Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thế Tử Đòi Ta Cưỡng Ép Hắn

Chương 1

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

1.

Ta vốn là người Giang Nam, năm ấy chẳng may bị bọn buôn người bán vào phủ Thanh Bình Hầu, làm một nha hoàn hạ đẳng suốt năm năm trời.

Hầu gia và phu nhân nhân hậu hiền từ, dẫu ta chỉ mang thân tiện tịch, cũng chưa từng nặng lời quát mắng, huống gì là roi vọt.

✨ Theo dõi Mèo Kam Mập tại fanpage: 'Mèo Kam Mập '

✨ Mèo Kam Mập đã chuyển qua nhà riêng "meokammap.com"

Tiền chuộc thân sắp đủ, ta ngỡ rằng kiếp sống làm nha hoàn rồi cũng có ngày chấm dứt.

Nào hay, Hoài Thân vương dâng sớ buộc tội Thanh Bình Hầu nhận hối lộ, kết bè kết cánh, còn quả quyết trong tay có thư từ mưu nghịch.

Một đạo thánh chỉ ban xuống, Hầu phủ bị lục soát, trên dưới đều bị áp giải vào thiên lao.

Ta biết rõ Hầu gia không phải kẻ phản nghịch, nhưng thân phận thấp hèn, đâu dám cất lời biện bạch.

Lúc ấy, trong phủ người người hoảng loạn, ai cũng cố vơ vét đồ đạc mà đào thoát.

Còn ta, giữa dòng người đổ xô bỏ chạy, lại quay đầu trở lại.

Ta từng ao ước có ngày mình trở thành đại nha hoàn, được trọng dụng, được ban thưởng bạc vàng.

Giờ thì, mộng tan, người mất.

Ta từng được phu nhân che chở, vậy mà mãi đến hôm nay mới dám bước chân vào khuê phòng của người, chậm rãi thu dọn, nhẹ tay trải lại chăn gối.

Chậu hoa bị đổ, ta dựng lên, tưới vài gáo nước mát. Cây lan người quý nhất, ta lau sạch từng chiếc lá.

Chẳng mang đi thứ gì, chỉ lấy hai bộ xiêm y còn mới và một đôi ủng da, lặng lẽ rời khỏi phủ.

Thân phận hèn mọn, lại phải nuôi một tiểu muội còn thơ dại nơi quê nhà. Nay mất chốn nương thân, ta cần mau chóng tìm chỗ làm mới để duy trì sinh kế.

Tình nghĩa với Hầu phủ, ta chỉ có thể đáp được đến đây.

May thay, ở kinh thành gặp được thương đội từ Giang Nam, ta gom hết bạc tích góp, cầu họ cho ta theo đường về Dương Châu.

Đêm trước khi rời kinh, ta tình cờ thấy thế tử đang mình đầy máu, ngã gục bên vệ đường, hơi thở thoi thóp.

Thương đội sắp khởi hành, ta không còn lựa chọn nào khác, đành cắn răng dốc hết hai lượng bạc cuối cùng, thuê một cỗ xe nhỏ, lén đưa hắn lên xe.

Cứ thế, ta và thế tử cùng rời khỏi kinh thành, xuôi về nam.

2.

Hầu gia và phu nhân vốn là người nhân hậu, đối đãi hạ nhân khoan dung, từ ái.

Năm xưa ta mắc trọng bệnh, tưởng chừng không sống nổi, trong mình không một đồng xu, chính là phu nhân đã thưởng bạc, cứu ta thoát khỏi quỷ môn quan.

Nay Hầu phủ gặp đại nạn, toàn phủ bị giam, hắn – thế tử – lại trọng thương nằm đó, hiển nhiên là sau bao phen chạy thoát mới thành ra như vậy.

Ta không tin Hầu gia là người gian trá mưu nghịch. Cũng bởi vậy, trong lòng càng thêm cương quyết, muốn giúp thế tử vượt qua hiểm cảnh.

Thế tử từng là thiếu niên phong hoa tuyệt thế, văn võ song toàn, là ngọc quý trong mắt bao người nơi kinh thành.

Vậy mà giờ đây, hắn lạnh lùng như băng tuyết, im lặng suốt dọc đường, ngay cả nhíu mày cũng không.

Về đến Dương Châu, ta thuê một căn nhà tranh cũ kỹ, quét dọn qua loa rồi đưa hắn vào ở. Sau đó lại đón muội muội về.

Phòng chính nhường cho hắn, còn ta cùng muội muội ngủ tạm trong gian bếp nhỏ.

Sáng đi sớm, tối về muộn, bữa nào cũng nấu món bánh quế hoa hắn từng ưa thích.

Cho tới một hôm, thế tử bỗng lên tiếng, giọng nhàn nhạt như gió thoảng:

“Sao lại sống khổ sở thế này? Hầu phủ chẳng phải có không ít châu báu vàng bạc đó sao?”

Ta không ngoảnh đầu lại, tay vẫn bổ củi đều đều:

“Vàng bạc của Hầu phủ nhiều, nhưng đâu phải của ta.”

Hắn im lặng một lúc, rồi nói tiếp:

“Hôm ấy ta thấy không ít hạ nhân mang theo đồ quý, nếu ngươi lấy chút gì, e rằng cả đời cũng chẳng phải bôn ba thế này.”

Ta ngẩng đầu nhìn ánh tà dương xuyên qua tán cây, nhẹ giọng đáp:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/the-tu-doi-ta-cuong-ep-han/chuong-1.html.]

“Thế tử e là không biết, năm xưa phu nhân từng cứu mạng ta. Ân ấy, ta không thể phụ.”

Thế tử đang ăn bánh, bất chợt bật cười khẽ:

“Ngươi đúng là đồ ngốc.”

Nhưng ta không ngốc.

Chỉ là người hiểu rõ ranh giới của mình, và chưa từng nghĩ đến chuyện bước qua.

3.

Chẳng bao lâu sau, ta mở một quán trà nhỏ nơi phố vắng.

Quán chẳng rộng rãi, cũng không nằm ở chốn phồn hoa, nhưng giá thuê lại phải chăng, đủ để xoay sở qua ngày.

Buổi đầu vắng khách, thi thoảng chỉ có vài kẻ lao dịch ghé qua xin bát nước, ta cũng không tiếc mà rót mời.

Thẩm Bách Chu chau mày, hỏi:

“Tiểu Hoa, buôn bán kiểu này, chẳng sợ lỗ vốn ư?”

Ta khẽ cười, khóe môi cong cong:

“Chỉ là một bát nước thôi, tốn bao nhiêu đâu mà sợ.”

Hắn liền nhíu mày, gọi ta một tiếng “ngốc nghếch”.

Lại nói, bánh quế hoa ta làm hương vị khá ổn, có thể dùng làm điểm tâm trứ danh của quán.

Nghe vậy, lòng ta khẽ rung động, ánh mắt như rực sáng. Trong lòng mừng đến độ chẳng giấu nổi nụ cười.

Thế tử tên thật là Thẩm Bách Chu.

Tuy sống cùng dưới một mái nhà, nhưng phần lớn thời gian hắn không mấy khi lộ diện. Có khi mấy ngày không thấy bóng, lúc về đến, mặt mày luôn trầm mặc, khí sắc âm trầm.

Ta biết, hắn còn nhiều chuyện vướng bận, chẳng thể tùy tiện rút lui.

Đêm nọ, ta tình cờ bắt gặp ám vệ của hắn ẩn mình trong bóng tối — xem ra, đã có tin tốt.

Từ hôm ấy, Thẩm Bách Chu mới dần có lại sinh khí, sắc mặt sáng sủa hơn trước vài phần.

Ta cũng nhờ đó mà thêm phần chăm chỉ.

Chè trong quán bán rẻ hơn tửu lâu trong thành, nhưng hương vị lại vượt trội. Ngay cả bánh quế hoa cũng dùng hoa tươi hái trong vườn, bột nếp do chính tay ta xay.

Bánh vừa chín tới, lớp vỏ trong suốt, mềm mại mà dẻo thơm, vị ngọt thanh, lan tỏa hương hoa trong khoang miệng.

Ai từng nếm qua đều không tiếc lời khen ngợi.

Ta sinh ra là nhi nữ của một kỹ nữ nơi thanh lâu lớn nhất thành.

Mẫu thân không muốn ta bước lên con đường cũ, nhưng từ nhỏ đã dạy ta đủ mọi bản lĩnh phòng thân.

Người dạy ta pha trà, làm điểm tâm, lại nhờ bằng hữu truyền dạy võ nghệ căn bản.

Chỉ cần ta lười biếng đôi chút, người liền giận dữ, quất roi trúc xuống lưng.

Mỗi roi như xé thịt, để lại vết bầm chằng chịt. Thế nhưng đến đêm, người lại ôm ta vào lòng, lặng lẽ rơi lệ.

Ta chưa từng dám phụ lòng người.

Những gì mẫu thân truyền dạy, ta đều nghiêm túc ghi nhớ.

Người pha trà đến mức hương sắc lưu luyến, mê hoặc lòng người, ta cũng học được đến tám chín phần.

Tiếc rằng mấy năm trước, người bệnh nặng rồi qua đời, không còn cơ hội thấy ta hôm nay.

Ngày ngày bận rộn, chân không chạm đất, dẫu mệt mỏi vẫn chẳng than lời nào. Nhìn túi bạc ngày một nặng, trong lòng ta lại trào dâng niềm vui khó tả.

Thẩm Bách Chu vẫn đang tìm cách rửa oan cho Hầu phủ.

Ta không thể góp sức điều tra, đành gom từng đồng bạc vụn, mong một ngày có thể trợ giúp hắn phần nào.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thế Tử Đòi Ta Cưỡng Ép Hắn
Chương 1

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 1
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...