Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thiếu Niên Bạch Mã Túy Xuân Phong

Chương 246

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trong một quán trà tại Long An quận, ba người đang ngồi đó uống trà.

Một người cõng dù, một người ngắm nghĩa lưỡi dao trong tay, chính là sát

thủ Ám Hà Tô gia từng ra tay lúc trước, Chấp Tán Quỷ Tô Mộ Vũ, Tống Táng

Sư Tô Xương Hà. Còn người thứ ba đội nón che, thân hình cao gầy, không

rõ diện mạo.

“Tô Triết lão thúc, có chuyện gì mà mời được ngài từ tổng đường ra vậy?”

Tô Xương Hà cười nói.

“Ta đuến đuây nhoặt xoác.” Tô Triết miệng nhai cau, nhai xong đột nhiên hít

hít một hơi thuốc lá rồi, thở dài thỏa mãn: “Chiện tốt không tới phen ta.”

Tô Xương Hà bất đắc dĩ cười: “Lão thúc cứ nói năng kiểu này, ta nghe bao

lâu rồi mà vẫn chẳng hiểu mấy.”

“Nhặt xác? Xem ra tổng đường định bỏ rơi Tạ tam gia?” Tô Mộ Vũ lạnh nhạt

nói.

“Đoám ngoài Tạ toam gia chỉ lòa loại bỏa đuy, boạn choáng mòa đoài gioét

Bách Lý Lạc Trần? Bách Lý Lạc Trần lòa loại quái voạt gì? Moài boa vị tỏa

tong Ám Hà đoén coàn toạm.” Tô Triết nhả miếng cau xuống đất, sau đó lại

nhét miếng khác vào miệng: “Coái lũa Tạ toam gia ấy, chết chắc rồi.”

Tô Xương Hà khẽ nhíu mày: “Ta vẫn không hiểu, đã biết là không giết được

rồi, sao còn phái người đi?”

Tô Triết hít một hơi thuốc, định nói tiếp nhưng bị Tô Mộ Vũ giơ tay ngắt lời:

“Triết thúc, thôi để ta nói đi.”

“Thảo nuận đi, thảo nuận đi, ta hít thêm tí thuốc.” Tô Triết phất tay.

“Gần như cùng lúc, đại gia trưởng nhận hai yêu cầu, một là giết Bách Lý Lạc

Trần, một là cứu Bách Lý Lạc Trần. Hai đơn đều ra giá không thấp, nhưng đại

gia trưởng quyết định nhận yêu cầu thứ hai, vì vị khách đưa yêu cầu thứ hai

có thân phận cao quý hơn.” Tô Mộ Vũ chậm rãi nói.

“Ơ? Nhưng xưa nay Ám Hà không nhận hai yêu cầu cùng lúc, sau khi nhận

một yêu cầu thì người thứ hai có ra yêu cầu cao hơn nữa cũng không thay

đổi. Sao lần này lão già kia lại đổi ý?” Tô Xương Hà tò mò hỏi.

“Thứ nhất là vì giết Bách Lý Lạc Trần vốn dĩ quá khó. Thứ hai, chỉ cần chủ

thuê thứ hai hạ quyết tâm, như vậy người đầu tiên chắc chắn sẽ chết. Tiền

của người sắp chết, chắc đại gia trưởng thấy không kiếm được.” Tô Mộ Vũ

giải thích.

“Thế đám người Tạ gia kia...” Tô Xương Hà nói đầy ẩn ý.

Tô Triết lại thổi một hơi khói: “Một số kẻ trong Tạ gioa, gần đuây cóa vỏe

không oan phận.” Hắn đứng dậy, quăng một nén bạc lên bàn rồi nắm lấy

vũ khí sau lưng, là một thanh pháp trượng của Phật môn, phía trên đính đầy

vòng vàng, khi cầm lên còn vang lên tiếng leng keng.

“Rất giống tiếng chuông tiễn hồn.” Tô Xương Hà lạnh nhạt nói.

Trong quán trọ.

Tư Không Trường Phong bị một đao ép lui, Bách Lý Đông Quân vội vàng

vung kiếm nghênh chiến. Mỗi chiêu mỗi thức trong kiếm pháp của y đều

cực kỳ đơn giản, bình thường không có gì lạ, mỗi người ngồi đây đều cực

kỳ quen thuộc, chính là Tú Kiếm Thập Cửu Thức mà cả võ giả nông cạn nhất

cũng biết.

“Thằng nhãi, đừng có coi thường ta.” Tạ tam gia không giấu tài nữa, mỗi lần

xuất đao đều mang ý giết người.

“Ngươi cũng đừng coi thường Tú Kiếm Thập Cửu Thức, đây là Tú Kiếm Thập

Cửu Thức do thiên hạ đệ nhất truyền thụ!” Bách Lý Đông Quân nhảy lên,

trường kiếm chém xuống nhưng chỉ lưu lại ảo ảnh.

Thanh kiếm chân chính đã ở sau lưng Tạ tam gia.

Thuấn Ảnh kiếm pháp.

“Rơi!” Tư Không Trường Phong xuất thương giáng xuống, nhắm thẳng vào

trán Tạ tam gia.

Tạ tam gia đột nhiên quay lui cúi người, giơ đao lên lưng, ngăn cản một

thương một kiếm vừa rồi, đột nhiên nhấc đao, đánh văng cả hai ra ngoài.

Trên bàn, Bách Lý Lạc Trần hạ giọng nói: “Là bạn hay là địch?”

Rìa tai Tô Viện hơi nhúc nhích, như đang tìm kiếm thứ gì, cô hạ giọng nói:

“Còn chưa biết.”

“Nếu là địch thì đừng do dự, giết ngay đi.” Bách Lý Lạc Trần trầm giọng nói.

Tô Viện không còn vẻ ngả ngớn phóng đãng lúc vừa rồi, thần sắc nghiêm

túc, tay cầm một mũi châm bạc, ánh mắt lần theo động tĩnh nhỏ bé trên

nóc nhà.

Tư Không Trường Phong lau mồ hôi trên trán, bất đắc dĩ nói: “Bách Lý Đông

Quân, ta cảm thấy chúng ta đã trở thành cao thủ, như vì sao lần nào cũng

gặp đối thủ biến thái hơn lần trước?”

Bách Lý Đông Quân vung trường kiếm, chỉ thẳng lên trời: “Có cách nào đâu!

Trời cao đố kỵ anh tài mà thôi. Ngươi dừng chiêu thương pháp mạnh nhất

đi.”

Tư Không Trường Phong gật đầu: “Được.”

Ở phía khác, Tiêu Nhược Phong đã tra kiếm vào vỏ, nam tử tên Tạ Hà dừng

trường đao đỏ máu đã ngã ngục trong vũng máu của chính mình. Vương

Trù cũng lau bảy con dao làm bếp của mình lên quần áo trên người thi thể

tiểu nhị. Trần Hổ một đấu mười sáu, đã giết phân nửa, một nửa khác nửa lui

nửa định chạy, chỉ có bên Tạ tam gia là chưa phân thắng bại. Tạ tam gia lùi

tới cạnh cửa, cầm lệnh tiễn giơ lên không trung.

Một đóa hoa nở rộ trên không.

Tô Triết ngẩng đầu lên, thở dài: “Xem ra đã kết thúc rồi.”

Bách Lý Đông Quân thu kiếm nhảy lên, cuối cùng trong thời khắc sống còn

y đã thi triển chiêu thức mạnh nhất trong Tây Sở Kiếm Ca - Vấn Đạo Vu

Thiên. Cả người cả kiếm hóa thành cầu vồng nhắm thẳng vào Tạ tam gia.

Thương bạc trong tay Tư Không Trường Phong cũng phát ra tiếng long

ngâm như thật, đánh thẳng xuống, kinh thiên động địa! Hai người hợp lực,

lần này Tạ tam gia không thể lùi lại, đành phải thi triển đao pháp mạnh

nhất của bản thân.

Đao pháp đã rèn luyện suốt năm mươi năm.

Bách Lý Đông Quân và Tư Không Trường Phong lập tức bị ngăn cản. Bất

luận bọn họ có thiên phú xuất sắc đến đâu, sư môn nổi danh đến thế nào,

cuối cùng thì thực lực và kinh nghiệm vẫn có chênh lệch tuyệt đối. Nhưng

ngay thời khắc cuối cùng, Tạ tam gia phòng thủ vững như thành đồng lại

xuất hiện một kẽ hở.

Tiêu Nhược Phong lập tức nắm được kẽ hở này, cúi người nắm lấy kiếm.

Nhưng có người nhanh hơn hắn, một mũi châm ngọc từ trên nóc nhà đâm

xuống.

“Là bạn.” Tô Viện quát lớn, châm bạc lập tức bay ra.

Tiêu Nhược Phong cũng vung kiếm đuổi theo.

Mũi châm ngọc kia cắm thẳng vào đầu Tạ tam gia, châm bạc ghim đầy

ngực hắn, tình thế chết chắc nhưng Tạ tam gia vẫn không ngừng.

Đao của hắn vẫn đi tới, ép về phía Bách Lý Đông Quân và Tư Không Trường

Phong.

Bách Lý Đông Quân và Tư Không Trường Phong không kịp né tránh, nhưng

ngay lúc này Tiêu Nhược Phong đã ngăn trước mặt bọn họ.

Hạo Khuyết kiếm rời vỏ.

Tạ tam gia chém liên tiếp mười một đao, Tiêu Nhược Phong đánh tới mười

một kiếm. Bốn người đánh từ cổng tới tận trong góc. Bách Lý Đông Quân

và Tư Không Trường Phong hơi chậm lại, thối lui sang một bên định ra tay

lần nữa. Nhưng lúc này Tạ tam gia đã ngừng lại, ánh mắt từ từ ảm đạm.

Thật ra lão đã bỏ mạng nhưng dựa vào sát ý cuối cùng trong lòng, vung ra

mười một đao mạnh nhất ngay bờ vực sinh tử.

Tiêu Nhược Phong thở dài một tiếng, chậm rãi hạ tay xuống: “Không ngờ

lại mạnh như vậy, nếu một đấu một, chưa chắc ta đã là đối thủ.”

Tô Viện điểm mũi chân, xuất chưởng đánh xuyên nóc nhà, nhảy lên trên.

Nhưng cô nhìn bốn phía xung quanh, người ra tay ngay thời khắc sống còn

đã lẩn vào trong đám người, không cách nào tìm được.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285
Chương 286
Chương 287
Chương 288
Chương 289
Chương 290
Chương 291
Chương 292
Chương 293
Chương 294
Chương 295
Chương 296
Chương 297
Chương 298
Chương 299
Chương 300
Chương 301
Chương 302
Chương 303
Chương 304
Chương 305
Chương 306
Chương 307
Chương 308
Chương 309
Chương 310
Chương 311
Chương 312
Chương 313
Chương 314
Chương 315
Chương 316
Chương 317
Chương 318
Chương 319
Chương 320
Chương 321
Chương 322
Chương 323
Chương 324
Chương 325
Chương 326
Chương 327
Chương 328
Chương 329
Chương 330
Chương 331
Chương 332
Chương 333
Chương 334
Chương 335
Chương 336
Chương 337
Chương 338
Chương 339
Chương 340
Chương 341
Chương 342
Chương 343
Chương 344
Chương 345
Chương 346
Chương 347
Chương 348
Chương 349
Chương 350
Chương 351
Chương 352
Chương 353

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thiếu Niên Bạch Mã Túy Xuân Phong
Chương 246

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 246
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...