Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tây Lam Yêu Ca

Chương 149

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thất Nguyệt hoàng tử có thể nói là vị hoàng tử trong số đông hoàng tử mà Đông Lăng vương không muốn gặp nhất, cũng là người vô quyền vô thế nhất trong hoàng thất Đông Lăng.

Nghe nói mẫu phi của Thất Nguyệt hoàng tử chỉ là một vũ cơ rất xinh đẹp được Đông Lăng vương lúc cận lão xem trọng mà thôi, sau một thoáng mới mẻ ban đầu thì liền quên đi nữ nhân đáng thương này.

Nhưng hoàng cung là nơi nào cơ chứ, một nữ nhân đáng thương sao có thể sống sót, trong hậu cung tràn ngập bất bình, ghen tị, miệt thị, khinh thường, nhàm chán đến mức đám cung phi chỉ biết đi khắp nơi châm biếm cùng khó dễ lẫn nhau này, sau khi hạ sinh Thất Nguyệt hoàng tử không bao lâu liền buồn bực mà chết.

Nghe nói, bởi vì mẫu phi Thất Nguyệt hoàng tử sớm rời khỏi nhân thế, ngay cả cái tên cho đứa nhỏ vừa sinh ra không lâu cũng không kịp đặt.

Mà Thất Nguyệt hoàng tử lại là nhi tử không được Đông Lăng vương coi trọng, vì thế đến năm Thất Nguyệt hoàng tử được ba tuổi, đứa nhỏ luôn chịu đủ ức hiếp này cuối cùng được vị lão ma ma chăm sóc hắn hảo tâm mà đặt cho hắn cái tên Thất Nguyệt.

Bởi vì lão ma ma không được học hành, vì thế tự nhiên không thể vì Thất Nguyệt hoàng tử tìm ra một cái tên dễ nghe lại có ý nghĩa.

May mắn lúc Thất Nguyệt hoàng tử chào đời thì vào ngay tháng bảy liễu xanh mươn mướt hoa sen nở rộ, vì thế trong lúc vô tình nhìn thấy bức tranh thiên nhiên tươi đẹp ở ngự hoa viên vào một ngày mùa hè, lão ma ma nhanh trí cảm thấy cái tên Thất Nguyệt tựa hồ không sai.

Vì thế đứa nhỏ đáng thương không có nương từ đó về sau đã có cái tên—– Thất Nguyệt.

Nói tới thân phận Thất Nguyệt, tuy cũng là hoàng tử của Đông Lăng vương nhưng trong hoàng cung, từ Đông Lăng vương tới cung nữ thái giám có thân phận thấp kém đều không có ai xem hắn là hoàng tử.

Phỏng chửng, nếu không phải chảy trong người hắn là máu của hoàng tộc Đông Lăng, hơn nữa thân phận hoàng tử Đông Lăng của hắn miễn cưỡng cũng có chút công dụng, thì chỉ sợ lúc này vị hoàng tử đáng tương không có chỗ dựa này đã sớm cô độc chết ở một góc nào đó.

Mà cũng chính vị hoàng tử cơ hồ không được ai để ý, chịu đủ ức hiếp xem thường ở hoàng cung Đông Lăng, thậm chí người dân Đông Lăng còn không biết đến sự tồn tại của hắn mấy năm gần đây đột nhiên nở rộ, sáng chói vô cùng, làm vị hoàng tử nào đó vốn được Đông Lăng vương yêu thương, nghĩ rằng có thể dễ leo lên ngôi vị hoàng đế dễ như trở bàn tay hận tới nghiến răng, nhìn hắn hệt như nhìn cừu nhân, chỉ muốn bắt hắn ra lột da rút xương một phen.

Nhất là phối hợp với vết sẹo dữ tợn bên má trái Đông Lăng Tam hoàng tử Đông Lăng Quân Nghiêu làm người ta vừa thấy đã khiếp sợ mà tránh xa ba bước.

Từ sáu năm trước sau khi từ Tây Lam quốc trở về, mọi người trong hoàng cung Đông Lăng đều biết Tam hoàng tử điện hạ vì bị xỉ nhục ở Tây Lam quốc nên lúc trở về tính cách đã đại biến, trở nên càng âm trầm bất định thô bạo dị thường, rất thưởng nổi trận lôi đình đánh đập đám cung nhân.

Nhất là mấy năm gần đây, Đông Lăng vương tuy bước vào độ tuổi xế chiều nhưng tựa hồ không hề có ý tứ lập Tam hoàng tử làm Thái tử, hơn nữa còn bắt đầu tỏ ra bất mãn với nhi tử này, còn thái độ đối với Thất Nguyệt hoàng tử yếu đuối vô năng chỉ biết ngoan ngoãn nghe lời kia lại hoàn toàn đổi khác, Đông Lăng Quân Nghiêu liền cảm thấy lí trí bắt đầu thoát khỏi khống chế, đối với lão gia hỏa vẫn ngồi lì trên ngôi vị hoàng đế kia cũng bắt đầu phẫn hận.

Xem ra phụ hoàng thật sự già rồi, bắt đầu hồ đồ, thế nhưng lại thân cận với tên Thất Nguyệt ti tiện thấp kém đó.

Nó bất quá chỉ là nhi tử của một vũ cơ, có tư cách gì so sánh với người thân là Đông Lăng hoàng tử như mình! Phụ hoàng a, ngôi vị hoàng đế kia ngươi ngồi cũng mấy chục năm rồi đi, có phải quyền lợi làm mờ mắt nên ngươi không thể phân rõ đúng sai?

Mỗi lần nhìn thấy Thất Nguyệt ti tiện kia lắc lư trước mắt mình, Đông Lăng Quân Nghiêu liền không khỏi đen mặt, âm trầm đến đáng sợ.

Một ngày nào đó, mình sẽ ngồi lên vị trí đại biểu cho quyền thế kia, bễ nghễ nhìn xuống sinh linh thiên hạ, phải hung hăng dẫm nát đám người can đảm phản kháng mình dưới chân, để đám ti tiện chướng mắt kia biến mất khỏi cuộc đời này.

Mà đối với Thất Nguyệt hoàng tử bị Đông Lăng Quân Nghiêu xem là cái đinh trong mắt, cái gai trong thịt chỉ hận không thể biến mất kia, mỗi lần nhìn thấy vị Tam ca âm hàn của mình liền thông minh lựa chọn lảng tránh.

Bất quá lần này, Đông Lăng vương mở tiệc mời hoàng thất các danh quốc trên Thương Lam đại lục tới nghiên cứu thánh vật của bộ tộc Đế Luyện cũng được hưởng ứng rất lớn.

Bất luận là đối với hoàng thất các nước, đám người có dã tâm, hay những người hiếu kỳ đơn thuần, thánh vật của bộ tộc thượng cổ đều có sức hấp dẫn rất lớn.

Huống chi, việc bộ tộc Đế Luyện quy thuận Đông Lăng quốc vào mười năm trước hay Đông Lăng Tam hoàng tử dâng thần kiếm bảo hộ của bộ tộc Đế Luyện cho Tây Lam quốc Lam đế bệ hạ làm hạ lễ vào sáu năm trước đều làm hai đại quốc khác đỏ mắt bất mãn vô cùng, hơn nữa còn một mực âm thầm tạo áp lực.

Nhất là gần nhất Đông Lăng quốc không ngừng có việc lớn việc nhỏ, nhóm hoàng tử cũng kịch liệt tranh đoạt ngôi vị hoàng đế.

Vài thế lực bí ẩn cũng có ý tứ chống cự cùng thăm dò các thế lực mạnh mẽ khác, ai cũng không biết người chiến thắng cuối cùng là ai. Hơn nữa các quốc gia khác trên Thương Lam đại lục lại âm thầm ở một bên như hổ rình mồi, Đông Lăng vương sao lại không phát hiện.

Hắn tuy đã già, tâm tư thật sự không còn sáng suốt cùng thanh minh như lúc trẻ, nhưng dù thế nào Đông Lăng vương cũng là người chiến thắng cuối cùng trong cuộc tranh quyền đoạt lợi của hoàng tộc, sao có thể không nhận ra Đông Lăng quốc gần nhất đang gặp tình trạng loạn trong giặc ngoài.

Đặc biệt Đông Lăng còn là con cáo già ẩn mình trong một hoàng tộc luôn đầy mưu ma quỷ kế đấu đá nhau gần năm mươi năm, cho dù hiện giờ chỉ là một lão già thì vẫn còn mưu trí cùng kinh nghiệm phong phú khi đối mặt nguy cơ mà người khác khó có thể bỏ qua.

Huống chi, mấy năm gần đây Đông Lăng vương quả thật trở nên rất dị thường, thỉnh thoảng lại một mình trong tẩm cung không biết đang làm gì, còn không cho phép ai tiến vào tẩm cung.

Cho dù là hoàng hậu, hay hoàng tử được hắn sủng ái tín nhiệm, chỉ cận can đảm tiến vào thì Đông Lăng vương sẽ giận dữ, thậm chí còn toát ra sát khí.

Mà trừ bỏ những cung nhân ở bên cạnh, những người khác cơ hồ không thể tiếp cận tẩm cung của Đông Lăng vương.

Đông Lăng vương dị thường như thế, tự nhiên làm hoàng hậu cùng những người khác tò mò cùng lo lắng. Tuy không biết hoàng thượng của bọn họ rốt cuộc làm sao, những lời suy đoán cũng nhanh chóng lan truyền trong hoàng cung Đông Lăng.

Có cung nhân nói, trong tẩm cung Đông Lăng vương nhất định là thánh vật của gia tộc thượng cổ, bằng không vì sao hoàng đế bệ hạ ngay cả hoàng hậu cùng nhóm thái tử cũng không cho phép tiến vào tẩm cung, lại còn liên tục triệu hồi quốc sư, chính là tộc trưởng của bộ tộc Đế Luyện tiến vào a?

Cũng có cung nhân nói, kỳ thật trong tẩm cung Đông Lăng vương không có gì cả, chỉ đột nhiên xuất hiện vài loại hoa kỳ lạ mà thôi.

Nhưng mặc kệ đám người trong hoàng cung Đông Lăng nói thế nào, tất cả đều biến mất trong hoàng cung vào ngày hôm sau. Ngay cả những cung nhân hầu hạ Đông Lăng vương cũng bị cắt lưỡi, độc câm yết hầu.

Từ đó về sau, những lời đồn đãi về tẩm cung Đông Lăng vương chậm rãi biến mất trong sự nơm nớp lo sợ của nhóm cung nhân. Không còn ai dám nhắc tới.

Mà lần này hoàng tộc của các quốc gia trên Thương Lam đại lục đã tới, Đông Lăng Quân Nghiêu vốn tưởng đây chính là cơ hội để mình giành lại quyền lực và danh dự, để tất cả mọi người trên Thương Lam đại lục biết mình mới là đế vương tương lai của Đông Lăng quốc.

Nhưng ai ngờ, phụ hoàng hắn, Đông Lăng vương, thế nhưng tuyên bố để Thất Nguyệt ti tiện kia làm người tiếp đại Tây Lam Lam đế.

Tuy Đông Lăng Quân Nghiêu cũng không muốn đi tiếp đãi Tây Lam đế vương lãnh huyết đáng sợ kia, hơn nữa thậm chí có thể nói hắn có oán hận rất sâu với hoàng tộc Tây Lam, chính là dựa vào cái gì, dựa vào cái gì mà phụ hoàng muốn tiện nhân Thất Nguyệt kia đi!

Thất Nguyệt không phải chỉ là nhi tử của một vũ cơ thôi sao?

Hơn nữa, trước kia không phải phụ hoàng không thèm liếc mắt nhìn Thất Nguyệt một cái, thậm chí còn xem như Thất Nguyệt không hề tồn tại, tự sinh tự diệt sao? Vì sao hiện giờ lại thay đổi, lại còn không hề có lí do gì, cứ đột nhiên như vậy?

Hết thảy giống như thoát khỏi sự khống chế của mình, làm hắn vì ứng phó mà lao lực quá độ. Hình như bắt đầu từ chuyến đi tới Tây Lam sáu năm trước, sau khi trở về thì có cái gì đó không giống.

Thật giống như có một đôi mắt u ám lạnh lùng ở một nơi bí mật chăm chú nhìn hắn, làm Đông Lăng Quân Nghiêu có đôi khi cảm thấy rợn da gà.

Hết thảy rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Vì sao từ lúc hắn trở về từ Tây Lam, phụ hoàng ngày càng lạnh nhạt cùng bất hòa với hắn, hơn nữa còn dần dần thân cận với Thất Nguyệt, một kẻ mà hắn vẫn luôn khinh thường?

Hắn vốn làm mọi việc đều thuận buồm xuôi gió, được mọi người tôn sùng, kính yêu, nịnh nọt tâng bốc, hiện giờ tất cả đều mất hết, Đông Lăng Quân Nghiêu ẩn ẩn cảm thấy bất an, giống như có một cái lưới vô hình quấn chặt, làm hắn không thể động đậy.

Mà hết thảy thay đổi này, Đông Lăng Quân Nghiêu ẩn ẩn cảm thấy, nhất định có quan hệ với thứ trong tẩm cung phụ hoàng.

Thái độ của phụ hoàng đối với hắn đột nhiên biến đổi, không để tâm tới triều vụ, còn có thế lực thần bí âm thầm đối nghịch với mình, tất cả đều làm Đông Lăng Quân Nghiêu cảm thấy cáu tiết như mình đang lấy trứng chọi đá, hận đến mức muốn giết người. Mà người hắn muốn giết lúc này nhất chính là Thất Nguyệt.

Thất Nguyệt, Thất Nguyệt, tên ti tiện do vũ cơ sinh hạ kia!

Mà Thất Nguyệt hoàng tử được phái đi nghênh đón Tây Lam Lam đế bệ hạ lần này lại không hề buồn bực cùng táo bạo như Đông Lăng Quân Nghiêu.

Tương phản, Thất Nguyệt hoàng tử từng bị hoàng thất Đông Lăng khi dễ, thậm chí ngay cả một cung nhân cũng không bằng giờ phút này đang tràn đầy kích động cùng vui sướng chờ mong đoàn người Tây Lam quốc đến.

Loại tâm tình hưng phấn vui sướng lúc này biểu hiện rõ rệt trên gương mặt xinh đẹp diễm lệ của Thất Nguyệt hoàng tử, làm cho nhóm tùy tùng cùng Thất Nguyệt hoàng tử đi nghênh đón Tây Lam Lam đế bệ hạ vô thức nhận ra, vị hoàng tử trước nay luôn mang bộ dáng yếu ớt sợ sệt trước kia đã thay đổi, trở nên đặc biệt hấp dẫn ánh mắt người khác.

Loại ánh mắt tràn đầy chờ mong cùng ôn nhu kia làm người ta không khỏi trầm luân.

Giờ phút này, bọn họ rốt cuộc mới ý thức được, Thất Nguyệt hoàng tử, hoàng tử của Đông Lăng vương là một người có thân phận cao quý cùng khí chất bất phàm. Chẳng sợ chỉ là một hoàng tử không được yêu thương nhất nhưng vẫn như cũ làm người ta cảm thấy hấp dẫn cùng cao quý.

Trong lòng người khác nghĩ gì, Thất Nguyệt hoàng tử căn bản không để ý tới. Bởi vì, giờ phút này ánh mắt của hắn đã hoàn toàn đặt vào loan giá của Tây Lam Lam đế bệ hạ cùng thiếu niên xinh đẹp tuyệt luân đi cùng.

Sáu năm, đứa nhỏ yêu dị kia hẳn đã trưởng thành rồi đi.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 149
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...