Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tây Lam Yêu Ca

Chương 273

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Gula tiên sinh, ngươi tới nơi này có chuyện gì sao?”

Khóe miệng nâng lên một độ cung tà mị, Tây Lam Thương Khung nhìn thẳng nam nhân đối diện, khí thế mang theo áp bách cường đại thuộc về đế vương, có vẻ tôn quý lại uy nghiêm.

“Tôi…”

Phù Tô không trả lời, cũng không biết nên trả lời thế nào. Chẳng lẽ đối mặt với phụ thân Huân nhi nói, lần này mình tới thăm là vì hoàng tử của y sao? Là vì tuyệt mỹ thiếu niên sau khi thức tỉnh khỏi giấc ngủ ngàn năm đã nháy mắt biến mất mà tới sao?

Nói anh không cam lòng?

Ngày đêm bảo hộ tuyệt mỹ hoàng tử không biết đã ngủ say bao nhiêu năm trong lăng mộ viễn cổ kia, trong lòng anh luôn chờ mong khoảnh khắc thiếu niên tóc trắng mở mắt có thể chăm chú nhìn mình, có thể đầy sức sống đứng trước mặt, chứ không phải nhắm mắt như ngủ say như vậy.

Nhìn thấy thiếu niên rốt cuộc đáp lại cầu nguyện cùng nguyện vọng thức tỉnh, nhưng sao còn chưa nói câu nào đã trơ mắt nhìn thiếu niên biết mất ngay trước mặt mình?

Từ khi Đấu Hoàng mang thiếu niên có mái tóc bạch kim dài tới tận mắt cá chân, trên trán có ấn kí ba lăng từ cổ mộ về, vô luận xuất phát từ hiếu kì cùng tìm tòi nghiên cứu với văn minh viễn cổ, hay là tuyệt mỹ thiếu niên lẳng lặng ngủ say không chút phản ứng với ngoại giới, Phù Tô đều không dễ dàng buông tay.

Nhưng sự tình luôn có những chuyện ngoài dự kiến, Phù Tô chưa từng nghĩ tới, có một ngày mình phải đối mặt với vị phụ thân bá chủ Thương Lam của tuyệt mỹ hoàng tử mà Bảo Bảo kể, hơn nữa còn ở khoảng cách gần có vài bước chân như vậy.

Khoảng cách này, vô luận là với đế vương Thương Lam hay hoàng tử có thân phận tôn quý kia, chỉ cần bước tới một chút liền có thể chạm tới thiếu niên.

Nhưng một khoảng cách nhỏ như vậy cố tình lại chính là ngăn cách thật lớn giữa anh với thiếu niên thức tỉnh lại từ giấc ngủ say.

Nhìn thấy nhưng không thể chạm tới.

Cảm giác vô lực cùng tuyệt vọng, gần trong gang tấc nhưng lại xa xôi như trời với đất thực làm Phù Tô khổ sở vô cùng.

“Ngài… chính là Lam đế bệ hạ, vương giả của vị diện Thương Lam đi!”

Bên miệng có một mạt chua xót bất đắc dĩ, hi vọng bé nhỏ xa vời còn chưa kịp nở hoa kết quả đã bị bóp nát lúc nhìn thấy nam nhân tuấn mỹ bên người Huân nhi.

Nếu đến Hoa Hạ này chỉ có mình Huân nhi, có lẽ anh còn có thể ôm hi vọng, muốn đặt thiếu niên yêu dị kia bên người, hảo hảo chiếu cố, bảo hộ cùng sủng nịch, không để bất kì ai khi dễ.

Chính là hiện giờ, bên người vương tử điện hạ đã có một người thủ hộ cường đại bá đạo, anh làm sao còn cơ hội, cơ hội có thể ảo tưởng lưu thiếu niên lại nơi này.

Thương Lam đại lục ở vị diện khác mới là cố thổ của tuyệt mỹ hoàng tử kia a!

“Ngươi biết thân phận ta? Còn biết Thương Lam đại lục? Là Bảo Bảo nói đi.”

Nghe giọng điệu khẳng định của nam nhân đối diện, bàn tay khẽ lay động ly rượu đỏ của Tây Lam Thương Khung không khỏi tạm dừng một chút, sau đó giống như không để ý hỏi han.

“Phải, đứa nhỏ Bảo Bảo kia thực đáng yêu, cũng thực bướng bỉnh.”

Có lẽ nghĩ tới những hiện tượng kì quái ban đêm cùng những trò đùa dai ban ngày của Bảo Bảo, làm suýt chút nữa nhóm người hầu tới đêm liền không dám bước chân ra khỏi phòng, thậm chí còn muốn tìm đạo sĩ tới trừ tà an ủi, gương mặt Phù Tô không khỏi lộ ra một nụ cười mỉm bất đắc dĩ.

Mà giờ phút này, sau chậu cảnh ở góc đại sảnh, Bảo Bảo vô thức rùng mình một cái.

“Chẳng lẽ… Bảo Bảo mặc ít quá?”

Nắm chặt quần áo trên người, Bảo Bảo dẩu mỏ nghi hoặc lầm bầm. Mà bên kia, Lạc Thiên Nghiêu im lặng chăm chú đứng nhìn đám người ngồi nói chuyện trên sô pha, mày nhíu chặt.

“Lam đế bệ hạ? Vương giả ở vị diện Thương Lam?”

Bọn họ đang nói cái gì? Tổng giám đốc trẻ tuổi của tập đoàn Lăng thị vì sao lại gọi Tây Lam Thương Khung như vậy? Cuộc nói chuyện của bọn họ vì sao làm người ta có cảm giác lọt vào sương mù?

Lạc Thiên Nghiêu lặng lẽ đánh giá Tây Lam Thương Khung cùng Phù Tô Gula, trong lòng cũng âm thầm suy tư.

Bối cảnh thần bí của Tây Lam Thương Khung anh không biết, nhưng Phù Tô thì có nghe một chút.

Phù Tô Gula, tên tiếng trung là Lăng Phù Tô, là tổng giám đốc tân nhậm vừa mới du học về của tập đoàn Lăng thị. Nghe nói trên người người này có huyết mạch cao quý của quý tộc thượng tầng Anh quốc, là một công tử quý tộc không thể nghi ngờ.

Không biết chính là vị công tử này vì sao mới về nước không tới vài năm làm thế nào nhận thức thiếu niên yêu dị trong lòng Tây Lam Thương Khung.

“Lam đế bệ hạ, thực có lỗi đã mạo muội đến quấy rầy. Lúc này, tôi rất áy náy vì từng xông vào lăng mộ của Huân điện hạ, quấy nhiễu giấc ngủ của hoàng tử điện hạ. Bất quá, tôi là một người rất si mê khảo cổ, đối với lăng mộ, đặc biệt là những mộ cổ có lịch sử lâu đời lại càng cuồng nhiệt.”

Đẩy gọng kính trên sống mũi, Đấu Hoàng cùng ông chủ nhà mình ngồi đối diện Tây Lam Thương Khung, nhìn thấy sắc mặt đột nhiên trầm xuống của ông chủ, không khỏi mở miệng chậm rãi nói.

“Thân là một nhà khảo cổ, khi phát hiện trong khu rừng nguyên thủy kia có cửa vào một tòa lăng mộ cổ xưa, ngài có thể tưởng tượng tâm tình kích động của tôi khi ấy. Tôi không thể không chút do dự xoay người rời đi trước sự hấp dẫn cực lớn như vậy.”

Buông bàn tay đẩy gọng kính, Đấu Hoàng ngẩng đầu thành khẩn nhìn thẳng Tây Lam Thương Khung ngồi đối diện, vẻ mặt nghiêm túc nói.

“Cho nên, đối với chuyện mang Huân điện hạ ra khỏi lăng mộ, tôi thật sự xin lỗi.”

“…” Tây Lam Thương Khung hớp một ngụm rượu đỏ, không nói.

Y nên nói gì? Nói thật, đối với người thế nhưng cả gan xông vào lăng mộ của Huân nhi, thậm chí còn mang Huân nhi ra ngoài. Tây Lam Thương Khung mới đầu quả thực rất phẫn nộ cùng tức giận, hận không thể lăng trì xử tử những kẻ trộm mộ kia, ngay cả linh hồn cũng diệt thành tro, không còn lại chút dấu vết dư thừa.

Chính là sau khi tìm được Huân nhi, phát hiện khoảng thời gian này Huân nhi cũng không bị thương, mặc dù không biết rốt cục là ai mang Huân nhi từ lăng mộ ra ngoài, nhưng Tây Lam Thương Khung chìm đắm trong niềm vui sướng tìm lại được bảo bối nhanh chóng quên đi chuyện có người từng gặp Huân nhi, thậm chí còn sống chung một đoạn thời gian không ngắn khi Huân nhi chưa thức tỉnh.

Hiện giờ, đám trộm mộ kia tự mình tới xin lỗi, thái độ cũng thực thành khẩn, ánh mắt Tây Lam Thương Khung nhìn hai người đối diện có chút ý vị sâu xa.

Bất quá, giờ phút này Tây Lam Thương Khung không nói lời nào, thì không có nghĩa là có người cũng bảo trì trầm mặc. Tỷ như, đạo sĩ trẻ tuổi bị dây leo của Bảo Bảo sút chút nữa đã quấn thành bánh chưng.

“Cái kia… các người vừa nói cái gì? Cái gì mà cổ mộ? Cái gì mà cổ mộ trong rừng rậm nguyên thủy? Chẳng lẽ chính là nơi đó… Chẳng lẽ dấu vết đánh nhau lưu lại bên trong chính là của các người? Các người là những kẻ từng xâm nhập cổ mộ kia?”

Gian nan nghiêng đầu nhìn Đấu Hoàng cùng Phù Tô, đạo sĩ trẻ tuổi lo lắng hỏi.

Nghĩ đến trước đó không lâu mình đi theo sư tôn cùng nhóm sư thúc tìm kiếm lăng mộ thần bí kia, Thanh Minh không khỏi nhớ tới những dấu vết cùng suy đoán khi đó.

“Cậu là ai… chẳng lẽ cũng từng tới đó?” Quay đầu, Đấu Hoàng nhìn người trẻ tuổi chật vật bên kia, ánh mắt chợt lóe.

“Tôi là đệ tử hàng‘Thanh’ của Côn Luân, đoạn thời gian trước theo sư tôn tới đó, bất quá…”

Nói tới đây, Thanh Minh đột nhiên quay đầu nhìn về phía minh phủ chi chủ vẫn luôn ẩn mình trong góc khuất vô thanh vô thức.

“Minh vương điện hạ, ngài… ngài rốt cuộc đã làm gì sư tôn cùng sư thúc của tôi vậy?” Nói tới đây, âm thanh đạo sĩ trẻ tuổi có chút run rẩy khe khẽ.

“Minh vương điện hạ?” Nghe Thanh Minh xưng hô, Đấu Hoàng cùng Phù Tô nháy mắt ngẩng đầu lên nhìn về phía nam nhân âm trầm đáng sợ bên kia. Mà Lạc Thiên Nghiêu đứng một góc cũng khó dấu kinh ngạc cùng không thể tin.

Thẳng đến lúc này bọn họ mới chú ý trong đại sảnh thế nhưng còn một nam nhân che dấu hơi thở tốt như vậy.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 273
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...