Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tây Lam Yêu Ca

Chương 96

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Chờ Tây Lam Thương Khung cùng Huân nhi tìm được giáo học lâu của mình, sau khi tiến vào phòng học, chỉ thấy phòng học đang ồn áo náo động lập tức im lặng như tờ, chỉ còn sót lại tiếng hít thở nặng nề của mọi người.

Tây Lam Thương Khung lạnh lùng quét nhìn đám người đang ngây ngốc sững sờ kia, thẳng đến khi tất cả cảm thấy độ ấm xung quanh tựa hồ không ngừng giảm mạnh, hơn nữa trong lòng lại cảm thấy run rẩy, đến lúc tỉnh táo lại thì chỉ thấy nam nhân chỉ có thể dùng hai từ tuấn mỹ để hình dung đã ôm thiếu niên tuyệt mỹ yêu dị đi tới gần cửa sổ, nơi có tầm nhìn trống trải, có thể nhìn thấy khu rừng rậm rạp ở phía sau học viện ngồi xuống.

Bất đồng với những tân sinh mới tiến vào học viện. Tây Lam Thương Khung cùng Huân nhi được đưa tới lớp học không tầm thường này. Cáp Lý Tư viện trưởng cùng Phí La Nhĩ viện trưởng đã hao hết tâm tư, cào rụng một bó tóc mới nghĩ ra việc an bài Lam đế bệ hạ cùng Cửu điện hạ tiến vào lớp đặc biệt của Tây Diệp La học viện.

Nghe nói hai vị lão viện trưởng tùy theo tài năng mà sắp xếp ở các lớn khác nhau, khoa nghiên cứu khoa học của Tây Diệp La học viện có thể nói là khoa có danh khí vang dội nhất. Không chỉ phòng học sáng sủa rộng rãi thư thái, đệ tử tiến vào nơi này cũng có rất nhiều đặc quyền, không cần giống những đệ tử khác phải tuân thủ quy định của Tây Diệp La học viện.

Đương nhiên, muốn tiến vào nơi này, điều kiện tiên quyết chính là ngươi phải có thiên phú cực cao, có thực lực cực mạnh, không cần ôm khư khư tư tưởng cũ như những lớp bình thường. Đương nhiên, với điều kiện của Tây Lam Thương Khung cùng Huân nhi thì rất thích hợp với nơi này.

Nói vậy nhưng hai vị lão viện trưởng cũng phải cân não không ít. Dù sao nếu để Lam đế bệ hạ đến chung phòng với đám tiểu quỷ, nghe những chương trình học trụ cột của những niên cấp thấp thì có thể tưởng tượng bệ hạ sẽ có biểu tình gì.

Huân nhi nhu thuận ngồi bên cạnh phụ hoàng, đôi thủy mâu long lanh vô thức liếc nhìn đám người trong phòng học xa hoa này, sau đó phát hiện một hiện trượng kì lạ.

Chính là niên cấp của mọi người trong phòng học này không đồng đều, lớn nhất là một nam nhân để râu quai nón, từ xa xa nhìn tới rất giống một đại thúc trung niên, tuy nhiên nếu nhìn kĩ thì phát hiện người nọ cũng không quá lớn.

Mà nhỏ nhất thế nhưng chỉ là một hài đồng tám chín tuổi, gương mặt tròn trịa đáng yêu, lúc mỉm cười liền lộ ra hai lúm đồng tiền ngọt ngào trên má. Lúc Huân nhi nhìn qua, ánh mắt long lanh của đứa nhỏ đó cũng soạt qua nhìn Huân nhi, khóe miệng tựa hồ còn chảy ra chút nước miếng.

Mà bên cạnh đứa nhỏ là một thiếu nữ có cảm giác sang sảng quyến rũ, vẻ mặt không đồng ý nhìn đứa nhỏ, khiển trách: “Tiểu đệ, đã nói với ngươi bao nhiêu lần rồi, đừng có tùy tiện chảy nước miếng mất hình tượng như vậy. Ngươi đã sắp mười một tuổi rồi, đừng có giả vờ đáng yêu nữa, nhất là lúc thấy mỹ nhân, lại còn là mỹ nhân có một nam nhân đáng sợ ở bên cạnh, ngươi tự kiềm chế một chút giùm ta được không? Mặt mũi của ta bị ngươi làm mất sạch rồi.”

Nhéo lỗ tai đứa nhỏ kia, thiếu nữ ngượng ngùng mỉm cười với Tây Lam Thương Khung cùng Huân nhi, sau đó xoay người nhìn lại tiểu đệ mình, bộ dáng lập tức chuyển thành hung tợn.

Không khó nhìn ra, đa phần trong phòng học là thiếu niên cùng thanh niên, hơn nữa còn có vài người tâm cao khí ngạo. Chỉ một khoảng thời gian ngắn khi Huân nhu cùng Tây Lam Thương Khung tiến vào cùng ngồi xuống, ánh mắt đều đổ dồn về phía Huân nhi đều có chút lóe sáng.

Vốn, người tiến vào nơi này thiên phú không thể không cao, huống chi Huân nhi niên kỷ thoạt nhìn khá nhỏ, hơn nữa dung mạo lại xinh đẹp yêu dị, làm người ta vô thức đặt ánh mắt lên người bé, thật lâu cũng không thể hoàn hồn, xem nhiều một chút cũng không có gì lạ. Tuy bên người thiếu niên tuyệt mĩ này có một nam nhân vô cùng đang sợ đã chặn lại ánh mắt nóng bỏng của bọn họ nhìn về phía thiếu niên tuyệt mĩ.

“Huân nhi biểu đệ, Thần Thệ biểu ca, các người tới muộn quá a, Diệp nhi từ sáng sớm đã vội vã chạy tới phòng học a.” Âm thanh thanh thúy của thiếu niên vang lên bên tai, Huân nhi quay đầu lại nhìn gương mặt búp bê đang yêu gần ngay trước mắt.

“Diệp biểu ca!” Phong Diệp biểu ca đã ở! Kia Phong Vô Kỳ khẳng định cũng ở trong này. Ngẩng đầu nhìn xung quanh, quả nhiên nhìn thấy bóng dáng Phong Vô Kỳ ở bên phải mình cùng phụ hoàng. Mà lúc này, ngoài hành lang xa xa tựa hồ truyền tới một trận tiếc bước chân không nặng không nhẹ.

“Nguy rồi, lão nhân đáng sợ nóng nảy kia tới rồi.

“Mau chuẩn bị nghênh đón đi! Cái kia, nữ hài xinh đẹp, có dư chiếc khăn lụa nào cho ta mượn không? Đợi lát nữa ta phải lau miệng một phen a.”

“Đi tìm chết đi, ta còn phải dùng a! Ngươi dùng ống tay áo hoa lệ của mình tự sài tạm đi!”

Mọi người trong phòng học hiển nhiên đều là người có thực lực không lém, tuy âm thanh tựa hồ từ rất xa truyền tới nhưng bọn họ đều nghe thấy. Nhanh chóng điều chỉnh tốt tư thế, ánh mắt đồng loạt nhìn về phía cửa phòng, bộ dáng như lâm đại địch.

Mà Phong Vô Kỳ sau khi nghe thấy âm thanh này, gương mặt tuấn tú không có biểu tình không khỏi hiện lên một chút co giật, sau đó quay đầu nhìn về phía đệ đệ không có phản ứng gì, nói: “Diệp nhi, mau trở lại!”

Hẳn là đạo sư tới đi! Huân nhi nhìn biểu tình kỳ quái của mọi người, suy đoán, bất quá lời bọn họ nói có ý gì a? Huân nhi nghi hoặc. Quả nhiên, không bao lâu su, một bóng dáng đỏ rực phiêu phiêu tiến vào phòng học, đứng trên bục giảng.

Huân nhi không khỏi nhìn qua, chỉ thấy một lão nhân nét mặt hồng hào hưng phấn nhìn mọi người trong phòng học, hệt như tình nhân thất lạc nhiều năm, nhất là lúc nhìn tới chỗ Tây Lam Thương Khung cùng Huân nhi, thời gian dừng lại càng lâu hơn. Cũng không có biện pháp, khí thế trên người Tây Lam Thương Khung cùng Huân nhi rất chói mắt, cho dù là ai cũng không thể bỏ qua sự tồn tại của bọn họ.

“Ai nha nha, trình độ của tân sinh năm nay thật sao a, nhìn xem, ban chúng ta lại có thêm người mới, hơn nữa còn không phải một a. Nhất là thế nhưng lại có thêm đứa nhỏ xinh đẹp như vậy, a ha ha ha, lão sư ta rất cao hứng. Để ta tự giới thiệu trước, ta gọi là Hoắc Đặc Lý • A Nhĩ Tát Tư. Chưa lập gia đình nhưng lại có một tư sinh tử. Ai bảo lúc ta còn trẻ lại anh tuấn tiêu sái suất khí như vậy, biết bao nhiêu cô gái xinh đẹp thiếu phụ phong tao thiếu nãi nãi cao quý thầm mến muốn bắt cóc cường bạo ta a…”

Ánh mắt lão đầu nhi xẹt về phía Tây Lam Thương Khung cùng Huân nhi. Mặc dù lúc nhìn Huân nhi trong nháy mắt có chút thất thần nhưng rất nhanh liền khôi phục như thường, nhưng đột nhiên lại hưng phấn kích động nói với mọi người trong phòng học.

“Hoắc Đặc Lý lão sư, thật có lỗi đánh gãy lời ngươi, bất quá, năm nào có người mới tiến vào, ngươi cũng nói có một bài này, ngươi không thể thay đổi lời kịch sao? Trái tim yếu đuối của ta chịu không nổi a.” Lúc Huân nhi có chút trợn mắt há hốc thì hiển nhiên đã có người chịu không thấu, không khỏi cắt lời lão nhân râu bạc càng nói càng kích động trên bục giảng.

“Thật có lỗi, ta thế nhưng lại bỏ qua đám nhỏ đáng yêu các ngươi, các ngươi ghen tị cũng là tất nhiên, bất quá, a ha ha ha, các đệ tử thân ái của ta, đã lâu không gặp, quả thực nhớ chết ta a.”

“Ọe… làm ơn đi, Hoắc Đặc Lý lão sư, đừng nói những lời ghê tởm như vậy nữa, ta vừa mới ăn sáng xong a.”

“Oa ca ca, bản thiếu gia sớm đã đoán ra, chắc chắn người đầu tiên lên lớp là Hoắc Đặc Lý lão sư nên ta thà nhịn đói cũng không liếc mắt nhìn tới bữa sáng thơm ngào ngạt, chỉ sợ nhịn không được sẽ đưa tay chộp tới ăn, ô ô ô, ta sao lại không hay ho như vậy a, thế nhưng phải chịu đói, thật sự là nhân sinh bi thảm a!”

Trong phòng học nôn mửa tập thể cùng tiếng kêu ai oán bất mãn khắp nơi hiển nhiên đã làm Hoắc Đặc Lý lão nhân bị đả kích rất lớn, nhìn hàng chân mày không ngừng co giật cũng biết, lão đầu nhi hiển nhiên chuẩn bị bộc phát. Nhất là sau khi lướt nhìn một vòng phòng học, thế nhưng phát hiện có vài đệ tử hắn chú ý nhất thế nhưng lại chưa tới, Hoắc Đặc Lý lão sư hiển nhiên phẫn nộ.

“Hồn Thương, Hồn Quy, Phong Chích Viêm, còn có…. thế nhưng có nhiều người như vậy không tới lớp, xem ra lúc bọn họ trở về ta không thể không cho bọn họ một hình phạt đặc biệt.”

Nghe thấy Hoắc Đặc Lý lão sư phẫn nộ rít gào, mọi người không khỏi im lặng tưởng niệm cho vài vị huynh đệ lớn mật kia. Thuận tiện tự nhéo đùi mình, cố nặng ra vài giọt nước mắt đồng tình. Các huynh đệ, hình phạt của Hoắc Đặc Lý lão sư không dễ chịu chút nào a!

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tây Lam Yêu Ca
Chương 96

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 96
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...