Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Sủng Hậu Tìm Chết Hàng Ngày

Chương 91

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nàng khẽ cắn môi, hít một hơi, nắm chặt gói đồ, liều mạng theo sau.

Tiêu Đạc vào lúc này đột nhiên dừng bước, A Nghiên không kịp ngừng theo, suýt nữa lao lên.

Nàng cõng gói đồ, nghi hoặc nhìn phía trước hắn.

Nàng bây giờ hai môi đã đông lạnh phát cứng, nói chuyện đều cảm thấy lao lực, vì thế rõ ràng không nói.

Tiêu Đạc hơi hơi nghiêng đầu, lạnh nhạt nói: “Mệt mỏi?”

trong tiếng gió gào thét, giọng hắn rất nhẹ làm cho người ta nghe không

rõ, bất quá A Nghiên lại vẫn bắt được giọng nói hắn hơi khàn khàn thanh

tuyến, ngẩng đầu nhìn qua, thấy tuyết rơi trên tóc đen, khuôn mặt kiên

cường tuấn mỹ dường như so với băng tuyết còn lạnh lùng hơn vài phần.

Nàng gian nan gật gật đầu.

Tiêu Đạc mặt mày khẽ nhúc nhích: “Có phải cũng lạnh hay không?”

A Nghiên trong lòng nổi lên một chút hi vọng, hắn sinh lòng trắc ẩn?

Nàng gian nan mấp máy môi đông cứng, từ yết hầu phát ra tiếng khàn khàn: “Ân.”

trên khuông mặt Tiêu Đạc lạnh lùng tuấn mỹ vẫn như cũ không lộ vẻ gì, tiếp tục hỏi: “Có phải đói bụng hay không?”

A Nghiên gật gật đầu, cắn môi dưới.

Hắn đến cùng vẫn làm từ máu thịt, tuy là mình liên tiếp khiến hắn khó

chịu, nhưng trong lòng kỳ thật vẫn đối với mình có một phần thương hại?

Nhớ tới hắn từng đối với mình muôn vàn sủng ái, trong lòng không khỏi cảm khái vạn phần.

Trước kia mặc kệ thế nào, có lẽ cả đời này, một đời này, hắn ít nhất là tốt.

Đang nghĩ tới đây, Tiêu Đạc lại dùng ngữ khí trào phúng nói: “Đáng đời.”

Nhẹ bổng hai chữ, giống như bông tuyết bay trong gió, trong suốt rơi xuống.

A Nghiên ngẩn ra, a, đây là ý tứ gì?

Tiêu Đạc cười lạnh: “Đáng đời.”

Hắn hơi hơi nghiêng đầu, con ngươi sâu thẳm nhìn chằm chằm nàng: “Chẳng

lẽ ngươi loại nữ nhân này, không phải nên mệt chết, đông chết, đói chết

sao?”

A Nghiên nhìn hai tròng mắt cực kì lạnh lùng, nửa ngày sau, nàng rốt cục gật đầu.

”Gia nói đúng, ta loại nữ nhân này, đáng mệt chết, đông chết, đói chết.”

Ai ngờ nàng nhu thuận theo ý tứ của hắn nói như vậy xong, Tiêu Đạc chẳng những không có nửa phần cao hứng, ngược lại là trong mắt càng bắn ra

hàn ý lạnh thấu xương, như là dính độc băng tụy tử, khiến A Nghiên trong lòng phát run.

”Ta...”A Nghiên không tự chủ được nắm chặt gói đồ trong tay, khẩn trương nuốt nước miếng, phòng bị nhìn hắn.

Hắn đến cùng muốn làm cái gì? Bây giờ nảy lòng độc ác muốn giết nàng?

”Nhanh chút! Nếu không đem ngươi cho ưng ăn!” Tiếng Tiêu Đạc nghiến răng nghiến lợi!

Nói xong, hắn đột nhiên bước nhanh, như gió hướng về phía trước.

A Nghiên dù mệt mỏi rét lạnh, cũng không thể không chạy nhanh theo sau.

Đáng thương cả gói đồ đều là khô lương, nàng cũng không dám lấy ra dùng.

*********************

Ước chừng đi nửa canh giờ, ngay lúc A Nghiên cho rằng mình muốn tê liệt

ngã xuống, Tiêu Đạc rốt cục dẫn theo nàng tìm được một cái nhà tranh,

cúi đầu chui vào.

A Nghiên hơi do dự, rồi cũng vội cúi đầu chui vào.

Đây là một cái nhà nát, bên trong có nồi có bếp thậm chí có giường đất,

bất quá có thể nhìn ra được, đã lâu chưa có người ở, bên trong sớm mọc

đầy cỏ dại, từ ngoài cửa sổ tuyết bay vào đọng đầy bên cửa bếp lò.

A Nghiên đánh giá bốn phía, nhìn nhìn Tiêu Đạc, hiểu ý tứ của hắn, hiển nhiên là muốn ở trong này?

Nàng nhìn giường đất trụi lủi, nghĩ bản thân mình dự kiến trước rất cẩn

thận, mang theo chăn bông, nếu không đang sống cũng đông lạnh chết ở chỗ này.

Nàng trước gỡ gói đồ xuống, lấy chăn bông bên trong trải lên giường đất, lại bắt đầu thu thập lương khô, vừa thu thập, vừa nhét vào miệng một

miếng.

Lương khô đông cứng, cắn đau cả răng, bất quá ăn ngon, vẫn ăn rất ngon, người đói ăn cái gì cũng ngon.

Nàng nhìn trộm Tiêu Đạc bên cạnh, cẩn thận hỏi: “Ngươi có muốn ăn không?”

Tiêu Đạc hờ hững nhìn bánh của nàng, đạm nói: “Không cần.”

A Nghiên kỳ thật cũng không phải muốn hắn ăn, bất quá lo lắng đến tính

mạng mình nắm trong tay hắn, khó tránh khỏi khách khí, vì thế lại khuyên nhủ: “Nơi này cũng không có gì khác, nếu ngươi không ăn, chẳng may đói

bụng thì làm sao bây giờ?”

con ngươi Tiêu Đạc sâu thẳm nhìn kỹ nàng: “Ngươi chịu nhường ta ăn?”

A Nghiên trên mặt ửng đỏ, cắn môi nói: “Ta vì sao không chịu? Chẳng may ngươi làm sao, nói không chừng ta cũng chết ở chỗ này?”

Tiêu Đạc cười lạnh một tiếng: “Coi như là ngươi tự hiểu lấy mình.”

A Nghiên thấy hắn không ép hỏi nữa, trong lòng buông lỏng.

Ai ngờ Tiêu Đạc lại đến gần nàng, dùng cặp mâu quang đông lạnh ngụy tàn

nhìn chằm chằm nàng nửa ngày, chỉ nhìn thôi trong lòng nàng đã sợ hãi.

”Cố Nghiên, ta muốn ngươi nhớ kỹ, nếu ta có gì không hay xảy ra, ngươi cũng đừng mong sống sót một mình.”

”Ngươi...”A Nghiên cắn răng, khuất phục nói: “Gia, ngươi yên tâm, ta nhất định cẩn thận hầu hạ ngươi.”

Tiêu Đạc nghe lời ấy, trong con ngươi đều là cười trào phúng: “Nếu ta

phải xuống địa ngục, cũng nhất định kéo ngươi cùng theo, biết không?”

A Nghiên nghe thấy trong lòng run lên, nhưng lúc này cũng không dám nói

gì khác, đành phải gật đầu: “Vâng, nếu gia xuống địa ngục, ta đây cùng

gia xuống là được.”

Ai ngờ nàng nói ra lời này, Tiêu Đạc chẳng những không có nửa phần sắc

mặt vui mừng, ngược lại là sẵng giọng: “Ngươi cái miệng nhỏ nhắn này,

thật sự là so với hát xướng còn hay hơn, nếu ai ngốc, còn tưởng rằng

ngươi đang nói thật.”

Chỉ tiếc, trước kia hắn chính là kẻ ngốc đó.

A Nghiên cúi đầu không nói, đến lúc này nàng còn có thể nói gì, vươn đầu một đao, rụt đầu cũng một đao, tưởng xảo ngôn có thể dùng, ngược lại

chọc giận hắn.

Lúc này không thể không cúi đầu, làm ra bộ dáng cúi đầu nhận tội.

Tiêu Đạc thấy trên khuôn mặt nhỏ nhắn mỏi mệt kia có chút vô tội cúi

đầu, bộ dáng thật sự là quen thuộc, nhưng mình đã từng chỉ vì bộ dáng

nàng mất hứng như vậy, đã hận không thể thâu tâm lấy phế a.

Hiện nghĩ lại, thật sự là ngu xuẩn đến cực điểm.

Tiêu Đạc nắm chặt tay, nắm tay phát ra tiếng lách cách.

A Nghiên thật cẩn thận xem xét chỗ nắm tay kia: “Gia...”

Tiêu Đạc đương nhiên biết nàng khiếp sợ, lập tức lạnh nhạt nói: “vì

phòng ngừa ta nhịn không được trực tiếp giết chết ngươi ở chỗ này, ngươi vẫn nên ngoan ngoãn nhóm lửa cho ta, ta đi ra ngoài tìm chút đồ ăn

đến.”

A Nghiên vội vàng gật đầu.

Nhất thời Tiêu Đạc đẩy cửa đi ra ngoài, A Nghiên từ cửa sổ đã vỡ vụng

trộm nhìn ra, thấy bóng đen kia nhập vào trong núi rừng, không thấy nữa.

Nàng do dự, nghĩ nếu giờ phút này mình mang đồ chạy trối chết, đến cùng có mấy phần thắng?

Nhưng chỉ tính toán sơ qua, liền bỏ đi ý niệm này.

Đem gió tuyết, cảnh tối lửa tắt đèn, đường núi lại gập ghềnh, nàng đói

bụng đã lâu, thân thể mệt đến sắp liệt tại chỗ, không có Tiêu Đạc, chính mình cũng không nhất định có thể còn sống đi ra ngoài, lại còn Tiêu Đạc khinh công rất cao, vài cái tung mình đã có thể bắt mình về, đến lúc đó mới thực thảm.

Lập tức nàng bỏ ý niệm chạy trốn, tới chỗ kệ bếp, trước lau băng tuyết

và tro bụi phía trên mặt, tìm thấy cỏ khô bên cạnh, lấy ra nhét vào

trong bếp lò.

Trong ống trúc có đá lửa, lấy ra bắt đầu đốt lửa, rất nhanh một đống lửa cháy lên, nàng vội hơ đôi tay đã đông lạnh cứng đờ.

”Ngươi cũng tự hiểu lấy mình.” Giọng nói thấp lạnh đột nhiên từ phía sau vang lên.

A Nghiên giật mình, theo bản năng quay đầu, thấy gương mặt lạnh lẽo, hai tròng mắt hờ hững, thân hình cao lớn vững chãi, đứng sau lưng mình,

cũng không biết đã quan sát mình bao lâu.

Nàng nhất thời minh bạch, người này nói là muốn đi tìm chút đồ ăn, kỳ

thật lại nấp ở một nơi bí mật gần đó quan sát, nhất thời vừa rồi ý tưởng kia, nếu mình thực dám cõng gói đồ chạy trốn, hắn sẽ như thế nào?

Nàng cắn chặt môi, không khỏi sợ hãi.

con ngươi Tiêu Đạc lợi hại từ trên cao nhìn xuống nàng, câu môi cười lạnh, sau đó xoay người đẩy cửa rời đi.

Nhìn bóng lưng hắn lại đi xa, lòng bàn chân A Nghiên mềm nhũn, suýt nữa ngã quỵ tại chỗ.

Hắn vừa rồi cười như vậy, thật sự là quỷ dị tàn lãnh nói không nên lời, ý tứ uy hiếp hàm xúc mười phần a.

Hắn tuy rằng một câu uy hiếp cũng chưa nói, nhưng dường như hơn hẳn nói ngàn vạn câu.

So với Tiêu Đạc trước đó vài ngày giống như đại hài tử sủng ái mình đã khác hẳn.

Nàng lấy tuyết sạch bên ngoài cho vào nồi, ngồi xổm xuống đốt lửa, không khỏi thở dài một tiếng trong lòng.

Nàng đã không thể phân biệt rõ ràng, đến cùng là Tiêu Đạc đơn thuần còn

mang theo tính trẻ con, một lòng một dạ đối tốt với mình là Tiêu Đạc

chân chính, hay là Tiêu Đạc lạnh như băng thô bạo giết người như ma mới

là Tiêu Đạc chân chính.

Nhưng mặc kệ như thế nào, hắn đã lột xác.

Thật giống như bươm bướm bay ra từ nhộng, hắn sợ là rốt cuộc không trở về nữa.

Mà loại lột xác này, thậm chí khả năng là do mình bức.

Nhất thời không khỏi nhớ tới thiếu niên nho nhỏ gặp nmình ở ngoài thành

Bành châu, kỳ thật thiếu niên nho nhỏ kia, căn bản càng là Tiêu Đạc non

nớt a!

Ngọn lửa trong bếp lý càng cháy vượng, băng tuyết trong nồi tan ra, dần

dần toát ra nhiệt khí. Nếu trước đây, phải lọc một chút, nay không để ý

được nhiều như vậy, A Nghiên cầm một cái ống trúc, múc một chút nước ấm, dùng miệng thổi, vừa thổi vừa cẩn thận uống vào, lại cầm bánh lên cắn

một miếng to.

Đang ăn, nàng nghe thấy ngoài cửa có tiếng bước chân, là Tiêu Đạc đã trở lại.

Nàng đang nghĩ người này có bệnh đa nghi, chẳng lẽ lại trở về giám thị

mình, ai ngờ đã thấy trong tay hắn mang theo hai con chim trĩ hoang, bộ

đuôi sặc sỡ theo bộ pháp nhanh chóng của Tiêu Đạc nhẹ nhàng nẩy lên.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Sủng Hậu Tìm Chết Hàng Ngày
Chương 91

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 91
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...