Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thật Thiên Kim Là Lão Tổ Tông Thời Phong Kiến

Chương 42

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tang Ninh đặt lại bình xịt vào trong túi nhỏ.

Hạ Tư Tự liếc mắt nhìn Đỗ Nghiêu vẫn còn đang co rúm người trên ghế sofa kêu la thảm thiết, rồi dửng dưng dời ánh mắt đi chỗ khác.

Lúc này, Trịnh tổng mới bước lên hỏi nhỏ:

“Hạ tổng, người này… xử lý thế nào đây ạ?”

“Quán cà phê ồn quá.”

Trịnh tổng lập tức hiểu ý:

“Đúng vậy, quán này luôn hướng đến sự riêng tư và cao cấp, ồn ào quá cũng ảnh hưởng đến danh tiếng.”

Ông ta quay sang nhìn quản lý quán cà phê:

“Mau tìm hai người kéo hắn ra ngoài, cố tình gây chuyện ở đây để thu hút sự chú ý, chẳng khác gì phá hoại việc kinh doanh của quán.”

“Vâng!”

Vài nam nhân viên phục vụ lập tức bước lên, luống cuống kéo Đỗ Nghiêu vẫn còn đang kêu la giãy giụa ra ngoài.

Không khí yên tĩnh lại trở về với quán cà phê.

Trịnh tổng và những người khác liếc nhìn nhau, ai nấy đều thức thời rút lui lặng lẽ, không ở lại làm vướng víu.

Tang Ninh nghĩ một lát, rồi chân thành cảm ơn:

“Cảm ơn Hạ tổng đã giúp đỡ.”

Dù rằng cô vốn đã có sự chuẩn bị.

Hạ Tư Tự cụp mắt xuống, nhìn cô được trang điểm như một món quà nhỏ, khuôn mặt điểm chút phấn hồng, đôi môi ánh lên vẻ mềm mại, cùng đôi mắt chớp chớp long lanh, lúc này đang nhìn chằm chằm vào anh không chớp.

Ánh mắt anh khựng lại một chút, rồi lập tức tránh đi, không nhìn vào mắt cô nữa.

“Đây là đối tượng xem mắt do gia đình cô sắp xếp?”

Tang Ninh gật đầu, giọng ngoan ngoãn:

“Dù sao cũng là tấm lòng của ba mẹ, tôi không thể không đến.”

Hạ Tư Tự liếc cô một cái, cô vẫn còn ngồi yên ổn được.

Trong giới này, không thiếu những người bán con gái, anh không hỏi cũng biết là chuyện gì xảy ra.

Nhà họ Nam thật đúng là không biết xấu hổ.

“Cô đã nghĩ xong sẽ kết thúc chuyện này thế nào chưa?”

“Đại khái là có rồi.”

“Hửm?”

Trên khuôn mặt ngoan ngoãn của Tang Ninh, hiện lên chút lạnh lẽo:

“Dù sao thì cũng phải có một cái kết.”

Tang Ninh không muốn ở lại lâu, dứt khoát nói:

“Vậy tôi đi trước đây.”

“Đợi đã.”

Cô dừng chân, quay đầu nhìn anh.

Giọng anh lười nhác:

“Nếu cô cầu xin tôi, có lẽ tôi sẽ từ bi giúp cô một lần.”

Cô hơi nhướng mày:

“Cảm ơn ý tốt của Hạ tổng, nhưng tạm thời tôi không cần.”

Hạ Tư Tự nhìn chằm chằm cô, ánh mắt dần trở nên sâu hơn, giọng vẫn bình thản:

“Được thôi.”

Tang Ninh mỉm cười:

“Chuyện của tôi, tôi sẽ tự giải quyết. Hạ tổng cứ lo việc của mình đi.”

Cô quay người rời đi vội vàng.

Hạ Tư Tự hơi nghiêng đầu.

Việc của anh?

Việc gì cơ?

Tang Ninh rời khỏi quán cà phê, lập tức gọi xe rời đi.

Cô mở điện thoại ra, phát hiện Kỷ Nghiên đã gửi cho cô mấy chục tin nhắn WeChat.

[Tớ tra ra rồi! Cậu tuyệt đối đừng có suy nghĩ gì về cái tên Đỗ Nghiêu đó, đúng là rác rưởi!]

[Hắn là khách quen của đủ loại chỗ ăn chơi trác táng, dính đủ thứ, lại còn đặc biệt thích vị thành niên. Lần này hắn gây chuyện, nhà họ Đỗ đã phải bỏ ra một số tiền lớn để giải quyết hậu quả.]

[Giờ nhà họ Đỗ sốt sắng muốn hắn kết hôn, một là để che đậy chuyện xấu kia, hai là muốn cứu vãn chút danh tiếng cho hắn, đồng thời cũng hy vọng hắn kết hôn rồi sẽ biết thu mình lại.]

[Trong giới này, danh tiếng của hắn đã thối nát rồi, mấy nhà môn đăng hộ đối làm gì có ai muốn gả con gái cho hắn? Rõ ràng là đẩy con gái vào hố lửa còn gì!]

[Nhà họ Trần làm mai cho cậu, cũng thật là ác độc! Rõ ràng là họ nhắm vào lợi ích từ dự án của nhà họ Đỗ, nên mới xúi giục lừa gạt cha mẹ cậu bán con gái!]

Tang Ninh nhìn từng dòng tin nhắn trên WeChat, ánh mắt ngày càng lạnh lẽo.

Hôm qua cô đã nhờ Kỷ Nghiên điều tra về Đỗ Nghiêu, Kỷ Nghiên chỉ biết hắn là kẻ trăng hoa, thường xuyên thay bạn gái, còn cụ thể thế nào thì phải điều tra sâu hơn.

Giờ tra ra rồi, mới biết được sự thật.

Tang Ninh cười lạnh.

Nam Tư Nhã, đúng là giỏi thật đấy, còn ra sức giới thiệu cho cô một người đàn ông như vậy, sợ cô sống yên ổn một chút chắc?

Tang Ninh trở về nhà họ Nam.

Mở cửa bước vào, thấy người nhà họ Nam đã chờ sẵn.

“Con còn biết đường về à?! Con đã làm gì Đỗ Nghiêu hả?!” Nam Chấn Minh lập tức chất vấn.

Đỗ Nghiêu bị Tang Ninh vũ nhục, lại còn bị xịt bình xịt chống sói, đương nhiên không thể bỏ qua, lập tức gọi điện cho nhà họ Nam mách lẻo.

Nam Tư Nhã cũng không tin nổi:

“Chị có biết Đỗ Nghiêu là con trai út được cưng chiều nhất của nhà họ Đỗ không? Chị làm nhà họ Nam chúng ta đắc tội với họ, sau này còn sống thế nào đây?”

“Tang Ninh, sao con lại không hiểu chuyện như thế hả?!” Ôn Mỹ Linh cũng trách mắng.

“Ba mẹ có biết nhân phẩm của Đỗ Nghiêu như thế nào không?” – Tang Ninh hỏi.

Nam Chấn Minh khựng lại một chút, rồi trầm giọng nói:

“Nhà họ Đỗ có gia thế như vậy, con trèo cao được đã là tốt rồi, còn muốn chọn lựa gì nữa?! Con cũng nên nhìn lại điều kiện của mình là gì đi!”

Ôn Mỹ Linh cũng tiếp lời:

“Đúng vậy, Đỗ Nghiêu chẳng qua chỉ là hơi trăng hoa một chút thôi, đàn ông ai mà chẳng vậy? Con làm vợ cậu ta, sau khi kết hôn cậu ta tự nhiên sẽ tu tâm dưỡng tính. Con phải hiểu, với điều kiện của con, có thể gả vào nhà họ Đỗ là chuyện không dễ dàng gì rồi!”

Tang Ninh liếc qua lạnh lùng, khóe môi khẽ nhếch lên thành một nụ cười châm biếm, không biện giải gì, ngược lại còn nhẹ giọng hơn:

“Quả thật hôm nay hành động của con có phần bốc đồng, giờ con cũng thấy hối hận. Hay là ba mẹ cho con thêm một cơ hội nữa, để con gặp lại Đỗ Nghiêu, đàng hoàng xin lỗi anh ta một lần?”

Sắc mặt của Ôn Mỹ Linh và Nam Chấn Minh đều thay đổi, những lời định chất vấn bỗng nghẹn lại nơi cổ họng, không thể nói ra.

Nam Tư Nhã càng kinh ngạc trợn tròn mắt, chuyện gì đang xảy ra với Nam Tang Ninh vậy?

Cô ta vốn nghĩ Nam Tang Ninh sẽ quay về làm ầm ĩ, cãi nhau với người nhà một trận lớn, rồi bị ba mẹ giận dữ ép gả cho Đỗ Nghiêu mới phải.

Vậy mà giờ Nam Tang Ninh lại nói… xin thêm một cơ hội?!

Tang Ninh tỏ ra chân thành:

“Con sống trong núi, ít khi tiếp xúc với người lạ, đặc biệt là ở riêng với đàn ông, nên có chút sợ hãi. Hôm nay là chuyện ngoài ý muốn, ba mẹ cho con thêm một cơ hội, con sẽ gặp lại anh ta. Vì tương lai của nhà họ Nam, con nhất định sẽ cư xử thật tốt.”

Với thái độ như thế, Nam Chấn Minh và Ôn Mỹ Linh còn có thể nói gì?

Dù sao Tang Ninh lớn lên trong núi, chưa từng trải đời, chẳng phải lỗi cũng do họ sao?

Giọng Ôn Mỹ Linh dịu xuống nhiều:

“Vậy mẹ sẽ đi nói giúp cho con, gặp lại lần nữa thôi, Tang Ninh, con phải hiểu chuyện. Mối hôn sự tốt như thế này, không dễ có lại đâu.”

“Lần sau không được như vậy nữa!” – Nam Chấn Minh cũng nghiêm giọng nhắc nhở.

Tang Ninh ngoan ngoãn gật đầu:

“Vậy con lên phòng trước.”

“Đi đi.”

Tang Ninh lên lầu về phòng.

Trận đại chiến mà nhà họ Nam chuẩn bị sẵn rốt cuộc lại không nổ ra, không khí trong nhà ngược lại còn hòa thuận một cách lạ thường.

Một tiếng sau, cửa phòng Tang Ninh vang lên tiếng gõ.

Tang Ninh mở cửa, thấy Nam Mục Thần đứng ngoài.

Cậu lạnh lùng nói:

“Ba mẹ đã giúp cô xin rồi, Đỗ Nghiêu nói sẽ cho cô một cơ hội nữa. Đây là địa chỉ.”

Tang Ninh nhận lấy tờ giấy Nam Mục Thần đưa, cúi mắt nhìn, là địa chỉ khách sạn.

“Tốt nhất là biết điều một chút, đừng gây rắc rối cho gia đình nữa! Nếu vì cô mà đắc tội với nhà họ Đỗ, thì nhà mình còn không biết sẽ ra sao đâu!” – Nam Mục Thần nghiến răng cảnh cáo.

Tang Ninh tùy ý vo tờ giấy lại trong lòng bàn tay, ngước mắt nhìn Nam Mục Thần:

“Sao chỉ là nhà họ Đỗ? Nếu cuộc hôn nhân này không thành, nhà mình không chỉ đắc tội với nhà họ Đỗ, mà còn cả nhà họ Trần nữa.”

Dù gì thì nhà họ Trần cũng đang nhòm ngó vào lợi ích từ việc “bán con gái” của nhà họ Nam.

“Biết thế là tốt!”

Tang Ninh mỉm cười:

“Tất nhiên là chị biết. Chị còn biết, lần trước dự án hợp tác thành công với nhà họ Trần, là do nhà họ Nam bỏ vốn, nhà họ Trần lo quan hệ, cuối cùng cả hai cùng hưởng lợi, nhà họ Nam được 30%, nhà họ Trần lấy 70%. Lần này nếu lấy được dự án của nhà họ Đỗ, nhà họ Nam phải đưa con gái, còn phải bỏ tiền, mà nhà họ Trần chẳng phải làm gì, lại lấy được một dự án lớn miễn phí.”

Nam Mục Thần cau mày:

“Chị đang muốn nói gì?”

“Hôm nay nhà họ Nam giúp nhà họ Trần lấy được dự án đó, nhà họ Trần cũng xem như đã thở phào nhẹ nhõm rồi. Tư Nhã thật may mắn, sang năm lấy chồng vào nhà họ Trần sẽ được hưởng phúc, làm Trần phu nhân cao quý.

Còn nhà họ Nam thì bị nhà họ Trần hút cạn máu, đến lúc truyền lại cho em, e rằng chỉ còn là một cái xác không hồn thôi.”

“Cô đang nói bậy bạ gì đấy!”

“Em cũng biết rõ mà, Tư Nhã yêu Trần Tranh, chưa cưới mà đã ra sức dọn đường cho nhà họ Trần. Sau khi cưới rồi…”

Tang Ninh thở dài, giọng nhẹ nhàng mà sâu xa:

“Chị với Tư Nhã không giống nhau. Em biết mà, chị là người phụ nữ truyền thống. Em là con trai duy nhất của nhà họ Nam, là chỗ dựa của chị. Chị hiểu rõ, phải hi sinh vì nhà họ Nam, cũng phải nâng đỡ em. Tương lai của nhà họ Nam chỉ có mình em là người thừa kế, chỉ cần là việc tốt cho nhà họ Nam, tốt cho em, thì dù có khó đến đâu, chị cũng sẵn lòng làm.”

Nam Mục Thần khựng lại một chút.

Những lời khác cậu ta không tin, nhưng trong nhà họ Nam, đúng là không ai truyền thống hơn Nam Tang Ninh, đến mức luôn ghi nhớ cả “nữ đức” và “nữ giới”.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 42
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...