Tiếng tát vang dội khiến cả căn phòng như nín thở. Minh ôm mặt, ánh mắt đầy kinh ngạc và tức giận. Bà Phương, mẹ của Linh, run rẩy chỉ vào mặt Minh. “Mày… mày dám lừa dối con gái tao sao? Mày có vợ rồi mà dám lừa gạt nó?”
Minh lắp bắp, cố gắng biện minh. “Dì ơi, con… con xin lỗi. Mọi chuyện không như dì nghĩ đâu ạ.”
“Không như tao nghĩ? Vậy mày giải thích đi!” Bà Phương gầm lên. “Con gái tao ngoan hiền, mày dám làm nó đau khổ như vậy sao?”
Linh vẫn đứng đó, nước mắt giàn giụa. Cô bé nhìn Minh, ánh mắt đầy tổn thương và thất vọng. “Anh Minh… anh là đồ lừa đảo!” Cô bé hét lên, rồi ngất lịm đi trong vòng tay của bố mình.
Cả nhà hoảng loạn. Bố của Linh vội vàng bế cô bé vào nhà. Bà Phương vẫn tiếp tục mắng chửi Minh. “Mày cút khỏi nhà tao! Đồ khốn nạn!”
Bố tôi và mẹ tôi cũng sốc không kém. Mẹ tôi nhìn Minh, ánh mắt đầy đau khổ và thất vọng. “Minh, chuyện này là sao? Con nói cho mẹ biết đi!”
Minh nhìn tôi, ánh mắt đầy căm hờn. Anh ta biết tôi đã cố ý vạch trần anh ta. Anh ta quay sang tôi, giọng gằn lên. “Diệp, em được lắm! Em muốn phá hoại tất cả sao?”
“Phá hoại cái gì? Hạnh phúc giả tạo của anh và cô gái này sao?” Tôi hỏi lại, giọng lạnh lùng. “Hay là sự nghiệp lừa dối của anh?”
“Diệp!” Mẹ tôi gọi tên tôi, giọng đầy trách móc. “Con đừng nói nữa. Có gì về nhà rồi nói.”
“Mẹ, con không thể không nói.” Tôi nhìn mẹ, ánh mắt kiên định. “Con không thể sống với một người chồng lừa dối, phản bội con như vậy.”
Minh đột nhiên quỳ xuống trước mặt tôi. “Diệp, anh xin lỗi. Anh sai rồi. Em tha thứ cho anh đi. Anh hứa sẽ không bao giờ tái phạm nữa.” Anh ta nước mắt giàn giụa, diễn kịch rất đạt.
Tôi nhìn anh ta, trong lòng không một chút động lòng. “Anh xin lỗi tôi? Anh xin lỗi vì đã lừa dối tôi bao lâu nay? Hay anh xin lỗi vì đã bị tôi phát hiện?” Tôi hỏi, giọng đầy mỉa mai.
“Diệp, anh yêu em mà. Anh chỉ nhất thời lầm lỡ thôi.” Anh ta cố gắng nắm lấy tay tôi, nhưng tôi hất ra.
“Anh yêu tôi? Vậy còn cô gái trong bức ảnh ở Phú Quốc thì sao? Anh cũng yêu cô ấy sao?” Tôi nói, rồi lấy điện thoại ra, chiếu bức ảnh cho mọi người xem.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tet-nay-kich-hay-bat-dau/chuong-6.html.]
Cả nhà lại một lần nữa chấn động. Bố mẹ tôi nhìn bức ảnh, rồi nhìn Minh, ánh mắt đầy thất vọng. Minh tái mét mặt, không nói được lời nào.
Bố tôi bước đến, nhìn Minh, ánh mắt đầy giận dữ. “Thằng Minh, mày giải thích đi! Chuyện này là sao?”
Minh cúi gằm mặt, không dám nhìn bố tôi. Anh ta biết mình đã hết đường chối cãi. Anh ta chỉ lắp bắp. “Con… con xin lỗi. Con… con sai rồi.”
“Sai? Mày làm tổn thương con gái tao, làm nhục cả gia đình tao. Mày nói sai là xong sao?” Bố tôi gầm lên. “Mày cút khỏi nhà tao ngay lập tức!”
Minh đứng dậy, ánh mắt đầy căm hờn nhìn tôi. “Diệp, em đừng hối hận!” Anh ta nói, rồi quay lưng bỏ đi. Tôi nhìn theo bóng lưng anh ta, trong lòng không một chút hối hận.
Mẹ tôi ôm lấy tôi, nước mắt giàn giụa. “Con ơi, con khổ quá rồi.” Mẹ tôi nói. Tôi chỉ khẽ lắc đầu. Tôi không muốn mẹ tôi phải lo lắng cho tôi.
Bố mẹ của Linh cũng đã đưa cô bé đi bệnh viện. Không khí Tết trong nhà tôi đã hoàn toàn bị phá hủy. Nhưng tôi không hối hận. Tôi đã làm điều đúng đắn.
Tôi ngồi xuống ghế, cảm thấy kiệt sức. Suốt bao nhiêu năm qua, tôi đã sống trong một cuộc hôn nhân giả dối. Giờ đây, mọi thứ đã vỡ lở. Tôi không biết tương lai sẽ ra sao, nhưng tôi biết mình đã đưa ra một quyết định đúng đắn.
Chiều hôm đó, tôi nhận được một cuộc gọi từ mẹ của Linh. Bà ấy nói Linh đã tỉnh lại, nhưng cô bé rất sốc. Bà ấy muốn tôi đến nói chuyện với Linh. Tôi do dự một lúc, rồi gật đầu. Tôi nghĩ mình nợ Linh một lời giải thích.
Tôi đến bệnh viện. Linh nằm trên giường bệnh, khuôn mặt xanh xao. Cô bé nhìn thấy tôi, ánh mắt đầy sợ hãi và căm ghét. “Chị đến đây làm gì? Chị đến để hả hê sao?” Linh hỏi, giọng yếu ớt.
“Không, chị đến để nói chuyện với em.” Tôi nói, rồi ngồi xuống ghế cạnh giường bệnh. “Chị xin lỗi vì đã không nói cho em biết sớm hơn. Chị cũng là nạn nhân của anh ta.”
Linh nhìn tôi, ánh mắt dần dịu lại. “Em… em không ngờ anh ấy lại là người như vậy.” Cô bé nói, nước mắt lại trào ra. “Anh ấy nói anh ấy chưa có vợ, anh ấy rất yêu em.”
“Anh ta đã lừa dối cả hai chúng ta.” Tôi nói. “Anh ta là một kẻ lừa đảo, Linh ạ. Em đừng vì anh ta mà đau khổ.”
Linh khóc nức nở. Tôi đưa tay vỗ nhẹ lên vai cô bé. Tôi cảm thấy thương cho Linh. Cô bé còn quá trẻ, quá ngây thơ. Cô bé không đáng phải chịu đựng những chuyện này.
“Chị… chị và anh ấy sẽ ly hôn sao?” Linh hỏi, giọng run rẩy. Tôi nhìn Linh, rồi nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh mắt tôi kiên định. “Chắc chắn rồi. Tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho anh ta.” Tôi sẽ bắt đầu một cuộc sống mới. Tôi sẽ không bao giờ để một người đàn ông như Minh làm tổn thương tôi thêm một lần nào nữa. Tôi đã quyết định. Cuộc hôn nhân này đã kết thúc. Tôi sẽ không nhìn lại.
--------------------------------------------------