Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tây Lam Yêu Ca

Chương 184

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tây Ẩn sơn xa xôi yên lặng ở vùng ngoại ô đế đô Tây Lam có thể nói là một tràng săn bắn tự nhiên.

Mà nơi này, hơi hai mươi năm trước quả thực chính là khu vực săn bắn của hoàng gia Tây Lam quốc. Bất quá không biết vì nguyên nhân gì, sau khi Tây Lam quốc đương kim bệ hạ lên ngôi thì nơi này đã bị vị đế vương lãnh liệt trẻ tuổi kia vứt bỏ, biến thành một vùng núi rừng u tĩnh xa xôi ít người lui tới.

Bất quá, vì vị trí địa lý cùng hoàn cảnh của Tây Ẩn sơn quả thực rất thích hợp, vì thế mới được tiên hoàng yêu thích.

Nơi này, trước khi Tây Lam Thương Khung tại vị, tiên hoàng Tây Lam quốc từng xây dựng một hành cung hoa lệ tuyệt mỹ ở Tây Ẩn sơn làm nơi nghỉ ngơi tạm thời lúc hoàng gia tới săn bắn. Đương nhiên, sau khi tiên hoàng về cõi tây thiên, hành cung Tây Ẩn sơn cũng bị Tây Lam Thương Khung bỏ hoang.

Tây Lam quốc Lam đế bệ hạ hiện tại tuy cũng thích săn bắn, bất quá chưa bao giờ trụ lại hành cung mà tiên hoàng xây dựng ở Tây Ẩn sơn mà lại chọn một nơi khác làm chỗ ở tạm thời khi đi săn.

Nhóm đại thần Tây Lam quốc tuy rất tò mò về hành vi khác thường của bệ hạ anh minh thần võ nhà mình, bất quá dù sao cũng lăn lộn trong quan trường nhiều năm như vậy, bọn họ tự nhiên biết loại bí mật hoàng gia này chẳng khác nào ngọn đèn dẫn đến cái chết, vì thế chẳng ai dám nói lung tung.

Vì thế, đối với chuyện bệ hạ không ở hành cung ở Tây Ẩn sơn, tuy mọi người đều cảm thấy kì quái, nhưng ai cũng tự hiểu mà kiêng kị nên chuyện này dần dần cũng bị quên đi.

Bất quá, cho dù Tây Ẩn sơn đã không còn là khu săn bắn hoàng gia Tây Lam thì vẫn có rất nhiều con cháu quý tộc tới săn bắn.

Cũng có thể nói, từ sau khi Tây Ẩn sơn không còn là khu săn bắn hoàng gia, người tới nơi này lại càng nhiều hơn. Bất quá đại đa số đều là nhóm công tử ăn chơi trác táng của các nhà có tiền có thế ở đế đô Tây Lam, lúc rảnh rỗi không có việc gì làm mới chạy tới nơi này săn bắn vài con thú nhỏ.

Mà ngày nọ, Tây Ẩn sơn tuy vẫn trời trong nắng ấm, gió nhẹ thổi lay động cành lá, núi rừng vẫn u tĩnh cùng an bình như thường, nhưng chỉ cần cẩn thận lắng nghe sẽ phát hiện trong tiếng gió nhẹ nhàng cùng tiếng lá xào xạc đang xen lẫn một tia ồn ào náo động làm người ta buồn bực. Mà nhóm động vật nhỏ nhát gan ngày thường luôn im lặng cũng trở nên táo bạo hơn hẳn.

Tây Ẩn sơn, tựa hồ trở nên tĩnh mịch mà quỷ dị.

Mà nguyên nhân chính là tiếng vó ngựa ngày càng tới gần đã đánh vỡ u tĩnh ở Tây Ẩn sơn.

“Nam Cung huynh, lần đi săn này ta sẽ không thua ngươi nữa đâu.”

Theo âm thanh nhẹ nhàng trong trẻo cùng vó ngựa tới gần, chỉ thấy ở phía xa xa trong ngừng vó vài bóng người cưỡi ngựa chạy tới. Mà trên lưng mấy con bảo mã cao lớn, vài nam tử tuấn mỹ trẻ tuổi đang cầm cung săn bắn. Không cần phải nói, kia tự nhiên là đám con cháu phú gia tới Tây Ẩn sơn đi săn.

“Này không biết được a. Chi Ngân, trước giờ ngươi chưa từng thắng Liệt Diễm lần nào. Lần này chắc cũng vậy thôi.” Nam nhân cưỡi bảo mã hắc sắc còn chưa nói gì, nam tử bộ dáng tươi cười bất cần đời phía sau đã mở miệng trêu ghẹo.

“Câm miệng, Nhai Tế. Đừng có nói xúi quẩy. Còn chưa kết thúc, sao ngươi biết ta sẽ thua?”

Hiển nhiên, Lâm Chi Nhân vô cùng bất mãn với giọng điệu khẳng định của bằng hữu. Mà chuyện lần nào đi săn cũng thua Nam Cung Liệt Diễm, Lâm Chi Ngân tâm tính cao ngạo cảm thấy có chút không phục. Cứ việc Nam Cung Liệt Diễm quả thực là một nam tử làm người ta tin phục. Mà năng lực của người này thật sự rất mạnh, làm người ta bội phục từ tận đáy lòng.

Có thể nói, trong nhóm con dòng cháu giống ở đế đô Tây Lam quốc, Nam Cung Liệt Diễm có thể xem là một nhân vật đại biểu.

Vô luận là thế lực gia tộc hay năng lực bản thân đều làm Nam Cung Liệt Diễm chiếm giữ vị trí đứng đầu trong số con cháu quý tộc. Mà Lâm Chi Ngân trong lòng kỳ thực cũng rất bội phục cùng kính sợ Nam Cung Liệt Diễm, nam nhân cả người tản ra hơi thở lạnh lẽo nguy hiểm này.

Nam Cung Liệt diễm, cũng chính là nam tử bị Lâm Chi Ngân khiêu khích. Hoàn toàn tương phản với tên của mình, Nam Cung Liệt Diễm có thể nói là một thanh niên tuấn mỹ đạm mạc lãnh liệt vô cùng.

Một thân hoa phục săn bắn mặc trên người nam tử đặc biệt tuấn mỹ bất phàm, khí thế không tầm thường. Hơn nữa nam tử này một thân cao lớn đầy khí phách, thực sự làm người ta tâm phục khẩu phục.

Nếu bỏ qua gương mặt không chút biến sắc cùng ánh mắt không hề dao động kia thì nam tử tuấn mỹ này thực có thể mê đảo toàn bộ thiếu nam thiếu nữ a.

Bất quá hiển nhiên, cho dù nam tử lãnh liệt thế nào thì hai vị nam tử đồng dạng cũng vô cùng bất phàm bênh cạnh cũng không thèm để ý tới khí lạnh của hắn tỏa ra, vẫn mỉm cười tươi rói.

“Ha hả, Chi Ngân thân ái của ta a, ngươi đừng cố nữa. Có lần nào ngươi đi săn thắng Liệt Diễm đâu a.” So với Nam Cung Liệt Diễm, vô luận là thân thủ hay trí tuệ, Vũ Nhai Tế không thể không thừa nhận mình cùng Lâm Chi Ngân thua kém đối phương không phải một chút mà thôi.

“Đây là săn bắn, chưa bắt đầu đã nhận thua không phải chuyện mà Lâm Chi Ngân ta sẽ làm.” Vững vàng ngồi trên lưng ngựa, ánh mắt Lâm Chi Ngân quét nhìn xung quanh, cây cung đang cầm trong tay lại càng tôn lên bản tính ngang ngược bất kham của nam tử.

Mà lúc Lâm Chi Ngân cùng Vũ Nhai Tế nói chuyện, ánh mắt nam tử nọ không hề lơi lỏng, vẫn như cũ chăm chú tìm kiếm con mồi giữa rừng núi u tĩnh, quyết tâm muốn thắng Nam Cung Liệt Diễm trong trận đi săn này.

Bản tính tranh cường háo thắng, Lâm Chi Ngân tự nhiên không muốn lần nào cũng làm người thua cuộc.

Mà lần này sở dĩ rủ Nam Cung Liệt Diễm cùng Vũ Nhai Tế tới Tây Ẩn sơn săn bắn tự nhiên cũng xuất phát từ Lâm Chi Ngân trẻ tuổi thịnh khí. Đương nhiên, đối với gương mặt băng sơn vạn năm không đổi của bằng hữu này, Lâm Chi Ngân vẫn có chút hồi hợp.

Tây Ẩn sơn vẫn là một mảnh xanh um tươi tốt, yên tĩnh như cũ, không vì vài người đến đây mà trở nên ồn ào náo động.

Đột nhiên, Lâm Chi Ngân cảm giác nơi khóe mắt có một mạt màu bạc chói sáng vụt qua.

“A, là ngân hồ!” Kéo cung, mũi tên chuẩn xác vọt về phía bóng bạc kia. Nhưng tình huống bắn trúng con mồi trong tưởng tượng của Lâm Chi Ngân không xuất hiện. Mà hướng mũi tên bay tới đột nhiên xuất hiện một tầng kết giới, chặn mũi tên lại.

“Cái gì?”

Lâm Chi Ngân cùng Vũ Nhai Tế, Nam Cung Liệt Diễm ở bên cạnh không khỏi nghi hoặc nhìn qua, phát hiện phía sau tầng kết giới bồng bềnh là một hài đồng dung mạo tuyệt diễm như tinh linh thất lạc trong rừng cứ vậy đột ngột xuất hiện. Mà theo hài đồng kia hiện thân, tầng màn mỏng nhìn như kết giới kia cũng biến mất.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 184
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...