Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thụ Thế Thân Thức Tỉnh Rồi

Chương 127

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lục Lẫm chạy tới căn hộ ở khu tập thể.

Đang giờ cao điểm nên bị kẹt xe một lúc lâu, gần tám giờ mới đến, trời đã tối nên hầu hết cửa sổ đều có ánh đèn, chỉ riêng nhà họ là không.

Tim Lục Lẫm bỗng nhiên giật thót, vừa lấy chìa khóa vừa đi nhanh lên lầu, tới nhà lập tức cắm chìa vào ổ mở cửa.

Bên trong vừa tối đen vừa tĩnh mịch, chỉ có tiếng nước tí tách.

Lục Lẫm nhẹ nhàng đóng cửa lại, cởi áo khoác rồi thay giày vào nhà, ánh trăng và ánh đèn bên ngoài rọi vào cùng lúc, gợn nước lăn tăn phản chiếu trên sàn, bể cá tỏa ra ánh sáng mờ ảo màu vàng nhạt, cửa ban công khép hờ, gió thổi màn lụa trắng bay phất phơ.

Yến Hạc Thanh không có ở đây.

Lục Lẫm định tới phòng ngủ nhưng đi hai bước chợt dừng lại, nghiêng người lắng nghe một lát, sau đó đổi hướng đi tới phòng tắm.

Tiếng nước tí tách không phải từ bể cá mà là từ phòng tắm.

Đến phòng tắm, tấm kính hoa hải đường tỏa ra ánh sáng mờ nhạt, hắt xuống sàn nhà trước cửa mấy vòng tròn to nhỏ không đều.

Lục Lẫm đưa tay gõ cửa một cái, đang định lên tiếng thì cửa từ từ mở ra.

Thanh âm kẹt lại trong cổ, anh lo lắng bước vào, tiếng nước vọng đến từ giữa phòng tắm.

Cách tấm kính hoa hải đường, chẳng thấy bóng dáng Yến Hạc Thanh đâu.

Tí tách.

Tiếng nước nhỏ giọt tiếp tục vọng ra từ bồn tắm lớn.

Lục Lẫm đi nhanh vào phòng tắm, đôi mắt nheo lại.

Bồn tắm lớn dành cho hai người mà anh vừa mua đầy ắp nước, trên mặt rải vô số cánh hoa hồng, nước từ vòi nhỏ xuống tí tách.

Phòng tắm không bật đèn, chỉ có mấy ngọn nến thơm mùi hoa cỏ đặt trên bệ cửa sổ, trong không khí thoang thoảng hương mai trắng.

Nhẹ nhàng, nửa đêm tuyết rơi dày, cành hoa lặng lẽ tỏa ra hương thơm mát lạnh.

Nhưng vẫn không thấy Yến Hạc Thanh.

Lục Lẫm nhéo nhẹ yết hầu một cái, vừa quay lưng định đi tìm người thì lớp hoa hồng bị gạt ra, một bàn tay mảnh khảnh trắng nõn vươn tới nắm lấy bàn tay buông thõng của anh.

Lục Lẫm đã nhận ra điều gì đó, cổ họng thít chặt đến phát đau, anh quay đầu lại, tiếng rẽ nước vang lên, người anh muốn tìm nổi lên khỏi mặt nước.

Trong ánh sáng mờ ảo, chàng trai ngửa mặt nhìn anh, toàn thân ướt đẫm, mái tóc hơi xoăn nhỏ nước tí tách, khuôn mặt trắng nõn dính mấy cánh hồng đỏ thắm, đôi mắt nhạt màu ướt át như phủ một lớp sương mờ.

Yến Hạc Thanh vẫn mặc áo sơmi.

Áo trắng ướt sũng dính sát vào người, để hở hai nút, trên xương quai xanh cũng có một cánh hồng, vùng ngực lộ ra một mảng nhỏ trắng đến chói mắt.

Mắt Lục Lẫm đen kịt như bóng đêm, yết hầu nhấp nhô mấy lần mới phát ra giọng khàn khàn, "Áo của anh."

"Dạ." Yến Hạc Thanh nhìn anh không chớp mắt rồi níu tay anh đứng dậy, áo sơmi chỉ dài đến đùi, đôi chân thon dài vừa định bước ra khỏi bồn tắm lớn thì Lục Lẫm đã giơ tay kia lên ôm chặt eo cậu, không cho cậu cử động.

Còn ngại khoảng cách quá xa nên Lục Lẫm bước vào bồn tắm, nước trong bồn lập tức tràn ra chảy ào ào xuống đất, cánh hoa hồng vương vãi khắp sàn.

Lục Lẫm ôm chặt người trong lòng, nhiệt độ nước rất nóng nhưng người kia lại lạnh lẽo như đóa mai trắng, ngón tay anh chậm rãi luồn vào tóc Yến Hạc Thanh, hơi thở nặng nề phả vào tai cậu, "Cởi áo cho anh đi."

Yến Hạc Thanh đưa tay sờ so/ạng nút sơmi của Lục Lẫm, đang định cởi ra thì anh dời tay khỏi tóc cậu rồi cầm tay cậu, cùng nhau cởi áo.

Anh cúi đầu hôn lên mắt Yến Hạc Thanh, từ đuôi mắt hướng xuống dưới, cuối cùng ngậm lấy đôi môi dường như cũng nhiễm hương hoa mai kia, áo Lục Lẫm rơi xuống đất, anh ôm người cùng ngã vào bồn tắm.

Cánh hoa theo nước văng tung tóe xuống sàn.

Yến Hạc Thanh nhìn lên trần nhà mờ ảo, thành bồn tắm rất trơn nên cậu buộc lòng phải bám một tay vào mép bồn, tay kia ôm chặt cổ Lục Lẫm, tựa như ôm lấy khúc gỗ nổi duy nhất của mình, chỉ cần buông tay ra thì sẽ chìm xuống biển sâu.

Lục Lẫm cũng phát hiện Yến Hạc Thanh quẫn bách, anh xích lại gần rồi cắn nhẹ vành tai cậu, "Chân phải cũng quặp chặt vào."

Đầu óc Yến Hạc Thanh mụ mị, nghe Lục Lẫm nói thì một giây sau nâng chân mình lên.

Tiếng chuông bạc leng keng chợt vang lên liên hồi.

Lục Lẫm nghe tiếng ngoái đầu nhìn, đôi mắt đen nhánh lập tức biến thành màu đỏ sậm.

Ánh nến chập chờn chiếu vào đôi chân trần mảnh khảnh, một sợi dây đỏ gắn đầy chuông bạc tỏa sáng lấp lánh, phát ra những âm thanh hỗn loạn theo động tác của Yến Hạc Thanh.

Lục Lẫm quay đầu lại rồi cắn vành tai Yến Hạc Thanh mạnh hơn, giọng nói khàn đến nỗi gần như nghe không rõ, "Học ở đâu thế?"

Yến Hạc Thanh mở mắt ra, đuôi mắt cũng nhuộm sắc đỏ, câu trả lời bị tiếng chuông bạc làm cho đứt quãng, "Trên, trên mạng......"

Cánh hoa tóe lên, lần này che kín đôi mắt Yến Hạc Thanh, tầm mắt từ mơ hồ biến thành tối đen, điều duy nhất có thể cảm nhận được là nhiệt độ kề sát mình.

Sàn phòng tắm lênh láng nước và cánh hoa, nước ấm từ vòi liên tục chảy vào bồn nhưng vẫn từ từ nguội đi, đến khi nước lạnh hẳn, Lục Lẫm bế người về phòng ngủ.

Trong phòng không bật đèn, rèm cửa kéo kín, ánh sáng mơ hồ xuyên qua màn rọi vào giường, trời đã sắp sáng.

Lưng Yến Hạc Thanh đè lên chăn bông mềm mại, Lục Lẫm vừa định lấy đồ ngủ cho cậu thì lại bị giữ chặt.

Lục Lẫm vén tóc trên trán cậu ra, giọng nói dịu dàng như nước xuân, "Ngủ đi, lát nữa anh mặc đồ cho em."

Ngón tay Yến Hạc Thanh túm chặt ga giường rồi mau chóng buông ra.

Cậu dùng hành động thay cho câu trả lời, đưa tay kéo Lục Lẫm xuống rồi xoay người ngồi lên.

"Lần này đến lượt em." Không đợi Lục Lẫm mở miệng, cậu cúi đầu thì thầm ba chữ cuối cùng vào tai anh, "Chú Lục à."

Cảm giác tê dại ngất trời lập tức bao trùm Lục Lẫm, trong nháy mắt nuốt chửng chút lý trí còn sót lại của anh.

Tiếng chuông bạc cứ thế vang lên cho đến khi trời sáng hẳn.

......

Yến Hạc Thanh tỉnh dậy trước.

Nói đúng hơn là cậu vẫn luôn giả vờ ngủ.

Rèm cửa kéo kín, phòng ngủ bị ngăn cách với ánh nắng rực rỡ, chìm vào bóng tối tĩnh mịch, dù đã quen với bóng tối cũng phải ở rất gần mới có thể thấy rõ người trước mặt.

Yến Hạc Thanh giơ tay lên, không muốn đánh thức Lục Lẫm nên đầu ngón tay cách mặt anh khoảng một centimet, từ từ vẽ lại từng đường nét của anh, mắt, mũi......

Chẳng biết vẽ bao lâu, đến khi nhắm mắt lại vẫn có thể vẽ ra hình dáng Lục Lẫm trong lòng, cậu mới thu tay về rồi ngửa cổ đặt một nụ hôn thật nhẹ lên môi Lục Lẫm.

"Mơ đẹp nhé anh."

Yến Hạc Thanh lặng lẽ rời khỏi phòng ngủ.

Trong bóng tối, Lục Lẫm từ từ mở mắt ra.

Giây lát sau, anh nghe thấy tiếng đóng cửa khẽ khàng.

Từ buổi tiệc nhà họ Lục hôm đó, anh đã nhận ra sự khác thường của Yến Hạc Thanh.

Cậu muốn giải quyết chủ nợ của mình mà không muốn anh đi theo.

Lục Lẫm cầm điện thoại gọi một cuộc.

"Đi theo bảo vệ cậu ấy cẩn thận."

Vẻ mặt anh bình tĩnh, "Không cần báo cáo chuyện xảy ra hôm nay, chức trách của cậu chỉ là bảo vệ em ấy an toàn thôi."

Sau đó cúp máy.

*

Yến Hạc Thanh đến cổng đại học Bắc Kinh mới bật điện thoại lên.

Quả nhiên Lục Mục Trì gọi tới ngay.

"Thanh Thanh em mới dậy à? Anh ra rồi đây!" Hắn thở hồng hộc, có lẽ đã chạy một đoạn đường khá dài, "Anh đang gọi xe, đến chỗ em —— Tìm quán nào gặp nhau nhé. Anh đón được xe rồi, em mau tới đi."

Hắn nói ra một địa chỉ.

Sợ Yến Hạc Thanh không nhớ nên hắn lặp lại, "Quán cà phê Vân Đỉnh ở đường Ẩn Tận nhé."

Yến Hạc Thanh cúp máy.

Quán cà phê này rất quen thuộc với cậu.

Mùa thu năm ngoái, bốn giờ chiều, suýt nữa cậu đã ký vào lá bùa đòi mạng kia.

Giờ cũng gần bốn giờ.

Cậu ngẩng đầu nhìn trời.

Điều khác biệt là hôm đó trời mưa tầm tã, còn hôm nay trời nắng rực rỡ, Yến Hạc Thanh nhắm mắt cảm nhận ánh nắng một hồi, chốc lát sau một chiếc taxi từ từ dừng lại trước mặt cậu.

Cậu mở cửa lên xe, "Quán cà phê Vân Đỉnh ở đường Ẩn Tận."

Tài xế vâng dạ rồi đạp ga hòa vào dòng xe cộ.

Yến Thắng Bỉnh bám theo chiếc taxi gần một tiếng, rốt cuộc dừng lại, Lục Mục Trì xuống xe chạy vào quán cà phê, Yến Thắng Bỉnh khẩn trương nuốt nước bọt, đợi lâu như vậy, cuối cùng lão cũng chờ được Lục Mục Trì ra ngoài một mình.

Hai tay lão run lẩy bẩy, gọi điện mấy lần mới thành công.

Trình Giản lập tức nghe máy, "Xong chưa?"

Yến Thắng Bỉnh liếm môi liên tục, "Chưa, cậu ta vào quán cà phê rồi."

Trình Giản chửi thề một tiếng, "Canh cho kỹ vào, hôm nay nhất định phải thành công!"

"Ông chủ Trình......" Chân Yến Thắng Bỉnh cũng run cầm cập, "Tôi sợ quá......"

Điện thoại chuyển sang Triệu Duy Phương, hắn cười nói: "Sợ gì, năm triệu đã vào tay ông rồi mà, mau uống rượu đi, uống nhiều một chút, nồng độ trong máu phải cao thì mới không điều tra được gì từ ông, hiểu chưa."

Yến Thắng Bỉnh nhìn chai rượu Triệu Duy Phương chuẩn bị sẵn cho mình, rượu đế mấy ngàn tệ một chai! Đôi mắt đục ngầu của lão sáng lên, rối rít vâng dạ rồi để điện thoại xuống, bàn tay run run vươn tới chai rượu, cầm lên cắn nắp chai ra uống một ngụm, hài lòng chép miệng rồi uống thêm hớp nữa.

Ngay khi Yến Thắng Bỉnh đang nốc rượu ừng ực thì một chiếc taxi dừng lại phía đối diện.

Yến Hạc Thanh liếc mắt quan sát chung quanh.

Chỉ giây lát sau đã phát hiện ra xe Yến Thắng Bỉnh.

Cậu biết số xe.

Yến Hạc Thanh bình thản đi vào quán cà phê.

Lục Mục Trì cố ý chọn bàn gần cửa sổ, Yến Hạc Thanh vừa xuống taxi thì hắn đã thấy ngay. Hắn nhìn chằm chằm ra cửa, Yến Hạc Thanh bước vào, nhân viên phục vụ lập tức dẫn cậu đến đây.

Lục Mục Trì đã sửa sang quần áo rất nhiều lần nhưng khi Yến Hạc Thanh đi tới, hắn vẫn hồi hộp kéo lại cổ áo.

Hắn nhảy cửa sổ trốn ra, còn mặc một bộ vest đen.

Giống hệt bộ vest Yến Hạc Thanh mặc khi dự tiệc gia đình hôm đó.

Yến Hạc Thanh đến gần, Lục Mục Trì vội vã đứng dậy kéo chiếc ghế đối diện ra cho cậu, ánh mắt dán chặt vào Yến Hạc Thanh, "Gọi đồ uống trước đi."

Yến Hạc Thanh ngồi xuống, không đợi người phục vụ, Lục Mục Trì đưa menu qua trước.

Cậu không cầm mà lịch sự nói với người phục vụ: "Một ly cà phê đen."

Lục Mục Trì vội nói: "Bánh kem Black Forest ở đây cũng ngon lắm."

Yến Hạc Thanh không trả lời, Lục Mục Trì tự chuốc nhục nhã, hắn nói mà không nhìn người phục vụ, "Hai ly cà phê đen."

Người phục vụ vừa đi thì Lục Mục Trì đã hấp tấp hỏi ngay: "Em quay đoạn video kia là có ý gì?"

Hắn nhìn không chớp mắt, không muốn bỏ lỡ biểu cảm nào của Yến Hạc Thanh, đúng lúc này ánh mắt hắn ngưng lại, chăm chú nhìn dái tai trái của cậu, có một vết nhỏ không rõ lắm, màu cũng đậm hơn chỗ khác.

Hơi thở của Lục Mục Trì bỗng nghẹn lại.

Hắn thường xuyên làm tình nên biết rõ đó hoàn toàn không phải vết muỗi đốt!

Yến Hạc Thanh cũng phát giác ánh mắt Lục Mục Trì nhưng vẫn tỏ vẻ thản nhiên, lúc rửa mặt cậu đã phát hiện dấu vết trên tai trái, nghĩ một hồi vẫn không che đi, cậu không để ý Lục Mục Trì mà bình tĩnh trả lời hắn, "Tôi muốn nhắc anh sau này tránh xa tôi một chút."

Cậu dừng lại, chờ nhân viên phục vụ để cà phê xuống rồi mới nói tiếp: "Tháng sau tôi và chú anh sẽ kết......"

"Đừng nhắc tới ông ta!" Lục Mục Trì đột ngột hét lên.

Nhân viên phục vụ vội vã rời đi.

Yến Hạc Thanh cong môi, nụ cười có thể gọi là bình thản, "Anh ấy là chồng hợp pháp của tôi, sao tôi lại không nhắc được chứ."

Câu trả lời của Yến Hạc Thanh lại một lần nữa đập tan ảo tưởng của Lục Mục Trì, hắn siết chặt tay, "Anh không tin em chưa từng rung động với anh!"

Giọng hắn mang theo sự cuồng loạn, "Chẳng lẽ em chưa từng thích anh một giây nào sao?"

Yến Hạc Thanh nhìn hắn, đôi mắt nhạt màu dần tối đi.

Những đoạn miêu tả rời rạc trong nguyên tác không ngừng hiện lên trước mắt cậu, cuối cùng tụ lại trên mặt Lục Mục Trì rồi biến mất sạch, chỉ còn lại gương mặt hắn.

Một gương mặt.

Khiến cậu ghê tởm.

Khiến cậu buồn nôn.

Khóe miệng cậu chẳng có chút nhiệt độ nào, lạnh lùng thốt ra một câu, "Mỗi giây đối mặt với anh tôi đều thấy buồn nôn."

Lục Mục Trì đột ngột đứng phắt dậy, định chồm qua bàn nắm cổ áo Yến Hạc Thanh nhưng khi nhìn thấy vết tích trên xương quai xanh thì khựng lại.

Yến Hạc Thanh căm ghét hất tay hắn ra, Lục Mục Trì cũng bất động, trong mắt có ghen tị, có uất hận, có nhục nhã, cuối cùng chẳng còn gì nữa.

Trong lòng Lục Mục Trì trống rỗng, thậm chí còn không thở nổi, hắn không nhìn Yến Hạc Thanh nữa, va vào bàn rồi thẫn thờ rời đi.

Yến Hạc Thanh không quay đầu lại.

Cà phê trước mặt tỏa hương thơm nồng, cậu biết nó rất đắng.

Yến Hạc Thanh gọi người phục vụ tới rồi cười nói: "Cho tôi ít đường nhé."

Người phục vụ nhanh chóng đem đến một đĩa đường, tám viên đường vuông vức xếp thành một cái tháp nhỏ, bên cạnh có kẹp gắp, cậu gắp hai viên.

Vừa định thả vào cà phê thì ngoài cửa sổ bỗng vang lên một âm thanh chát chúa.

Theo sau là tiếng la hoảng sợ, "Có tai nạn rồi!"

Yến Hạc Thanh nhẹ nhàng buông tay.

Độp, độp.

Hai viên đường rơi vào ly cà phê.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thụ Thế Thân Thức Tỉnh Rồi
Chương 127

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 127
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...