Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Sủng Hậu Tìm Chết Hàng Ngày

Chương 68

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

A Nghiên bị tiếng chim sẻ líu ríu đánh thức.

Nàng cố sức mở mắt ra, đầu tiên nhìn thấy lại là một đầu tóc đen bóng, quay đầu cẩn thận nhìn, là Tiêu Đạc đang ngủ bên cạnh.

Nàng vừa tỉnh ngủ còn ngơ ngẩn nằm sấp, thấy Tiêu Đạc vẫn say sưa mộng đẹp.

Hắn từ nhỏ đã rất đẹp đẽ, hình dáng ngũ quan rõ ràng, có góc có cạnh,

như dao khắc rìu đục, mày kiếm anh tuấn, mí mắt hẹp dài hơi hơi nhếch

lên làm cho khuôn mặt mười phần khí thế mạnh mẽ, hơi thở tản ra xung

quanh mị hoặc mà khêu gợi.

Nếu như hắn tỉnh, đôi mắt kia khi thì lãnh liệt tuyệt tình, khi thì ôn nhu như nước.

Dù loại nào, A Nghiên cũng không muốn nhìn thấy.

Nhưng hiện tại hắn đang ngủ.

hắn ngủ, sợi tóc đen vương trên trán, nhìn qua đơn thuần mà vô hại, càng giống một đứa trẻ.

ánh mặt trời ban ngày xuyên qua màn che màu lam hồ chiếu vào, bao phủ

một tầng màu lam nhạt mông lung trên khuôn mặt hắn như bạch ngọc, càng

làm cho người ta cảm thấy, nam tử ngủ say trước mắt này phảng phất như

thượng tiên bị biếm trích, thoạt nhìn rất không chân thực.

Nhìn hắn như vậy, ngươi thậm chí sẽ hoài nghi, có phải da thịt óng ánh trong suốt được lam ngọc chạm khắc thành hay không?

Đúng lúc này, Tiêu Đạc tỉnh.

Tiêu Đạc tỉnh, trong con mắt hẹp dài có một khắc mê ly, bất quá rất nhanh đã khôi phục trong sáng.

Hắn thong thả phóng ánh mắt đến trên người A Nghiên, kinh ngạc nhìn một lát, gợi lên một chút cười với A Nghiên.

mày kiếm đen đặc hơi hơi giơ lên, con ngươi sâu thẳm đen thâm thúy mị hoặc, hắn cười như vậy, gợi cảm câu hồn phách người.

A Nghiên đã ngồi dậy, phù phù một tiếng, lại nằm trở lại.

Nàng lúc này vẻ mặt mờ mịt.

Nàng thế nhưng không chết?

Vì sao, kia không phải tam công đằng sao? Không không, sẽ không sai, đúng là tam công đằng.

Tam công đằng, độc vật kiến huyết phong hầu a, cho dù nàng chỉ ăn một ngụm, cũng hẳn là phải chết.

A Nghiên cau chặt mày, lâm vào trầm tư.

Tiêu Đạc tỉnh lại rồi, liếc mắt một cái liền nhìn thấy A Nghiên hai tay

chống cằm ghé vào trong ngực đang nhìn mình, trong nháy mắt con ngươi

đen bóng nhìn mười phần mê muội.

Cho nên hắn liền nở nụ cười một chút với nàng.

Kết quả thế nào, nàng sợ tới mức trực tiếp ngã trở về?

Tiêu Đạc không hiểu nhíu mày, xoay người một cái, nghi hoặc nhìn A Nghiên: “A Nghiên, không cần giận ta...”

thanh âm hắn có thô suyễn đặc trưng của nam tử, trầm thấp gợi cảm, khiến cột sống A Nghiên bỗng chốc tê dại.

Bất quá trong lúc tê dại run rẩy, nàng rất nhanh suy nghĩ cẩn thận.

Tiêu Đạc là thể chất bách độc bất xâm, nước bọt của hắn có thể là giải độc đi?

Cho nên, tối hôm qua hắn đút tay gấu cho mình, tuy rằng bụng bị đau,

nhưng bởi vì có nước bọt kia mà độc bị giải, cho nên cũng không phải lo

lắng về tính mạng?

Nghĩ như vậy, thật sự là bừng tỉnh đại ngộ, kinh hỉ nhảy ra!

Thì ra là thế!

Trong mắt nàng chiếu ra quang mang vui sướng, trong giây lát xoay người một cái, trực tiếp bổ nhào vào trong lòng Tiêu Đạc.

Nàng ôm lấy cổ hắn, nhìn môi mỏng khêu gợi của hắn, không cần giải thích đã tiến lên, trực tiếp hung hăng hôn lên.

Đây chính là thuốc hay giải độc a! trong cơ thể nàng có lẽ vẫn còn tàn độc!

Nàng bá đạo tách cánh môi hắn ra, dùng đầu lưỡi xâm nhập vào trong, tham lam hút nước bọt trong miệng hắn.

Đến giải độc đi!!

Tiêu Đạc như rơi vào mộng.

Hương thơm đánh úp tới, tiểu cô nương mềm mại bá đạo lao lên cường hôn

hắn. Hai người quá thân gần gũi, hắn thậm chí có thể nhìn thấy trên gò

má nàng có lông tơ của thiếu nữ, trong mắt ướt ngập nước của nàng tràn

ngập khát vọng mông lung, khuôn mặt tinh xảo khéo léo nhưng lại mơ hồ lộ ra quyến rũ. gò má ửng hồng, hai cái cánh tay hoàn toàn ôm chặt mình,

một tiếng trống làm tinh thần hăng hái, đối với mình càng cuồng nhiệt,

bộ dáng mong mỏi kia, dường như mình là mật đường của nàng... môi nàng

oánh nhuận, hương vị ngọt ngào...

Tiêu Đạc rốt cuộc không khắc chế được, giống như mưa rền gió dữ, lúc A

Nghiên không kịp trở tay gắt gao ôm chặt nàng trong ngực, cúi đầu, bá

đạo không cho cự tuyệt, hắn bắt đầu phản kích, thận trọng xâm nhập, hơi

thở dồn dập mãnh liệt.

”Là ngươi mời ta...” Tiêu Đạc khàn khàn nỉ non bên tai A Nghiên, làm A Nghiên chấn động nóng bừng.

Hắn không khống chế được, giống như mãnh thú hồng thủy, cơ hồ bao phủ nàng.

A Nghiên chỉ kịp “Ngao ô” một tiếng, rốt cuộc phát không ra nổi thanh âm gì.

Tiếng quần áo xé rách vang lên...

Nhưng đúng lúc này, một giọng nói mát lạnh lại vang lên.

”Khởi bẩm Cửu gia, Ninh Phi có chuyện trọng yếu bẩm báo!”

”Ninh đại nhân, mời ngươi đi ra ngoài.” thanh âm Hạ Hầu Kiểu Nguyệt ôn nhu mà kiên định vang lên.

Kế tiếp thanh âm hai người liền thấp xuống, nhưng cũng làm A Nghiên bỗng chốc tỉnh táo lại trong mộng vừa rồi.

”Ngừng!” Nàng dùng sức đẩy bả vai đang áp chế mạnh mẽ, thở hổn hển kháng cự.

”Không ngừng.” Giọng Tiêu Đạc khàn khàn cuồng bạo mà hỗn độn.

không dừng lại? A Nghiên cái khó ló cái khôn, trực tiếp nâng tay sờ chỗ dưới nách của Tiêu Đạc.

Nàng đã làm đại phu, rất tinh tường các huyệt vị trên thân thể, có thể

thuận tiện có thể liếc mắt một cái nhìn ra người nào đó sợ ngứa hay

không.

Nàng đã sớm cân nhắc rõ, Tiêu Đạc nhất định sợ ngứa!

Lập tức nàng không chút khách khí cù dưới cánh tay Tiêu Đạc.

Đáng thương Tiêu Đạc, trong thời khắc mấu chốt, bỗng nhiên trúng chiêu

như vậy, hắn ngừng lại, nhếch môi mỏng, cứng cả cằm, gắt gao nhịn xuống, cứng ngắc nhìn chằm chằm tiểu cô nương dưới thân.

A Nghiên buồn bực nhìn hắn, này, thế nhưng không hữu hiệu?

Ta lại đến!

Lập tức không chút khách khí làm vài cái nữa.

”Ha ha ha ha ——” Tiêu Đạc bỗng nhiên cất tiếng cười to.

A Nghiên xem thế liền đắc ý, hừ hừ, chiêu này quả nhiên lợi hại.

Đang đắc ý, nàng cũng không quên mau chạy, mau mau mau chạy, lập tức nghiêng ngả lảo đảo xuống giường.

Tiêu Đạc đang cười, trong mặt phun ra tức giận, hắn gian nan cố gắng

điều chỉnh hô hấp kiềm chế ý cười, cũng xuống giường đuổi theo A Nghiên.

”Xú nha đầu... Rất xấu... Ta không buông tha ngươi...”

”Tha mạng a!”A Nghiên bị bắt, vừa đá đạp lung tung giãy dụa, vừa la to cầu xin tha thứ.

Tiêu Đạc từ phía sau gắt gao ôm lấy nàng, nghiến răng nghiến lợi: “Xem ta hôm nay thu thập ngươi thế nào!”

Nói xong, hắn sờ soạng nếm thử, cũng học A Nghiên cù dưới cánh tay nàng.

A Nghiên bị chạm đến thịt mềm mẫn cảm, nhất thời cười to lên.

Nàng cười đến nước mắt cũng chảy ra, đương nhiên không cam lòng, lại đi bắt Tiêu Đạc.

Trong viện, Ninh Phi vừa rồi cất tiếng, hơi hơi nhíu mày, nghi hoặc nghe động tĩnh bên trong, khóe miệng không khỏi run rẩy.

vị bên trong này thực là Cửu hoàng tử cao lãnh tôn quý của bọn hắn sao?

Hạ Hầu Kiểu Nguyệt lúc này đã lệnh cho các thị nữ lui ra, một mình trông coi tại chỗ, lúc này nghe thấy bên trong tiếng vui cười đùa giỡn, cũng xấu hổ không thôi. Khe khẽ thở dài, nàng nhìn về phía Ninh Phi: “Ninh

đại nhân, ta thấy ngài vẫn nên lui ra trước, sau đó lại đến đi?”

vị gia trong phòng kia, không khỏi rất mất mặt đi?

Qua một hồi, A Nghiên và Tiêu Đạc đã náo loạn đến mồ hôi đầm đìa.

Tiêu Đạc rốt cục bình tĩnh lại, nâng tay nhéo nhéo gò má A Nghiên, mặt trầm xuống uy hiếp: “Về sau không được cù ta!”

A Nghiên nhíu mày, đắc ý cười: “Ta sẽ cù!”

Tiêu Đạc không nói gì, nhíu mày nói: “Về sau không được hôn ta.”

A Nghiên càng đắc ý: “Ta sẽ hôn!”

thanh âm nàng rất vang dội, nói xong chính mình liền sửng sốt.

Tiêu Đạc nở nụ cười, trong con ngươi đen bóng dường như lóe ra tinh thần: “Ta đặc chuẩn cho ngươi có thể tùy tiện hôn ta.”

A Nghiên kiễng mũi chân lên bóp mũi hắn: “Ngươi thật giảo hoạt!”

Tiêu Đạc nâng tay ngăn nàng lại, ôn nhu nói: “Ngươi ở trong phòng ngoan

ngoãn, ta bảo Kiểu Nguyệt mang đồ ăn sáng đến, để ngươi ăn trước.”

A Nghiên không hiểu: “Vậy còn ngươi?”

Tiêu Đạc sờ sờ tóc a nàng: “Ta có chút việc phải xử lý.”

A Nghiên chỗ hiểu chỗ không, gật đầu: “Được.”

Nhất thời Tiêu Đạc đi ra ngoài, A Nghiên vội chạy đến cửa sổ xem thế nào, thấy Ninh Phi đang chờ ở ngoài.

mặt nạ sắt lạnh lẽo như trước, áo bào đen tuyền, quần áo tung bay.

Nàng định nhìn qua cửa sổ, vừa đúng lúc thấy Ninh Phi nhìn sang.

Bốn mắt nhìn nhau, con ngươi Ninh Phi lạnh lùng lướt qua một đạo ánh sáng trong giây lát rồi tránh đi.

A Nghiên hơi giật mình, cơ hồ cho rằng cảm giác vừa rồi của mình là ảo giác.

Nàng nhìn qua cửa sổ rồi, tựa vào tháp, tinh tế suy nghĩ về Ninh Phi.

Tổng cảm thấy có chút không đúng ở đâu đó?

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Sủng Hậu Tìm Chết Hàng Ngày
Chương 68

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 68
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...