Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thụ Thế Thân Thức Tỉnh Rồi

Chương 18

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trên mặt băng có không ít lều vải chưa dỡ, khung cảnh mờ tối yên tĩnh.

Trong bãi đậu xe có bốn chiếc.

Yến Hạc Thanh quan sát, ba chiếc bị tuyết phủ kín, hoặc là đậu ở đây chưa lái đi, hoặc là ở lại câu cá không về.

Chỉ có một chiếc phủ tuyết lác đác trên nóc, chính là Bắc Kinh A1111.

Yến Hạc Thanh xách đèn chiếu sáng bước lên mặt hồ rồi đi sâu vào trong.

Lục Lẫm là người có tính kỷ luật nghiêm ngặt và tranh thủ thời gian. Lựa chọn rạng sáng đi câu cá, không có khả năng sẽ ngủ sau khi đến đây.

Rất có khả năng anh đang câu cá một mình ở nơi nào đó.

Bốn phương tám hướng chỉ có tiếng tuyết rơi, bông tuyết thỉnh thoảng rơi xuống mi mắt Yến Hạc Thanh, không hề tan ra.

Yến Hạc Thanh đi cực chậm.

Mặt băng hơi trơn, còn phải tránh giẫm trúng lỗ băng của những người câu cá khác.

Lỗ băng khoan xong gặp tuyết rơi, chưa kịp đóng thành lớp dày mà đã bị tuyết phủ kín chẳng khác nào cạm bẫy, lỡ đạp trúng thì sẽ lọt ngay xuống hồ.

Yến Hạc Thanh xách theo chiếc đèn con, một vầng sáng nho nhỏ hắt xuống mặt băng.

Cậu cẩn thận tránh đi mọi vùng băng khả nghi, đi khoảng nửa tiếng, rốt cuộc mặt băng thu hẹp lại, lờ mờ trông thấy cây cối ven hồ.

Tuyết rơi dày đặc, thỉnh thoảng lộ ra mấy cành khô.

Đi thêm tầm mười phút, nơi những dãy núi tuyết trùng điệp hùng vĩ giao nhau hiện ra một vầng sáng mờ nhạt.

Tìm được rồi.

Yến Hạc Thanh dừng lại, trên mi mắt đọng một lớp sương trắng mỏng, cậu khó nhọc giơ bàn tay đông cứng lên phủi lông mi.

——

Trong lều vải rộng rãi sáng sủa, máy sưởi bật rất mạnh, Lục Lẫm cởi áo khoác ra, chỉ mặc một chiếc áo len mỏng.

Bên trái anh có một chiếc bàn đơn giản, trên đó đặt một bình giữ nhiệt đựng trà gừng nóng hổi.

Và một quyển tiểu thuyết huyền nghi mới xuất bản.

Trong lúc câu cá Lục Lẫm sẽ tranh thủ đọc truyện, anh đặc biệt yêu thích thể loại huyền nghi suy luận, mỗi tuần trợ lý sẽ chọn một quyển mới đưa đến.

Một tay Lục Lẫm lật sách, tay kia cầm cần câu.

Tiểu thuyết mở đầu bằng một vụ án chặt xác, tác giả cực kỳ am hiểu không khí huyền nghi, Lục Lẫm đang đọc say sưa thì "xì xì xì", tiếng máy khoan điện chói tai đột ngột vang lên.

Trong thung lũng tuyết yên tĩnh nghe rõ mồn một.

Lục Lẫm nhíu mày, có người đang khoan băng gần đây.

Xì xì xì.

Xì xì xì.

Xì xì xì.

Sau một loạt âm thanh chói tai, mọi thứ trở lại yên tĩnh như cũ.

Chỉ có tiếng bông tuyết rơi xuống nóc lều.

Lục Lẫm tiếp tục đọc truyện.

Yến Hạc Thanh khoan hai lỗ băng, một lỗ trong lều, một lỗ bên trái lều khoảng một mét.

Sau khi dựng lều, Yến Hạc Thanh cố định lại bốn góc cho chắc rồi vào lều trải đệm.

Trải đệm xong, hai cánh tay Yến Hạc Thanh đã đông cứng, cậu bật lò sưởi hơ ấm tay rồi đi tới lỗ băng, ngồi xuống cầm lưới lọc vớt băng vụn trong lỗ ra, thả cần câu xuống, sau đó ra cửa lều quan sát tình hình.

Cậu vén góc màn lên, cách đó khoảng một mét có một túp lều to gấp đôi lều cậu, ánh đèn sáng trưng, loáng thoáng lộ ra một bóng người mờ mờ.

Yến Hạc Thanh lại nhìn về phía lỗ băng thứ hai mình khoan, tuyết rơi mạnh phủ lên một lớp mỏng nhưng vẫn có thể nhìn ra hình dáng lỗ băng.

Cậu vừa định buông màn xuống thì bóng người trong lều đối diện bỗng nhiên cử động.

Cái bóng càng lúc càng lớn.

Gần như cùng một lúc, Yến Hạc Thanh vén màn lên.

Trong lều hơi nóng nên Lục Lẫm kéo màn ra cho thoáng, không khí mát lạnh lập tức ùa vào.

Đồng thời anh nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc.

Trời tờ mờ sáng, tuyết rơi ào ạt, thiếu niên cầm lưới lọc ra ngoài đổ vụn băng.

Ánh đèn vàng cam hắt ra từ trong lều chiếu sáng làn da trắng như tuyết của thiếu niên, có một cảm giác không chân thực.

Ánh mắt Lục Lẫm lướt qua Yến Hạc Thanh.

Thiếu niên cũng cởi áo khoác, chỉ mặc một chiếc áo len cổ lọ màu đen.

Qua màn mưa tuyết, hình như thiếu niên nhìn sang chỗ anh, sau đó cầm lưới lọc quay lại lều vải.

Lục Lẫm nhìn mấy giây rồi buông màn xuống, lần này anh không đóng kín mà chừa lại một khe hở để thông khí.

Lật tiểu thuyết, nửa ngày trôi qua mà chỉ đọc được mấy dòng.

18 tuổi, thứ Ba đến câu cá, không đi học sao?

Lục Lẫm rất ít khi thấy người trẻ tuổi đi câu cá, câu cá trên băng lại càng hiếm hơn.

Bỗng nhiên nghe thấy động tĩnh, Lục Lẫm cúi đầu, thì ra là một con cá lóc bông nhảy lên khỏi mặt nước rồi vùng vẫy trên băng.

Lục Lẫm khom người nhặt con cá lên thả xuống lỗ băng, nó lập tức bơi đi với tốc độ ánh sáng.

......

Bên kia, Yến Hạc Thanh cũng câu được một con cá mè.

Cậu hơi đói nên thuần thục mổ cá rồi bỏ lên vỉ nướng, phết dầu làm món cá nướng đơn giản nhất.

Chẳng bao lâu sau, mùi thơm đã tràn ngập khắp lều, mùi sữa, mùi cá.

Chẳng biết lều bên cạnh có ngửi thấy không nữa.

Yến Hạc Thanh nhai thịt cá thơm mềm, trước mắt hiện lên bóng người thoáng thấy trong tuyết.

Nhìn không rõ mặt lắm, chỉ thấy đại khái hình dáng của Lục Lẫm.

30 tuổi, lứa tuổi chững chạc và cuốn hút nhất của đàn ông.

Lâm Phong Trí đã viết trong nhật ký ——

[ Tim mình đập nhanh như sắp nhảy ra khỏi cổ, chưa từng thấy người nào đẹp trai đến vậy!]

[ Ông trời ơi, cho con hẹn hò với chú ấy đi mà! Con thích chú ấy lắm, thích cực kỳ luôn!]

[CKY! Hôm nay gặp được chú Lục Lẫm rồi, chỉ thấy từ xa thôi, chú tỏa sáng thật đấy! Cầu mong đêm nay sẽ mơ thấy chú!]

......

Ăn xong cá mè nướng, Yến Hạc Thanh uống hết một hộp sữa tươi rồi tiếp tục đọc sách câu cá.

Thời gian dần trôi, mới ba giờ chiều mà trời đã tối đen, Yến Hạc Thanh đóng sách lại.

Trong thùng nước màu đỏ dưới chân có hai con cá bơi qua bơi lại.

Cậu đứng dậy thu dọn đồ đạc, sau đó mặc áo khoác ra ngoài dỡ lều.

Ra khỏi lều, cái lạnh buốt giá lập tức xua tan hơi ấm trên người.

Nhiệt độ không khí thực sự quá thấp, khoảng âm mười độ.

Yến Hạc Thanh hơi co ro.

Cậu dỡ lều gây ra tiếng động rất lớn, Lục Lẫm giơ tay lên nhìn đồng hồ.

3 giờ 12 phút.

Về sớm vậy sao.

Mí mắt Lục Lẫm khẽ động.

Dọn đồ xong, Yến Hạc Thanh nhìn về phía lỗ băng mình khoan sáng nay, nó đã bị tuyết lấp kín.

Nhưng chỉ có cậu biết dưới lớp tuyết kia là một cái bẫy.

Cậu sẽ rơi xuống hồ băng.

Cậu đã tính toán kỹ càng lỗ băng kia.

Nếu Lục Lẫm không kịp tới cứu thì cậu vẫn có thể tự leo lên mặt băng.

Nhưng nước hồ rất lạnh, dù thế nào cũng không tránh khỏi bị đông cứng.

Cậu biết.

Nhưng muốn được thì phải có mất.

Xứng đáng.

Yến Hạc Thanh xách thùng nước đi thẳng tới lỗ băng tự tay mình khoan.

Sau đó.

Rầm!

Một tiếng động lớn vang lên, thùng đỏ rơi xuống mặt băng, hai con cá văng ra quẫy mạnh.

Lớp băng mỏng vỡ vụn, thân hình gầy gò rơi xuống hồ.

"Cứu, tôi, với......"

Đây là lần đầu tiên Lục Lẫm nghe thấy giọng Yến Hạc Thanh.

Kèm theo đó là tiếng vật nặng rơi xuống đất.

Lục Lẫm lập tức vớ lấy dây cứu sinh lao ra khỏi lều, tuyết rơi thưa thớt hơn, một chiếc thùng màu đỏ nằm chỏng chơ trên mặt băng.

Lục Lẫm cấp tốc lao tới chỗ thùng đỏ, khi tới gần anh thấy Yến Hạc Thanh bị mắc kẹt trong lỗ băng, hai tay cố sức bám vào mặt băng.

Tiếng băng nứt răng rắc, Lục Lẫm không tiến thêm nữa.

Anh dừng lại rồi quăng dây thừng đúng ngay lỗ băng, "Đừng sợ, nắm lấy sợi dây đi."

Nước hồ mùa đông lạnh thấu xương, ngay khi Yến Hạc Thanh rơi xuống thì tay chân không còn thuộc về cậu nữa, tê cứng chết lặng, mắt cũng bị khí lạnh làm nhòe đi, cậu cố giữ bình tĩnh, phán đoán phương hướng dây thừng, nghe bên trái có tiếng vật gì đó rơi xuống, cậu vận hết sức lực, duỗi ra ngón tay cứng ngắc nắm lấy sợi dây.

Cảm nhận được đầu dây còn lại bị kéo, sợ cậu ngất đi giữa chừng nên Lục Lẫm cổ vũ cậu, "Cậu làm tốt lắm, giờ từ từ nắm tay lại đi, đúng rồi, đừng sợ, không sao đâu......"

Lông mi Yến Hạc Thanh bắt đầu đóng băng, mắt ngày càng mờ đi, cậu nghe lời Lục Lẫm, chậm chạp nắm chặt tay lại.

"Giỏi lắm." Lục Lẫm tiếp tục cổ vũ cậu, đồng thời âm thầm kéo dây, "Nắm chặt thêm chút nữa, đúng rồi, như vậy đó......"

Thiếu niên nhẹ đến kinh ngạc, Lục Lẫm chẳng cần tốn bao nhiêu sức lực đã kéo cậu lên khỏi lỗ băng, kéo tới trước thêm một đoạn, Lục Lẫm phán đoán mặt băng không bị ảnh hưởng mà đủ dày, anh thả dây xuống rồi chạy nhanh tới chỗ Yến Hạc Thanh.

Thiếu niên nằm rạp trên mặt băng, quần áo ướt đẫm, không cách nào xác định được tình trạng, Lục Lẫm ngồi xuống đỡ vai Yến Hạc Thanh, "Cậu ——"

Một giây sau, thiếu niên ngẩng đầu lên, một khuôn mặt trắng bệch như giấy đập vào mắt Lục Lẫm.

Toàn thân Yến Hạc Thanh run cầm cập, lạnh đến nỗi hoa mắt, chẳng chút do dự nhào vào lòng Lục Lẫm rồi nắm chặt cổ áo anh, bờ môi tím tái vì lạnh.

Trong ngực Lục Lẫm như ôm một cái tủ đông, khí lạnh không ngừng tấn công anh.

Áo len mỏng chẳng mấy chốc cũng ướt theo.

Anh ôm Yến Hạc Thanh bằng một tay rồi đi nhanh về lều.

Lều vải rất ấm, Lục Lẫm hất ra tấm chăn mỏng trên đệm, vừa định đặt Yến Hạc Thanh xuống thì thấy cậu nhắm nghiền mắt, hai tay níu chặt anh không buông, càng run dữ dội hơn.

Lục Lẫm không gỡ Yến Hạc Thanh ra mà kéo chăn đắp cho cậu, sau đó cầm điện thoại gọi tới bệnh viện, trong thung lũng này có một bệnh viện tư nhân ngay dưới chân núi.

Gọi xong, Lục Lẫm ném điện thoại đi rồi vặn nắp bình giữ nhiệt, mùi nước gừng nóng hổi bốc lên, Yến Hạc Thanh không tỉnh táo lắm nên môi mím chặt, anh vạch miệng thiếu niên ra đổ cho cậu mấy ngụm nước gừng nóng.

Uống xong Yến Hạc Thanh có vẻ khá hơn đôi chút, mặc dù vẫn rất tệ nhưng sắc mặt không còn tái nhợt đáng sợ nữa.

Trong lúc chờ xe cấp cứu, Lục Lẫm mới rảnh nhìn kỹ Yến Hạc Thanh.

Anh đã cứu viện trên băng không chỉ một hai lần, từng thấy nhiều người câu cá lọt xuống hồ nhưng đây là lần đầu tiên gặp người đuối nước bình tĩnh và chịu hợp tác như vậy.

Mà thiếu niên này chỉ mới 18 tuổi.

Yến Hạc Thanh lẩm bẩm mấy tiếng, bỗng nhiên rúc vào ngực Lục Lẫm, trên vầng trán đầy đặn rịn ra mồ hôi lạnh. Lục Lẫm lấy khăn lau đi cho cậu.

Hai mươi phút sau xe cấp cứu đến.

Yến Hạc Thanh nằm trong ngực Lục Lẫm, nhân viên cứu hộ muốn đặt cậu nằm trên cáng cứu thương nhưng Lục Lẫm sải chân bước thẳng lên xe.

Nhân viên cứu hộ không khỏi bối rối, sau khi lên xe mới biết được nguyên nhân.

Thiếu niên ôm người đàn ông rất chặt, bác sĩ và y tá hợp sức lại cũng không gỡ nổi ngón tay cậu ra.

"Khám trước đi." Lục Lẫm cắt ngang bọn họ rồi nói sơ qua tình hình của Yến Hạc Thanh.

Bác sĩ gật đầu, lập tức ngồi xuống khám cho cậu.

"Không bị va chạm hay ngoại thương gì cả." Bác sĩ kiểm tra rồi nói, "Tình trạng cụ thể thế nào phải về bệnh viện kiểm tra toàn diện mới biết được."

Tiếng còi xe cấp cứu vang vọng khắp thung lũng tuyết, lao nhanh ra khỏi đó để đến bệnh viện tư nhân dưới chân núi.

Mấy y tá đồng tâm hiệp lực, rốt cuộc gỡ được hai tay Yến Hạc Thanh đang ôm eo Lục Lẫm ra.

Yến Hạc Thanh được khiêng lên xe đẩy.

"Phù." Y tá trưởng thở hồng hộc, "Mau đưa đi kiểm tra đi."

Y tá đẩy xe chạy.

"Còn anh theo tôi đi đóng tiền." Y tá trưởng liếc nhìn Lục Lẫm.

Âm mười hai độ mà chỉ mặc một chiếc áo len mỏng, y tá trưởng cũng thấy lạnh giùm anh.

Nhưng khí thế Lục Lẫm quá uy nghiêm nên y tá trưởng không dám nhìn thêm lần thứ hai, dẫn anh đến quầy thu ngân rồi rời đi.

Bác sĩ thu ngân gõ bàn phím, "Tên bệnh nhân."

Lục Lẫm gọi điện cho Tạ Quân Kiệt.

"Tên bartender ở Oxygen."

Chỗ Tạ Quân Kiệt đang rất ồn ào, hắn vội đi tới một góc yên tĩnh, "Hả?"

Lục Lẫm hỏi lại lần nữa.

Bác sĩ sau quầy liếc trộm Lục Lẫm một cái.

Tạ Quân Kiệt mờ mịt nhưng vẫn trả lời trước, "Tiểu Yến hả? Yến Hạc Thanh......"

Bíp.

Lục Lẫm cúp máy.

Sau đó nói với bác sĩ.

"Yến Hạc Thanh."

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thụ Thế Thân Thức Tỉnh Rồi
Chương 18

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 18
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...