Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thụ Thế Thân Thức Tỉnh Rồi

Chương 95

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Phòng nằm trên tầng cao nhất, có thể nhìn thấy toàn cảnh thành phố, là khách sạn đắt nhất thủ đô, giá một đêm từ sáu chữ số trở lên.

Trình Giản gọi điện tới nói kẹt xe nên sẽ đến muộn, trong lòng Lục Mục Trì nổi cáu, biết Trình Giản chỉ đang làm bộ làm tịch mà thôi.

Hai người cũng không thân thiết lắm, tiệc tùng gặp nhau mấy lần, đều là dân chơi, trao đổi bạn tình một hai lần, còn làm bạn giường hai ba lần.

Nhưng chơi thì chơi, liên quan đến lợi ích lại là chuyện khác.

Lục thị đột ngột nhúng tay vào, từ nay trở đi mảng điện tử này sẽ thay đổi đáng kể, với tác phong cứng rắn quyết đoán của chú hắn sẽ ảnh hưởng đến công ty điện tử lâu đời như Trình gia, rõ ràng Trình Giản nóng lòng hợp tác hơn cả hắn mà còn bày đặt ra vẻ ung dung.

Sắc mặt Lục Mục Trì khó coi, Yến Hạc Thanh biết lý do nhưng không hỏi mà vẫn tỏ ra bình thản, trong đầu nhớ lại đại sảnh tráng lệ của khách sạn Ngũ Hồ.

Người đến người đi, sống ảo cũng nhiều.

Khi cậu và Lục Mục Trì vào thang máy, có mấy nhân vật nổi tiếng trên mạng đang chụp hình với cây pha lê hơn chục triệu ở đại sảnh.

"Nếm thử hồng trà đi." Lục Mục Trì nhìn cậu, "Hồng trà ở khách sạn này cũng khá ngon đấy."

Yến Hạc Thanh không nhúc nhích, lúc này cửa mở ra, nhân viên phục vụ dẫn Trình Giản và một thanh niên vào.

Trình Giản nhìn Yến Hạc Thanh trước, lộ ra một nụ cười "biết ngay mà".

Thanh niên bên cạnh hắn thì âm thầm nhìn Lục Mục Trì.

Thanh niên này chính là một trong các bạn giường mà Trình Giản và Lục Mục Trì trao đổi, từng có một đêm phong lưu với Lục Mục Trì.

Ý đồ của Trình Giản khi dẫn theo y hết sức rõ ràng, trên giường dễ đàm phán hơn.

Lục Mục Trì lại hoàn toàn không để ý đến thanh niên, ánh mắt Trình Giản nhìn Yến Hạc Thanh làm hắn cực kỳ khó chịu, hắn cố nén lửa giận rồi hờ hững nói: "Trình tổng kẹt xe đúng lúc quá nhỉ."

Trình Giản vừa cười nói vừa đi tới, "Biết sao được, xui thật, gặp phải tai nạn giao thông." Hắn gọi một cái tên, "Đúng không Tiểu Chu?"

Thanh niên kia chính là Tiểu Chu, môi hồng răng trắng, có nụ cười ngọt ngào nhìn mãi không chán, "Vâng Lục tổng, nhưng để anh đợi lâu thật có lỗi quá, em sẽ thay sếp em tự phạt ba ly!"

Trên bàn đặt một chai rượu vang, Tiểu Chu rót ba ly rồi ngửa đầu uống cạn, cần cổ lộ ra đường cong xinh đẹp.

Lục Mục Trì chờ Tiểu Chu uống xong mới chậm rãi nói: "Đâu có gì, chúng tôi cũng mới đến thôi."

Ánh mắt Trình Giản lại nhìn sang Yến Hạc Thanh.

Trình Giản không kị nam nữ, đã gặp mỹ nhân thì sẽ không quên được, lần trước đến bệnh viện thăm Lục Mục Trì hắn đã nhớ kỹ Yến Hạc Thanh, lạnh lùng cao ngạo, càng như vậy trên giường càng thú vị.

Trong lòng hắn mừng thầm, xem ra Lục Mục Trì và hắn có chung ý định dùng mỹ nhân kế. Phải thừa nhận lần này Lục Mục Trì đem bạn giường tới vô cùng hợp ý hắn, hắn lịch sự hỏi: "Vị này là?"

"Sinh viên thực tập trong công ty tôi đấy." Lục Mục Trì cười, "Dẫn cậu ấy tới học hỏi thêm."

Trình Giản chỉ nghĩ Lục Mục Trì đang chơi trò lạt mềm buộc chặt, đúng là rất hiệu quả, hắn đã tưởng tượng ra mỹ nhân lạnh lùng cao ngạo này trên giường sẽ phát ra tiếng r.ên rỉ mê hồn cỡ nào.

Nhưng không cần vội, đêm nay còn dài lắm.

Hắn giơ chân về phía Yến Hạc Thanh để gợi tình, nhưng duỗi nửa ngày vẫn không đụng trúng làm hắn nghi hoặc, cố ý làm rơi đồ để cúi đầu xuống, vừa khom người thì nghe thấy tiếng kéo ghế, theo sau là một giọng nói trong trẻo, "Tôi đi vệ sinh một lát."

Hơi thở Trình Giản lập tức trì trệ.

Giọng nói còn quyến rũ hơn cả hắn tưởng tượng.

Hắn điềm tĩnh nhặt khăn ăn lên rồi ngồi dậy, đúng lúc nhìn thấy góc nghiêng của Yến Hạc Thanh khi rời đi.

Trình Giản rót rượu rồi đưa mắt ra hiệu cho Tiểu Chu, Tiểu Chu bưng ly rượu lên, đứng dậy đi tới cạnh Lục Mục Trì, khom người đưa rượu cho hắn, "Lục tổng, em uống ba ly rồi, ly này đến lượt anh đấy ạ."

Đồng thời Trình Giản cũng đứng dậy, "Các cậu cứ nói chuyện đi, tôi đi nghe điện thoại đã."

Ra khỏi phòng, Trình Giản đi nhanh tới phòng vệ sinh.

Bên kia hành lang, Yến Hạc Thanh đứng im lìm ở góc rẽ, bình tĩnh nhìn Trình Giản khuất xa rồi mới đi theo.

*

Trình Giản nôn nóng chạy tới phòng vệ sinh, bên trong yên tĩnh nồng nặc mùi nước hoa, bốn phòng đều đóng kín cửa, hắn nghi hoặc đi tới kiểm tra từng phòng, đến phòng thứ tư thì sau lưng vang lên một giọng nói, "Anh đang làm gì vậy?"

Trình Giản quay phắt lại, trông thấy Yến Hạc Thanh bước vào rồi đến bồn rửa tay.

Đèn trong phòng vệ sinh cũng là đèn pha lê đắt tiền, ánh sáng vàng cam chiếu xuống góc nghiêng của Yến Hạc Thanh làm trong lòng Trình Giản xuyến xao, hắn cười đi tới, "Đến phòng vệ sinh tất nhiên là để giải quyết vấn đề sinh lý rồi, em......"

Đến cạnh bồn rửa, hắn chống tay lên mặt bàn, ánh mắt nhìn Yến Hạc Thanh hau háu, "Còn chưa hỏi nữa, em tên gì thế?"

Vẻ mặt Yến Hạc Thanh bình thản, "Vô danh tiểu tốt, anh không cần biết."

"Khiêm tốn thật." Trình Giản một câu hai nghĩa, "Người lọt vào mắt Lục tổng có ai không phải nhân tài kiệt xuất đâu."

Đã gần đến lúc, Yến Hạc Thanh thu tay lại, vòi nước cảm ứng tự động ngắt, trong không gian yên tĩnh mơ hồ vang lên tiếng bước chân tới gần, Yến Hạc Thanh rút khăn giấy lau tay, một giây sau Lục Mục Trì bước vào phòng vệ sinh.

Lục Mục Trì mắc bệnh đa nghi trầm trọng, Yến Hạc Thanh vừa đi vệ sinh thì Trình Giản lập tức ra ngoài nghe điện thoại làm hắn cảm thấy không ổn, cộng thêm ánh mắt Trình Giản nhìn Yến Hạc Thanh lúc mới vào phòng, hắn không yên tâm nên đến xem thử.

Quả nhiên ——

Trình Giản đang ở trong phòng vệ sinh.

"Trình tổng nghe điện thoại phải vào phòng vệ sinh mới được à." Lục Mục Trì nhíu mày, cực kỳ không vui.

Trình Giản vẫn chưa hay biết gì, giờ hắn chỉ muốn ôm Yến Hạc Thanh vào phòng khách sạn ngay lập tức nhưng không tiện nói thẳng ra, hắn cũng không muốn bị Lục Mục Trì chèn ép trong hợp đồng nên nói bóng gió: "Biết sao được, nghe điện thoại xong lại muốn đi vệ sinh, không ngờ gặp sinh viên thực tập của Lục tổng nên tán gẫu với cậu ấy vài câu thôi."

Lục Mục Trì vừa định mở miệng thì một người đàn ông bước vào, Yến Hạc Thanh lau khô tay đi ra ngoài, Lục Mục Trì siết chặt nắm đấm, tạm thời dằn xuống cơn tức rồi quay người đi theo.

Trình Giản nhìn bóng lưng Yến Hạc Thanh, mấy giây sau mới đi ra.

Bọn họ vừa đi thì người đàn ông mới vào phòng vệ sinh lập tức gọi một cú điện thoại, báo cáo tình hình cho Lục Lẫm, "Ngài cứ yên tâm, thanh niên kia vẫn an toàn lắm ạ."

Lục Lẫm hạ cửa xe xuống rồi nhìn lên tầng cao nhất của khách sạn Ngũ Hồ.

......

Yến Hạc Thanh về phòng trước, sau đó Lục Mục Trì và Trình Giản cũng lần lượt trở về.

Đồ ăn đã bưng lên, trên bàn bày đầy sơn hào hải vị, nhân viên phục vụ rót rượu ngon, Trình Giản bưng ly lên mời Yến Hạc Thanh, cười hết sức cợt nhả: "Sinh viên thực tập, hễ em uống một ly thì anh sẽ cho em đổi một chữ trong hợp đồng."

Hắn thốt ra câu này làm lửa giận của Lục Mục Trì lập tức bùng lên, sắp sửa bộc phát thì thấy Yến Hạc Thanh phất tay với mình dưới bàn.

Sau đó Yến Hạc Thanh cầm ly rượu uống một hơi cạn sạch.

Lục Mục Trì trợn tròn mắt, tim đập thình thịch, nhất thời cảm xúc ngổn ngang, hoàn toàn không ngờ Yến Hạc Thanh sẽ làm đến mức này vì hắn......

Bị một kẻ rác rưởi như Trình Giản ve vãn, chắc hẳn Yến Hạc Thanh cảm thấy rất ghê tởm nhưng vẫn cam chịu thỏa hiệp vì hắn, chấp nhận nỗi sỉ nhục này.

Tâm tình Lục Mục Trì vô cùng phức tạp.

Uống hết ly rượu, mặt Yến Hạc Thanh đã ửng đỏ, Trình Giản vui vẻ rót thêm một ly.

Cộc cộc.

Đúng lúc này có người gõ cửa, một nhân viên phục vụ bưng khay trái cây vào.

Tiểu Chu nãy giờ vẫn làm người vô hình, lúc này mới mở miệng, "Trái cây có rồi mà."

Nhân viên phục vụ bưng khay trái cây đến chỗ Yến Hạc Thanh rồi để trước mặt cậu, là một khay việt quất vừa lớn vừa tươi, mỉm cười giải thích, "Khách sạn tặng miễn phí đấy ạ, hy vọng quý khách sẽ hài lòng."

Nhân viên phục vụ lui ra ngoài, đóng cửa lại rồi chạy nhanh đến lối thoát hiểm, lấy điện thoại ra gọi, "Hình như vị tiên sinh kia say rồi ạ."

Lục Lẫm hỏi: "Rượu gì vậy?"

"Rượu vang ạ."

Lục Lẫm yên tâm, đó là phép che mắt của Yến Hạc Thanh, anh hỏi chuyện khác, "Khay trái cây để trước mặt em ấy rồi chứ?"

"Dạ, toàn việt quất thượng hạng đấy ạ."

......

Yến Hạc Thanh không động đến sơn hào hải vị trên bàn mà chỉ ăn việt quất trước mặt.

Cậu một mực ngăn cản Lục Mục Trì nổi điên, cũng không từ chối Trình Giản mời rượu.

Một ly rượu vang khoảng hai ba hớp, độ cũng thấp, mặt cậu càng đỏ thì đầu óc lại càng tỉnh táo.

Ăn xong bữa cơm, hợp đồng sửa lại 8 chữ, sắc mặt Trình Giản hết sức khó coi, mỹ nhân đương nhiên phải ôm nhưng sửa 8 chữ trên hợp đồng thì Trình thị sẽ mất đi vài tỷ.

Trình Giản vội vàng giả say đi trước.

Lúc này Lục Mục Trì đã chẳng còn đoái hoài gì đến hợp đồng, cút mẹ nó đi! Hắn nhìn xoáy vào Yến Hạc Thanh, "Sao lại cản anh hả?"

Yến Hạc Thanh ngẩng đầu lên, sắc mặt đỏ bừng nhưng đôi mắt lại trong veo như nước, "Chẳng phải đây là mục đích của anh à?"

Lục Mục Trì sửng sốt, "Mục đích của anh?"

"Anh và thứ kia." Yến Hạc Thanh hời hợt nói, "Chẳng phải thường xuyên giao dịch bằng người sao? Nhưng lần này anh thất bại, còn anh ta không muốn thua nên bỏ chạy rồi."

Lục Mục Trì sầm mặt quay lưng bỏ đi.

Mấy chục tỷ là cái thá gì chứ!

Ở phòng vệ sinh hắn muốn đánh Trình Giản lắm rồi, giờ lại càng muốn hơn, muốn làm Trình Giản hối hận vì đã mọc ra hai bàn tay dám rót tám ly rượu kia!

Lục Mục Trì đi thang máy khác đuổi theo, Trình Giản vừa xuống tới đại sảnh thì bị đạp một cú ngã lăn trên mặt đất.

Trình Giản té sấp mặt phát ra một âm thanh vang dội, máu mũi lập tức chảy ồ ạt, người chung quanh bị cảnh tượng đột ngột này dọa sợ.

Tiểu Chu quay đầu lại, thấy Lục Mục Trì thì lập tức ngừng chửi hắn rồi nhanh chân chạy tới một góc trốn.

Quản lý đại sảnh vội vã chạy ra, Lục Mục Trì lạnh lùng tuyên bố, "Ai dám can thì sẽ có kết cục y như nó vậy."

Quản lý đại sảnh biết hai công tử này nên đứng khựng lại, huơ tay sau lưng ra hiệu cho tiếp tân mau báo cảnh sát.

Một tay và một chân Lục Mục Trì cử động vẫn còn bất tiện nhưng túm Trình Giản đánh vô cùng lưu loát, trực tiếp bẻ gãy hai tay hắn.

Yến Hạc Thanh vừa ra khỏi thang máy thì nghe thấy tiếng rú thảm thiết của Trình Giản.

Nhiều người trong đại sảnh giơ điện thoại lên quay phim.

Yến Hạc Thanh bình thản rời đi từ phía sau đám đông.

Đi ra cửa xoay chặn lại tiếng ầm ĩ trong đại sảnh, Yến Hạc Thanh không đón xe mà chậm rãi đi tới trước.

Bên ngoài xe cộ tấp nập, là khói lửa nhân gian bình thường nhưng không tầm thường.

Yến Hạc Thanh đi dọc vỉa hè, không phát hiện sau lưng có một bóng người cao lớn không xa không gần đi theo mình.

Băng qua giao lộ có một sạp khoai nướng.

Mùi thơm ngọt hấp dẫn tỏa ra khắp phía, Yến Hạc Thanh hít mũi rồi đổi hướng mua một củ khoai nướng.

Háo hức lột vỏ ra cắn một miếng, vừa khô vừa xơ.

Dở hơn khoai lang nướng của Lục Lẫm rất nhiều.

Yến Hạc Thanh ăn hết khoai lang rồi bỏ vỏ vào thùng rác, đứng nhìn ánh đèn neon lấp lóe trên đường một hồi, nở nụ cười nhẹ nhõm rồi lấy điện thoại ra gọi cho Lục Lẫm.

Điện thoại kết nối rất nhanh, giọng anh mang theo ý cười.

"Xong việc rồi à."

Yến Hạc Thanh chậm rãi đi tới, khóe miệng cong cong, "Dạ."

Bước chân Yến Hạc Thanh chậm lại, bước chân Lục Lẫm cũng chậm theo, trong mắt tràn đầy ý cười, "Vui vẻ như vậy xem ra làm tốt lắm nhỉ."

"Dạ." Yến Hạc Thanh chợt dừng lại.

Lục Lẫm dừng theo cậu.

"Lục Lẫm." Yến Hạc Thanh gọi anh.

"Ơi?" Lục Lẫm cười.

"Em vừa mua khoai nướng nhưng không ngon lắm." Yến Hạc Thanh nghĩ có lẽ mình vẫn hơi say, "Anh đến nướng cho em đi."

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 95
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...