Ba ngày sau, những con nòng nọc này cuối cùng cũng được đưa tới.
Ta thả chúng vào cái ao nhỏ mà cha Hổ đã đào cho ta.
Cái ao nhỏ này rất nông, mỗi lần ta cao thêm một chút, cha Hổ lại đào sâu thêm một chút.
Bây giờ nòng nọc và cá bơi cùng nhau, con rùa ngốc nghếch thì nằm im bất động.
Ta cầm cần câu nhỏ không có lưỡi câu, ngồi trên đống cỏ khô giống như cha Hổ.
“Cha Hổ, cha nói con có thể câu được bao nhiêu cá?”
Cách cái ao nhỏ không xa, là một cái hồ lớn.
Cha Hổ ở đó câu cá lớn, ta thì ở đây câu cá nhỏ.
Cha nói: “Chắc chắn có thể câu được rất rất nhiều.”
Thế nhưng cả ngày hôm đó, chỉ có con rùa ngốc nghếch mắc câu.
Ta nhìn cái thùng rỗng không của cha Hổ: “Cha Hổ, cá cha câu đâu rồi?”
Cha Hổ ợ một cái: “Đã phóng sinh rồi.”
Ngày nhập học nhanh chóng đến.
Từng đàn tiểu yêu quái vác bọc hành lý đến Tà Nguyệt Động.
Ta được phân vào lớp học của thầy Bạch Hạc.
Hắn đặc biệt nhìn ta một cái: “Ở đây nếu có yêu quái khác bắt nạt con, thì nhớ đến tìm ta.”
Ta rất chán nản.
Thầy Hạc vậy mà nhìn một cái đã biết ta là quả hồng mềm rồi.
Chọc đến ta, bọn chúng coi như chọc phải bông gòn rồi.
Thầy Hạc đứng ở trên cao: “Hôm nay là ngày đầu tiên, không nói những thứ phức tạp. Ta sẽ nói về tình hình hiện tại.”
Hắn viết chữ lên vách đá.
“Hiện giờ trong Lục giới, các ngươi cho rằng ai là mạnh nhất?”
Các tiểu yêu quái líu lo bàn tán.
“Đương nhiên là Yêu giới chúng ta rồi.”
“Chắc là Thần giới.”
“Ma giới.”
“Quỷ giới.”
“Tiên giới.”
Thầy Hạc hỏi: “Tại sao không có yêu quái nào nói đến Nhân giới?”
Ta giơ tay lên nói: “Bởi vì Nhân giới thường xuyên bị xâm lược.”
Thầy Hạc lại hỏi: “Nhân giới bị xâm lược, có phải vì nó yếu ớt không? Nếu nó yếu, vì sao trải qua ngàn vạn năm, Nhân giới vẫn còn tồn tại?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ta-la-ho-dau-dau/chuong-3.html.]
Các tiểu yêu quái không nói gì nữa.
Thầy Hạc vẽ vài vòng tròn lên vách đá: “Trong Lục giới, Nhân giới nằm ở vị trí trung tâm. Bất kể là Thần, Ma, Yêu, Quỷ, nếu muốn bành trướng, Nhân giới đều là con đường phải đi qua.
Nhân giới có thể giữ vững, chính là minh chứng cho sự cường đại của nó.”
Ta hỏi: “Mạnh mẽ như vậy vì sao vẫn bị xâm lược chứ?”
Thầy Hạc nói: “Cái này lại liên quan đến vấn đề tài nguyên có thể lợi dụng. Các ngươi cảm thấy tài nguyên của Yêu giới có phong phú không?”
Bản edit của Mắm Muối Chanh Đường siêu dễ thương. Đọc xong nhớ phô lô tui nha, hoặc theo dõi tui bên page Mắm Muối Chanh Đường. Ngày nào cũng có truyện hay cho mấy ní đọc hoài không chán luôn nè :3
Tiểu Lộc nói: “Rất phong phú.”
Thầy Hạc gật đầu: “Nhưng những tài nguyên này so với Nhân giới thì rất ít. Vị trí của Nhân giới đã định sẵn nó là trung tâm mậu dịch, nó chỉ cần không rời khỏi nhà, là có thể kiếm được đầy bồn đầy bát trong việc trao đổi tài nguyên của Lục giới.
Nhưng tình hình này, rất nhanh sẽ thay đổi. Những Tiên Thần xảo quyệt đã tiến hành xâm lấn văn hóa Nhân giới, hiện nay Nhân giới xây dựng rất nhiều miếu thờ của bọn họ. Vài năm sau, bọn họ không cần đổ máu, là có thể chiếm lấy Nhân giới.”
Tiểu Báo hỏi: “Thưa thầy, chuyện này có liên quan gì đến chúng con đâu?”
Thầy Hạc nhìn về phía chúng ta: “Các ngươi là trụ cột của Yêu giới sau trăm năm nữa, phải mở rộng tầm nhìn, vì sự quật khởi của Yêu giới mà học tập.”
Ngay tại thời điểm quan trọng này, ta giơ tay lên: “Thưa thầy, con đói rồi.”
Sau ngày hôm nay, ta Hổ Đậu Đậu, ngoài biệt danh “Gọi cha” ra, lại vui vẻ có thêm biệt danh “Đói rồi đấy à”.
Ở Tà Nguyệt Động được một tháng, Thầy Hạc nhìn ta một cái: “Tiết học ngày mai con không cần đến.”
Ta đi hỏi thăm một chút, cả lớp chỉ có ta không cần đến.
Thầy Hạc sao có thể như vậy chứ?
Thật không công bằng.
Thế là ngày hôm sau, ta trà trộn vào đám yêu quái mà đến.
“Hôm nay, chúng ta sẽ nói về mười chín cách ăn thịt người.”
Vừa mới nghe một chút thôi, ta đã đói rồi. Ta đứng ra: “Thưa thầy, con muốn ăn!”
Hắn lườm ta một cái: “Nha đầu thèm ăn c.h.ế.t tiệt này, không phải đã bảo con hôm nay đừng đến sao? Tiết học này không cho phép con nghe.”
Hắn đẩy ta ra ngoài, vô tình đóng sầm cửa lại.
Ta tìm đến cha Hổ: “Cha Hổ, Thầy Hạc không cho con nghe giảng.”
Cha Hổ tiện tay đánh ngã một con mãnh thú, hỏi: "Con lại nghịch ngợm đúng không?"
Ta nói: "Con có làm gì đâu, thầy Hạc thiên vị, trong tất cả tiểu yêu quái, chỉ có mình con bị đuổi ra ngoài thôi."
Cha Hổ một cước đá văng con mãnh thú ra: "Làm gì có chuyện đó! Dám ức h.i.ế.p Đậu Đậu nhà ta. Đi, leo lên lưng cha Hổ đi, cha Hổ đi tìm hắn gây sự."
Cha Hổ đang chạy, gió lớn gào thét bên tai, ta vùi đầu xuống.
Chẳng mấy chốc đã tới Tà Nguyệt Động.
Cha Hổ đeo dây chuyền vàng lớn, một cước đạp tung cửa động núi: "Cái tên họ Hạc kia, thứ yêu quái khác có, nha đầu nhà ta cũng phải có!"
Thầy Hạc với vẻ mặt như chưa tỉnh ngủ, lững thững bước ra, liếc nhìn ta hai cái, nói: "Hổ Sơn Quân sao lại có nhã hứng ghé thăm vậy?"
Cha Hổ nói: "Đừng có giả vờ, tiền học ta đã đóng đủ rồi, dựa vào đâu mà đuổi nha đầu nhà ta ra?"
Ta chống nạnh: "Đúng vậy. Dựa vào đâu mà không cho con học cách ăn người?"
--------------------------------------------------