Chị quay lưng lại với tôi, không muốn cho tôi dù chỉ một ánh mắt.
Tôi ăn ngấu nghiến, rồi cầm cái chậu rỗng ra ngoài.
Mẹ tôi thấy cái chậu rỗng, mặt lập tức xị xuống: "Không còn sót lại thứ gì sao?"
Bà ngửi ngửi trên người tôi, nghi ngờ: "Có phải mày ăn vụng không đấy, sao mùi nồng thế này."
Nói xong lập tức xắn tay áo định đánh tôi, tôi né đi: "Mẹ, con nấu cơm nên bị ám mùi!"
Bà không nghe, nắm đ.ấ.m trực tiếp giáng xuống người tôi.
Đột nhiên trong phòng chị gái có tiếng động lớn, chị chửi bới:
"Cái bà già c.h.ế.t tiệt kia, trải giường cứng thế này, có phải bà muốn c.h.ế.t không?"
Bây giờ chị gái tôi là Xà Tiên, cả làng đều phải cung phụng chị.
Nghe vậy, sắc mặt mẹ tôi lập tức thay đổi, không thèm để ý đến tôi nữa, vội vàng chạy đi hầu hạ chị.
Tôi nhân cơ hội chạy vào nhà bếp, tim đập thình thịch như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực.
Trước đây, tôi và chị gái đều bị đánh như nhau.
Nhưng bây giờ chỉ có tôi bị đánh.
5
Ngôi làng của chúng tôi, chỉ khi có Xà Tiên thì mới sinh được con trai.
Xà Tiên nghe thì oai phong, nhưng thực ra tuổi thọ rất ngắn.
Ba năm, năm năm lại phải thay một người.
Mà nuôi lớn một bé gái cần mười tám năm.
Tôi và chị gái là song sinh, từ nhỏ đã nương tựa vào nhau, tình cảm vô cùng tốt đẹp.
Tiếc là chị muốn sống sung sướng, nên đã giả làm tôi để trở thành Xà Tiên.
Nhờ chị gái, nhà tôi chưa bao giờ rơi vào tình trạng thiếu lương thực.
Chị tôi ngày càng trở nên đầy đặn, mềm mại, giống như loài rắn – quyến rũ đến cực điểm.
Ngày nào đàn ông trong làng cũng xếp hàng đến nhà tôi.
Lúc vào thì mặt mày hồng hào, lúc ra thì vẻ mặt thỏa mãn.
Chẳng bao lâu sau, phụ nữ trong làng bắt đầu lần lượt mang bầu.
Họ vừa âm thầm khinh bỉ chị gái tôi, vừa hạnh phúc xoa bụng.
Nhưng lần mang thai này đặc biệt khó sinh, họ mang thai ròng rã hai năm mà vẫn không sinh được đứa con nào.
Cả làng bắt đầu lo lắng, trưởng thôn dẫn đầu đến nhà tôi.
"Lý Thúy Lan! Xà Tiên nhà mày làm sao thế?!”
“Sao đã hai năm rồi mà vẫn chưa giúp làng sinh được con trai?"
Tôi đứng trong góc, hơi lo lắng ngẩng đầu nhìn chị gái.
Chị yêu kiều tựa vào giường, ánh mắt đầy khinh thường.
"Trách tôi sao? Phải trách các người cúng tế Xà Tiên không hết lòng hết sức thì có!"
6
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/te-nu-xa-tien/chuong-2.html.]
Một câu nói của chị gái trực tiếp khiến cả làng tái mặt.
"Mày đừng quá tham lam! Là Xà Tiên, mày phải vì cả làng mà lo nghĩ!”
“Chứ không phải là không biết đủ, chỉ lo hưởng thụ!"
Trưởng thôn, người đã sống quá nửa đời người, buông lời chửi rủa.
Chị gái tôi liếc nhìn ông ta, cười lạnh: "Sao, các người không hưởng thụ chắc?”
“Tôi nhớ ông đấy, ông tuy già nhưng cũng không thiếu trò đâu."
Mặt trưởng thôn lập tức tái xanh, phẩy tay áo hừ một tiếng không nói gì nữa.
Chị gái đột nhiên phun ra một ngụm máu, sắc mặt tái mét.
Tôi vội vàng xông lên, vừa mở miệng đã bị chị ngăn lại.
"Câm miệng!"
Hai chữ "chị gái" đến môi bị tôi nuốt xuống, tôi giận dữ nhìn dân làng.
"Xà Tiên bị mấy người chọc tức đến mức thổ huyết rồi, mấy người chắc chắn vẫn muốn gây sự ở đây sao?"
Oán khí của đám đàn ông còn lớn hơn cả quỷ: "Đáng đời! Dù sao Xà Tiên này cũng không còn sống được bao lâu nữa, lúc đó thay Xà Tiên khác biết đâu lại tốt hơn!"
Đám phụ nữ thì sợ con trong bụng không chào đời được, lại không dám khuyên chồng, chỉ đành dìu đỡ nhau mà đi.
Mẹ tôi thì đứng đó lạnh lùng nhìn chúng tôi, cha tôi mất sớm, nếu không bây giờ bà cũng đang mang thai.
Đợi dân làng đi hết, khóe miệng tôi cũng rỉ ra một vệt máu.
Mẹ tôi ném đồ trong tay xuống đất.
"Hai đứa bây có chuyện gì giấu tao phải không?”
“Tao đã hết lòng chăm sóc Xà Tiên, vậy mà chúng bay không chỉ chị chị em em thân thiết, mà còn không chừa cho tao miếng ngon nào, còn lén lút giở trò?”
Tôi lau vệt m.á.u bên môi, nhìn chị gái.
Chẳng lẽ chị gái vẫn không yên tâm về tôi, sợ tôi nói ra bí mật của chị, cho nên muốn g.i.ế.c tôi?
Chị gái lười biếng không thèm để ý đến tôi, đối với mẹ tôi cũng nói lời lạnh nhạt.
"Đồ ngu ngốc, con và Chiêu Đệ đều trúng độc mà mẹ không thấy sao?”
“Mẹ nghĩ vì sao chúng con trúng độc?”
“Đã đến nông nỗi này, mẹ còn nghĩ Xà Tiên là một công việc tốt đẹp sao?"
Mẹ tôi ngây người.
Tôi muộn màng nhận ra, tay bắt đầu run rẩy: "Những thức ăn đó... có độc?"
7
Tôi giận dữ nhìn chị gái: "Chị cố ý để em thử cùng chị sao?"
Chị gái còn giận dữ hơn tôi.
"Bảo mày là sói mắt trắng mà mày còn không thừa nhận, tao chỉ muốn mày ăn uống tử tế hơn chút!”
“Nếu mày không thổ huyết, ai biết được những thức ăn đó có vấn đề?”
“Một đám đầu đất!"
Mẹ tôi không quan tâm thức ăn có độc hay không, bà chỉ quan tâm đến một vấn đề khác hơn.
--------------------------------------------------