Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thuốc Độc Ngày Xuân

Chương 1

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

1.

Khi tôi nhận được điện thoại báo án và vội vã đến bệnh viện thì bé gái đã được đẩy vào phòng phẫu thuật.

Bé gái gặp chuyện tên là Tống Nghiên Nghiên, bạn cùng lớp với con gái tôi.

Cô bé thường xuyên đến nhà tôi làm bài tập, hai đứa có mối quan hệ rất tốt.

Bác sĩ nói đưa đến kịp thời, chỉ cần rửa ruột là không có vấn đề gì lớn.

Tôi thở phào nhẹ nhõm, vội vàng đỡ mẹ của Nghiên Nghiên đang ngồi sụp dưới đất đứng dậy: “Đừng lo lắng, bác sĩ nói không sao rồi.”

Tôi quay sang nhìn người quản lý khu dân cư bên cạnh: “Không phải tôi đã yêu cầu các anh dọn dẹp hết rồi sao? Chuyện này là sao?”

Gần đây khu dân cư của chúng tôi xuất hiện rất nhiều chuột. Đến tối chúng theo đường cống trèo vào nhà cư dân, ban ngày thì ngang nhiên chạy lung tung trong khu dân cư, thậm chí còn c.ắ.n bị thương một bà lão đang sưởi nắng trước nhà.

Để diệt tận gốc đám chuột này, ban quản lý đã thả mèo, cũng mua bẫy chuột kẹp. Cuối cùng lại phát hiện t.h.u.ố.c diệt chuột là hiệu quả nhất.

Họ đã đặt các bẫy chuột dạng ống ở những nơi khuất, bên trong có xúc xích đã trộn t.h.u.ố.c diệt chuột.

Để đảm bảo an toàn, ban quản lý đã đăng vị trí các bẫy chuột hàng ngày trên nhóm chat, để đề phòng trẻ nhỏ vô ý ăn phải.

Thế nhưng nửa tháng trước, vẫn có một bé gái tên Nhậm Phỉ đã qua đời vì vô ý ăn phải.

Sau vụ đó, đồn cảnh sát yêu cầu ban quản lý phải dọn dẹp sạch sẽ tất cả t.h.u.ố.c diệt chuột nhưng không ngờ lại…

Người quản lý khu dân cư đứng ở góc tường, mặt tái mét vì sợ hãi, liên tục lau mồ hôi trên trán.

“Cảnh sát Châu, chúng tôi đã dọn dẹp hết rồi ạ, thật đấy, chúng tôi cũng sợ xảy ra chuyện.”

“Lần trước tiền bồi thường là do chúng tôi tự… Chưa nói đến chuyện bồi thường tiền, hại đến mạng của đứa trẻ, tôi cũng cảm thấy rất áy náy. Không giấu gì cô, khoảng thời gian này tôi cứ nhắm mắt lại là gặp ác mộng.”

Người quản lý khu dân cư vừa nói vừa lau nước mắt, không giống như đang nói dối.

Tôi cũng nghe nói lần trước vụ Nhậm Phỉ, anh ta là người nhận phần lớn tiền bồi thường.

Theo lý mà nói, hẳn là anh ta phải sợ hãi những chuyện như thế này tái diễn lại hơn bất cứ ai.

2.

Mẹ của Nghiên Nghiên xông tới túm lấy áo người quản lý khu dân cư, gân xanh nổi lên: “Anh có ý gì? Muốn thoái thác trách nhiệm đúng không? Tôi nói cho anh biết, nếu con gái tôi có chuyện gì thì tôi nhất định sẽ kéo anh theo c.h.ế.t chung!”

Tôi vội vàng tiến lên ngăn cản: “Nghiên Nghiên sẽ không sao đâu, chị không cần lo lắng.”

Nhưng sức lực cô ấy quá lớn, mấy lần làm tôi bị văng vào tường.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thuoc-doc-ngay-xuan/chuong-1.html.]

May mắn là đội trưởng Tôn kịp thời xuất hiện can ngăn, mới kiểm soát được tình hình.

Sau khi tách hai người ra, đội trưởng Tôn gọi tôi sang một bên: “Cô ở đây trông chừng Tống Nghiên Nghiên, khi nào cô bé tỉnh dậy thì lập tức ghi lời khai. Tôi đi cùng người quản lý khu dân cư đến khu dân cư xem camera giám sát trước.”

Tôi đã hiểu, trong vòng nửa tháng xuất hiện hai vụ án tương tự, dù là t.a.i n.ạ.n thì cũng phải điều tra kỹ lưỡng.

Rất nhanh, ca phẫu thuật của Nghiên Nghiên đã kết thúc.

Vì ăn ít và được đưa đến kịp thời nên ca phẫu thuật rất thành công, chỉ cần chờ hết t.h.u.ố.c mê, cô bé sẽ tỉnh lại.

Mẹ của Nghiên Nghiên xúc động nắm tay bác sĩ cảm ơn rối rít.

Cuối cùng không kìm được mà sà vào lòng tôi khóc nức nở: “Tiểu Châu, làm tôi sợ c.h.ế.t đi được, tôi cứ nghĩ Nghiên Nghiên cũng giống Nhậm Phỉ… Thật sự là sợ c.h.ế.t đi được.”

Tôi vỗ nhẹ lưng cô ấy, khóe mắt không khỏi ướt đẫm.

Trong lúc chờ Nghiên Nghiên tỉnh lại, tôi theo yêu cầu hỏi về diễn biến sự việc.

“Con bé làm bài xong muốn xuống lầu chơi nhưng lúc đó tôi đang hấp bánh bao nên bảo con bé đợi chút.”

“Nhưng con bé nói đã hẹn bạn chơi cùng rồi, xuống lầu đợi tôi trước, tôi nghĩ dưới lầu đông người nên cũng đồng ý. Trước khi đi tôi còn dặn con bé, đồ vật rơi dưới đất tuyệt đối không được ăn.”

Tôi có thể đồng cảm với điều này. Kể từ khi xảy ra chuyện của Nhậm Phỉ, tôi cũng luôn dặn dò con gái mình như vậy.

Mẹ của Nghiên Nghiên nói cô ấy nhìn qua cửa kính thấy Nghiên Nghiên chơi rất vui vẻ ở dưới nhà, tiện thể dọn dẹp vệ sinh.

Đến khi cô ấy chuẩn bị xuống lầu, Nghiên Nghiên đã đi lên.

“Lúc đó sắc mặt con bé không tốt, tôi hỏi con bé làm sao, nó nói cãi nhau với bạn, tôi cũng không để tâm.”

“Khoảng mười phút sau, tôi nghe thấy tiếng lầm bầm trong phòng con bé, vào thì thấy con bé đang nôn mửa. Nghĩ đến cảnh lúc Nhậm Phỉ gặp chuyện, tôi vội vàng ôm con bé đến bệnh viện.”

“Dưới sự chất vấn của bác sĩ, con bé mới thừa nhận đã ăn xúc xích trên mặt đất nhưng cụ thể là nó nhặt được trên đất hay là xúc xích rơi xuống đất nó nhặt lên ăn thì tôi cũng không biết.”

Tôi sờ lên khuôn mặt tái nhợt của Nghiên Nghiên. May mà đưa đến kịp thời, nếu không hậu quả khó mà lường trước được.

3.

Nửa giờ sau, cuối cùng Nghiên Nghiên cũng tỉnh lại, giọng cô bé khàn khàn: “Mẹ ơi, có phải con sắp c.h.ế.t rồi không, con sợ lắm.”

Lời này vừa thốt ra, tôi và mẹ của Nghiên Nghiên không hẹn mà cùng ướt khóe mắt.

Mẹ của Nghiên Nghiên nhẹ nhàng đ.á.n.h vào bắp chân nhỏ của cô bé, giọng run rẩy: “Con còn biết sợ ư, suýt nữa dọa c.h.ế.t mẹ rồi!”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thuốc Độc Ngày Xuân
Chương 1

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 1
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...