Tiệc mừng đông năm nay tổ chức ở sau núi chùa Đại Chiêu, ta vừa khéo cũng có thể đi gặp Tiêu Tịch Ngọc.
Chỉ là trên đường đi xe ngựa gặp chút sự cố, khi đến nơi thì đã muộn mất nửa canh giờ.
Sau núi cây cối rậm rạp, trồng những hàng cây nữ trinh lá to trải dài bất tận, xen kẽ là không ít cây nam thiên trúc, cả sườn núi là một màu xanh ngắt trập trùng.
Giữa những tàng cây lớp lớp, ta nhìn thấy bóng lưng gầy gò thẳng tắp của Tiêu Tịch Ngọc.
Trước mặt hắn là một nhóm thiếu niên mặc áo gấm thêu hoa, không biết đang nói chuyện gì.
Trong đó có một, hai người dường như nhìn thấy ta, hoặc có lẽ là không thấy.
Chỉ thấy môi họ mấp máy, thân hình Tiêu Tịch Ngọc cứng đờ, ngay sau đó bị thiếu niên ăn mặc sang trọng cầm đầu đá cho một cú.
Tiêu Tịch Ngọc bị đá đến mức gập cả người xuống, đám thiếu niên đối diện thấy bộ dạng chật vật của hắn thì bắt đầu cười cợt lớn tiếng, đưa tay xô đẩy.
Chuyện gì thế này?
Tiêu Tịch Ngọc không phải biết võ công sao?
Ta ngạc nhiên mở to mắt, có chút khó hiểu.
Trong nguyên tác rõ ràng viết Tiêu Tịch Ngọc biết võ công, nhưng sao bây giờ lại không có chút ý định phản kháng nào vậy?
Trong đầu chợt nhớ lại dáng vẻ ốm yếu lúc mới gặp, chẳng lẽ lại bị bệnh rồi?
Đang lúc nghi hoặc, Tiêu Tịch Ngọc đã bị đám thiếu niên ngông cuồng hống hách kia đẩy ngã xuống đất, bọn chúng dường như vẫn chưa thỏa mãn, mấy kẻ còn định giơ chân giẫm đạp lên người hắn.
Quả là khinh người quá đáng!
Ta giận điên người, lao thẳng về phía đó.
Bất kể hắn có đang giả heo ăn thịt hổ hay không, nhưng thiếu niên được ta nuôi dưỡng t.ử tế trong Quận vương phủ, sao có thể để đám công t.ử bột này bắt nạt như vậy?
Mắt thấy một kẻ định đá mạnh vào bụng hắn, ta vội vàng chắn trước người hắn.
Thị vệ phía sau lập tức tiến lên, một tay giơ kiếm chặn lại hành động của tên công t.ử bột kia, tách ta và bọn chúng ra.
Mấy thiếu niên kia lúc này mới bình tĩnh lại, nhìn rõ mặt ta, nhao nhao cúi đầu cung kính hành lễ: "Tham kiến quận chúa, quận chúa vạn phúc."
Ta đỡ Tiêu Tịch Ngọc đang ngã dưới đất dậy, hắn ôm bụng, lưng còng xuống không thẳng lên nổi, trông cực kỳ đáng thương.
Ta cúi người thấp giọng lo lắng hỏi: "Ngươi ổn không?"
Tiêu Tịch Ngọc ngước mắt nhìn ta, khuôn mặt xinh đẹp trắng trẻo dính chút bùn đất, đầy vết trầy xước và vệt đỏ.
Hắn nặn ra một nụ cười cứng ngắc, giọng rất nhỏ: "Vẫn ổn."
Rõ ràng chỉ có hai chữ, rõ ràng nói là vẫn ổn, nhưng ta lại cảm thấy hắn đã chịu muôn vàn uất ức.
Ta nổi giận, quay đầu nhìn đám con cháu thế gia đối diện, lạnh lùng nói: "Biết ta là quận chúa, lại không biết hắn đường đường là hoàng t.ử sao?"
Giọng ta hơi dừng lại, ánh mắt quét qua từng người bọn chúng: "Hay là nói, các ngươi không coi uy nghiêm hoàng thất ra gì, xem thường pháp luật?"
Đám công t.ử bột sớm đã sợ mất mật, bắt đầu nhao nhao chối đây đẩy—
"Không phải ta..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ta-cuu-vot-thieu-nien-phan-dien/chuong-5.html.]
"Hắn đụng cái là ngã thôi..."
"Quận chúa, chúng ta căn bản không có dùng sức..."
Ta bị bọn chúng làm cho đau cả đầu, hít sâu một hơi định mở miệng thì Tiêu Tịch Ngọc bỗng ho nhẹ hai tiếng.
Hắn kéo kéo ngón tay ta, mi mắt rũ xuống: "Chỗ này, hơi đau rồi."
Vết thương nhỏ xíu nơi đuôi mắt hiện ra trước mắt ta, khiến người ta đau lòng.
Ta giơ tay ngăn tiếng ồn ào bên cạnh lại, ôn tồn hỏi: "Vậy về chùa Đại Chiêu trước nhé?"
Tiêu Tịch Ngọc nghe vậy, ngước mắt nhìn ta, rất nhanh lại cúi đầu, giọng nói yếu ớt vô lực: "Chân cũng đau."
Ta quyết đoán ngay lập tức: "Ta dìu ngươi đi."
Hắn lại ngẩng đầu lên, đôi mắt sáng lấp lánh như một chú cún con bị bỏ rơi nay được vuốt ve.
Lòng ta mềm nhũn ra như nước.
14.
Chùa Đại Chiêu là ngôi cổ tự trăm năm, mái chùa lợp kín ngói lưu ly, bên trong bảo điện càng thêm vàng son lộng lẫy.
Thế nhưng liêu phòng của Tiêu Tịch Ngọc lại chật hẹp hơn ta tưởng tượng nhiều.
Sau khi đỡ hắn ngồi lên giường, sắc môi hắn trắng bệch, trên trán đã rịn ra lớp mồ hôi lấm tấm.
Ta thầm nghĩ, chắc phải gọi người xuống núi tìm đại phu thôi.
Ai ngờ vừa mới xoay người, tay áo đã bị thiếu niên trên giường nhẹ nhàng móc lấy.
"Ngươi muốn đi dự tiệc sao?" Hắn hỏi.
Hắn rụt ngón tay về, lại ngước khuôn mặt lấm lem tro bụi lên nhìn ta.
Ta thấp thoáng nhìn thấy trong ánh mắt hắn một chút cảm xúc gọi là tủi thân.
Gió lạnh ùa vào từ tấm rèm che hé mở, thổi buốt đến mức khiến người ta run rẩy.
Nhìn đầu ngón tay đỏ ửng vì lạnh của Tiêu Tịch Ngọc, ta thầm than một tiếng, đưa tay cởi chiếc áo choàng vân gấm lông thỏ trên người xuống, đắp lên cho hắn.
"Ta đi gọi người tìm đại phu."
"Ta không sao đâu." Tiêu Tịch Ngọc lắc đầu, giọng nhàn nhạt: "Vết thương nhỏ thôi mà."
Ta đành sai Trân Châu đi bưng một chậu nước nóng, nhúng ướt khăn tay rồi đưa cho hắn lau mặt.
Tiêu Tịch Ngọc cầm khăn, nhưng lau mãi cũng không sạch được vệt tro bụi dưới mí mắt trái.
"Để ta." Ta đón lấy khăn tay, lau giúp hắn.
Hắn ngửa đầu, ánh mắt dán c.h.ặ.t lên mặt ta, dái tai nhuốm một màu đỏ ửng lạ thường.
"Tiêu Tịch Ngọc, sao ngươi lại để người ta vừa đ.á.n.h vừa đá thế hả?" Mắt ta lướt qua cổ tay phải của hắn, không biết con d.a.o găm kia có còn buộc ở đó không.
--------------------------------------------------