Tôi đóng laptop lại, cảm giác căm phẫn dâng trào. Bức ảnh ở Phú Quốc là bằng chứng thép. Minh không thể chối cãi được nữa. Nhưng tôi sẽ không vội vàng vạch trần anh ta. Tôi muốn anh ta phải nếm trải cảm giác bị dồn vào đường cùng.
Suốt mấy ngày Tết sau đó, tôi giữ thái độ lạnh nhạt với Minh. Anh ta cố gắng nói chuyện, làm lành, nhưng tôi đều lảng tránh. Tôi chỉ nói chuyện với bố mẹ, thỉnh thoảng lại liếc nhìn Minh, khiến anh ta không ngừng lo lắng.
“Diệp, em cứ giận anh mãi sao?” Minh thì thầm khi chúng tôi đi chúc Tết họ hàng. “Anh đã nói là anh sẽ giải thích mà.”
“Giải thích gì? Giải thích về chuyến công tác Phú Quốc ba tháng trước?” Tôi hỏi, giọng đủ nhỏ để chỉ Minh nghe thấy. Anh ta đứng sững, mặt tái mét.
“Em… em nói gì vậy?” Minh lắp bắp, ánh mắt lộ rõ sự hoảng loạn. Anh ta không ngờ tôi lại biết chuyện đó.
“Tôi nói gì anh biết rõ mà.” Tôi cười khẩy. “À, mà anh Minh này, anh có nhớ chiếc khuy áo sơ mi màu xanh tôi đã sửa cho anh trước chuyến đi đó không? Nó đặc biệt lắm đấy.”
Minh đổ mồ hôi hột. Anh ta nhìn tôi như nhìn thấy ma. Tôi thấy hả hê trong lòng. Tôi đang dần siết chặt vòng vây. Anh ta đang cảm thấy áp lực rồi.
Ngày mùng Ba Tết, có một buổi họp mặt gia đình lớn. Tất cả anh em họ hàng đều tề tựu đông đủ. Mẹ tôi mời cả gia đình bà Phương, hàng xóm cũ, đến chơi. Và Linh cũng đến cùng bố mẹ cô bé.
Tim tôi đập mạnh. Cơ hội đã đến. Tôi cần phải giữ bình tĩnh. Tôi quan sát Minh. Anh ta cũng nhận ra Linh, ánh mắt anh ta đầy hoảng hốt. Anh ta cố gắng lẩn tránh, nhưng không thể. Linh đã nhìn thấy anh ta.
“Anh Minh!” Linh reo lên, không hề hay biết gì. Cô bé chạy đến chào hỏi Minh. Minh gượng gạo cười, cố gắng giữ vẻ tự nhiên. “Chào em, Linh.”
“Anh nói bận lắm mà không đến đón em. Sao lại ở đây?” Linh hỏi, giọng có chút trách móc. Minh lúng túng nhìn tôi, rồi nhìn Linh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tet-nay-kich-hay-bat-dau/chuong-5.html.]
“À, anh… anh đến thăm cô chú thôi. Anh với chị Diệp là họ hàng mà.” Minh nói dối. Linh nhìn tôi, rồi nhìn Minh, ánh mắt đầy nghi ngờ. Cô bé bắt đầu cảm thấy có gì đó không ổn.
Tôi mỉm cười nhẹ. “Chào Linh. Chị là Diệp, vợ của anh Minh.” Tôi nói, giọng rõ ràng, rành mạch. Câu nói của tôi như một quả b.o.m nổ chậm giữa không khí Tết.
Linh đứng hình. Nụ cười trên môi cô bé vụt tắt. Đôi mắt cô bé mở to, nhìn tôi rồi nhìn Minh. Khuôn mặt cô bé từ hồng hào chuyển sang tái mét. Minh thì đứng c.h.ế.t trân, không nói được lời nào.
Không khí xung quanh chúng tôi bỗng nhiên trở nên căng thẳng. Mọi người đang nói chuyện vui vẻ bỗng im bặt. Bố mẹ tôi, bố mẹ Linh, và tất cả mọi người đều đổ dồn ánh mắt về phía chúng tôi.
Linh run rẩy. “Chị… chị nói gì cơ? Vợ… vợ của anh Minh?” Cô bé lắp bắp, không tin vào tai mình. Minh vội vàng nắm lấy tay Linh. “Linh, em đừng nghe cô ấy nói bậy.”
Tôi hất tay Minh ra. “Anh Minh, anh còn muốn lừa dối đến bao giờ nữa? Cô bé đây, là người yêu anh, hay là đối tác công việc của anh?” Tôi hỏi, giọng đầy mỉa mai.
Minh nhìn tôi, ánh mắt đầy căm hờn. “Diệp, em điên rồi sao? Em muốn phá hoại tất cả sao?” Anh ta gằn giọng.
“Phá hoại? Ai là người phá hoại trước?” Tôi hỏi lại. Linh vẫn đứng đó, đôi mắt ngấn nước. Cô bé nhìn Minh, ánh mắt đầy sự cầu xin. “Anh Minh, anh nói gì đi! Chị ấy nói dối đúng không anh?”
Minh cúi gằm mặt, không dám nhìn Linh. Sự im lặng của anh ta chính là lời thú tội. Linh nhận ra điều đó. Cô bé lùi lại một bước, đôi mắt đỏ hoe.
“Anh… anh lừa dối em sao?” Linh hỏi, giọng nghẹn ngào. Minh vẫn im lặng. Mẹ của Linh, bà Phương, bước đến. “Có chuyện gì vậy, con? Ai là vợ thằng Minh?” Bà ấy hỏi, ánh mắt đầy nghi ngờ.
Tôi nhìn thẳng vào mắt bà Phương. “Dạ thưa dì, con là Diệp, vợ của Hoàng Minh. Chúng con đã kết hôn được ba năm rồi ạ.” Tôi nói, giọng không chút run rẩy. Bà Phương nhìn tôi, rồi nhìn Minh, rồi nhìn Linh. Bà ấy hiểu ra mọi chuyện.
“Thằng khốn nạn!” Bà Phương đột nhiên quát lên, rồi quay sang tát Minh một cái thật mạnh. Tiếng tát vang dội khắp căn nhà, khiến mọi người đều giật mình. Minh ôm mặt, đứng sững sờ. Tất cả mọi ánh mắt đều đổ dồn vào chúng tôi.
--------------------------------------------------