Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Sủng Hậu Tìm Chết Hàng Ngày

Chương 77

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Dáng người cao ngất phiêu dật như hùng ưng từ trà lâu bay xuống, xẹt qua đám người chen chúc phía dưới, xẹt thành một đường cong duyên dáng,

dừng trên cây táo già ở ngã tư đường ven trấn nhỏ.

Bọn họ còn chưa đứng vững, đột nhiên A Nghiên nghe thấy phía sau truyền

đến tiếng nổ ầm ầm, ngay sau đó là tiếng đám người hoảng sợ thét chói

tai, khóc gào chạy trối chết.

Đứng ở chỗ cao, gió lạnh thấu xương, mặt A Nghiên lạnh cứng phát đau,

nàng cứng ngắc ôm sát thắt lưng Tiêu Đạc rồi mới cẩn thận quay mặt nhìn

lại.

Kỳ thật Tiêu Đạc tốc độ cực nhanh, hai người bọn họ vừa thoát khỏi nhã

gian lầu hai, chỉ trong phút chốc nhã gian kia đã nổ tứ phân ngũ liệt

(tan nát).

A Nghiên thấy, chỗ trà lâu tầng hai vừa rồi bọn họ ngồi đã nổ ra một cái lỗ thủng đen ngòm, còn tiểu nhị trà lâu chưa kịp đào thoát đã bị nổ

chết, vết máu loang lổ vắt trên lan can trà lâu nát bét. Khi gió lạnh

thổi máu tí tách phiêu tán trong không trung.

A Nghiên trừng mắt nhìn lỗ thủng đen ngòm như có thể cắn người kia, còn

có vết máu đầm đìa, hình ảnh này thật sự là quá mức kinh khủng, lãnh ý

theo đầu ngón tay nổi lên từng chút, nhanh chóng lan tới cột sống, nàng

hoảng hốt rùng mình một cái.

Nếu Tiêu Đạc chậm một nháy mắt thôi, sẽ như thế nào đây? thi thể tan nát trên lan can kia sẽ là nàng?

Tiêu Đạc cảm giác được A Nghiên run run, bàn tay to nhẹ nhàng ôm sát

nàng, khàn khàn giọng bên tai nàng mang đến một chút ấm áp: “Đừng sợ,

không có việc gì.”

Nhưng mà A Nghiên có thể không sợ sao?

Nàng sợ chết, loại cảm giác cách cái chết một đường chỉ này, rất không tốt.

Vốn dĩ miệng còn lưu lại một chút ngọt ngào, nhất thời biến thành chua xót.

Nàng vừa rồi thế nhưng bởi vì một chút sủng ái mà đắm chìm trong đó, chỉ hận hắn không phải Tiêu Đạc?

Tiêu Đạc chính là Tiêu Đạc!

Mỗi một thế đều như vậy, nhìn thấy Tiêu Đạc xuất hiện, nàng cách cái chết cũng không xa.

Nàng đừng nên làm mèo nữa... Xem ra làm mèo cũng không nhất định có thể sống sót...

Tiêu Đạc cũng không biết bao nhiêu ngày mình sủng ái A Nghiên giây lát

đã dã tràng xe cát, hắn ôm chặt A Nghiên, thu nàng vào trong lòng mình,

vì nàng chắn đi gió lạnh thấu xương, ngẩng mặt nhìn về phía trà lâu.

Trong mắt tràn ra lệ khí âm lãnh, thanh âm hắn khàn khàn vang lên: “Đi ra.”

Trong thanh âm lộ ra sát khí nguy hiểm.

Giờ này khắc này mọi người trong chợ đã sợ tới mức chạy hết, trên đường

khắp nơi đều là trái cây điểm tâm bị dẫm nát, quầy hàng đổ sập, thậm chí còn có xe trâu bị vứt bỏ.

Khi hắn cất lời, chung quanh yên tĩnh không tiếng động, chỉ có gió lạnh

thổi bay thi thể trên lan can phát ra tiếng động nặng nề, còn con trâu

già bị vứt bỏ ngẫu nhiên phát ra tiếng rống hoảng sợ bất lực.

A Nghiên trừng lớn mắt không yên nhìn ngã tư đường thê lương hiu quạnh

không có một bóng người, nàng thật sợ, sợ bỗng nhiên lại có một tiếng nổ vang lên, đến lúc đó Tiêu Đạc trốn tránh không kịp, chính mình cứ như

vậy cùng chết với hắn.

Nhưng hồi lâu sau, nghe thấy một tiếng cười kiêu ngạo mà quyến rũ, tiếng cười vừa cất lên, một thân ảnh diễm lệ nhẹ nhàng rơi xuống con đường

còn hỗn độn khủng khiếp.

Trong đó có một người, mặt che mạng bằng sa, tay giữ một thiếu niên.

A Nghiên từ khe hở trong cánh tay Tiêu Đạc nhìn ra, thấy thiếu niên kia

xấp xỉ tuổi mình, quần áo màu đỏ sậm bằng đoạn, mặt mày tuấn mỹ, da

trắng như tuyết, lành lạnh trong suốt như mai vàng trong tuyết. Lúc này

thiếu niên kia một đôi mắt hoa đào đang cười tủm tỉm nhìn Tiêu Đạc và A

Nghiên bên này.

”Cửu ca, Cửu ca, mau tới cứu ta a!” Giọng hắn thanh thúy nghịch ngợm,

tuy rằng bị nữ tử che mặt bên cạnh nghẹn cổ, bộ dáng không chút nào e

ngại.

Tiêu Đạc vung vung cánh tay, ngăn trở tầm mắt A Nghiên nhìn lén, đứng ở

trên cây táo, từ trên cao nhìn xuống, quan sát hết thảy trên đường,

không khỏi cười lạnh một tiếng.

”Tiểu Thập thất, ngươi chạy tới đây làm gì?”

”Cửu ca, ta tới tìm ngươi a, ta xem phụ thân mỗi ngày nhớ ngươi, nhớ đến không thể dậy sớm, nương cũng nhớ ngươi, nhớ đến ăn không ngon, ta đặc

biệt chạy tới tìm ngươi, muốn mời ngươi về nhà mừng năm mới a!” Thiếu

niên nháy nháy mắt, rất là vô tội nói.

”Lão già mỗi ngày không thể dậy sớm là vì hắn lười, nương mỗi ngày ăn

không ngon là vì nàng béo.” Tiêu Đạc khinh miệt nói thêm: “Ngươi chạy

đến là vì ham chơi.”

Vị thiếu niên áo trắng gọi là Tiểu Thập thất nhất thời có chút muốn

khóc, ủy khuất nói: “Cửu ca ca cứu ta, ta thật đáng thương, một đường

màn trời chiếu đất chịu bao đau khổ, thật vất vả đến đây, ai ngờ vừa ló

đầu ra đã bị người quái dị này bắt được, nàng nói muốn giết ta đấy.”

Tiêu Đạc nhìn cũng không nhìn hắn, vô tình nói như đùa: “Đáng đời.”

Vừa mới dứt lời, “Người quái dị” bắt Tiểu Thập thất đi đến trước mặt

Tiêu Đạc, vốn vẫn sống sờ sờ bị bỏ qua, rốt cục có chút không kiềm chế

được, nàng nhướn mày, lạnh như băng nói:

”Tiêu Đạc, đây là đệ đệ ngươi, ngươi tốt nhất là nghe lời một chút, bằng không ta sẽ giết hắn.”

Tiêu Đạc nghe thế, bên môi nổi lên nụ cười trào phúng, mắt lộ ra lãnh ý

khinh thường: “Ngươi muốn bắt hắn đến uy hiếp ta? Trò cười —— “

”Trò cười” hai chữ lạnh lẽo phun ra, thật sự là cao quý lãnh diễm khinh miệt đến cực điểm.

”Tiêu Đạc, Hồ quý phi là người ngươi coi như thân sinh, Tiêu Việt lại là thân đệ đệ ngươi từ nhỏ nhìn đến lớn, ngươi dám không để ý sống chết

của hắn sao?” nữ tử che mặt lạnh như băng tiếp tục uy hiếp Tiêu Đạc.

Tiêu Đạc lần này không thèm phản ứng với nàng kia, ngược lại cúi đầu,

dùng âm điệu khàn khàn nhu hòa nói với A Nghiên: “A Nghiên, chúng ta về

xe ngựa trước thôi, nơi này rất lạnh.”

A Nghiên nằm sấp trong lòng hắn, xoa xoa cái mũi đang ngứa, nhẹ nhàng gật đầu.

Nhất thời Tiêu Đạc ôm A Nghiên, phiêu nhiên rơi xuống mặt đất, sau đó nắm tay nàng, công khai rời đi.

”Tiêu Đạc, ngươi mặc kệ hắn?” nữ tử che mặt nóng nảy. Hỏa dược này không dễ mang đến, ai ngờ lại bị lãng phí như vậy, thật vất vả chộp được pháp bảo, hắn dĩ nhiên lại không thèm quan tâm?

”Đâu có chuyện gì liên quan tới ta.” Tiêu Đạc càng bảo vệ nữ tử trong

lòng, cẩn thận giúp nàng tránh khỏi một hàng canh đậu hủ bị đổ.

”Cửu ca... Cứu ta!” Tiểu Thập thất quả thực là muốn khóc, hắn không muốn chết.

bọn nữ tử che mặt thấy bóng lưng Tiêu Đạc rời đi không chút do dự, một

đám hai mặt nhìn nhau, phải làm sao bây giờ? Nhất thời không khỏi cứng

đờ tại chỗ.

Nhưng vào lúc này, vài bóng đen bất chợt từ trên trời giáng xuống, kiếm

quang bức người, sát khí bốc lên, bọn nữ tử che mặt thấy vậy đều ứng

chiến.

Những người này cầm đầu là Mạnh Hán, hắn xoa xoa mồ hôi ở thái dương,

cầm bảo kiếm, đâm thẳng vào nữ tử che mặt kia, cùng lúc đó, có một thân

ảnh tiến lên, nhanh chóng đoạt Tiểu Thập thất từ trong tay nữ tử che

mặt.

A Nghiên nghe thấy động tĩnh phía sau, không khỏi tò mò, quay đầu nhìn

lại, đã thấy thiếu niên Tiểu Thập thất được cứu ra, mà người cứu ra kia, chính là Sài đại quản gia ngày thường nhìn như một người hiền lành hòa

ái.

Hắn quả nhiên là nhân vật công phu cao cường.

Tiêu Đạc hơi nhíu mày, bàn tay thon dài đẹp mắt ngăn ánh mắt nàng, nói giọng khàn khàn: “Không nên nhìn.”

Hắn ngừng cúi xuống, hơi hơi mím môi: “ngươi bị sợ hãi thì làm sao bây giờ đâu.”

********************************

Bên cạnh xe ngựa xa hoa lãng phí, thiếu niên Tiểu Thập thất xoa xoa bả

vai bị giam cầm đã lâu, trẻ con trừng Tiêu Đạc: “Cửu ca ngươi đối xử với ta không tốt, ta trở về sẽ nói cho nương!”

Tiêu Đạc đến hừ cũng không hừ một tiếng.

Sài đại quản gia và Mạnh Hán quỳ ở bên cạnh, cung kính nói: “Thuộc hạ đến chậm, còn thỉnh Thập thất thiếu gia thứ tội.”

Tiểu Thập thất buông bả vai đã xoa nhẹ nửa ngày, nhún nhún vai: “Các

ngươi trước tiên lui xuống, ta muốn nói chuyện với Cửu ca ta.”

Nói xong, con ngươi hắn đen bóng nở rộ ra ánh sáng tò mò, vụng trộm nhìn vào trong xe ngựa.

mành xe ngựa đã buông xuống, hắn không nhìn được bên trong, bất quá, hắc hắc, ỳ thật hắn kđã sớm tìm hiểu rõ ràng.

Cửu ca nhà hắn, kim ốc tàng kiều!

Trong xe ngựa, Tiêu Đạc nửa ôm lấy A Nghiên, lạnh nhạt bảo Sài đại quản

gia: “Không phải đã nói ngươi hồi kinh rồi, sao lại trở lại?”

Sài đại quản gia quỳ tại chỗ, nơm nớp lo sợ trả lời: “Hồi bẩm Cửu gia,

lão nô vốn dĩ thật là muốn hồi kinh, ai ngờ trên đường hồi kinh đúng lúc gặp người Ngọc Hương lâuđợi đối xuống tay với Thập thất thiếu gia, lão

nô liền nghĩ để thủ hạ chờ trở về báo với lão gia, lão nô chính mình ở

lại bảo hộ Thập thất thiếu gia, một đường đi theo.”

Tiểu Thập thất bĩu môi: “Ngươi đã một đường đi theo ta, vì sao còn để ta rơi vào trong tay người quái dị kia?”

Sài đại quản gia ngừng một chút, đành phải kiên trì tiếp tục nói: “Lão

nô vốn muốn nhìn một chút xem nữ tử che mặt này, đến cùng trong hồ lô

bán thuốc gì, ai ngờ nàng chỉ thường thường thôi.”

Tiêu Đạc cũng lười nghe bọn hắn nhắc tới việc này, lập tức phân phó:“Ngươi đã trở lại, cũng không cần đi nữa, đưa ngựa của ngươi cho Tiểu

Thập thất cưỡi, ngươi đi đánh xe.”

Lời này vừa ra, tất cả giật mình không ít, để Sài đại quản gia đánh xe?

Tiểu Thập thất cũng tỏ ra bất mãn, đúng lý hợp tình nói: “Cửu ca, ta

không cưỡi ngựa, một đường cưỡi ngựa tới đây, mông rất đau, ta muốn ngồi xe! cùng ngươi ngồi xe!”

Tiêu Đạc lạnh lùng từ chối: “Không được, ngươi cưỡi ngựa.”

”Ta sẽ ngồi xe!” Tiểu Thập thất nói to kháng nghị, vừa kháng nghị, hắn

vừa giành trước leo lên xe ngựa, trực tiếp xông vào trong xe.

Người bên cạnh đều biết vị tiểu gia này cũng không phải là kẻ nghe lời

chủ nhân mình, ai dám ngăn trở đâu, trơ mắt nhìn hắn xông vào.

Lại nói Tiểu Thập thất xông vào, ánh mắt tròn xoe nhìn thẳng về phía A Nghiên.

Đã thấy một cái sạp đặt trong xe ngựa, Cửu ca nhà mình ngồi ở chỗ kia,

mà vị được hắn kim ốc tàng kiều, dĩ nhiên là dựa trong lòng hắn, coi hắn như cái thảm.

”Ngươi là ai a?” Tiểu Thập thất tò mò đánh giá A Nghiên, cao giọng hỏi.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 77
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...