Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tây Lam Yêu Ca

Chương 8

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Yêu, này không phải hoàng tử ngốc sao?”

Âm thanh chanh chua của nữ nhân truyền tới, nhưng không làm bóng dáng bé nhỏ bên liên trì chú ý. Hoàng tử 7 tuổi nho nhỏ, vẫn như cũ nhìn về xa xa, linh hồn không biết đang phiêu về đâu.

Bị một đứa bé coi thường, Viện phi thực sự tức giận. Nhất là đứa bé này lại còn là long loại do nữ nhân kia sinh ra, cho dù chỉ là một hoàng tử ngu ngốc vẫn làm nàng không thể tiêu hận.

Đúng, nàng hận Nhược phi, rất hận, hận không thể róc da rút xương nàng ta. Lúc trước nếu không phải Nhược phi giở trò, hoàng nhi của nàng cũng lớn cỡ đứa bé này.

Nhưng mà Nhược phi ghen tị nàng hoài hoàng tử của bệ hạ, được bệ hạ sủng ái, sợ địa vị của mình lung lay, thế nhưng làm hại nàng sinh non, không bảo vệ được sinh mệnh nhỏ bé kia.

Tuy bệ hạ thương xót nàng mất đi đứa nhỏ, phong nàng là Viện phi, còn nhốt nữ nhân đáng ghét kia vào lãnh cung, nhưng nàng vì sinh non để lại di chứng, không bao giờ có thể hoài hoàng tử của bệ hạ được nữa, cái này bảo nàng làm sao mà không oán.

Trong hoàng cung luôn tôn sùng quyền thế này, không có hoàng tử, bảo nàng làm sao tranh đoạt với người khác. Nhược phi hủy đi hi vọng của nàng, hủy đi cuộc đời nàng, kêu nàng làm sao không hận.

Vì thế lúc biết nữ nhân Nhược phi kia sinh ra một hoàng tử, nàng suýt chút nữa cắn nát cả răng. May mà Nhược phi đã phát điên, hoàng tử sinh ra cũng là một đứa ngốc, nàng mới có thể an tâm một chút. Bất quá thỉnh thoảng cũng phải tới lãnh cung châm chọc nữ nhân kia, xem nàng phát cuồng làm trò hề, nàng mới có thể giải được một ngụm oán khí.

Hiện tại lại nhìn thấy hoàng tử ngốc ở đây, nàng đương nhiên phải châm chọc, chẳng sợ đứa nhỏ này căn bản không hiểu nàng đang nói gì, nhưng nó cũng là phương thuộc điều hòa cuộc sống nhàm chán của nàng.

Chính là lúc bị đứa bé này không thèm để mắt tới, mặt mũi Viện phi để ở đâu, chẳng lẽ để nhóm nô tài bên người cười chê sao.

“Nương nương, ngài đừng sinh khí, để ngốc tử này chọc tức hại thân không đáng.” Nô tài vây bên người Viện phi vừa thấy sắc mặt chủ tử biến đổi, lập tức biết xảy ra chuyện, vội vàng nịnh nọt.

“Đúng vậy, bất quá chỉ là một ngốc tử. Nhưng ai biết nó có phải ngốc thật hay đang giả vờ. Tiểu Di Tử, ngươi nói đúng không?” Viện phi nhìn hoàng tử nho nhỏ cách đó không xa, trong mắt hiện lên quang mang độc ác.

“Nương nương nói phải, ai biết biết có phải Nhược phi vì muốn bảo hộ đứa nhỏ của mình mà cố ý diễn kịch. Có thể ngay cả chuyện Nhược phi điên cũng là giả. Huống chi, cho dù Nhược phi điên thật thì đó cũng là trừng phạt cho tội lỗi của mình, ai bảo nàng ta hại nương nương.”

Đám cung nhân, thái giám luôn nhìn sắc mặt chủ tử làm việc sở trường nhất là diễn kịch, Tiểu Di Tử sao lại không biết.

“Vậy ngươi nói, bản cung có nên nghiệm chứng một chút không?” Khóe mắt lóe lên vẻ gian xảo, gương mặt Viện phi lại cười đến dị thường ôn hòa.

“Dạ, nương nương đương nhiên đúng.” Tiểu Di Tử cười nịnh nọt đáp lời. Buồn cười, hắn bất quá chỉ là một thái giám nho nhỏ, không bằng lòng với chủ tử để bị trượng côn đánh chết à, huống chi Viện phi nương nương lại đang là một nữ nhân bị cừu hận che mắt, hắn càng không dám ngỗ nghịch.

“Tốt. Tiểu Di Tử, ngươi tới đẩy nó xuống liên trì cho ta.”

“Cái gì? Nương nương tha mạng, mưu sát hoàng tử là tội tru di cửu tộc, nô tài không dám.” Tiểu Di Tử hiện tại ngay cả trái tim cũng đau muốn chết.

Đều tại hắn lắm miệng mới hại mình lâm vào tình trạng tiến thoái lưỡng nan thế này.  Cho dù hắn chỉ là cô nhi, không sợ tru di cửu tộc, nhưng hắn cũng không muốn chết a.

“Sợ cái gì, nơi này chỉ có người của ta, còn sợ người khác thấy sao. Huống chi ta cũng không phải muốn nó chết, chỉ muốn dọa mà thôi.” Viện phi nhìn tiểu thái giám  đang thống khổ, khiển trách. Thật là thứ vô dụng.

“Nương nương…….”

“Còn không mau đi.”

Ô ô, tiểu thái giám bất đắc dĩ đành phải chậm rãi tiến tới gần đứa bé ngồi trên bờ hồ, chuẩn bị nhắm mắt lại nhẫn tâm đẩy một cái, mặt kệ lương tâm đang gào thét trong lòng. Nhưng mà lúc tiếng ‘bùm’ vang lên, Tiểu Di Tử thất thần.

Trời ạ, hắn căn bản còn chưa có đẩy, sao tiểu hoàng tử đã rơi xuống rồi? Sao lại thế này? Sao hắn cảm thấy sự tình có chút bất thường.

Nhất là lúc tiểu hoàng tử bị cho là ngốc tử rớt xuống hồ còn quay đầu lại liếc mắt nhìn mình một cái. Ánh mắt lạnh lùng không hề có tí tình cảm nào kia hiện lên khát vọng máu tươi, làm hắn rởn da gà.

“Nương nương, nương nương, làm sao bây giờ? Hoàng tử rớt xuống rồi.” Tiểu Di Tử bị dọa tới ngây ngốc, nhịn không được run lẩy bẩy.

“Rớt thì thôi, còn làm gì? Các ngươi nói xem, là tự nó không cẩn thận té xuống đúng không?” Thổi nhẹ chiếc móng tay dài của mình, Viện phi thờ ơ nói. Cứ như người vừa nãy sai nô tài đi đẩy người không phải là nàng.

“Đúng vậy, là hoàng tử tự rớt xuống, chúng ta đều thấy.” Đám nô tài vây quanh chủ tử lập tức giơ chân chó đáp lời. Không thèm quan tâm Tiểu Di Tử vừa đẩy đứa bé xuống hồ mặt mày đã trắng bệt.

“Ngu xuẩn, các ngươi thấy cái gì, các ngươi không thấy gì cả. Bây giờ, đi thôi.” Viện phi răn dạy đám nô tại một phen, liếc mắt cảnh cáo nhìn Tiểu Di tử, sau đó bảo người bãi giá li khai nơi u tĩnh này.

Tiểu Di Tử do dự, có nên chờ Viện phi đi rồi mới nhảy xuống cứu tiểu hoàng tử lên không? Nhưng vừa nãy tựa hồ Viện phi đoán được ý định của hắn, nhưng vẫn gọi hắn tới hầu hạ, làm hắn không có cơ hội.

Viện phi đắm chìm trong sung sướng được trả thù, không hề biết hành vi của nàng khi nãy đã lọt vào mắt một người, một nam nhân cao lớn tuấn mĩ tôn quý vô cùng khí phách. Mà nam nhân này chính là người quyền thế bậc nhất, thống trị Tây Lam quốc, Tây Lam hoàng đế bệ hạ, Tây Lam Thương Khung.

Đây là vận mệnh tương ngộ, hay là số phận của bọn họ.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tây Lam Yêu Ca
Chương 8

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 8
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...