Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Sủng Hậu Tìm Chết Hàng Ngày

Chương 39

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Gặp lại Tiêu Đạc, A Nghiên thế nhưng có cảm giác dường như đã mấy đời.

Lúc trước nàng đối mặt với Tiêu Đạc là hoảng sợ và trốn tránh, muốn đối

phó Tiêu Đạc, lại không thể nào xuống tay, hiện tại về nhà một chuyến,

tâm nàng nhưng đã dần dần bình tĩnh trở lại.

Tiêu Đạc người như vậy, mệnh cách đế vương, có được quyền lực cao nhất,

còn có thể tâm ngoan thủ lạt, giết người như ma, cuối cùng trực tiếp

hoặc gián tiếp đoạt tính mạng mình.

Mình nay không thể cùng hắn cứng đối cứng, chỉ có thể đi một bước xem

một bước. Huống chi, còn phải lo lắng đến phụ mẫu, huynh đệ, không thể

bị mình liên lụy.

địa phương nguy hiểm nhất, có lẽ thật sự là an toàn nhất.

A Nghiên quyết định án binh bất động.

Đang nghĩ, Tiêu Đạc đã vào phòng.

Thân thể cao ngất anh tuấn mặc một thân áo choàng tơ vàng màu đen huyền, một đường đi tới, áo choàng như sóng nước, tóc đen lung tung phiêu đãng trên vai. Tới gần, A Nghiên mới phát hiện, mặt mày hắn có vài phần mỏi

mệt, trong mắt thậm chí mang theo một chút tơ máu.

Lập tức không khỏi hơi giật mình: “Gia, ngài đây là như thế nào?”

Tiêu Đạc mày đẹp hơi hơi nhíu lại, con ngươi sâu thẳm cứ như vậy nhìn A Nghiên.

A Nghiên càng buồn bực: “Ngươi, ngươi không sao chứ?”

Tiêu Đạc nhấp môi dưới, khẽ nhíu mày, không vui nói: “điểm tâm ngươi làm, đã ăn hết.”

A?

A Nghiên nhịn không được cười ra: “Đều bị ngươi ăn sạch a!”

Tiêu Đạc nhìn A Nghiên khuôn mặt cười tươi đẹp, càng không vui: “Ta đói bụng.”

Lúc hắn nói như vậy, môi mỏng hơi nhếch, làm cho hắn nhìn qua có chút

trẻ con, dường như một đứa nhỏ đói bụng thật lâu về nhà đòi ăn với mẫu

thân.

A Nghiên vội gật đầu: “Hảo, ngươi chờ, ta lập tức làm cho ngươi! Ta xem

trong phòng bếp có đậu hủ mới đưa tới, rất mềm mịn, ta làm đậu hủ nhất

phẩm cho ngươi được không?”

Tiêu Đạc: “Ân.”

A Nghiên xem thế này cũng không dám trì hoãn, vội vàng đi phòng bếp.

Ai biết Tiêu Đạc đột nhiên giữ lấy cánh tay A Nghiên.

A Nghiên nghi hoặc nhìn hắn.

Tiêu Đạc cứ như vậy yên lặng nhìn nàng, trong con ngươi đen sâu thẳm

dường như có ánh nước, môi mỏng giật giật, đến cùng lại không nói gì,

buông cánh tay nàng ra, nói giọng khàn khàn: “Vậy ngươi nhanh chút.”

Bên này A Nghiên ly khai Tiêu Đạc rồi, vội vàng chạy tới phòng bếp,

trong đầu cũng không ngừng hồi tưởng ánh mắt Tiêu Đạc vừa rồi kia.

Hắn gặp chuyện gì sao?

A Nghiên cân nhắc dị thường của Tiêu Đạc, cứ như vậy đi tới phòng bếp.

Vừa đến phòng bếp, lại phát hiện Hà Tiểu Khởi đang đứng dựa cửa lan can

chờ nàng, nhìn thấy nàng đến, nhất thời trước mắt sáng ngời: “Tính toán

thử, thời gian lâu đậu hủ này sẽ không còn tươi mới.”

A Nghiên vào phòng bếp: “hôm nay ta làm đậu hủ nhất phẩm, ngươi xem rồi, nếu có cái gì không hiểu thì hỏi ta.”

Hà Tiểu Khởi đương nhiên gật đầu.

A Nghiên rửa tay bắt đầu làm đậu hủ.

Kỳ thật hiện nay làm đậu hủ, không có gì ngoài chiên, hầm, hấp, chưng, A Nghiên hôm nay cần phải làm đậu hủ chưng. Cũng là chưng đậu hủ, nhưng

biện pháp lại khác.

Nàng trước đem đậu hủ ép hết nước bên trong, cùng dùng dao lưu loát cắt

hết vỏ cứng bốn phía ra, sau đó cho thêm vào lòng trắng trứng, muối ăn,

tôm hải sâm, sò điệp thịt càng cua, dùng đũa quấy đều đậu hủ cùng gia

vị.

Hà Tiểu Khởi vừa thấy thế, nhất thời giật mình không nhỏ: “bằm nát?”

Đậu hủ cần phải nguyên miếng mới tốt, nàng thế nào trực tiếp băm nát,

thật sự là ngại ngần. Phải biết rằng nấu ăn chú ý cả sắc hương vị ý

hình, một đống nát như bùn, còn đẹp mắt thế nào a!

A Nghiên lại không quan tâm: “Ta làm đậu hủ có hai cách, ngươi trước nhìn xem.”

Hà Tiểu Khởi nhớ tới các dạng mỹ thực trước kia A Nghiên làm, trong lòng đối với “Sư phụ” nho nhỏ cũng tín nhiệm, vì thế gật đầu, không hé răng, tiếp tục xem nàng làm.

A Nghiên đem non nửa bồn đậu hủ này chia thành hai phần, lấy ra một nửa

bảo Hà Tiểu Khởi cầm một miếng vải dệt sợi nhỏ để ép, còn một nửa kia,

thì cầm lấy vỏ đậu mỏng gói phần đậu hủ băm lại, giống như làm sủi cảo.

Nàng ngón tay tinh tế trắng nõn, gói ra sủi cảo cũng đẹp mắt, động tác

nhanh nhẹn gói một lát, sủi cảo vỏ đậu hủ tinh xảo linh lung đẹp mắt xếp la liệt một loạt ở đó.

Bên này Hà Tiểu Khởi đã ép tốt lắm, A Nghiên lại phân phó hắn đem đậu

này cắt thành miếng nhỏ dùng dầu vừng chiên thơm ngào ngạt.

Hết thảy chuẩn bị ổn thỏa, A Nghiên phân phó đầu bếp châm lửa, lửa tốt

rồi, trước đem sủi cảo nhỏ bỏ vào, xếp thành một vòng ở giữa đặt một cái âu sứ trắng tráng men tinh tế, bên trong trước đổ một tầng dầu vừng,

tiếp theo đem đậu hủ còn lại xếp đều trên mâm, mặt trên lại tùy tiện rắc lên nấm hương, củ cải xào đã cắt thành miếng nhỏ.

(PS: ta nấu ăn rất tệ, dịch những đoạn hướng dẫn nấu ăn này chủ yếu là chém linh tinh, đừng ai học làm theo nhé)

A Nghiên lại nói với Hà Tiểu Khởi ở bên cạnh: “Ngươi muốn chưng nguyên

khối đậu hủ, là vì để nó tươi mới, bảo trì đậu hủ nguyên nước nguyên vị, nhưng ta làm thế này, chẳng những thêm nấm hương cùng bát trân tiên

hương, lại không tổn hao hương vị tươi mới. Đương nhiên lúc chưng lửa

cũng rất trọng yếu, lớn không được nhỏ không được, lửa vừa tốt nhất.”

Hà Tiểu Khởi trầm tư một lát, giật mình: “Ta chỉ nghĩ ta làm có vấn đề, nguyên lai là giữ lửa không đúng.”

Thầy trò hai người lúc này chờ đậu hủ được chưng mềm, rảnh rỗi đến vô sự, A Nghiên không khỏi thuận miệng hỏi:

”Sao gần đây không gặp Đại Bạch thúc?”

Hà Tiểu Khởi nghe A Nghiên hỏi Đại Bạch thúc, lắc lắc đầu: “Ta cũng

không biết, hắn gần đây luôn phờ phạc ỉu xìu, hoặc là nói có bệnh, cũng

không đến phòng bếp.”

”Tiểu Khởi, ngươi cùng Đại Bạch thúc rất quen thuộc sao?”

Hà Tiểu Khởi nghĩ nghĩ, lắc đầu: “Chúng ta từ lúc đi theo Cửu gia đến

huyện Thanh Thủy thì quen biết, nếu nói thân thiết, cũng chỉ là cùng làm trong phòng bếp thôi.”

Nói đến đây, hắn không khỏi tò mò: “Thế nào lại hỏi chuyện này?”

A Nghiên lắc đầu: “Chính là tùy ý hỏi một chút thôi, ta rất nhớ hắn.”

Kỳ thật là A Nghiên nhớ tới chuyện có người hại mình, nàng đem người

trong phủ cao thấp đều đánh giá một lần, vẫn nhìn không ra, gần nhất Hàn Đại Bạch đã lâu không gặp mình, khó tránh khỏi có chút hoài nghi, sẽ

không phải là có tật giật mình đi?

Hai người hàn huyên một lát, đậu hủ cũng chưng tốt rồi, A Nghiên lệnh

cho trù nữ tắt lửa, nàng mở vung ra, mùi hương đậu hủ nồng đậm xông vào

mũi, hương vị kia mang theo mùi bát trân làm cho người ta vừa ngửi thấy

đã thèm đến nhỏ dãi ba thước.

A Nghiên lấy đậu hủ ra, cho thêm một chút nước sốt, đồ ăn nóng đặt trên

đĩa thanh giang, như thế một phần đậu hủ nhất phẩm đã làm tốt rồi.

Đậu hủ hình tam giác, trắng noãn như ngọc, bên trong lộ ra màu vàng kim, mềm mại non mịn, mùi hương thơm lừng.

Hà Tiểu Khởi híp mắt tinh tế ngửi thử, trong mắt nổi lên kính nể.

”Quả nhiên... Sư phụ chưng đậu hủ, thật sự là...”

Hắn suy nghĩ tìm từ: “Là đậu hủ tốt nhất ta từng thấy.”

A Nghiên lúc này cố ý lấy ra một miếng nhỏ ở chỗ có nhiều nhất, nàng đem khối đó đặt lên bàn bạch ngọc, dùng dao nhỏ chia đôi, mỗi thầy trò thử

một miếng.

Hà Tiểu Khởi trịnh trọng gắp một miếng đặt vào trong miệng, thấy đậu hủ

này mười phần co dãn, vừa cắn vào một cái có một tầng da xốp giòn, bên

trong là đậu hủ mềm nhuyễn thơm lừng trong miệng, trong khoảng thời gian ngắn, miệng đầy hương đậu hủ, đậu hủ này mùi thuần hậu được gia vị bát

trân cùng nước sốt thêm vào, biến thành mùi vị khó diễn tả bằng lời,

thơm đến cực hạn, làm cho người ta hận không thể một ngụm nuốt vào,

nhưng lại nhẹ nhàng khoan khoái không ngấy.

”Ăn quá ngon!” Lúc này, làm một đầu bếp cầu tiền, không phải là nên

nhanh chóng nghiên cứu món ăn này vì sao mĩ vị như thế, cũng nhớ ghi lại rồi tổng kết kinh nghiệm sao? Nhưng hắn thế nhưng quên mất bổn phận đầu bếp, hắn thế nhưng lòng tràn đầy thưởng thức mĩ vị trong miệng kia.

”hương vị này, là đậu hủ ngon nhất ta từng ăn!” Hắn ánh mắt nhìn chằm

chằm đậu hủ kia đã bị A Nghiên cất vào khay men trắng, lưu luyến thưởng

thức hương vị tuyệt vời còn lại ở đầu lưỡi.

”Đây cũng không thể cho ngươi ăn, đây là cho Cửu gia.” Cảm giác được Hà

Tiểu Khởi dùng ánh mắt tham lam khát cầu nhìn chằm chằm một mâm đậu hủ

này, A Nghiên nhanh đem đậu hủ che lại, chuẩn bị đưa đi cho Cửu gia.

”Hảo, ngươi đi đưa đi.” Hà Tiểu Khởi xoa tay, hắn chuẩn bị chờ sư phụ đi rồi, hắn muốn mình tự làm một phần theo cách này.

Lần này tất cả đều để mình ăn!

Nga... hẳn cũng giữ lại một phần cho sư phụ!

***********************

A Nghiên nghĩ Tiêu Đạc tất nhiên là cực kỳ đói, liền vội lệnh cho trù nữ bưng hộp thức ăn, cùng đi đưa cho Tiêu Đạc. Đi vào trong viện, đã thấy

Mạnh Hán đang canh giữ ở cửa, thấy nàng tới, gật gật đầu, cũng chỉ chỉ

vào bên trong, ý bảo nàng đi vào là đến nơi.

A Nghiên hiểu được, liền tiếp nhận hộp thức ăn trong tay trù nữ, tự mình bưng vào phòng.

Đi vào, liền nhìn thấy Tiêu Đạc đang cầm một cái gì đó, cúi đầu đánh giá.

A Nghiên thấy hắn như vậy, đang không biết phải tiến hay lui, ai ngờ

Tiêu Đạc lại phát hiện ra nàng, ngẩng đầu lên, ánh mắt sâu thẳm dừng

trên mặt nàng, tiếp theo ánh mắt dời đi, dừng ở trên cái hộp thức ăn.

Môi hắn giật giật, thấp giọng hỏi: “Làm thức ăn ngon gì.”

A Nghiên bước lên phía trước nói: “Đậu hủ a, đậu hủ nhất phẩm, gia nhất định thích ăn!”

Tiêu Đạc gật gật đầu, A Nghiên liền lệnh cho thị nữ bên cạnh mang tới

một cái bàn thấp bằng gỗ đàn, sau đó chính mình đem sủi cảo vỏ đậu hũ và đậu hủ vừa mới làm xong, cùng với hai hộp cơm gạo tẻ trù nữ đã nấu bày

lên.

Nàng dọn xong, nhìn xem chỉ có một chút đồ ăn như vậy, chính mình cũng

cảm thấy có chút ngượng ngùng, hướng về phía Tiêu Đạc hổ thẹn nở nụ

cười: “Ta nghĩ gia đang sốt ruột chờ, cho nên mới...”

Tiêu Đạc lại không để ý, cái mũi động đậy, trong mắt liền có thần thái: “Rất thơm.”

Hắn đi tới, xem đậu hủ kia sắc màu vàng óng ánh, mềm mại non mịn, tự

nhiên thấy hưng trí, lúc này lệnh A Nghiên hầu hạ hắn ăn cơm.

A Nghiên vừa hầu hạ hắn ăn cơm, vừa bỗng nhiên nhớ tới lúc trước hắn hay để Hạ Hầu Kiểu Nguyệt thử độc, lập tức không khỏi buồn bực.

”Gia, Hạ Hầu tỷ tỷ sao bỗng nhiên đi đâu?”

”Trong nhà có việc.” Tiêu Đạc đang thưởng thức đậu hủ thuần hương, đến đầu cũng không ngẩng lên, nói như vậy.

”Nga...”A Nghiên nháy nháy mắt, trong lòng không khỏi có chủ ý: “Ta xem

trước kia đều là Hạ Hầu tỷ tỷ phải giúp gia nếm thử đồ ăn an toàn hay

không? Hạ Hầu tỷ tỷ đi rồi, không bằng để A Nghiên làm đi?”

Lời này vừa ra, Tiêu Đạc ngưng dùng bữa, ngẩng đầu lên, nhìn A Nghiên

trong mắt có cảm xúc làm cho người ta khó có thể đoán được.

”Không thể sao?”A Nghiên bỗng nhiên ý thức được chính mình giống như nói lời không nên nói: “Ta, ta chỉ nghĩ là...”

”Không cần.” Tiêu Đạc nhìn A Nghiên thật sâu, trả lời như vậy.

”Được rồi...”A Nghiên bắt đầu cân nhắc nguyên nhân hắn cự tuyệt, nói đến cùng, hắn vẫn không đủ tín nhiệm bản thân đi?

Còn Tiêu Đạc đâu, lúc chính mình nói ra hai chữ kia rồi, liền nhìn thấy trên mặt A Nghiên có một tia thất lạc.

Nàng có một khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn đơn thuần, cùng với một đôi mắt trong suốt đến mức làm cho người ta liếc mắt là thấy đáy, tốt đẹp như

ánh dương rực rỡ trong ngày trời xanh chiếu xuống hồ nước. Nhưng chút

thất lạc kia hiện lên trên mặt nàng tựa như áng mây đen che khuất trời

xanh, quăng một cái bóng xuống nước.

Trong con ngươi đen sâu thẳm của Tiêu Đạc vốn làm cho người ta nhìn

không thấu dần dần nổi lên một điểm ảm đạm, hắn nhấp môi dưới rốt cục

nâng tay lên, sờ sờ tóc của nàng biểu lộ nôn nóng.

”Thực ngốc, nếu ngươi bị độc chết, ai tới nấu cho ta ăn.”

Tác giả có chuyện muốn nói: tiến vào giai đoạn yêu đương ~~~~

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Sủng Hậu Tìm Chết Hàng Ngày
Chương 39

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 39
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...