Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thời Thanh Xuân Tươi Đẹp Nhất

Chương 112

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nhận được tin nhắn của Hàn Nhất Dương Phương Nhã cực kì vui mừng, cô ta không ngờ là anh chủ động nhắn tin hẹn mình ra gặp mặt. Có lẽ anh nhớ cô ta cũng nên

Chưa đến 3h chiều cô ta đã có mặt ở điểm hẹn. Vì lần gặp này mà cô ta đã thuê cả người trang điểm, làm tóc cho cô ta. Tự nhìn bản thân trong gương cô ta nghĩ "Mình xinh đẹp thế này anh ấy không thích mới lạ"

Lúc nghe thấy tiếng người đẩy cửa vào, cô ta nở một nụ cười thật tươi nhưng khi thấy người kia bước vào thì nụ cười trên môi dập tắt

Lâm An Nhi không thèm để ý sắc mặc Phương Nhã, chỉ đi đến kéo ghế ra ngồi phía đối diện

Phương Nhã vẫn không tin được hét lớn "Tại sao lại là cô?"

"Tại sao không thể là tôi" Cô cười nói, giọng điệu ma mị pha chút quyến rũ. Giọng nói mang tính sát thương rất cao, nếu người đối diện là nam thì sẽ bị quyến rũ thật

Sắc mặt Phương Nhã lập tức tối sầm, cô ta trợn mắt nhìn cô rất hung dữ, liếc mắt cô một cái rồi đứng dậy muốn rời đi. Nhưng Lâm An Nhi đã giữ tay cô ta lại, trên mặt đã không còn tươi cười, giọng nói cũng trở nên lạnh nhạt, "Ngồi xuống đã nào, hai chúng ta còn món nợ chưa tính đó."

Sắc mặt cô ta trở nên trắng bệch, cố bình tĩnh nói "Tôi và cô có nợ gì cần tính chứ?"

Cô cũng không muốn trêu đùa gì Phương Nhã nữa, lập tức đi vào chủ đè chính "Cô còn nhớ chuyện cuối năm 12 không? Dương đã nói với cô không được nói chuyện cô chuyển đến ở nhà anh ấy, nhưng cô vẫn nói ra mục đích là để gây chú ý và làm tôi hiểu lầm. Còn nữa cô còn nói anh ấy tặng quà cho cô, cô có ảo tưởng nặng không, muốn anh ấy đến phát điên rồi hay sao mà tự bịa ra chuyện anh ấy tặng quà cho cô. Lúc đấy tôi đúng quá ngu ngốc mà đi tin lời để rồi hiểu lầm anh..... à mà còn nữa chiếc vòng tay tôi tặng Dương cô cũng làm đứt. Cô biết tôi ghét nhất người khác phá hủy đồ tôi tặng không?"

"Cô nói đủ chưa!" Phương Nhã thẹn quá hóa giận.

"Suỵt. Nói nhỏ thôi. Cô mà làm tôi tức lên thì không hay đâu" Cô cười cười tay còn vén mấy sợi tóc vương trên mặt Phương Nhã

Mặt Phương Nhã giờ không thể đen hơn được được nữa. Nếu giờ mà có trẻ con ở đây mà nhìn vào chắc sẽ bị dọa khóc mất

"Nếu cô nói xin lỗi tôi sẽ bỏ qua"

"Cô nằm mơ đi!" Phương Nhã trước giờ đều được người ta nịnh nọt làm gì sai cũng có người thay cô ta giải quyết dùm nên làm gì phải xin lỗi ai bao giờ. Cô ta đứng dậy đi ra ngoài, lần này Lâm An Nhi cũng không cản cô ta, cô ta tưởng Lâm An Nhi chỉ nói suông không làm gì được cô ta. Nhưng cô ta mới vừa ra đến cửa thì bị hai vệ sĩ mặc tây trang màu đen chặn lại.

Cô đi đến cạnh Phương Nhã "Tôi đã nói hôn nay nếu cô không xin lỗi thì không đi được rồi mà. Sao cứ bắt tôi nói nhiều lần nhỉ?"

"Cô uy hiếp tôi" Phương Nhã trừng mắt

Mặt cô cười tươi. Dưới ánh mắt mặt trời, nụ cười của cô làm những người đi qua đều phải quay đầu nhìn lại. Cô vẫn không để ý những ánh mắt đó, nhìn thẳng vào mắt cô ta noid "Đúng rồi đó, tôi đang uy hiếp cô."

Mặt Phương Nhã từ hồng chuyển sang trắng bệch. Cô ta không biết sao nhưng nhìn khí chất của Lâm An Nhi cho cô cảm giác nếu hôm nay cô ta không xin lỗi thì sẽ không rời khỏi được nơi này. Cô ta cắn chặt răng, hung hăng nói, "Thật sự xin lỗi."

"Mặc dù chắc lời xin lỗi quá hời với cô nhưng tôi rộng lượng bỏ qua. Nếu có lần sau thì không đơn giản là một lời xin lỗi thôi đâu" Nói rồi cô bước đi về phía xe của mình để lại Phương Nhã nghiến răng nghiến lợi phía sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thời Thanh Xuân Tươi Đẹp Nhất
Chương 112

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 112
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...