên cạnh bờ sông. Tô

Dao sau khi biết chắc chắn rằng cuộc trò chuyện của mình và anh không bị người

quen nghe thấy mới bắt đầu nói: “Hứa Đông Dương, thực ra anh muốn gì?”

“Em thực sự muốn tái hôn với anh ta?” Anh cúi đầu nhìn

cô.

“Đúng.”

“Tại sao?

“Cố Nguyên là một người chồng tốt.”

“Nếu là một người chồng tốt, vậy sao ban đầu em còn ly

hôn?”

“Đó là sai lầm của tôi” – Tô Dao dừng lại rồi nói tiếp

– “Hứa Đông Dương, tôi muốn nói cho anh biết, chuyện giữa tôi và anh đã trôi

qua từ rất lâu rồi, tôi bây giờ có cuộc sống riêng của mình, tôi có người thân

của mình, tôi không muốn anh tới tìm tôi, làm phiền tôi…”

Tại sao cô lại dứt khoát rời bỏ anh không một chút lưu

luyến?

Nhưng chỉ cần từ ánh mắt, lời nói anh đều có thể cảm

nhận được rằng cô còn tình cảm với anh.

Nếu đã như vậy, tại sao cô lại kiên quyết rời xa anh?

“Dao Dao.” Hứa Đông Dương bước lên phía trước, ép cô

lùi sau tới tận lan can bao quanh bờ sông, đến khi cô không thể lùi thêm được

nữa, anh cúi đầu nhìn cô: “Muốn anh đi thì hãy nói với anh rằng em không yêu

anh.”

Tô Dao hít một hơi, quay đầu nhìn Hứa Đông Dương, nói:

“Tôi không yêu…”

Trong lòng anh chợt dâng trào sự tức giận, tức giận

cô, tức giận với chính mình.

Tại sao khi đối diện với cô, anh lại giống như một đứa

trẻ, anh không hiểu tại sao mình đã cố gắng nhiều như vậy mà lại không có được

cô?

Hứa Đông Dương kéo mạnh Tô Dao về phía mình, hôn cô,

ngăn không cho cô nói những lời tiếp theo.

Tô Dao giãy giụa, anh bèn dùng sức siết chặt mọi phản

kháng của cô.

Môi anh mạnh mẽ đến đau đớn, đáy mắt anh trào dâng sự

tức giận. Mùi máu giữa những kẽ răng đang lan đi, anh vẫn không buông cô dù

đau, ngược lại, anh càng hôn cô thật sâu, muốn chiếm đoạt cô.

Khao khát từ nụ hôn, môi Hứa Đông Dương vừa đỏ vừa

sưng, thậm chí còn bị cắn chảy máu. Vừa mới buông ra, Tô Dao đã đưa tay tát anh

thật mạnh.

Hứa Đông Dương vội nắm chặt bàn tay cô đang tát vào

mặt anh, giọng trầm xuống: “Bây giờ mới chỉ là một nụ hôn thôi mà em muốn tát

anh?”

Mắt cô long lanh ngấn lệ, cô cảm thấy xấu hổ tủi nhục,

và còn một thứ khác nữa, khiến cô trở nên giận giữ thương tâm.

Tô Dao như vậy khiến trái tim Hứa Đông Dương như mềm

ra, tay anh khẽ nới lỏng: “Dao Dao…”

“Anh đi đi!” – Tô Dao giật tay ra khỏi anh, nhìn anh

lạnh lùng – “Tôi nói với anh thêm một lần nữa, tôi không yêu anh, tôi bây giờ

có cuộc sống riêng của mình, anh đừng luẩn quẩn quanh tôi nữa.”

Tô Dao bỏ đi vội vã, cô không muốn ở lại bên Hứa Đông

Dương thêm một phút nào nữa.

Cô cảm thấy mình bị sỉ nhục, anh không bao giờ để ý

đến nguyện vọng, mong muốn cũng như suy nghĩ của cô, anh luôn cướp đoạt lấy

những gì anh muốn. Cô cảm thấy lo sợ, lo sợ sự việc vừa rồi bị người nhà nhìn

thấy, lo sợ cái tin cô và Cố Nguyên ly hôn bị người nhà phát giác, lo sợ Hứa

Đông Dương sẽ tiếp tục đi theo phá hỏng cuộc sống bình yên vốn có của cô.

Cô cảm thấy buồn.

Những tình cảm khác nhau đan xen trong cô khiến cô

không thể bình tĩnh trở lại.

“Dao Dao.”

Bước chân cô đột nhiên dừng lại, cô cố gắng lấy lại

bình tĩnh, quay người nhìn sang, không biết mẹ Cố Nguyên đã đi ra khỏi cổng

khuôn viên khu nhà từ lúc nào.

Mẹ Cố Nguyên nhìn gương mặt đỏ bừng của Tô Dao một

cách nghi ngờ: “Con làm sao vậy?”

“Con không sao, con lạnh quá.”

Tô Dao gượng cười: “Mẹ, sao mẹ lại đứng ở đây?”

“Không phải là dì của Cố Nguyên tới sao? Dì vừa mới ở

tỉnh khác về, không biết nhà chúng ta ở đâu nên mẹ ra cửa đón.

Hai người đang nói chuyện thì Hứa Đông Dương chậm rãi

đi tới. Tô Dao bỗng chốc cảm thấy căng thẳng, nhìn anh đang từng bước từng bước

tiến lại gần.

Anh lạnh lùng nhìn cô, cuối cùng anh như một người xa

lạ bước qua cô.

“Dao Dao! Dao Dao!”

Tô Dao thất kinh, sau khi định thần lại mới nhìn thấy

người phụ nữ trung niên đang đứng trước mặt họ từ khi nào. Mẹ Cố Nguyên nhiệt

tình nắm tay Tô Dao giới thiệu: “Dao Dao, đây là dì của Cố Nguyên, con gọi là

dì Chân cũng được. Chân, đây là vợ của Cố Nguyên, Tô Dao.”

Người phụ nữ trung tuổi nhìn Tô Dao một lượt, nói

giọng chẳng lạnh lùng cũng chẳng nồng nhiệt: “Gọi tôi là dì? Tôi sợ không dám

làm dì.”

“Giọng gì thế, dì là dì của Cố Nguyên, bậc trên mà lại

sợ không làm dì là sao?”

Mẹ Cố Nguyên cười rồi kéo dì Chân vào nhà: “Vào đi,

vào đi, Cố Nguyên đang đem lễ đi biếu, đến trưa mới về tới nhà.”

Tô Dao đứng nhìn xe của Hứa Đông Dương đi xa rồi mới

thở phào một cái, mệt mỏi cất bước theo mẹ Cố Nguyên vào nhà.

Gần trưa, Cố Nguyên về tới nhà. Trái ngược hoàn toàn

với thái độ lạnh lùng khi tiếp xúc với Tô Giao, dì Chân lại vô cùng thân thiết

với Cố Nguyên. Tô Dao dường như cảm nhận được thái độ kì lạ của dì Chân với

mình nhưng cô vẫn không hiểu tại sao.

Sau bữa cơm trưa, khi Tô Dao chuẩn bị hoa quả trong

nhà bếp thì dì Chân bước vào phòng tìm trà để pha. Tô Dao lấy hộp trà đưa cho

dì nhưng dì không đi ra mà đứng ở bên nhìn Tô Dao cắt xong đĩa hoa quả.

Tô Dao cảm thấy thái độ của dì Trân có gì đó khác lạ,

quay người nhìn lại: “Dì Chân, dì còn cần gì nữa không ạ?”

“Tôi không dám mắng chửi cô” – Sự bực bôi, ghét bỏ lộ

rõ trên khuôn mặt dì – “Cố Nguyên nhà tôi là một đứa trẻ tốt, thật thà, vì vậy

nó rất dễ bị người ta ức hiếp. Chỉ đi ra ngoài biếu lễ thôi mà vợ nó lại chạy

tới công viên hẹn hò với người đàn ông khác, lại còn ôm hôn thắm thiết, đâu còn

coi nó ra gì.

Đĩa hoa quả đang cầm trên tay Tô Dao rơi “choang” một

tiếng.

Đầu cô trống rỗng.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 17
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...