28.
Bình Châu, đồng cỏ bị chiến hỏa thiêu đốt đen sì, trên mặt đất đầy rẫy t.h.i t.h.ể không nguyên vẹn, mùi m.á.u tanh nồng nặc thấu trời.
Tiếng c.h.é.m g.i.ế.c hò hét không dứt bên tai, giữa ánh đao bóng kiếm m.á.u tươi văng tứ tung, nở rộ từng đóa hồng mai trên nền tuyết trắng.
Tiêu Tịch Ngọc mặc giáp đen, trên mặt đầy vết m.á.u, không phân biệt được là của kẻ địch hay của chính hắn.
Hắn liên tục vung thanh kiếm bạc trong tay, dường như không biết mệt mỏi.
Một mũi tên sượt qua má hắn, rạch một đường m.á.u dài.
Tiêu Tịch Ngọc ngước đôi mắt đỏ ngầu vì m.á.u, ánh mắt sắc bén và kiên định, ngưng tụ một chấp niệm không tên.
Hắn lại giơ tay nâng thanh kiếm bạc, mũi kiếm nhỏ m.á.u ròng ròng.
Hắn bị thương rất nhiều chỗ, nhưng vẫn đứng giữa trung tâm chiến trường, hết lần này đến lần khác rạch toạc yết hầu quân địch.
Đột nhiên hai mũi tên xé gió lao tới, một mũi b.ắ.n trúng đùi hắn, mũi còn lại cắm phập vào n.g.ự.c hắn.
Hắn lảo đảo vài bước, rồi quỳ một gối xuống đất, cắm thanh kiếm bạc xuống đất để chống đỡ thân xác tàn tạ của mình.
Đêm dài sắp tàn, ánh sáng vàng nhạt phía xa x.é to.ạc màn đêm, hóa ra trời đã rạng sáng.
Giữa x.á.c c.h.ế.t ngổn ngang khắp nơi, hắn khép hờ đôi mắt, dường như cuối cùng cũng biết mệt rồi, hắn từ từ nhắm mắt lại, hơi thở dần ngưng.
Một quả pháo hiệu ầm ầm nổ tung trên bầu trời tờ mờ sáng, báo hiệu giặc Bình Châu thắng trận, hoàng thành bại trận.
Một thanh niên cầm đao cong đi đến bên cạnh Tiêu Tịch Ngọc, đao vung lên ánh lạnh lóe sáng, như muốn lấy đầu hắn.
Ta giật mình tỉnh giấc, bật dậy thở hổn hển, trước mắt dường như vẫn còn sót lại khung cảnh chân thực đáng sợ trong mơ.
Lúc này sắc trời trắng mờ mờ sương, trên trán ta mồ hôi vã ra như tắm.
"Trân Châu." Ta khàn giọng gọi.
Trân Châu ở phòng bên thắp đèn, bưng ly nước đưa cho ta: "Quận chúa gặp ác mộng sao?"
Ta gật đầu, nhận lấy chén nước, chuỗi hạt bạch ngọc trên cổ tay phát ra tiếng vang lanh lảnh.
Ta nhìn chuỗi hạt khắc kinh văn này, định thần lại.
"Đến chùa Đại Tướng Quốc."
29.
Gió lạnh rít gào, tuyết lớn phong tỏa núi non, xe ngựa khó lòng di chuyển nửa bước.
Ta xuống xe ngựa, nhấc chân bước lên lớp tuyết dày cộp.
Trân Châu ở phía sau lo lắng vạn phần.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ta-cuu-vot-thieu-nien-phan-dien/chuong-10-hoan.html.]
"Quận chúa, chúng ta đợi tuyết tan rồi hãy đến, được không?"
"Không đợi được."
Sau khi dặn Trân Châu về phủ, ta lại một lần nữa bước lên đường núi.
Cứ thế từ lúc sương sớm ban mai đến khi hoàng hôn buông xuống, cuối cùng ta cũng quỳ được trên đệm hương bồ trước Phật.
Tượng Phật đôi mắt nhìn xuống, khuôn mặt đầy đặn, vẻ mặt bi mẫn mỉm cười.
Ta vê một bó hương, thành tâm quỳ rạp trước Phật lạy rồi lại lạy.
"Nguyện Phật từ bi tiếp dẫn, nguyện người con yêu bình an thuận lợi, khải hoàn trở về."
Trong phật đường khói hương lượn lờ, bên ngoài tiếng chuông ngân vang thanh tịnh.
Ta xoắn chuỗi hạt trong tay, không biết đứt dây từ chỗ nào, hạt châu từng hạt từng hạt lăn xuống, rơi vãi trên mặt đất.
Ta lại bắt đầu hoảng loạn.
Ta cúi người, nhặt từng hạt từng hạt châu rơi tứ tung.
Ngay khi định nhặt hạt cuối cùng, một đôi giày gấm thấm đẫm tuyết bước đến trước mắt ta.
"Kiều Kiều."
Giọng nói quen thuộc vang lên, hốc mắt ta đỏ hoe, nhưng không dám ngẩng đầu.
Thiếu niên cười một tiếng, đưa tay đỡ ta dậy, ôm c.h.ặ.t vào lòng.
Hắn mặc bộ giáp nhẹ màu đen vẫn chưa phai hết mùi m.á.u tanh, dưới mắt phải hẹp dài xinh đẹp có một vệt m.á.u đã đóng vảy.
"Chàng về rồi." Ta nghẹn ngào: "Ta biết mà, chàng sẽ về được mà."
Hắn ôm ta vào lòng, giọng nói trầm thấp nỉ non bên tai ta.
"Thần linh của ta che chở ta vô sự, nên ta cứ thế tiến về phía trước, đ.á.n.h đâu thắng đó."
30.
Sơn hải có ngày về, gió mưa có ngày gặp.
Thế là một năm lại một năm trôi qua.
Ta cầu nguyện với thần linh.
Nguyện bình an, nguyện thuận lợi, nguyện người yêu thương không bệnh không tai.
— Hết —
--------------------------------------------------