Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thụ Thế Thân Thức Tỉnh Rồi

Chương 120

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sáng hôm sau, Yến Hạc Thanh dậy đúng sáu giờ, cậu nhìn ra cửa sổ, sương mù dày đặc, âm u xám xịt.

Ít nhất ở thủ đô, hôm nay không có chỗ nào ngắm mặt trời mọc được.

Cậu quay đầu chọc chọc bả vai Lục Lẫm, "Sáu giờ rồi kìa anh."

Lục Lẫm nhắm mắt chụp tay cậu lại rồi kéo người vào ngực, dụi cằm vào hõm cổ Yến Hạc Thanh, "Còn sớm mà, ngủ thêm chút nữa đi."

Tối qua việc giải quyết hậu quả đều do Lục Lẫm làm, Yến Hạc Thanh ngủ rất ngon nên nhất thời không buồn ngủ, trở mình cầm lấy điện thoại rồi dựa lưng vào ngực Lục Lẫm mở Weibo ra xem.

Thông báo kia của đại học Bắc Kinh đã có hơn một triệu lượt chia sẻ.

Trường đại học có tiếng trong nước xuất hiện bê bối động trời này, hơn nữa còn đang trong thời gian tuyển sinh nên dân mạng thi nhau để lại bình luận đòi xử lý.

"Có mặt có tiếng, cũng không phát hiện dấu vết chỉnh sửa thì rõ quá rồi còn gì! Mau xử lý tên cặn bã này đi chứ."

"Đúng là tởm mà! Vừa nghĩ tới con gái tôi có thể bị lũ chuột cống này lăm le dòm ngó thì đã thấy sợ rồi, hy vọng đại học Bắc Kinh sẽ xử lý nghiêm để làm gương!"

......

Đang đọc bình luận thì đột nhiên có lời nhắc cập nhật, Yến Hạc Thanh làm mới trang, đại học Bắc Kinh vừa đăng thông báo mới.

Yến Hạc Thanh mở ra.

Sau lưng cậu chợt vang lên giọng nói trầm thấp của Lục Lẫm, "Sau khi điều tra xác minh, đúng là sinh viên Triệu XX học ngành công nghệ phần mềm đã vi phạm nội quy của trường chúng tôi nên sẽ bị đuổi học theo quy định——"

Phía sau còn một đoạn nữa nhưng Lục Lẫm không đọc.

Anh hôn vành tai Yến Hạc Thanh một cái, "Dậy đi, lên sân thượng ăn sáng."

Không hề nhắc gì tới chuyện ngắm mặt trời mọc.

Khách sạn nằm ở khu đất vàng ven sông, từ sân thượng có thể nhìn thấy dòng sông xanh biếc.

Nhưng thời tiết hôm nay thực sự không thích hợp để ăn trên sân thượng.

Mặc dù chưa mưa nhưng mây đen giăng kín báo hiệu mưa gió sắp kéo đến, làn nước xanh thẳm sau trận mưa to vẫn chưa khôi phục màu sắc ban đầu mà đục ngầu như bùn.

Trong tầm mắt chỉ có một màu xám xịt.

Gió thổi vù vù, Lục Lẫm phết mứt việt quất lên lát bánh mì nướng vàng giòn, rót một ly cà phê nóng rồi để trước mặt Yến Hạc Thanh, "Ăn đi em."

Yến Hạc Thanh hết sức băn khoăn nhưng vẫn cầm lấy bánh mì, chưa ăn được mấy miếng thì khóe mắt bỗng liếc thấy một vầng sáng hệt như ánh bình minh, mặt trời mọc xua tan bóng đêm, mang đến tia nắng đầu tiên cho thế gian.

Theo sau là một tiếng nổ xa xăm phá vỡ sự yên tĩnh.

Yến Hạc Thanh ngừng nuốt rồi nhìn về phía tiếng nổ, chỉ thấy vô số làn sương trắng ven bờ sông xám xịt ban nãy phóng lên không trung.

Sau đó một màu đỏ cam lộ ra trong màn sương trắng, từng mảng từng mảng nhanh chóng lan ra như bình minh, trong nháy mắt biến thành một đám mây rực rỡ sắc màu.

Yến Hạc Thanh bị thu hút, cậu đặt lát bánh mì xuống rồi đứng dậy đi nhanh đến lan can, nhìn không chớp mắt cảnh tượng xuất hiện như kỳ tích kia.

Lúc này có thêm một chùm sáng đỏ phóng lên không trung, biến thành trăng khuyết rồi lại thành nửa vòng tròn, cuối cùng hòa vào ánh bình minh trong mây, biến thành một cái đĩa khổng lồ màu đỏ cam.

Giống hệt mặt trời mọc.

Đây là một trận pháo hoa long trọng giữa ban ngày.

Ngón tay Yến Hạc Thanh nắm chặt lan can, trong mắt phản chiếu đủ màu sắc rực rỡ chói lọi, dường như mặt trời cũng mọc lên nơi đáy mắt, xua tan mọi nỗi ưu phiền.

"Thích không?"

Giọng Lục Lẫm vang lên sau lưng.

Yến Hạc Thanh gật đầu, nhìn không chớp mắt về phía xa, giọng nói nghèn nghẹn, "Thích ạ."

"Vậy cái này thì sao?"

Một chiếc nhẫn đột nhiên rơi xuống trước mắt Yến Hạc Thanh.

Chiếc nhẫn buộc vào một sợi dây chuyền, rộng 4.5mm, trên bề mặt hơi nhám khắc một con cá voi nhảy vọt lên khỏi mặt biển, mắt cá voi gắn đá quý màu nâu nhạt cực kỳ tinh xảo.

Mặt trong có khắc hai chữ Y&L.

Đây là nhẫn cưới.

Pháo hoa đằng xa biến thành những sợi tơ hồng màu vàng cam rơi xuống như mưa, màu sắc dần nhạt đi rồi tan biến trước khi chạm đất, chỉ có chiếc nhẫn trước mắt càng lúc càng rõ ràng.

Lồng ngực Yến Hạc Thanh như bị thứ gì chặn lại, nặng đến nỗi hít thở cũng khó khăn, khi mở miệng mới nghe thấy giọng mình nghẹn đi, "Cũng thích ạ."

Lục Lẫm cười, một tay ôm chặt Yến Hạc Thanh từ phía sau, kề vào tai cậu thì thầm, "Tháng sau kết hôn được không em?"

Hai người kề sát nhau, qua vải áo mỏng manh, Yến Hạc Thanh cảm nhận rõ ràng nhịp tim Lục Lẫm truyền sang, trầm ổn mạnh mẽ giống như nhịp đập của cậu, đối diện với ánh hào quang đầy trời, cậu cầm lấy chiếc nhẫn, định dùng hành động thay cho câu trả lời.

Nào ngờ bị Lục Lẫm cướp đi, "Nhẫn cưới phải do người yêu của em đeo vào chứ."

Lục Lẫm nắm chặt tay Yến Hạc Thanh rồi lồng chiếc nhẫn vào ngón áp út của cậu.

Yến Hạc Thanh nhìn chằm chằm chiếc nhẫn giây lát, chợt nghĩ đến một chuyện, "Nhẫn của anh......"

"Em đeo cho anh đi." Lục Lẫm lại lấy ra một chiếc nhẫn.

Cùng kiểu với Yến Hạc Thanh nhưng khác hoa văn, nhẫn cưới của Lục Lẫm không khắc cá voi mà khắc một cành mai, tỉ mỉ đến từng đường vân trên cánh hoa.

Có thể khắc cá voi và hoa mai trên nhẫn sinh động như vậy cũng đủ biết Lục Lẫm tìm thợ thủ công lành nghề cỡ nào.

Yến Hạc Thanh biết Lục Lẫm chọn hoa mai có ý nghĩa gì.

Vẫn là cậu.

Cảm động không còn đủ để hình dung sự ấm áp và rung động Lục Lẫm mang đến cho cậu nữa.

Cậu chớp mắt xua đi ẩm ướt trên mi, cầm lấy chiếc nhẫn rồi trịnh trọng đeo vào ngón áp út của Lục Lẫm.

Đeo xong cậu vẫn không có ý định thu tay lại, Lục Lẫm nắm lấy tay cậu, mười ngón đan nhau. Tay kia của Lục Lẫm cũng ôm chặt eo Yến Hạc Thanh, một mực ôm người vào lòng.

Hai người cứ thế nắm tay ôm nhau, lẳng lặng ngắm pháo hoa phía xa, đến khi ánh sáng tắt đi, không trung yên tĩnh lại, Lục Lẫm buông cậu ra nói: "Mỗi quý gia tộc Lục thị sẽ họp mặt một lần, cuối tháng này là lần thứ hai trong năm nay."

Lục thị là một gia tộc khổng lổ, Lục Lẫm là người cầm quyền đương nhiệm, dù anh có muốn kết hôn trong âm thầm cũng không được.

Hơn nữa anh cũng chẳng muốn kín tiếng.

Yến Hạc Thanh hiểu ý Lục Lẫm, tham dự buổi họp mặt của gia tộc Lục thị sẽ phải gặp Lục Xương Thành và Lục Mục Trì. Khóe miệng cậu cong lên, trong mắt hiện ra ý cười, "Giờ em đang được nghỉ nên ngày nào cũng rảnh hết."

Ngụ ý là đồng ý.

Mục đích của Lục Lẫm không chỉ có thế, anh lại hỏi, "Hôm nay thì sao?"

Lục Mục Trì ba phen mấy bận ngấp nghé Yến Hạc Thanh trước mặt anh nhưng anh vẫn nhẫn nại chờ cậu làm xong việc cuối cùng, đến giờ đã là cực hạn.

Anh nóng lòng muốn cho tất cả mọi người biết mình mới là người đàn ông của Yến Hạc Thanh.

Vì vậy câu hỏi của anh cũng là khẳng định.

May mà Yến Hạc Thanh cũng cho anh một câu trả lời khẳng định, cậu kiễng chân chủ động hôn lên môi anh, "Được ạ."

Cùng lúc đó, điện thoại của Lục Lẫm reo lên.

Anh trở lại bàn cầm điện thoại lên nghe một lát rồi để xuống, nói với Yến Hạc Thanh, "Triệu Duy Phương đi tìm Trình Giản rồi."

Thời gian chênh lệch không nhiều so với dự đoán của Yến Hạc Thanh, Triệu Duy Phương bị xử phạt sẽ lập tức đi tìm Trình Giản, chỉ cần hai người bọn họ cấu kết với nhau thì sẽ hoàn thành bước cuối cùng trong kế hoạch của cậu.

Mắt cậu cong cong, "Em biết anh lo lắng nhưng nếu có người theo dõi em thì anh đừng cản nữa nhé."

Lục Xương Thành biết giờ Lục Mục Trì đã chuyển sang thích cậu nhưng vẫn không ra tay, nhất định là Lục Lẫm đã ngăn chặn cho cậu.

Nhưng sắp tới cậu cần dẫn dụ người của Trình Giản để mắt tới Yến Thắng Bỉnh nên phải để bọn họ theo dõi thành công.

Lục Lẫm nhìn Yến Hạc Thanh thật sâu, sau đó thở dài rồi xoa đầu cậu, "Anh sẽ bí mật đi theo mà không cản trở em, đây là ranh giới cuối cùng của anh."

Yến Hạc Thanh chợt nở nụ cười, "Anh không nói thì em cũng sẽ yêu cầu anh làm vậy mà."

Không đợi Lục Lẫm trả lời, cậu kéo cổ anh xuống rồi bắt chước anh thì thầm bên tai, "Nhớ đó, trong ba tháng nghỉ phép này, ngày nào anh cũng phải theo em như hình với bóng đấy nhé."

Lục Lẫm lập tức tê dại từ tai đến đầu, đôi mắt đen thẫm như mực, nhưng nhớ lại hai ngày nay Yến Hạc Thanh đã rất vất vả nên anh nới lỏng cổ áo rồi ôm người đi, "Được rồi, em mà không đi thì hôm nay không đi được đâu."

Nụ cười của Yến Hạc Thanh càng tươi hơn, nắm chặt tay Lục Lẫm rồi nhẹ nhàng đi theo anh.

*

Mấy ngày rồi Lục Mục Trì không về nhà mà ở lì trong quán bar mua say, trong phòng nồng nặc mùi rượu khó ngửi, quản lý và nhân viên phục vụ đi ngang qua đều âm thầm bịt mũi.

Đầu óc Lục Mục Trì hỗn độn, trong đầu nhớ lại những mối quan hệ của Yến Hạc Thanh.

Từ đầu đến cuối không có người đàn ông nào phù hợp.

Thậm chí Lục Mục Trì còn nghi ngờ Lâm Phong Dật, trong số những người Yến Hạc Thanh tiếp xúc chỉ có Lâm Phong Dật xem như khá giả, nhưng hắn lập tức gạt bỏ ý nghĩ này.

Lâm Phong Dật không có gu thẩm mỹ để mua chiếc đồng hồ thủ công kia, hơn nữa Yến Hạc Thanh ghét hắn, càng sẽ không để ý Lâm Phong Dật.

Lục Mục Trì đang say bét nhè thì nhận được điện thoại.

"Tiểu Lục tổng, tôi chưa tra được thân phận!" Đối phương kích động báo cáo, "Nhưng tra được hành tung của bọn họ rồi! Bọn họ đã ăn tối ở nhà hàng, giờ đang đi ——"

Gã đàn ông báo lại địa chỉ mà Lục Lẫm đưa cho.

Đôi mắt đỏ ngầu của Lục Mục Trì lập tức mở to, hắn đứng phắt dậy, thân hình lảo đảo một cái, không trả lời mà tắt điện thoại rồi đi nhanh ra ngoài.

Khá lắm, gian phu còn dám đến nhà Yến Hạc Thanh nữa, lần này hắn sẽ bắt ngay tại trận!

Lục Mục Trì đi thẳng đến bãi đỗ xe, tài xế vẫn đang ngủ, hắn mở cửa xe muốn kéo tài xế, "Cút xuống đi!"

Tài xế tỉnh dậy, ngửi thấy toàn thân hắn nồng nặc mùi rượu, đương nhiên không dám để hắn lái xe, "Tiểu thiếu gia đi đâu ạ? Tôi đưa —— Á!"

Lục Mục Trì nhấc chân đạp tài xế xuống đất rồi nạt, "Mày là cái thá gì mà kỳ kèo với tao, xéo!"

Tài xế ôm bụng, đau đến nỗi không nói nên lời, chỉ biết trơ mắt nhìn Lục Mục Trì lái xe đi, một chiếc xe cách đó không xa yên lặng bám theo.

Trên xe là vệ sĩ của nhà họ Lục.

Một vệ sĩ trong số đó chính là Triệu Cường lần trước bị Lục Lẫm gọi tới hỏi chuyện, hắn giả bộ nghịch điện thoại rồi âm thầm nhắn tin cho trợ lý.

Khi trợ lý báo lại cho Lục Lẫm thì anh vừa tắm xong.

Căn hộ gần đại học Bắc Kinh thỉnh thoảng ở một hai đêm còn được, ở lâu Lục Lẫm không yên tâm, dù vật liệu có thân thiện với môi trường đến đâu thì cũng là đồ mới, đợi mấy tháng nữa formaldehyde bay hết anh mới yên tâm cho Yến Hạc Thanh vào ở.

Họ về phòng thuê của Yến Hạc Thanh trước.

Nhưng đây cũng là kế hoạch của Lục Lẫm, có thể trở về căn penthouse ở trung tâm thành phố nhưng anh cố tình về đây để Lục Mục Trì tận mắt thấy người đàn ông của Yến Hạc Thanh là ai.

Anh không đem quần áo sạch để thay mà mặc áo choàng tắm, cầm một quyển sách dựa vào ghế sofa lật xem, là sách chuyên ngành của Yến Hạc Thanh, không phải lĩnh vực của anh nhưng vẫn đọc say sưa.

Sắp đến giờ đi ngủ, Yến Hạc Thanh đứng dựa tường 15 phút, trên mặt đầm đìa mồ hôi, cậu ổn định nhịp thở rồi đi tắm.

Tiếng nước chảy róc rách, bỗng nhiên dưới lầu vang lên một tiếng động chát chúa, hình như là đụng ngã thứ gì đó, xen lẫn với tiếng thắng xe.

Lục Lẫm chẳng buồn ngước mắt lên mà lật một trang đọc tiếp.

Lúc này Yến Hạc Thanh đã tắm xong, vừa mặc bộ đồ sạch sẽ mềm mại thì bên ngoài vang lên tiếng đạp cửa đinh tai nhức óc.

Cùng với——

"Yến Hạc Thanh, mở cửa ra!"

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 120
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...