Người đến chừng gần bốn mươi tuổi, tóc dài b.úi cao, dưới mắt thâm quầng mệt mỏi, cằm mọc đầy râu ria lởm chởm, nhưng vẫn không che lấp được vẻ anh tuấn, thành thục.
Dây thần kinh căng thẳng nãy giờ bỗng chốc buông lỏng, nhìn vẻ mặt quan tâm của người đàn ông trung niên trước mặt, ta vứt con d.a.o xuống, hít hít cái mũi cay xè, gọi khẽ: "Cha."
Thẩm Đình Chiêu liên tục đáp lời, vươn tay bế bổng ta lên.
Ta vòng tay ôm cổ ông, cảm nhận hơi ấm từ người cha.
Thẩm Đình Chiêu nhấc chân định bước ra khỏi miếu, thị vệ bên cạnh cũng theo sát không rời.
Tôi dựa vào vai Thẩm Đình Chiêu, ngay lúc ông xoay người thì nhìn thấy Tiêu Tịch Ngọc không biết đã tỉnh từ bao giờ.
Thiếu niên ngồi cô độc trong góc tối, đang rũ mắt nhìn con d.a.o găm ta vừa vứt trên đất.
Lòng ta khẽ động, nhẹ nhàng kéo cổ áo Thẩm Đình Chiêu.
"Cha ơi, còn có Tịch Ngọc ca ca nữa."
Thiếu niên nghe tiếng ngẩng đầu lên, ánh mắt đen thẫm mang theo chút mờ mịt va vào mắt ta.
Ta bĩu môi, quay đầu dời tầm mắt đi chỗ khác.
9.
Sau khi về lại Quận vương phủ, ta ngủ li bì mấy ngày liền mới coi như dưỡng lại chút tinh thần.
Đúng lúc hôm nay nắng đẹp, gió nhẹ thổi qua cũng mang theo hương vị ấm áp.
Ta cuộn mình trên chiếc ghế mây viền vàng trong sân, lười biếng nằm phơi nắng.
Trân Châu ngồi bên cạnh khâu túi thơm hoa thu hải đường, thỉnh thoảng lại trò chuyện vài câu với ta.
"Quận chúa." Trân Châu cúi đầu mân mê cánh hoa khô: "Người còn nhớ vị lang quân người mang về hôm đó không?"
Ta nhón một quả nho bỏ vào miệng, ậm ừ một tiếng không rõ lời.
"Vị lang quân ấy từ khi về phủ cứ sốt mê man mãi, t.h.u.ố.c sắc xong bưng lên cũng không chịu uống, ngay cả người được phân đến hầu hạ cũng chẳng thể lại gần."
Tay Trân Châu làm chậm lại, mặt đầy vẻ lo âu: "Mong đừng để xảy ra chuyện gì trong phủ chúng ta."
Tay ta đang định lấy thêm quả nho nữa thì khựng lại.
Tiêu Tịch Ngọc không uống t.h.u.ố.c?
Hắn tuy là hoàng t.ử không được sủng ái, nhưng dẫu sao cũng mang dòng m.á.u hoàng thất.
Nếu xảy ra chuyện gì ở Quận vương phủ, e là không tránh khỏi bị liên lụy.
Huống hồ, cái mạng của hắn là do ta cứu về.
Nhớ lại sự cảnh giác và nghi kỵ vô cớ của thiếu niên, ta đau cả đầu.
Xem ra hắn không chỉ là sói con mắt trắng, mà còn là một thiếu niên nổi loạn nữa.
Ta vội vàng nuốt quả nho trong miệng xuống, đứng bật dậy.
"Trân Châu, đi sắc thêm một bát t.h.u.ố.c trị phong hàn nữa."
Ta tiếc nuối nhìn ánh nắng ấm áp treo trên cao, nói thêm: "Đưa đến Lan Hiên Các."
10.
Lan Hiên Các nằm ở phía tây Quận vương phủ, ẩn mình giữa rừng tùng bách xanh tươi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ta-cuu-vot-thieu-nien-phan-dien/chuong-3.html.]
Trong viện cây cối um tùm rậm rạp, bên ngoài cánh cửa phòng đóng c.h.ặ.t bày biện ngay ngắn mấy cái hộp cơm chưa hề được mở ra.
Ta liếc nhìn tên thị vệ đang nhăn nhó bên cạnh, thái dương giật giật.
"Tiêu Tịch Ngọc." Ta đập cửa.
Trong phòng im ắng, không có chút động tĩnh nào.
Không phải lại ngất rồi chứ?
Tôi chống tay lên cửa, áp tai vào nghe ngóng động tĩnh bên trong.
Ai ngờ cửa phòng đột nhiên mở toang.
Ta không hề phòng bị.
Mắt thấy sắp ngã nhào vào lòng hắn, Tiêu Tịch Ngọc túm c.h.ặ.t cổ tay ta, cứng rắn dựng thẳng người ta dậy.
"Cảm ơn nhé." Ta xoa cổ tay bị nắm đỏ ửng, nói lời cảm ơn.
Tiêu Tịch Ngọc rũ mắt, ánh nhìn dừng trên người ta một lát rồi xoay người trở vào phòng.
Ta cũng xách váy, nhấc chân bước vào.
"Đừng vào đây." Giọng nói khàn đục trầm thấp, nhưng không giấu được ý cảnh cáo lạnh lùng trong đó.
Bước chân ta khựng lại.
Tiêu Tịch Ngọc ngồi bên bàn ngước mắt lên, ánh nhìn u tối rơi vào phía sau lưng ta.
Hắn nheo mắt, nhẹ nhàng mân mê chuỗi hạt bạch ngọc trên tay, lặp lại lần nữa: "Đừng vào."
Thế là Trân Châu run rẩy đưa hộp cơm cho ta, rồi nhanh nhẹn đóng sập cửa phòng lại.
Đồ thiếu niên nổi loạn.
Ta lấy bát t.h.u.ố.c nóng hổi trong hộp cơm ra, thầm lầm bầm trong lòng.
Trong không khí tràn ngập mùi thảo d.ư.ợ.c đắng nghét, khiến người ta chẳng mấy dễ chịu.
"Tiêu Tịch Ngọc, uống t.h.u.ố.c."
Thấy hắn không nhúc nhích, ta lại đẩy bát sứ về phía hắn: "Trẻ con bị bệnh đứa nào mà chẳng phải uống t.h.u.ố.c?"
Tiêu Tịch Ngọc khẽ ngước mắt phượng, nhìn thẳng vào ta: "Ta lớn hơn ngươi."
Nghe giọng điệu so đo vô cớ của thiếu niên, ta đáp qua loa: "Được rồi, đứa trẻ to xác, uống t.h.u.ố.c trước được chưa?"
Ánh mắt Tiêu Tịch Ngọc lướt nhanh qua bát sứ trước mặt, bất động thanh sắc quay mặt đi chỗ khác.
Ta chớp chớp mắt, nhìn bát t.h.u.ố.c đen sì, lại nhìn đôi mày đang nhíu c.h.ặ.t của thiếu niên.
Một suy đoán táo bạo dần hiện lên trong đầu.
"Tiêu Tịch Ngọc." Khóe miệng ta không tự chủ được mà cong lên: "Không phải ngươi sợ đắng đấy chứ?"
Tiêu Tịch Ngọc tất nhiên chẳng thèm để ý, chỉ có ngón tay đang lần tràng hạt bạch ngọc là khựng lại trong giây lát.
Ta cảm thấy vô cùng mới mẻ.
Con sói mắt trắng hôm nọ cầm d.a.o kề cổ ta ở miếu hoang, vậy mà lại sợ đắng thật.
"Chuyện này phải làm sao đây nhỉ?" Ta giả vờ trầm tư.
--------------------------------------------------