Tôi cầm chiếc điện thoại trong tay, tin nhắn của Linh hiện rõ mồn một trên màn hình. “Anh yêu, em đợi anh ở quán cà phê đầu ngõ nha. Ba mẹ em đang hỏi anh đó.” Tôi nhìn Minh, ánh mắt lạnh lẽo đến tận xương tủy. Anh ta đứng sững sờ, mặt không còn một giọt máu.
“Thế nào, anh Minh? Đối tác của anh đang đợi anh đấy.” Tôi nói, giọng điệu đầy chua chát. “Hay là tôi nên đi gặp cô ấy hộ anh nhỉ?”
Minh lao đến giật lấy điện thoại. “Diệp, em đừng hiểu lầm! Anh… anh sẽ giải thích!” Anh ta lắp bắp, cố gắng biện minh. Tôi chỉ cười khẩy.
“Hiểu lầm? Tin nhắn này, giọng nói của anh trên tàu, và việc anh về đúng quê tôi để ‘công tác’… Tất cả đều là hiểu lầm sao?” Tôi hỏi, giọng điệu đầy thách thức. Minh cúi gằm mặt, không dám nhìn tôi.
“Diệp, anh xin em, đừng làm ầm ĩ lên. Đây là nhà mình, là Tết mà.” Anh ta thì thầm, cố gắng hạ giọng. Anh ta sợ bố mẹ tôi nghe thấy.
“Sợ sao? Sợ bố mẹ biết con trai cưng của họ là một thằng khốn nạn, lừa dối vợ con sao?” Tôi nói thẳng. Minh giật mình, ngước nhìn tôi, ánh mắt đầy căm phẫn.
“Em ăn nói cho cẩn thận!” Anh ta gằn giọng. “Đừng nghĩ anh không dám làm gì em.”
“Anh dám làm gì tôi? Anh còn gì để mất nữa sao?” Tôi cười nhạt. “Anh đã mất hết sự tôn trọng của tôi rồi, Hoàng Minh.” Tôi quay lưng, bỏ đi ra ngoài. Tôi cần không khí, cần thoát khỏi cái sự giả tạo này.
Tôi đi ra phía vườn, hít thở thật sâu. Cơn giận và sự tổn thương đang giằng xé trong lòng tôi. Tôi không thể tin rằng tôi lại bị lừa dối một cách trắng trợn như vậy. Tôi cảm thấy mình thật ngu ngốc.
Bỗng nhiên, tôi nghe thấy tiếng Minh nói chuyện điện thoại. Anh ta đang gọi cho Linh. Tôi nấp sau hàng cây, lắng nghe. “Bé cưng, anh xin lỗi. Anh… anh không đến được. Mẹ anh đang gọi anh có việc.” Anh ta nói dối không chớp mắt.
“Anh nói dối cô ấy!” Tôi thì thầm, cảm thấy ghê tởm. Anh ta đang giở trò gì vậy? Anh ta muốn giữ cả hai sao? Tôi sẽ không bao giờ cho phép điều đó xảy ra.
“Thôi được rồi, anh về nhà đi. Em đợi anh ở nhà nhé.” Anh ta nói với Linh, giọng đầy vẻ hối lỗi. “Anh sẽ bù đắp cho em sau. Yêu em.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tet-nay-kich-hay-bat-dau/chuong-4.html.]
Tôi nghe tiếng ‘yêu em’ mà lòng tôi đau như cắt. Tôi là vợ anh ta, là người phụ nữ anh ta đã thề non hẹn biển, nhưng giờ đây anh ta lại nói lời yêu thương với người phụ nữ khác. Tôi cảm thấy lợm giọng.
Sau cuộc gọi, Minh quay vào nhà. Tôi vẫn đứng đó, cố gắng điều hòa hơi thở. Tôi biết mình cần phải giữ bình tĩnh. Tôi cần một kế hoạch, không thể hành động theo cảm xúc.
Tôi bắt đầu suy nghĩ. Tôi cần chứng cứ rõ ràng hơn, không chỉ là tin nhắn hay lời nói suông. Tôi cần vạch trần anh ta một cách triệt để, không để anh ta có đường chối cãi.
Đột nhiên, tôi nhớ ra một chuyện. Linh có nói rằng Minh là giám đốc công ty công nghệ. Tôi biết công ty của anh ta là gì. Tôi sẽ tìm hiểu thêm về mối quan hệ của họ.
Tôi quay vào nhà, giả vờ như không có chuyện gì. Minh nhìn tôi, ánh mắt dò xét. Tôi chỉ cười nhẹ, rồi đi thẳng vào phòng.
Trong phòng, tôi mở laptop. Tôi tìm kiếm thông tin về công ty của Minh, rồi tìm kiếm tên Linh trên mạng xã hội. Không khó để tìm thấy trang cá nhân của cô bé.
Trên trang cá nhân của Linh, có rất nhiều ảnh chụp chung với Minh. Những bức ảnh tình cảm, ngọt ngào. Họ đã hẹn hò được bao lâu rồi? Tôi cảm thấy lồng n.g.ự.c mình đau nhói.
Tôi lướt qua từng bức ảnh, từng dòng trạng thái. Linh viết những lời yêu thương dành cho Minh, cô bé còn gọi anh ta là “chồng yêu”. Tôi cười đau khổ. Hóa ra, tôi đã bị cắm sừng từ lâu rồi mà không hề hay biết.
Đột nhiên, một bức ảnh đập vào mắt tôi. Đó là bức ảnh Minh và Linh chụp chung tại một resort sang trọng ở Phú Quốc. Bức ảnh được đăng cách đây ba tháng. Ba tháng trước, Minh nói với tôi rằng anh ta đi công tác ở Hà Nội.
Tôi cảm thấy m.á.u dồn lên não. Anh ta đã lừa dối tôi một cách có hệ thống. Anh ta không chỉ ngoại tình, mà còn ngang nhiên đưa cô ta đi du lịch, công khai thể hiện tình cảm.
Tôi nhìn kỹ bức ảnh. Có một chi tiết nhỏ trên chiếc áo của Minh. Đó là một chiếc khuy áo đặc biệt, mà tôi nhớ tôi đã sửa cho anh ta trước chuyến đi đó. Không thể nhầm lẫn được.
Tôi chụp lại màn hình. Đây là bằng chứng không thể chối cãi. Tôi có thể dùng nó để vạch trần Minh. Nhưng vạch trần thế nào mới hiệu quả nhất? Tôi cần một kế hoạch thật hoàn hảo, để anh ta không thể trở mình.
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt tôi sáng lên một cách đáng sợ. Hoàng Minh, anh cứ đợi đấy. Tôi sẽ cho anh biết, ai mới là người nắm giữ cuộc chơi này. Tôi sẽ không để anh ta hạnh phúc với người tình, trong khi tôi chịu đau khổ. Màn kịch này, tôi sẽ là đạo diễn.
--------------------------------------------------