Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Sủng Hậu Tìm Chết Hàng Ngày

Chương 60

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Ngươi chỉ được phép nhìn ta như vậy, không được nhìn người khác.”

Những lời này thấp trầm âm lãnh, lại lộ ra một chút ôn nhu, cứ như vậy quanh quẩn ở bên tai A Nghiên.

con ngươi sâu thẳm như biển, đen tối khó hiểu ngay trước mắt, khoảng

cách gần gụi, nháy lông mi một chút đã có thể chạm vào nhau.

A Nghiên cũng không hiểu Tiêu Đạc, cho tới bây giờ không hiểu —— bằng không nàng cũng sẽ không một hơi chết bảy lần liền.

Bất quá hiện tại, nàng dường như cảm giác được cái gì.

Hơi hơi rũ mắt xuống, nàng nhớ tới Sài đại quản gia.

Vô luận như thế nào, đây mới là uy hiếp trực tiếp nhất, đầu tiên mình hẳn là phải trừ bỏ người này.

binh pháp Tôn Tử, kế thứ hai đó là... Mượn đao giết người...

”Ngươi đang nghĩ cái gì?” thanh âm khàn khàn vang lên bên tai, bàn tay

to với xương ngón tay rõ ràng nhẹ nhàng giữ cằm nàng, khiến cho nàng

ngẩng đầu, không cho nàng tránh né, cứ như vậy bốn mắt nhìn nhau.

”Ta... Ta nghĩ... Sài đại quản gia...”A Nghiên do dự, chung quy cũng nói ra miệng.

”Sài đại quản gia?” Tiêu Đạc nhíu mày, chậm rì rì hỏi lại như vậy, hắn

cơ hồ cho rằng mình nghe lầm. Sài đại quản gia so với Hạ Hầu Kiểu Nguyệt sẽ đẹp hơn sao?

”Ân, đúng vậy! Kỳ thật con người Sài đại quản gia thật không tệ!”A

Nghiên thuận thế nằm sấp trong ngực hắn, mềm mại ôm lòng hắn, mềm giọng

nhỏ nhẹ nói như vậy.

Tiêu Đạc cúi đầu nhìn tiểu cô nương nhu thuận trong lòng mình, nghe câu

nàng vừa mới nói, lập tức nhíu mày, khóe môi cũng co rúm lại.

Giờ khắc này, không có ai biết, trong lòng hắn có cảm tưởng gì.

A Nghiên lặng lẽ ngẩng lên, cẩn thận đánh giá Tiêu Đạc, thấy cằm hắn

nháy mắt căng thẳng, không khỏi âm thầm thích thú trong lòng.

Ha ha, quả nhiên là bình dấm chua.

Bên môi nàng nổi lên nụ cười, trong lòng âm thầm nghĩ, về sau không có

việc gì cứ khen Sài đại quản gia vài câu. Sài đại quản gia kỳ thật bộ

dạng rất khí khái nam tử, Sài đại quản gia gừng càng già càng cay vừa

thấy chính là xương cốt tốt, Sài đại quản gia xử sự chu đáo, Sài đại

quản gia tuy rằng nhiều tuổi, nhưng bộ dáng xem ra rất là săn sóc đâu,

lúc không có việc gì nói chuyện bọn họ trong thôn, cô nương nhà ai nhà

ai nhà ai gả cho một lão nhân, người khác chỉ cho rằng nàng sống mỗi

ngày đều phải khóc, ai biết lão nhân kia đau sủng nàng như thế nào như

thế nào, mặc vàng mang bạc ăn thơm uống cay, bưng trà rót nước nhún

nhường dỗ dành... Như vậy nói ra một phen, chỉ bằng Tiêu Đạc bình dấm

chua lớn ngàn năm, đến nữ nhân cũng ăn dấm, bảo đảm khiến hắn đối với

Sài đại quản gia càng nhìn càng không vừa mắt!

Tiêu Đạc buông con ngươi xuống, xem A Nghiên cười đến hai mắt tỏa ánh

sáng, hơi nhíu mày, không vui hỏi: “Hiện tại ngươi đang nghĩ Sài đại

quản gia hay là Hạ Hầu Kiểu Nguyệt?”

A Nghiên cười nhìn, đã thấy khuôn mặt tuấn mỹ của hắn cực kì không vui,

biết chuyện này cũng không thể nóng vội, lập tức vội từ mình lớn mật ôm

cổ hắn, mềm giọng làm nũng nói: “Không có, không có, hiện tại ai cũng

không nghĩ, thân là đầu bếp nữ của gia, ta đương nhiên một lòng chỉ nghĩ đến gia!”

Đáng thương Tiêu Đạc bình thường có bao giờ thấy A Nghiên đối với mình

vẻ mặt ôn hoà mi cười mắt to như thế, thậm chí còn ôm cổ làm nũng, ngữ

điệu nàng mềm yếu, lòng tràn đầy ỷ lại cùng vui mừng, thật sự là có thể

biến thép cứng luyện trăm ngày thành vòng chỉ mềm mại.

không vui trên mặt Tiêu Đạc nhất thời tan thành mây khói, thay thế là sung sướng bay vào đáy mắt.

Hắn nâng tay lên, xoa xoa tóc A Nghiên, bên môi không khỏi hiện lên một nụ cười không có cách nào ức chế.

*****************************

Đã nhiều ngày trời càng lạnh hơn, cứ một ngày này sáng sớm thức dậy, phát hiện bên ngoài một tầng bông tuyết bay múa.

tuyết rơi sạch sẽ hoàn mỹ giống như bươm bướm trắng nhẹ nhàng, nhẹ nhàng rơi xuống, cứ như vậy rắc lên toàn bộ hậu viện. Vô luận là cây khô cành tàn, hay là tùng xanh bách biếc, hoặc là dòng nước chảy, tất cả đều bao phủ một tầng lụa trắng mơ hồ mông lung.

”Sợ là sắp đông cứng.”A Nghiên đẩy cửa sổ ra xem tuyế bên ngoài t, không khỏi phát ra một tiếng tán thưởng.

Tiêu Đạc đi tới, cùng nàng đứng song song trước cửa sổ xem tuyết bên

ngoài, nhìn vài lần, chỉ cảm thấy sống không ý nghĩa, liền thu hồi ánh

mắt, nhìn nàng.

Hắn thích nhìn nàng, nhìn trăm lần không chán.

Thế gian dù có trăm ngàn loại tư thái, hắn chính là thích một mình nàng thôi.

”Vì sao trên người ngươi luôn lạnh như vậy?”A Nghiên thật sự buồn bực,

hắn chỉ cần vừa tới gần mình, mình liền cảm thấy cả người phiếm lãnh.

Thực sự, hắn người này không có lúc nào không tản ra một loại hàn khí

lạnh thấu xương, mùa hè còn tốt, đến giờ thời tiết vào đông rét lạnh,

thật sự làm cho người ta không thể thoải mái.

Chẳng lẽ là giết người quá nhiều? A Nghiên âm thầm cân nhắc.

”Ngươi cảm thấy lạnh?” Tiêu Đạc vốn sẽ nắm tay nàng, nghe thế, lập tức dừng động tác lại.

”Ân, hơi lạnh.”A Nghiên nghĩ nghĩ, chậm rì rì nói: “Ta thấy Sài đại quản gia mỗi ngày cười hề hề, làm cho người ta vừa gặp liền cảm thấy ấm áp,

thật giống như hương vị vào đông được mặt trời chiếu lên người, thực làm cho người ta thích đâu.”

”Phải không?” Tiêu Đạc nhíu mày, mặt mày lạnh hơn.

”Đúng vậy, Sài đại quản gia nhìn mập mạp, bình thường hơi béo, sờ lên cũng nóng ấm.”A Nghiên tiếp tục nạp nguyên liệu.

”Ngươi đã sờ qua?” mâu quang Tiêu Đạc nhiễm hàn khí, thanh âm cơ hồ đã như từ trong hàm răng phát ra.

”mới nhìn thôi, còn chưa sờ qua.”A Nghiên nháy mắt mấy cái, đưa ra đáp

án ba phải, thế nào cũng được khiến người ta mơ màng vô hạn.

”Ngươi muốn sờ?” Tiêu Đạc giận quá hóa cười, bên môi gợi lên ý cười nhìn như vô hại, dường như nếu nàng thật muốn sờ, hắn sẽ để nàng sờ.

”Người ta cũng không phải là người nào của ta, sờ cái gì mà sờ!”A Nghiên phất tay áo, chạy đến trước bàn gỗ: “Ta đói bụng, đi phòng bếp xem ở

thôn trang tặng nguyên liệu nấu ăn ngon gì, ta phải nấu cơm!”

Nói xong này, ra vẻ vô sự chạy đi.

Chỉ lưu lại Tiêu Đạc tại chỗ, nhìn chằm chằm bông tuyết tung bay bên

ngoài, nhìn thật lâu, nhìn A Nghiên phủ thêm áo lông dầy, mang theo bọn

nha hoàn đi về phòng bếp, nhìn thân ảnh nàng bé bỏng cuối cùng biến mất

bên trong bông tuyết mờ mịt.

”Gọi Sài Hỏa.” ngữ điệu lạnh lùng nguy hiểm ra lệnh như vậy.

Ít lâu sau, vị quản gia họ Sài tên Hỏa đến, quỳ tại chỗ, cũng không biết vì sao bỗng nhiên chủ tử triệu kiến.

”Ngươi thực thích cười?” Tiêu Đạc nhìn cũng không nhìn Sài đại quản gia, giọng nói thanh lãnh, sâu xa khó hiểu.

”Này này này...” Thích cười, có gì sai sao? Sài đại quản gia quỳ tại chỗ, vẻ mặt mờ mịt.

”Ngươi có chút béo?” Tiêu Đạc nhíu mày, trong thanh âm tràn ngập trào phúng.

”Vâng, vâng có chút béo...” Sài đại quản gia càng thêm không hiểu, đây là ý tứ gì?

”Tay ngươi thực ấm áp?” Lúc Tiêu Đạc hỏi ra cái này, đôi tay bị A Nghiên ghét bỏ không tự giác nắm chặt.

”Ấm... Ấm áp...” Sài đại quản gia tinh tường ý thức được chủ nhân nhà

mình đang giận mình, nhưng vì sao đâu? Hắn nghĩ mãi không ra!

”Ngươi trước kia đối với Sài phu nhân săn sóc sao?” Tiêu Đạc híp lại con ngươi, tiếp tục hỏi.

”Phu nhân?” Sài đại quản gia tâm tư đại động, trong đầu vội quay ngược trở lại, giật mình hiểu rõ.

Nhớ ngày đó phu nhân nhà mình bạo bệnh mà chết, từng có hạ nhân đồn đãi

nàng là vì trúng độc mà chết, thậm chí có người thầm nghi ngờ mình muốn

nạp tiểu thiếp, phu nhân không cho, vì thế hại phu nhân nhà mình.

Chẳng lẽ... Cửu gia đã biết chuyện này, nghe tin đồn đãi, cho rằng mình thế nhưng độc hại phu nhân nhà mình?

Một người nam nhân, nếu đến phu nhân cử án tề mi nhà mình còn có thể hại, kia tự nhiên là không thể được chủ tín nhiệm!

Sài đại quản gia suy nghĩ cẩn thận, vội vàng phủ phục tiến lên, khóc lóc nức nở: “Cửu gia, ngươi hỏi thế này, Sài Hỏa muốn nói cho minh bạch,

năm đó ta cùng phu nhân nhà ta tình thâm ý đốc, lưỡng tình tương duyệt,

ta đối với nàng cực kì yêu thương, phàm là ai biết, người nào mà không

khen ta đối với phu nhân săn sóc tỉ mỉ, là nam nhân ở nhà sống rất tốt!”

Ai ngờ lời này hắn vừa nói ra, chỉ thấy mặt mày Tiêu Đạc dày đặc, rồi

đột nhiên quay đầu, nhìn chằm chằm vào Sài đại quản gia, dùng ngữ khí

lạnh như băng trào phúng nói: “Đúng vậy, ngươi chẳng những đối với phu

nhân nhà ngươi săn sóc tỉ mỉ, còn đối với tiểu cô nương người ta phá lệ

chiếu cố.”

Sài đại quản gia ngẩn ngơ: “Này, Cửu gia, đây là ý tứ gì?”

Tiêu Đạc thấy Sài đại quản gia kia vẻ mặt là bộ dáng không hiểu, lại nhớ tới lúc A Nghiên nhắc tới Sài đại quản gia đày khâm phục, trên mặt một

cỗ hàn khí bắn thẳng đến Sài đại quản gia, sâm thanh ra lệnh: “Bây giờ,

ngươi đi lên thôn trang, không có mệnh lệnh của ta, không được trở về.”

”Cửu... Cửu gia...” Sài đại quản gia quả thực là muốn khóc, đây là thế nào với thế nào a, hắn sao lại đắc tội vị gia này!

”Đi thôi.” Tiêu Đạc không bao giờ muốn liếc mắt một cái nhìn người này nữa.

******************************

Lúc A Nghiên biết Sài đại quản gia bị đuổi ra khỏi phủ đi thôn trang nào đó, trong lòng thật sự nhẹ thở ra.

Thở dài nhẹ nhõm một hơi, càng nghĩ, Sài đại quản gia người này vốn sẽ

hại mình, nay nhìnTiêu Đạc mặc cho chính mình đắn đo, sợ là càng khó

chịu, trong nhà này không biết hắn có bao nhiêu cơ sở ngầm, mình về sau

càng phải cẩn thận.

Đương nhiên, nếu có thể tìm một cơ hội, làm cho Tiêu Đạc hoài nghi giết chết Sài đại quản gia, đó là không thể tốt hơn.

Bất quá trước đó, A Nghiên quyết định đem việc này trình diễn như thật.

Vì thế nghe nói Sài đại quản gia bị đuổi đi A Nghiên, thực sự ở trước mặt Tiêu Đạc hít mấy hơi thở.

”người rất tốt đâu!”A Nghiên cố ý nói như vậy.

”Ta nói, không cho ngươi ở trước mặt ta nhìn người khác, cũng không cho

ngươi nói người khác tốt.” Tiêu Đạc nắm cằm nàng, thanh âm trầm lạnh mà

thanh lãnh nói như vậy.

Lúc hắn nói, Hạ Hầu Kiểu Nguyệt đang mang theo nha hoàn bưng đồ rửa mặt vào nhà.

Nàng đột nhiên nghe thế, không khỏi không rét mà run.

Tổng cảm thấy gần đây gia giống như là rất không muốn gặp nàng, lúc đầu

chỉ cho rằng gia cảm thấy nàng biến dạng, nay mới biết là vì cái gì...

Nàng cúi đầu, cắn môi, yên lặng nghĩ, về sau vẫn nên cẩn thận hết sức đi...

Nàng hầu hạ Tiêu Đạc sáu năm, đã hiểu thật sâu tính tình Tiêu Đạc.

Phàm là hắn muốn gì, vậy nhất định là của hắn, một chút cũng không cho phép người khác đụng tới.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Sủng Hậu Tìm Chết Hàng Ngày
Chương 60

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 60
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...