Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thụ Thế Thân Thức Tỉnh Rồi

Chương 128

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Xe cảnh sát và xe cấp cứu đều đã tới.

Trên lối đi bộ đông nghịt người, Yến Hạc Thanh đi sau lưng đám đông, nghe được mấy câu ——

"Có một người không xong rồi đúng không?"

"Đầu xe bị đụng nát bét thế kia mà."

"Khiêng lên xe biết đâu cứu được thì sao......"

Yến Hạc Thanh đi xa rồi đón taxi về nhà.

Trong nhà vẫn yên tĩnh như lúc cậu đi, Yến Hạc Thanh cúi đầu nhìn, giày da của Lục Lẫm đặt ngay ngắn trước cửa.

Thay dép xong, cậu vào phòng vệ sinh rửa tay rửa mặt trước, thay áo ngủ rồi mới về phòng.

Mở hé cửa, phòng ngủ vẫn lờ mờ im ắng như cũ, người trên giường không có động tĩnh gì, chắc vẫn đang ngủ.

Yến Hạc Thanh đẩy cửa bước vào, nhẹ nhàng đóng lại rồi trở về giường.

Lục Lẫm ngủ rất say, điều hoà trong phòng bật khá thấp nên đắp chăn ngủ sẽ dễ chịu hơn, Yến Hạc Thanh nhích lại gần Lục Lẫm, cậu mệt rã rời, eo cũng mỏi nhừ, trở lại nơi quen thuộc, chẳng mấy chốc đã ngủ thiếp đi.

Trong lúc mơ màng, cậu cảm thấy có người đang xoa eo cho mình nhưng thực sự quá buồn ngủ nên mở mắt không nổi, cứ thế chìm vào giấc ngủ say.

Sau đó bị tiếng điện thoại rung đánh thức.

Yến Hạc Thanh mở mắt ra, tầm nhìn mau chóng trở nên rõ ràng, là điện thoại của cậu.

Cậu cố ý không tắt máy.

Người gọi là Lục Xương Thành.

Nhưng chưa kịp nghe thì điện thoại đã bị Lục Lẫm lấy đi, anh nhắm mắt ném điện thoại xuống thảm rồi đưa tay kéo người tới ôm chặt vào lòng.

Lục Lẫm xoa ót Yến Hạc Thanh, "Ngủ thêm lát nữa đi."

Yến Hạc Thanh lập tức nhắm mắt lại.

Lần này tỉnh ngủ, trong phòng tối om, chẳng thấy Lục Lẫm đâu.

Tim Yến Hạc Thanh giật thót, vén chăn xuống giường, điện thoại của cậu đã được nhặt lên để đầu giường.

Cậu cầm điện thoại xem, tổng cộng có năm cuộc gọi lỡ, một cuộc đã nhận, tất cả đều của Lục Xương Thành, cuộc cuối cùng gọi lúc bảy giờ.

Giờ là chín giờ.

Yến Hạc Thanh để điện thoại xuống rồi đi tới mở cửa, chỉ có trong bếp bật đèn, ánh đèn hắt xuống sàn một vệt sáng dài, trong không khí tràn ngập mùi canh sườn thơm lừng.

Bụng Yến Hạc Thanh kêu ọc ọc, từ tối qua đến giờ cậu chỉ mới uống một ly cà phê, trước đó cơn buồn ngủ át đi cơn đói, giờ ngủ đủ rồi lập tức cảm thấy đói bụng.

Cậu đi tới phòng bếp.

Trong bếp, Lục Lẫm đeo tạp dề đang trộn salad, canh sườn sôi ùng ục trên bếp.

Yến Hạc Thanh vừa định vào thì Lục Lẫm đưa tay tắt bếp, "Bưng canh ra ăn cơm đi."

Yến Hạc Thanh nhìn bóng lưng anh, "Cha anh gọi cho em."

Lục Lẫm vẫn quay lưng về phía cậu, đổ salad trộn ra đĩa, "Ừ, anh nghe rồi, Lục Mục Trì bị xe tông, giờ đang cấp cứu ở bệnh viện."

Mi mắt Yến Hạc Thanh giật giật, "Anh có định tới không?"

"Ăn cơm xong đã." Lục Lẫm bưng đồ ăn ra, đi tới cửa, anh cúi đầu cụng nhẹ vào trán Yến Hạc Thanh, "Mau bưng canh đi."

Lục Lẫm không thể nào không phát hiện cậu từng ra ngoài.

Nhưng anh chẳng hỏi gì cả.

Nghe tiếng bước chân đi xa, ngực Yến Hạc Thanh phập phồng mấy lần, sau đó mới vào bếp bưng canh sườn.

Mấy món ăn đều rất thanh đạm, trong cơm trộn lẫn hạt kê, Yến Hạc Thanh ăn hai chén rồi gác đũa, đang định lên tiếng thì Lục Lẫm đã đứng dậy, "Em thay đồ rồi đi với anh."

Mười phút sau, hai người xuống lầu.

Vẫn là bệnh viện tốt nhất thủ đô, hành lang yên tĩnh im ắng, nồng nặc mùi thuốc sát trùng khiến người ta ngạt thở, Lục Xương Thành đứng lì trước cửa phòng mổ nhìn đèn đỏ không chớp mắt, Lục Hàn ngồi trên ghế, cúi đầu nhìn mặt đất không nói một lời.

Quản gia và hộ lý riêng đứng cách bọn họ một khoảng, không dám thở mạnh.

Tiếng cửa thang máy mở ra vô cùng rõ ràng, ngoại trừ Lục Xương Thành thì mọi người đều lập tức nhìn tới thang máy.

Lục Lẫm đi ra, quản gia và hộ lý riêng đầu tiên là thở phào nhẹ nhõm, khi thấy Yến Hạc Thanh theo sau thì quản gia lập tức biến sắc, liếc trộm Lục Hàn và Lục Xương Thành, lòng bàn tay bắt đầu rịn mồ hôi.

Khác với hộ lý riêng, ông là nhân viên kỳ cựu của nhà họ Lục, trong buổi tiệc gia đình hôm đó đã từng gặp Yến Hạc Thanh.

Hôm nay người đụng Lục Mục Trì chính là cha nuôi của cậu!

Lục Xương Thành chỉ hận không thể xé nát Yến Hạc Thanh ra từng mảnh!

Dù thế nào vẫn tốt hơn làm ầm ĩ lên! Quản gia hạ quyết tâm rồi bước tới định báo cho Lục Lẫm biết, nhưng Lục Hàn đã cản ông lại, "Cha, A Lẫm và ——" Lục Hàn nghiến nát răng, "Yến Hạc Thanh tới rồi."

Quản gia đành phải thôi, trong lòng thở dài thườn thượt, kéo hộ lý riêng đi xa hơn.

Lục Xương Thành không phản ứng gì, Lục Hàn đứng bật dậy tiến tới gần Yến Hạc Thanh.

Cậu rất bình tĩnh, đi theo Lục Lẫm tới cạnh Lục Xương Thành.

Gần như ngay lập tức, Lục Xương Thành quay phắt lại rồi vung gậy đánh tới Yến Hạc Thanh.

Động tác của ông ta rất nhanh, trước mắt Yến Hạc Thanh lóe lên một bóng mờ, chưa kịp phản ứng thì đã được Lục Lẫm che chở trong ngực.

Một tiếng quất mạnh vang lên, cây gậy nện trúng lưng Lục Lẫm.

Hành động này làm quản gia và hộ lý riêng đều hít sâu một hơi, con ngươi Yến Hạc Thanh cũng mở to, đưa tay muốn kiểm tra vết thương của Lục Lẫm nhưng anh đã nắm chặt tay cậu trấn an mình không sao, sau đó quay lại nhìn Lục Xương Thành.

Hai mắt Lục Xương Thành đỏ ngầu, mặt cắt không còn giọt máu, lúc trắng bệch lúc tím xanh, chỉ mong giờ phút này người nằm trong phòng mổ chính là Yến Hạc Thanh.

Lục Xương Thành nổi trận lôi đình, "Chính cha nó đã đụng Tiểu Trì!" Ông ta quát, "Nếu Tiểu Trì có mệnh hệ gì thì ai cũng đừng hòng yên ổn!"

Lục Lẫm trầm giọng, "Em ấy là em ấy, cha nuôi là cha nuôi."

"Có gì khác nhau đâu, bọn nó là người một nhà mà!" Lục Hàn nghiến răng nghiến lợi. "Nếu không phải nó bắt cá hai tay thì sao cha nó lại ——"

Ánh mắt Lục Lẫm lập tức lạnh đi, anh nhìn Lục Hàn làm ông ta đột ngột im bặt.

"Giờ tôi và em ấy mới là người một nhà." Lục Lẫm hờ hững nói, "Có chuyện gì cứ tìm tôi được rồi."

Lục Hàn lập tức nhìn sang Lục Xương Thành, Lục Xương Thành tức đến nỗi huyết áp tăng vù vù, ông ta thở dồn dập, đầu choáng đến nỗi đứng không vững, bờ môi run rẩy mấy lần mới miễn cưỡng phát ra âm thanh, "Mày muốn đối nghịch với tao vì nó à?"

Yến Hạc Thanh chợt lên tiếng, "Lục lão tiên sinh, ngài từng điều tra cháu nên chắc cũng biết năm ngoái cháu đã cắt đứt quan hệ với vợ chồng Yến Thắng Bỉnh rồi."

Lục Xương Thành nắm chặt gậy, đúng là ông ta biết điều này, còn biết cả nhà Yến Thắng Bỉnh thường xuyên ngược đãi Yến Hạc Thanh.

Dây thần kinh quanh miệng ông ta nhảy dồn dập, "Rồi sao? Cắt đứt quan hệ thì nó vẫn là cha mày thôi!"

Yến Hạc Thanh nhìn Lục Lẫm trước rồi mới mở miệng. "Cháu và Yến Thắng Bỉnh chỉ là quan hệ nhận nuôi, ngài và Lục Lẫm là quan hệ máu mủ nhưng ngài vẫn cho rằng họ Lục của anh ấy khác với ngài. Vậy sao Yến Thắng Bỉnh vẫn là cha cháu được chứ?"

Lục Xương Thành á khẩu không trả lời được.

Ông ta cũng đã mơ hồ nhận ra điều kỳ lạ.

Yến Hạc Thanh quả thực đã đoạn tuyệt với cả nhà Yến Thắng Bỉnh, một tên rượu chè bài bạc như Yến Thắng Bỉnh đối với Yến Hạc Thanh không đánh thì mắng, chẳng có chút tình cảm nào nên không thể ra mặt thay cậu được.

Thứ hai là trong mối quan hệ giữa Yến Hạc Thanh và Lục Mục Trì, người nổi điên phải là Lục Mục Trì mới đúng.

Yến Hạc Thanh lại nói: "Nếu ngài vẫn không tin thì có thể theo cháu đến nhà Yến Thắng Bỉnh hỏi cho ra lẽ."

Lục Hàn chen vào, "Lão ta chết rồi còn hỏi gì nữa?"

Lục Hàn căm hận nghiến răng, "Mày đừng hòng giảo biện đây là tai nạn ngoài ý muốn! Làm sao trùng hợp vậy được, bao nhiêu người sao lão ta không đụng mà cứ phải đụng con tao? Rõ ràng lão ta cố ý tông xe vào Tiểu Trì!"

Yến Hạc Thanh chỉ đang nói nhảm mà thôi.

Theo diễn biến trước đó, mọi tình tiết trong nguyên tác đều sẽ xảy ra, trong truyện người chết vì tai nạn là cậu, lần này quả nhiên cũng có một người chết, Yến Thắng Bỉnh.

Nhưng có chút khác biệt.

Trong nguyên tác Yến Thắng Bỉnh chỉ bị thương nhẹ, lần này Lục Mục Trì phải vào phòng cấp cứu.

Nhưng dù là ai chết cũng vậy.

Kết quả cuối cùng đều sẽ dẫn đến Trình Giản và Triệu Duy Phương.

Yến Hạc Thanh chẳng chút nao núng, "Cháu không nghĩ là tai nạn ngoài ý muốn, theo cháu biết thì Yến Thắng Bỉnh vay nặng lãi, ông ta mê cờ bạc nên đã vay mượn khắp họ hàng bạn bè, không ai cho ông ta mượn tiền nữa."

Cậu chỉ nói đến đó, Lục Hàn không căn vặn nhưng Lục Xương Thành lại chấn động, không có tiền, còn vay nặng lãi thì sao lại có xe để đụng Lục Mục Trì??

Lục Xương Thành nghiêm mặt, "Mày biết được gì rồi?"

"Lúc trước Yến Thắng Bỉnh uy hiếp cháu đòi năm triệu nhưng cháu không đồng ý, sau đó ông ta không bám theo cháu nữa." Yến Hạc Thanh điềm tĩnh đối diện với ánh mắt Lục Xương Thành. "Nếu ngài vay nặng lãi, người duy nhất có thể uy hiếp chỉ có mình cháu thì ngài có chịu từ bỏ cháu không?"

Đương nhiên Lục Xương Thành sẽ không, ánh mắt ông ta tối đi.

"Nhưng ngài lại từ bỏ cháu." Yến Hạc Thanh nói tiếp, "Chẳng lẽ ngài không cần số tiền kia nữa sao?"

Lục Xương Thành siết chặt gậy, "Ý mày nói có kẻ cho nó năm triệu à?"

Yến Hạc Thanh không trả lời, "Yến Thắng Bỉnh chết nhưng người nhà ông ta vẫn còn đó, với bản lĩnh điều tra của ngài, muốn điều tra sự thật cháu nghĩ cũng không khó đâu ạ."

Biết rõ cậu đang mỉa mai nhưng Lục Xương Thành chẳng còn lòng dạ nào để ý nữa, quả thật Yến Hạc Thanh không thoát khỏi liên quan đến việc này, nhưng đã dám làm hại cháu trai ông ta thì một kẻ ông ta cũng sẽ không bỏ qua!

Lục Xương Thành đã có đối tượng tình nghi.

Vừa có tiền vừa muốn Lục Mục Trì chết, Trình gia.

Lục Xương Thành hung tợn trừng Yến Hạc Thanh một cái rồi gọi Lục Hàn tới thì thầm vài câu, Lục Hàn bất mãn vì Lục Xương Thành dễ dàng tha cho Yến Hạc Thanh và Lục Lẫm, "Cha, đây chỉ là nó nói ——"

"Đi mau!" Lục Xương Thành từng trải qua sóng gió nên biết rõ hiện giờ Trình gia đang gấp rút phi tang chứng cứ, bọn họ đã chậm trễ mấy tiếng, nhất định phải lập tức tìm cho ra Triệu Huệ Lâm.

Lục Hàn đi tới lối thoát hiểm gọi điện.

Lục Hàn đi xong, Lục Xương Thành không đoái hoài gì đến Lục Lẫm và Yến Hạc Thanh nữa mà tiếp tục canh chừng phòng mổ.

Lúc này cửa phòng mổ bật mở.

Bác sĩ đi ra sau mấy tiếng cấp cứu.

Lục Xương Thành không còn để ý gì khác mà bước nhanh tới đón, lần đầu tiên nói năng lập cập, "Viện trưởng Dương, cháu, cháu......" Cây gậy rớt xuống đất, thậm chí ông ta còn nắm tay bác sĩ cầu khẩn, "Cháu tôi không sao hết đúng không?"

Viện trưởng Dương tháo khẩu trang rồi đối diện với ánh mắt Lục Xương Thành, bà thở dài một tiếng, "Tính mạng thì giữ được, nhưng ——" Bà nhắm mắt lại, "Chúng tôi đã cố gắng hết sức, nhưng cậu ấy vẫn bị liệt nửa người......"

"Cha!" Lục Hàn gọi điện xong trở về thì thấy Lục Xương Thành té ngã.

Lục Xương Thành ngã phịch xuống đất rồi nhắm mắt nằm im, hành lang lập tức trở nên chật chội, các bác sĩ và y tá vội vã đẩy Lục Xương Thành chạy tới thang máy, lên một tầng lầu khác để mổ cấp cứu.

Quản gia và hộ lý riêng theo vào thang máy, Lục Hàn chạy mấy bước rồi lại quay đầu nhìn phòng mổ, y tá đẩy Lục Mục Trì vừa mổ xong ra ngoài.

Cả hai bên đều cần người, đầu Lục Hàn quả thực sắp nổ tung, ngoại trừ lần cưới Từ Kiều Âm thì từ nhỏ mọi việc ông ta đều nghe theo Lục Xương Thành, mỗi lần gặp chuyện hoàn toàn không quyết định được, ông ta ôm đầu đau dữ dội, đứng một hồi thực sự không biết làm sao nên đành phải tìm Lục Lẫm, "A Lẫm, giờ tính sao đây?"

Lục Lẫm hờ hững nói, "Anh đi trước đi, tôi thu xếp cho con anh xong sẽ gọi anh."

Lục Hàn bất an liếc nhìn Yến Hạc Thanh, xoắn xuýt một lát rồi rời đi.

Lúc nãy viện trưởng Dương chỉ mới nói một nửa, bà gãi trán rồi đi tới chỗ Lục Lẫm, "Lục tiên sinh, khoảng tám giờ sáng mai Tiểu Lục tiên sinh sẽ tỉnh lại." Bà và nhà họ Lục cũng xem như quen biết nên nói chuyện khá thẳng thắn, "Liệt nửa người không chỉ là cuộc chiến lâu dài với người bệnh mà với cả người thân nữa, lúc mới bị hầu hết người bệnh đều có ý định tự tử, ngày mai Tiểu Lục tiên sinh tỉnh lại chắc chắn sẽ không thể nào chấp nhận được, mọi người nên chuẩn bị sẵn tâm lý đi."

Viện trưởng Dương rời đi.

Lục Lẫm không lập tức nói chuyện với Yến Hạc Thanh mà bảo y tá đẩy Lục Mục Trì vào phòng bệnh trước, sau đó mới nắm tay cậu, "Ngột ngạt quá, xuống lầu thôi."

Nhưng Yến Hạc Thanh lắc đầu rồi kéo Lục Lẫm tới thang máy, "Đi kiểm tra lưng anh trước đã."

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 128
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...